"We will be more successful in all our endeavors if we can let go of the habit of running all the time, and take little pauses to relax and re-center ourselves. And we'll also have a lot more joy in living.",

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: David Baldacci
Thể loại: Trinh Thám
Nguyên tác: Memory Man
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 82 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-06-19 10:54:17 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 30
ecker mở mắt. Anh đang nằm trên giường, nhưng không ngủ nổi. Bên ngoài căn phòng của anh ở Residence Inn, trời đang mưa. Thời điểm này trong năm - khi thu đã gần qua đi, chuẩn bị nhường chỗ hẳn cho mùa đông - trời lúc nào cũng mưa tầm tã, thông thường sẽ có thêm cả gió lớn, tạt nước mưa buốt vào đến tận xương tủy.
Giày cỡ 39. Họ đã xác nhận kích cỡ chính xác. Trên người một gã cao gần một mét chín và nặng chín mươi cân, vai rộng tương đương với anh. Anh nhắm mắt lại và tâm trí anh quay về với hình ảnh trên máy quay. Nhưng hình ảnh chỉ cho thấy từ phần eo đổ lên. Giờ thì Decker có thể dám chắc đó là cố tình. Từ eo đổ lên. Hắn cũng bước ra trước máy quay theo một cách có chủ đích để che giấu cách mà hắn thực sự thâm nhập vào trong ngôi trường. Không phải từ cửa sau, mà là từ căn tin, thông qua một đường ngầm dưới lòng đất.
Ấy thế nhưng Decker đã nhìn thấy có một thứ gì đó thiếu hợp lí; chỉ là anh chưa thể dám chắc đó là gì hay nằm ở đâu. Anh chưa bao giờ quên bất cứ một thứ gì, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi thứ luôn luôn được đặt trong ngữ cảnh thích hợp, được tự động đối chiếu với những dữ kiện sẵn có mang tính bổ sung hoặc mâu thuẫn với bản thân nó.
Anh vừa mới định bắt đầu điều nói trên đó thì nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa.
Các phòng ở Residence Inn được thiết kế để mỗi phòng mở ra là sẽ đi thẳng ra bên ngoài. Decker đang ở trên tầng hai. Bên ngoài của tầng này có một hành lang cùng với lan can bằng song sắt, cùng cầu thang ở hai đầu dẫn xuống bãi đậu xe.
Tiếng động lại vang lên. Có vẻ như tiếng cào lên tường bên ngoài cửa phòng của anh. Hai phòng liền kề của anh không có người ở. Tầng một của nhà trọ thì gần như kín khách. Anh ngồi dậy trên giường và nhìn vào cánh cửa. Anh với tay và nắm lấy khẩu súng mà anh để trên kệ đầu giường.
Anh lên đạn, kéo bệ trượt thật chậm rãi để tiếng kéo xuống rồi đẩy lên mà nó tạo ra là nhỏ nhất. Anh tung chăn, mặc quần, nhét điện thoại vào trong túi và nhón chân trần áp sát cửa.
Anh đứng phía bên phải cửa, cả hai tay ôm chặt lấy khẩu súng được hướng xuống dưới. Anh lắng nghe. Lại vang lên. Tiếng cào cửa.
Có cái gì đó ở ngoài kia. Cũng có thể là ai đó đang ở ngoài kia.
Anh biết mình nên làm gì bởi vì hồi còn làm cảnh sát, anh đã từng nhiều lần tham gia các cuộc bắt giữ và khám xét. Chỉ khác là bây giờ anh đang làm theo hướng ngược lại. Đi ra chứ không phải đi vào. Anh kéo mở dây xích chốt an toàn trên cửa, đứng sang bên, siết chặt tay nắm cửa, nhẩm đếm đến ba trong đầu, rồi kéo tung cửa. Anh phóng ra khỏi ô cửa đã mở, vung khẩu súng sang trái trước rồi sang phải.
