Nguyên tác: Memory Man
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-06-19 10:54:17 +0700
Chương 46
M
ột bông tuyết bay xuống khi Decker đứng bên kia đường đối diện với quán bar, Lancaster đứng bên cạnh anh. Bông tuyết rơi xuống vìa hè và sau đó tan chảy gần như ngay lập tức.
Lancaster rút ra một chiếc khắn tay và hắt hơi.
“Nếu anh không muốn vào trong quán, chí ít chúng ta ngồi đợi trong xe được không?” chị đề nghị. “Trời lạnh cóng và tôi cảm giác sắp cúm đến nơi rồi.”
Decker đã quan sát từng phần từng phần của cả khu phố rồi, rồi sau đó, anh mắt của anh quay lại điểm xuất phát và quan sát lại thêm một lần nữa. Anh bắt đầu bước đi và Lancaster vội vã đuổi theo anh. Họ đi hết cả hai bên của con phố theo suốt chiều dài của khu nhà với cả hai hướng trái phải.
“Không có camera,” anh hỏi.
“Burlington có lắp camera giám sát, có điều không phải ở tất cả mọi nơi. Tôi nghe nói ở London và New York, họ lắp trên mọi con phố. Nhưng chúng ta đâu có nhiều tiền thuế như họ, phải không?”
“Có cả camera giám sát của tư nhân,” Decker nói. “Ngân hàng, cửa hàng cầm đồ, cửa hàng rượu. Nhưng ở đây tôi không thấy có cái nào. Cô kiểm tra được không? Thử xem cả khu phố này có cái nào hay không?”
“Tôi sẽ gọi điện.” Chị làm thế trong lúc Decker tiếp tục nhìn ngó xung quanh. Thêm một vài bông tuyết đang rơi xuông, và những đám mây trên đầu họ đã kéo lại dày đậc. Nếu nhiệt độ tiếp tục giảm, có thể lớp tuyết dày sẽ được tạo thành.
Lancaster bỏ điện thoại xuống. “Họ sẽ báo lại cho tôi. Giờ thì sao?”
Decker đi sang đường, hướng vè quán bar, và chị đi theo.
Quán bar kín khách, hầu hết các bàn là các cặp đôi đang ngồi, mặc dù ở phía cuối gian phòng trông như đang có một bữa tiệc độc thân của anh chàng nào đó đang diễn ra. Lancaster nhìn với ánh mắt khinh miệt dành cho cô nàng vũ nữ thoát y, đang trong quá trình lột bộ quần áo Miêu nữ ôm sát thân.
“Thật lạ sao đám thanh niên lại phấn khích với cái trò đó đến thế.”
“Do nó cùng là thứ bình thường vẫn làm họ phấn khích đấy thôi,” Decker lơ đễnh đáp. “Phụ nữ đẹp trong quá trình cởi từng món đồ trên người.” Anh lách người đi thẳng tới quầy bar và nhìn người phục vụ, vẫn là người mà lần trước anh từng nói chuyện. Người đàn ông đó tiến lại.
“Uống gì nào?” anh ta hỏi.
“Tôi sẽ gọi một vại Miller tươi.” Decker nhìn Lancaster.
“Tôi vẫn đang chính thức trong giờ làm,” chị thì thầm.
“Và một li cocktail Virgin Mary cho bạn tôi,” Decker nói.
Khi người đàn ông rời đi để làm đồ uống cho họ, Decker xoay ghế lại, dựa lưng vào quầy bar, và quan sát căn phòng. Lancaster cũng làm theo.
“Vậy là Leopold dẫn anh vào quán bar này, nơi mà cộng sự của hắn được cho là đang hóa trang thành 1 nữ phục vụ. Hai người nói chuyện, và sau đó, được cho là với sự trợ giúp của kẻ được cho là cộng sự, hắn biến mất.”
“Được cho là vậy, đúng thế,” Decker bực bội nói.
“Làm sao hắn biết anh sẽ theo hắn đến đây?”
“Sao có thể không? Bãi bỏ mọi cáo buộc sao? Hắn biết là tôi biết các quy trình của cảnh sát. Làm thủ tục rời nhà tạm giam và được thả ngay tại đó. Hắn biết là tôi sẽ đợi ở bên ngoài. Và nếu vì lí do nào đó tôi không đợi, vậy thì sao? Chả vấn đề gì. Chúng sẽ tìm cách để dụ tôi vào bẫy.”
“Vậy là anh theo hắn đến đây. Màn chốt mà hắn muốn là gì?”
“Có thể hắn chỉ muốn gặp lại tôi, kĩ hơn, gần hơn. Đánh giá tôi.”
“Nhưng nếu chúng ta đang phán đoán đúng, kẻ thực sự muốn gặp anh là ả phục vụ. Có thể đó là kẻ từng ở viện với anh. Kẻ mà bằng cách nào đó anh đã xúc phạm hắn.”
“Tôi dám chắc đó cũng là một phần mục đích của chúng.”
“Thật là là hắn không sát hại anh ngay lúc đó. Hoặc chí ít là thử ra tay.”
“Tôi chịu dằn vặt thế là chưa đủ, Mary ạ”
“Chịu dằn vặt thế mà chưa đủ! Tất cả những người đã mất mạng, bao gồm những người thân của anh thì sao? Câu chuyện mà Jamison viết chẳng phải đã bêu rếu anh đó sao? Chẳng phải hắn đã không dừng khiêu khích anh đó sao?”
“Vẫn chưa đủ, Mary ạ. Với chúng là vậy.”
