Để leo dốc cao, cần chầm chậm trước tiên.

Shakespeare

 
 
 
 
 
Tác giả: David Baldacci
Thể loại: Trinh Thám
Nguyên tác: Memory Man
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 82 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-06-19 10:54:17 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 41
ọ đã nhận xong phòng nhà nghỉ, ngủ đôi chút, tắm rửa và thay quần áo. Lúc này họ đang đứng trước tòa nhà tám tầng xây bằng gạch với những ô cửa sổ nhỏ, ước chừng đã sáu mươi năm tuổi.
Jamison liếc nhìn Decker, sau đó liếc nhìn địa chỉ của tòa nhà dưới dạng những con số bằng kim loại được gắn ở mặt tiền. “Bảy một một Duckton. Vậy đây chính là ngôi nhà đó sao?”
Decker gật đầu, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào tòa nhà. “Nó đã thay đổi đôi chút. Đã hai thập kỉ rồi.”
“Đây có phải là một cơ sở nghiên cứu thật không?”
“Hầu như là đúng. Cơ bản họ cố gắng tìm hiểu bộ não hoạt động như thế nào. Họ là một trong những nơi đầu tiên tiếp nhận lĩnh vực này theo phương pháp luận, đa ngành, đa hướng.”
“Thế nghĩa là sao?”
“Nghĩa là họ không chỉ cắm các điện cực lên đầu cô và ghi số đó hoạt động của não bộ lúc đó. Họ thực hiện tất cả các thí nghiệm sinh lí mà cô có thể nghĩ tới - nói cho cùng, bộ não là một cơ quan trong sinh vật, và về cơ bản nó hoạt độn dựa trên các xung điện. Nhưng ngoài ra họ cũng thực hiện các buổi tư vấn theo nhóm và một - một. Họ đào sâu về cuộc sống của chúng tôi. Họ muốn nghiên cứu về những người như chúng tôi, và họ cũng muốn biết, ừm, về con người chúng tôi. Có một bộ não khác thường thì như thế nào, nó ảnh hưởng và thay đổi cuộc đời của chúng tôi ra sao.”
“Nghe khá là sâu sát nhỉ.”
“Đúng thế.”
“Nhưng tất cả những việc đó đem lại được kết quả gì?”
Decker nhúng vai. “Tôi chưa bao giờ được biết. Tôi ở đây hàng tháng trời và sau đó người ta nói rằng tôi có thể rời đi. Không có ai liên hệ hỏi han gì thêm. Chí ít với tôi là như thế.”
“Chờ một chút, người ta bảo anh có thể rời đi sao? Anh ở đây do bị bắt ép sao?”
“Không, là tôi tự nguyện.”
“Tại sao?”
Anh quay người nhìn cô. “Bởi vì tôi sợ, Jamison ạ. Bộ não của tôi đã thay đổi, điều đó có nghĩa là gần như tất cả mọi thứ về tôi cũng đều thay đổi. Cảm xúc của tôi, tính cách của tôi, kĩ năng xã hội của tôi. Tôi muốn tìm hiểu là vì sao. Tôi muốn tìm hiểu… tương lai tới đây của mình sẽ như thế nào. Tôi đoán tôi muốn tìm hiểu tôi sẽ trở thành cái gì, về lâu dài.”
“Nhưng tôi đoán có rất nhiều điểm tích cực. Ý của tôi là, một trí nhớ hoàn hảo sẽ giúp cho việc học hành và làm việc trở nên khá là dễ dàng.”
Anh hướng ánh nhìn trở lại về phía tòa nhà. “Cô có thích bản thân mình không?”
“Sao cơ?”
“Cô có thích con người của cô hiện tại không?”
“Ừm, có. Ý tôi là, tôi cần phải tập thể dục thể thao nhiều hơn nữa, và tôi sẽ còn phải tìm cho mình một người phù hợp, nhưng nói chung là có, tôi thích tôi của hiện tại.”
“Ừ, tôi cũng thích con người của tôi ngày ấy. Và giờ con người đó đã không còn nữa rồi. Chỉ có điều tôi không được quyền lựa chọn trong việc đó.”
“Và sẽ rất tốt nếu có thể quên đi một số thứ. Con người đều muốn như thế, cô biết đấy. Muốn quên bớt đi một số thứ.”
“Decker này, kể cả với một người có bộ não bình thường cũng sẽ không bao giờ có thể quên được một điều tương tự như những gì đã xảy đến với gia đình của anh.”