Anh khựng lại và ngước mắt, nhìn chằm chằm vào cô. Cô bị treo lên cái giá đỡ bóng đèn ở bên ngoài. Chân của cô va vào cạnh tường, tạo ra tiếng cào cửa mà anh nghe thấy.
Anh kiểm tra mạch đập trên cổ của cô, nhưng chỉ làm cho đúng quy trình. Cô đã chết, hai mắt mở to, tròng mắt đục ngầu và bất động theo cái cách mà một sinh vật còn sống không bao giờ có được.
Đặc vụ FBI Lafferty đã không còn có thể ghi thêm một dòng bút kí nào nữa rồi.
Anh nhìn toàn thân của cô nhưng không nhận ra dấu hiệu rõ ràng nào cho thấy nguyên nhân tử vong.
Sau đó anh quay người và chạy dọc hành lang, chạy tới chỗ cầu thang, và vội vã lao xuống. Chắc chắn cô ấy chưa ở đó lâu. Bất luận là hung thủ là ai, có khả năng hắn vẫn còn ở quanh đây. Anh rút điện thoại ra và gọi 911. Anh nói với nhân viên trực tổng đài tất cả những gì cô ta cần biết bằng ba câu súc tích. Sau đó anh gọi cho Lancaster. Chị bắt máy sau bốn hồi chuông. Lúc đó là ba giờ sáng. Chắc chắn là chị đang ngủ. Sau câu đầu tiên mà anh nói, chị tỉnh hẳn. Sau câh thứ hai, anh nghe được tiếng chị đang vội vã mặc quần áo. Anh tắt máy và vội chạy quanh bãi đậu xe phía trước Residence Inn. Anh đang nhìn và lắng nghe. Nghe tiếng bất kì phương tiện nào nổ máy. Bất kì bước chân nào định bỏ chạy.
Anh không nghe thấy gì hết, chỉ nghe thấy tiếng hơi thở hổn hển của mình. Anh dừng lại và cúi gập người, cố gắng để lắp đầy không khí vào hai lá phổi. Anh cảm nhận được người mình đang run, bụng anh đang quặn lại. Khi anh ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy chúng. Một đội quân những con số ba đông đúc đang lao vào anh, dao vung lên cao, sẵn sàng hạ sát. Anh biết chúng không phải là thật, nhưng đêm nay nỗi khiếp sợ đã thắng được anh, như lần đầu tiên anh nhìn thấy chúng.
Anh cúi gập người sâu hơn và nôn lên mặt đường, bắn lên đôi chân trần giờ đã tê cóng của mình.
Khi đứng thẳng trở lại, anh nghe thấy tiếng còi tầm từ chiếc xe đầu tiên, và cái đội quân những con số ba dường như tan biến đi theo âm thanh của tiếng còi. Một phút sau, có thêm một tiếng còi khác cùng hòa vang với những tiếng thứ nhất. Anh đi những bước chân không vững quay trở lại cầu thang và đi lên phòng. Anh tựa vào lan can, mặt đối mặt với thi thể của Lafferty. Anh muốn vuốt mắt cho cô, nhấc cô ra khỏi cái giá treo và nhẹ nhàng đặt cô xuống sàn bê tông, gập hai tay ngay ngắn để trên bụng. Bình yên. Như thể anh có thể khiến những cái chết tàn khốc trở nên bình yên hơn. Nhưng chắc chắn anh đã chẳng thể làm điều đó cho những người thân của mình.
Thế nhưng anh không thể làm bất kì một việc nào trong số những điều kể trên mà lại không gây rối hiện trường vụ án. Thế nên anh chỉ đứng đó. Khi những chiếc xe tuần tra đậu khựng lại trong bãi đậu, anh lẻn vào trong phòng và đặt khẩu súng trở lại vào kệ đầu giường. Khi anh quay trở ra, các cảnh sát đã ào lên cầu thang và dừng lại đó cách vài mét.