“Chúng muốn gì hả Amos? Ý tôi là, còn gì nữa mà chúng có thể muốn từ anh?”
“Nhiều hơn nữa, Mary ạ. Chỉ là tôi vẫn chưa biết đó là gì.”
Nhưng Decker biết thừa màn chốt cuối cùng mà chúng muốn là gì.
Chúng muốn cái mạng mình.
Người phục vụ quầy bar mang đồ uống ra cho họ và nói, “Này anh, hôm nọ anh làm tôi không làm ăn được gì đâu đấy nhé. Cảnh sát đến đầy quán. Dọa quá nửa khách sợ phải bỏ về.”
“Có ai trừ mất lương của anh đâu, đúng không?” Lancastre nói cộc lốc.
“Tiền boa, cô nương ạ,” người phục vụ quầy bar nói. “Tôi sống bằng tiền boa.” Anh ta để điếu thuốc lá điện từ lên miệng và hít một hơi. “Cô nghĩ chủ quán này trả lương dêd đủ sống á? Nếu nghĩ thế thật, về nhà đi khám lại đầu óc đi.”
Decker nói, “Tôi dám chắc phục vụ bàn của các anh cũng sống bằng tiền boa chứ hả.”
“Đúng thế.”
“Nhưng cái cô ả nhảy việc đó thì chắc không nhỉ. Có thể cô ta có nguồn thu nhập khác.”
“Có lẽ nó thế thật đấy.”
“Anh dám chắc đó là nam giới à?” Lancaster hỏi và quan sát anh ta chăm chăm.
Người phục vụ quầy bar nhìn chị. “Sao quan tâm thế?”
Chị nhoáng cho anh ta xem thấy phù hiệu. Anh ta hít một hơi thuốc nữa và nói, “Tôi từng làm chân kĩ thuật ở một nhà hát nọ. Trong giới ấy tụi nó nhiều lắm. Tôi có thể phân biệt được đâu là đàn ông đâu là đàn bà hẳn hoi, mặc dù tôi phải thừa nhận là gã này hóa trang rất là giỏi.”
“Vậy nếu đó là một gã đàn ông, sao anh lại cho gã làm việc?” Lancaster hỏi.
“Tôi cóc quan tâm nếu một thằng thích ăn mặc như gái, miễn sao nó phục vụ tốt, không làm đổ đồ uống của khách. Tôi cần có người thôi. Người có chim hay không quan tâm làm cái đếch gì.”
Decker nói, “Theo lời anh, cô phục vụ này đã rời đi trước gã mà tôi nói chuyện cùng bước ra ngoài.”
“Ờ, tôi không tìm được cô ta sau khi anh ra khỏi quán. Phải tự phục vụ khách ngồi bàn cho tới khi tìm được người thay thế. Vậy nên, có vẻ như là nó đã nhảy việc.”
“Và anh đã gọi cho trung tâm giới thiệu việc làm?” Decker hỏi.
“Có gọi. Và anh đã nói đúng. Không có hồ sơ của cô ta. Một điểm cho anh.”
Ánh mắt của Decker liếc xuống vùng eo của người đàn ông. Một cái khóa điều khiển nhô ra từ miệng túi quần của anh ta.
“Anh đi xe loại gì vậy?”
Nười phục vụ quầy bar đưa mắt nhìn xuống với vẻ ngạc nhiên và rồi ngẩng lên nhìn Decker. “Sao? Anh cần đi nhờ đâu đó à?”
“Không. Chỉ tò mò thôi.”
“Nissan Leaf.”
“Chạy điện hoàn toàn.”
“Tôi biết mà. Cực kì tiết kiệm xăng bởi vì nó không chạy xăng. Chỉ cần cắm điện là xong.”
“Chạy yên tĩnh lắm phải không, tôi đoán vậy.” Decker nói.
“Đôi khi lại yên quá. Tôi quên tắt máy nhiều lần không đếm xuể. Cứ thế bước ra khỏi xe, chìa khóa đút trong túi và vẫn để máy nổ.”
“Thế cũng được à? Anh đậu xe ở đâu vậy”
“Con ngõ bên ngoài.”
“Cái hôm tôi ở đây, khi ra xe anh có để ý liệu chiếc xe bị đậu ở một vị trí hơi khác bình thường không?”
Người đàn ông suy nghĩ một lát rồi nói, “Không, tôi nhớ là không. Sao?”
“Bởi vì tôi đã kiểm tra con ngõ đó khi tôi ở đây ngày hôm đó, và không có cái xe nào ở đó cả.”
“Không thể nào,” người phục vụ quầy bar gắt lên, hai mắt anh ta trợn tròn ngạc nhiên. “Nhưng lúc hết ca nó vẫn ở đấy mà.”
“Lúc nào anh cũng mang khóa xe theo người à?”
“Không phải mọi lúc. Đôi lúc tôi sẽ treo lên móc đằng kia.” Anh ta chỉ tay vào bức tường phía sau quầy bar. “Đôi lúc phải đánh xe đi chỗ khác nếu có hàng nhập chuyển tới. Xe chở bia vào sát khít cái không gian đó. Và đó là ngõ cụt nên họ phải lùi xe ra. Đôi lúc tôi sẽ để phục vụ bàn đánh xe đi chỗ khác nếu tôi đang lỡ tay.”
“Ồ, vậy tôi nghĩ cô phục vụ bàn chúng ta đang bàn đến đã lái nó đi mà không được anh cho phép.”
Decker thả vài tờ tiền lên mặt quầy bar. “Gồm tiền boa rồi nhé.” Anh và Lancaster bước ra ngoài.