“Nhưng tôi ghi nhớ từng chi tiết về nó, trong sắc xanh lam. Tôi sẽ không bao giờ quên được dù chỉ một chi tiết, thậm chí cả cảm xúc chính xác mà tôi đã cảm thấy khi tôi tìm được các thi thể. Không thể quên cho đến ngày tôi chết. Đối với tôi, thời gian không có giá trị chữa lành, bởi vì trí óc của tôi không còn cho phép thời gian trôi đi xóa nhòa bớt các kí ức. Ngay hôm nay, chúng vẫn rõ mồn một như vào cái ngày sự việc xảy ra. Nó giống như một bức ảnh mãi mãi không bao giờ phai màu. Người ta nói rằng không thể sống trong quá khứ ư? Còn tôi, tôi thực lòng không thể bước ra khỏi quá khứ.”
“Tôi rất lấy làm tiếc.”
Anh quay lại và cúi đầu nhìn cô. “Tôi không còn đón nhận và hiểu được sự cảm thông nữa đâu,” anh nói. “Ngày trước thì có, nhưng giờ thì không được nữa rồi.” Anh tiến vào trong tòa nhà và Jamison vội vã đuổi theo anh.
Chỉ dẫn tòa nhà không có tên của cơ sở nghiên cứu. Decker đi tới bàn lễ tân đặt ở trong góc sảnh và giơ nhanh giấy tờ cảnh sát tạm thời của mình. Nhưng người phụ nữ ngồi tại đó chẳng giúp được gì cho anh. Chị ta chưa bao giờ nghe đến tên nơi mà Decker nhắc tới.
Decker và Jamison đi vòng quanh khu sảnh rộng lớn. Decker đang nhìn ngó khắp mọi nơi, quan sát kĩ từng nơi một.
“Đang dạo lại kỉ niệm xưa đấy à?” Jamison ranh mãnh hỏi.
Anh cúi đầu nhìn cô với đôi lông mày đang nhướn lên.
Mặt cô ửng đỏ. “Xin lỗi, tôi chỉ đang muốn làm nhẹ bớt tâm trạng cho anh thôi. Tôi đoán sự hài hước cũng không có tác dụng với anh.”
Nhưng Decker đã vội chạy sang phía bên kia sảnh để tới một cửa hàng hoa nhỏ ở trong góc của tầng đó. Jamison đuổi theo kịp khi anh đã tiến gần tới quầy thu ngân ở bên trong cửa hàng.
Một người phụ nữ gần năm mươi tuổi ngồi phía sau quầy. Chị ta có mái tóc cắt ngắn màu nâu nhạt và cơ thể khá săn chắc. Quần vải màu đen cùng một chiếc cáo sơ mi dài tay màu trắng là bộ đồ làm việc mà chị ta mặc trê người.
“Tôi giúp được gì cho anh ạ?” chị ta hỏi Decker.
“Cửa hàng này đã ở đây lâu lắm rồi,” Decker mở lời. “Tôi vẫn nhớ nó.”
Chị ta mỉm cười. “Cửa hàng hoa Dora. Nó đã có mặt ở đây kể từ khi tòa nhà mở cửa vào năm 1955. Mẹ của tôi là Dora. Bà là người dựng nên cửa hàng.”
“Tôi nhớ cả bà ấy nữa. Chị trông rất giống bà.”
Nụ cười của người phụ nữ càng thêm rạng rỡ. “Tôi tiếp quản cửa hàng này từ mười năm trước. Mẹ và ba của tôi đã gây dựng nó thành một cửa hàng rất phát đạt. Hồi còn học đại học tôi đã tới đây và giúp họ. Công việc duy nhất của tôi bây giờ là không phá hoại nơi mà cha mẹ đã gầy công dựng nên. Và nhân tiện giới thiệu, tôi là Daisy1. Còn tên nào khác hợp hơn, phải không nào? Tôi là con út trong số bốn chị em và tất cả chúng tôi đều được đặt tên theo các loài hoa.”
1 Tên một loài hoa. Daisy: hoa cúc.
Vậy là chị đã ở đây mười năm rồi sao, chị Daisy?”
“Vâng.” Người phụ nữ hơi cau mày. “Tôi đang nghĩ anh không có ý đặt mua hoa đâu, phải thế không?”
“Tôi không,” Decker nói cụt lủn. Anh giơ cho chị ta xem giấy tờ.
“Từ bang khác tới cơ à,” chị ta nói. “Chắc hẳn là việc quan trọng lắm.”
“Thực sự là thế. Có một cơ sở nghiên cứu ở trong tòa nhà này. Ừ thì, nó đã từng ở đây hai mươi năm trước. Viện nghiên cứu Nhận thức thì phải?”
Daish mỉm cười. “Ồ, có, tôi có nhớ họ. Họ từng là khách hàng thường xuyên của chúng tôi.”
“Từng sao? Họ không còn ở đây nữa à?”