Decker giơ thẻ đeo cổ của mình. Cả hai cảnh sát tuần tra này anh đều không quen, và anh không muốn họ hiểu sai sự tình.
“Amos Decker. Tôi là người báo tin. Thanh tra Lancaster đang trên đường tới.”
Hai cảnh sát đã rút súng và đang quan sát anh chăm chăm. Một người tiến lại gần anh và kiểm tra tấm thẻ.
Anh ta nói với đồng đội, “Tôi đã nhìn thấy anh ấy ở trường học cùng các thanh tra khác ngày hôm qua. Không vấn đề gì đâu.”
Các cảnh sát cất súng vào bao và chăm chú ngước nhìn Lafferty đã chết.
“Cô ấy là đặc vụ FBI Lafferty,” Decker nói. “Có lẽ các anh cũng đã nhìn thấy cô ấy ở trường học.”
Cả hai cảnh sát lắc đầu, nhưng người đầu tiên nói, “Chết tiệt, người của Cục sao? Cô ấy chết thế nào vậy?”
“Tôi không biết. Không nhận ra được dấu hiệu nào rõ ràng bằng mắt thường.”
“Ừ.”
Decker lùi xa khỏi thi thể. “Không phải chỉ trỏ gì đâu, nhưng tôi đã làm cảnh sát suốt hai mươi năm. Các anh nên tiếp tục công việc, bảo vệ hiện trường và thông báo cho đội pháp chứng và gọi bác sĩ pháp y tới đi. Tôi dám chắc Thanh tra Lancaster sẽ thông báo cho những người cần thiết, nhưng vì đó là người của Cục như anh nói, các anh cần tuân thủ quy trình thật nghiêm ngặt đối với vụ này.”
Người cảnh sát đầu tiên nói, “Anh khuyên rất phải, tôi sẽ gọi báo ngay đây.”
Người còn lại nói, “Tôi sẽ căng băng dính khoanh vùng ngay.”
Decker chỉ tay vào cánh cửa phòng đang mở. “Đây là phòng của tôi. Tôi nghe thấy có tiếng động và đi ra để kiểm tra. Khi đó, tôi nhìn thấy cô ấy. Tôi chạy xuống bãi đậu xe. Nhưng tôi không thấy ai cả. Cũng không nghe thấy có tiếng xe cộ. Hoặc có ai đó bỏ chạy. Và bãi nôn dưới bãi đậu xe là của tôi. Tôi không còn quen với việc phải chạy nhanh và xa như thế nữa.”
“Được rồi, anh Decker. Tôi muốn anh hãy đi vào trong phòng. Tôi dám chắc Thanh tra Lancaster sẽ đến gặp anh khi chị ấy đến nơi.” Anh ta ngước nhìn thi thể và đột nhiên trông vẻ mặt có gì đó không chắc chắn. “Chắc chắn là chị ấy đã tử vong rồi à?”
“Không còn mạch đập nữa. Tôi đã kiểm tra. Và người cô ấy đã lạnh rồi. Đã qua đời được một thời gian.”
Decker đi vào phòng, đóng cửa lại, đi vào phòng tắm, rửa mặt và chân, đi giày, ngồi trên giường và chờ đợi.
Anh biết Lancaster sống ở đâu. Anh tính toán sẽ mất tối đa là ba mươi phút. Mười phút sau anh nghe thấy tiếng các hoạt động bắt đầu diễn ra bên ngoài cánh cửa.
Mười tám phút sau đó, có tiếng gõ cửa. Anh mở cửa, và chị ấy đã đến.
Anh nhìn ngang qua chị. Thi thể đã được hạ xuống sàn, nằm trên một tấm vải, mục đích là để thu thập tất cả dấu vết bằng chứng bất kì. Một đội kĩ thuật đang tỏa đi toàn bộ khu vực nhỏ bé đó, chụp ảnh, đo đạc và tìm kiếm bằng chứng ở tất cả những nơi dễ có liên quan.
