If you truly get in touch with a piece of carrot, you get in touch with the soil, the rain, the sunshine. You get in touch with Mother Earth and eating in such a way, you feel in touch with true life, your roots, and that is meditation. If we chew every morsel of our food in that way we become grateful and when you are grateful, you are happy.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: yeuvahan9x
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 49 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 457 / 3
Cập nhật: 2017-09-24 22:47:20 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 42
_Khá lắm, đã tránh được một đòn còn có thể lợi dụng tấn công- nó cũng lui lại
_Quá khen- màn hình lại bắt đầu xuất hiện dòng chữ
_Nhưng như thế là chơi không đẹp- nó bất ngờ lao vào hắn đến gần thì nó xoay một vòng, tay hất bím tóc theo vòng xoay và đạt được một lực mạnh kinh hồn, hắn dùng hết sức lấy thanh kiếm còn lại để chặn đòn của nó thì... Keng..., cây kiếm còn lại cũng đã vỡ vụn, nhưng đã hết đâu...hai bím tóc đã biến mất khỏi tầm mắt của hắn, nó cũng đã biến đâu mất... hắn thấy lạnh gáy, phản xạ đã nhanh hơn tất cả, hắn dùng hết sức đá xoay về phía sau... và trúng ngay bụng của nó khiến nó tung người lên đứng sát màn hình- không tồi đâu
_...- hắn không dám lên tiếng vì sợ nó nhận ra
_Bang chủ... tại sao cậu lại làm vậy- nó đưa tay ra phía trước, cái mặt nạ hắn đang đeo đã bị nó lấy mất, khuôn mặt trắng bệch và nó chảy mồ hôi đầm đìa bởi lúc vừa nhận ra đó là hắn, nó không tấn công nữa mà bàng hoàng lẫn sững sờ, bị hắn dùng hết sức ột cú đá, nó đau không chịu nổi và nó cũng tự biết mình đã bị gãy xương sườn rồi chứ không chơi.
_Em...không sao chứ- hắn hốt hoảng chạy đến đỡ nó, dường như đoán được sự việc hắn hoảng sợ tột độ, chứ làm sao mà nó lại không thể tránh được cú đá của hắn chứ.
_Tại sao...- ánh mắt nó ngập tràn nghi vấn dành cho hắn rồi nó từ từ gục xuống, đầu óc nó mờ mịt không xác định được phương hướng nữa, mọi thứ xoay cuồng trong mắt nó và cuối cùng là một màu đen. Nó không còn biết gì nữa cả.
_ Lam, tỉnh lại...-kế hoạch của hắn dành cho nó... đã không thành công, ngược lại còn đem lại tổn hại cho nó, hắn hét lớn đám người ở phía trong- Nam... đưa Lam đi cấp cứu- đầu óc hắn trống rỗng, hắn đã làm gì thế này... giá như lúc ấy hắn không đá về phái sau...không...không, giá như hắn không làm ra cái kế hoạch điên rồ như thế này, đối đầu với nó ư... quá điên rồi... hắn đang muốn điên lên đây... sao lại là hắn làm nó trở nên như thế này...cái ánh mắt trước khi nó bất tỉnh ám ảnh hắn... nó hỏi hắn tại sao, chính hắn cũng đang tự hỏi trong lòng mình... Tại sao?
Còn cả đám còn lại vội chạy ra và đưa nó đi cấp cứu ngay lập tức, ánh mắt sợ hãi hiện ra ở từng đứa, cái trò đùa này giờ phải làm sao đây..., đã quá tính toán của tụi nó, sao tụi nó lại ép hắn đánh nó kia chứ... một trò đùa tai hại không thể tả, tự mỗi đứa trong lòng đều hối hận vì đã lừa nó... và nhất là ép hắn làm nó bị thương.... cầu trời sao cho đây chỉ là giấc mơ,DarkMoon làm sao có thể dễ dàng gục ngã như thế chứ... không bao giờ.Nhưng cái sự thật trước mắt kia là gì đây chứ,nó đang nằm bất động trên tay của hắn, là ảo ảnh ư...có lẽ thế... chắc đó là ảo ảnh mà thôi.
Cô nhóc đã trở về Cô nhóc đã trở về - yeuvahan9x