“Không, họ đã chuyển đi rồi. Vào lúc, để tôi nhớ lại xem - ồ, có lẽ là khoảng bảy, tám nắm trước. Tôi còn nhớ mấy cái xe tải to lắm đậu ngoài kia. Nói chung là hầu hết các cửa hàng cửa hiệu kinh doanh ở đây thì vẫn ở nguyên đây. Chỗ này có vị trí tốt, một tòa nhà cổ xinh đẹp, được bảo trì đàng hoàng, thực sự là vị trí đắc địa. Và chỉ tốn dăm ba bước là tới Chicago.”
“Tôi cho là chị không biết họ chuyển đi đâu?”
“Vâng, tôi không biết. Anh đã thử tìm số điện thoại của họ trên danh bạ chưa? Hừm, thời buổi này thì chắc phải tra cứu online rồi.”
“Tôi thử rồi. Không có trong danh sách.”
“Ồ, vậy à, thế thì tôi rất tiếc.”
Decker nói, “Dù sao cũng cám ơn chị.” Anh đã chuẩn bị quay người rời đi.
Chị nói, “Nhưng còn cái ông bác sĩ già Rabinowitz.”
Decker quay người lại. “Harold Rabinowitz sao?”
“Phải, sao anh biết tên của ôn ấy vậy?”
“Tôi đã tìm hiểu một chút trước khi tới,” anh vội nói.
“À, ừ, phải rồi. Ông ấy vẫn ở gần đây, và anh tin được không, ông ấy vẫn đặt hoa của chúng tôi đấy. Anh biết đó, mấy người Nhận thức - chúng tôi từng gọi họ như vậy - từng là một trong số những khách quen nhất của chúng tôi. Mẹ tôi từng kể với tôi là họ đặt hoa tươi mỗi tuần. Và họ cũng tặng rất nhiều hoa cho mọi người nữa. Thật sự rất tuyệt. Tuyệt cho họ, tuyệt cho doanh thu của chúng tôi.”
“Vậy là chị có địa chỉ của ông ấy?”
Biểu cảm của chị ta thay đổi. “Thực sự thì tôi không nên cung cấp thông tin như thế ra ngoài,” chị nói với giọng ngần ngại.
“Chị cho tôi xin số điện thoại của ông ấy được chứ?”
“Thật lòng là làm thế tôi thấy vẫn không thoải mái. Anh trông có vẻ là người đàng hoàng, nhưng như thế là làm trái với quy định của chúng tôi.”
Decker nói, “Hay là chị gọi cho bác sĩ Rabinowitz và nói với ông ấy là Amos Decker muốn gặp ông ấy. Nếu ông ấy nói được, chị có thể cho tôi địa chỉ của ông ấy. Nếu không, chẳng có ai bị tổn hại gì.”
“Ừm, tôi nghĩ thế cũng được. Vậy là anh quen ông ấy à? Tôi thấy trên danh thiếp anh tên là Amos Decker.”
“Vâng, tôi quen ông ấy.”
“Ồ, sao anh không nói sớm. Chờ chút nhé.”
Chị ta đi tới chỗ điện thoại, tìm số điện thoại trong máy tính và quag số. Chị ta quay lưng lại với họ trong lúc nói chuyện. Một phút sau, chị ta cúp máy và quay lại chỗ họ. Chị ta ghi gì đó lên một mẫu giấy và đưa nó cho Decker.
“Tốt rồi. Ông ấy nói rất vui mừng được gặp anh.”
Decker cúi đầu nhìn mẫu giấy và rồi lại ngước lên nhìn chị ta. “Ba mẹ chị vẫn còn chứ?”
Daisy trông hơi có chút ngạc nhiên trước câu hỏi. “Mẹ tôi đang sống ở một trung tâm chăm sóc người già và rất thích cuộc sống ở đó. Và cũng không lạ gì, bà chăm lo tất cả công việc cắm hoa ở đó.”
“Ồ, hãy nói với bà là Amos Decker vẫn còn nhớ hoa của bà. Và nói là… chúng có ích rất nhiều.”
“Chắc chắn tôi sẽ gửi lời. Bà sẽ vui lắm khi nghe được điều đó. Mẹ nhìn nhận công việc này như thế mà, càng có nhiều hoa, thế giới mà chúng ta sống càng tươi đẹp.”
Ra đến ngoài, Jamison nhìn Decker. “Làm giỏi ghê.”
Anh không đáp lời.
“Vậy là hoa có ích lắm hả?”
Anh lườm cô. “Phải, thực sự là có ích. Sao?”
“Thì có khi anh không thay đổi nhiều như anh nghĩ.”
Ký Ức Vĩnh Cửu Ký Ức Vĩnh Cửu - David Baldacci Ký Ức Vĩnh Cửu