Bác sĩ pháp y, một người đàn ông nhỏ bé, có râu, chừng sáu mươi, đang quỳ gối bên cạnh Lafferty. Sau khi làm xong bài đánh giá thời gian tử vong, ông ngẩng đầu nhìn Lancaster.
“Cô ấy đã tử vong trong khoảng ba giờ đồng hồ.”
Decker nói, “Nghĩa là cô ấy mất mạng vào khoảng quá mười hai rưỡi.”
“Nguyên nhân tử vong là gì?” Lancaster hỏi.
Bac sĩ pháp y nhấc áo sơmi của thi thể lên. Bên dưới là một vết thương duy nhất do dao đâm.
“Cao và sâu,” ông nói. “Thẳng vào tim. Gần như thiệt mạng ngay tức thì. Rõ ràng là cô ấy đã bị chảy máu ở một nơi nào đó khác. Nhưng không chảy máu ngoài nhiều đâu. Con dao đâm thủng tim. Tim sẽ dừng bơm máu ngay.”
Có điều gì đó chợt lóe lên trong đầu Decker. Anh nói, “Anh kiểm tra cơ quan sinh dục của cô ấy chưa? Có gì không?” Lancaster trợn mắt liếc nhìn anh, rồi nhìn sang bác sĩ pháp y.
Vẻ mặt của bác sĩ pháp y đã cho Decker câu trả lời. Ông cho họ xem vị trí đó. “Kẻ giết người đã sử dụng một con dao rất nham nhở để cắt xẻo.”
Lancaster nhìn Decker. “Giống như lúc trước. Với...”
Decker nói, “Giống như lúc trước.”
Ba chiếc SUV màu đen đi vào bãi đậu.
“Người của Cục đến rồi,” Lancaster nói với giọng lo lắng. “Tôi đã gọi cho họ trên đường đến đây.”
Bogart dẫn đầu, hai bước một mà chạy lên. Tóc anh ta rối bời, và anh ta đàn mặc quần jean cùng một cái áo thun và đi một đôi giày không đi tất. Những người theo sau cũng ăn mặc theo cách tương tự, nhưng mặc thêm áo khoác FBI màu xanh nước biển.
Bogart đi thẳng tới chỗ thi thể và cúi xuống nhìn. Rồi anh ta dụi mặt, rồi đến cằm, và quay mặt đi, nhìn qua lan can, hướng vào bóng tối ở đằng xa.
Decker nghe thấy tiếng anh ta lẩm nhẩm, “Chết tiệt.”
Rồi vị đặc vụ FBI quay sang phía họ. “Chúng ta đã biết những gì rồi.”
Lancaster thuật lại cho anh ta thời gian và nguyên nhân tử vong. Và kể cả về vết cắt xẻo mà bác sĩ pháp y đã tìm thấy.
“Anh có nhìn hoặc nghe thấy gì không?” Bogart hỏi, mặt tái mét lúc nhìn sang Decker.
Decker kể cho anh ta nghe những gì mà anh biết. Anh nói thêm, “Tôi đang nửa tỉnh nửa mê. Tiếng cào đó có lẽ đã có trước đó một lúc rồi tôi mới nghe thấy.”
Lancaster nói, “Anh có biết lịch trình di chuyển của cô ấy tối nay không?”
Bogart có vẻ như không nghe chị nói.
Decker nói thêm, “Nếu xác định được lịch trình di chuyển, có lẽ chúng ta sẽ có manh mối là kẻ nào đã gây ra việc này.”
“Tôi biết mà!” Bogart gắt.
Lancaster nói, “Chúng tôi biết việc này là vô cùng khó khăn, đặc vụ Bogart.”
Decker cắt ngang lời chị. “Nhưng anh hiểu hơn ai hết, càng sớm có manh mối thì cơ hội của chúng ta càng nhiều. Và ngược lại.”
Bogart liếc nhìn Lafferty một lần nữa và ra dấu cho họ đi xuống cầu thang.
Họ bước vào một trong số những chiếc SUV màu đen, Bogart ngồi ghế trước, Lancaster và Decker ngồi phía sạ. Bogart uống hết một chai nước nhỏ đặt ở hộc đồ phía trước, dùng tay chùi miệng và quay người lại nhìn họ.
“Lafferty là một đặc vụ giỏi. Thực ra đó là một người mà tôi dẫn dắt. Không phải chỉ có ghi chép thôi đâu,” anh ta nói thêm, cùng một cái liếc nhìn gay gắt dành cho Decker. Decker không đáp lại câu gì.
Bogart ngả ra sau, thở ra một hơi dài, và nói, “Tôi chưa từng mất đi một đặc vụ nào. Thật khó để chấp nhận.”
“Chắc chắn là thế rồi,” Lancaster nói.
“Nhưng cô ấy ở đâu?” Decker nói. “Tất cả các anh đều ở cùng một chỗ à?”
“Phải. Khách sạn Century.”
“Tất cả ở cùng một tầng chứ?”
“Không, chúng tôi ở rải rác ba tầng khác nhau. Nhưng Lafferty ở cạnh phòng một đặc vụ khác.”
“Lần cuối cùng có ai đó nhìn thấy cô ấy là khi nào?” Lancaster hỏi.
“Tôi đã hỏi tất cả mọi người khi trên đường tới đây. Có vẻ như là vào chín giờ ba mươi. Cô ấy đang làm việc trong phòng của đặc vụ Darrow, xem xét lại một số hồ sơ. Cô ấy chào tạm biệt và quay trở về phòng của mình.”
“Nhưng chúng ta có biết thực sự cô ấy có về phòng hay không?” Decker hỏi.
“Thực ra cô ấy có nói với Darrow là cô ấy đi ra ngoài mua một vài thứ cần thiết.”
“Cô ấy có nói là mua gì và đi đâu không?”
“Từ những gì cô ấy nói, Darrow nghĩ đó có thể là vài thứ mua được ở hiệu thuốc. Tôi không nghĩ đây là lần đầu tiên cô ấy phải đi mua như thế. Chúng tôi bị triệu tập tương đối nhanh. Các đặc vụ không có nhiều thời gian để chuẩn bị.”
“Vậy là cô ấy đã từng đi mua thêm đồ à?” Lancaster nói. “Có thể là mua ở cùng một chỗ chăng?”
“Đúng thế. Có thể chỉ là mấy đồ nhu yếu phẩm khi đi công tác thôi,” Bogart nói, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí của anh ta rõ rang là đang nghĩ sang chỗ khác.
Decker ngả người ra sau, nhắm mắt và suy nghĩ trong giây lát. “Có một hiệu thuốc mở xuyên đêm cách khách sạn Century hay khu nhà. Nếu tôi là người cần mua đồ dùng cần thiết khi đi công tác hì tôi sẽ đến đó. Và ở đó có camera ghi hình ở bãi đậu xe.”
“Ồ, vậy hãy tới đó xem nó có gì không?” Bogart nói.
Chuyến đi chỉ mất khoảng hai mươi phút vào thời điểm đó vào buổi sáng và Bogart đã phóng vượt tất cả các loại biển giới hạn tốc độ. Lúc đó chưa đến bốn giờ sáng và do đó cà thị trấn Burlington vẫn còn rất ngái ngủ. Xe cộ thưa thớt, nười đi bộ thì hoàn toàn không có.
Có hai người trong tiệm thuốc mở xuyên đêm đó. Một người ngồi phía sau tấm kính chống đạn cùng máy tính tiền, người còn lại đang xếp lăn khử mùi lên giá. Cả hai người đang trong ca làm việc bắt đầu từ lúc tám giờ tối. Bogart cho họ xem ảnh chụp của Lafferty và hỏi liệu có ai trong hai người họ từng gặp cô ấy.
“Tối nay thì tôi không có gặp. Nhưng tối hôm trước thì cô ấy có tới mua hàng.”
Decker nói, “Như vậy có nghĩa là có thể cô ấy đã không tới đây.”
Họ yêu cầu và được cung cấp dĩa ghi hình từ các máy quay giám sát ở bãi đậu xe.”
Có lẽ cô ấy đã đi bộ tới đây,” Decker nói. “Quá gần để phải lái xe.”
“Và số phương tiện của chúng tôi không thiếu chiếc nào,” Bogart nói.
Họ cho dĩa DVD vào máy tính xách tay mà Bogart có sẵn trên chiếc SUV. Dĩa phim có đánh dấu mốc thời gian, thế nên Bogart tua đến đoạn trươc 9:30. Các khung hình cứ chạy khi cả ba người họ túm tụm với nhau quanh màn hình, chăm chú xem. Khi đến 9:58, Decker đã nhìn thấy.
“Cô ấy kìa.”
Lafferty từ trong một con gõ bên cạnh tiệm thuốc đi ra. Cô ấy đã đi được hai bước trước khi đột ngột bị kéo ngược trở vào trong con ngõ.
“Tua lại đi, và cho nó chạy chậm lại,” Decker nói.
Bogart làm theo, cho cảnh phim chạy đi chạy lại gấp năm lần và phóng to khung hình nhiều nhất có thể trên cái màn hình nhỏ xíu.
Decker chăm chú quan sát màn hình, anh ghi nhớ và lưu trữ vào đầu từng điểm ảnh. “Không thể nhìn ra là ai.”
“Chúng ta có thể thử phóng to khung hình,” Bogart nói. “Người của tôi giỏi mấy khoản này lắm.”
“Hắn biết ở đó có camera,” Decker nói. “Giống như ở trường học ấy. Hắn không muốn bị nhìn thấy. Chí ít là không muốn một số bộ phận nhất định bị nhìn thấy.”
“Làm sao hắn có thể chế ngự cô ấy nhanh thế nhỉ?” Bogart nói. “Lafferty không phải người yếu đuối.”
Decker nói, “Có một bàn tay đeo găng quanh cổ cô ấy. Có thể trong găng tay có thứ gì đó. Người cô ấy có vẻ bị cứng đi khá nhanh. Tôi nghĩ hắn đã tiêm thuốc để cô ấy bị tê liệt.”
“Xét nghiệm máu trên thi thể cô ấy sẽ xác minh được điều này,” Lancaster nói.
“Vậy là cô ấy được ghi hình vào lúc chín giờ năm mươi tám phút.” Decker nói.
“Nhưng thời gian tử vong của cô ấy là vào khoảng nửa đêm,” Lancaster nhắc.
“Nghĩa là chúng đã giữ cô ấy hai tiếng trước khi sát hại cô ấy,” Decker nói nốt.
Bogart trông căng thẳng. “Anh nói cô ấy bị cắt xẻo. Anh có nghĩ chúng đã làm gì khác với cô ấy không?”
Decker lắc đầu. “Vợ tôi không bị hãm hiếp. Nhưng cô ấy cũng bị cắt xẻo. Ở cùng... chỗ đó,” anh nói thêm.
“Vậy thế là sao?” Bogart hỏi. “Tại sao lại làm vậy? Thật vô lý.”
“Khi tôi hỏi Leopold hắn có làm gì khác với vợ tôi không, hắn không trả lời. Việc cắt xẻo này chưa từng được công bố. Hắn chỉ có thể biết về việc này nếu hắn có mặt ở đó, mà chúng ta đều biết là hắn không hề có mặt ở đó. Nhưng có thể có ai đó từng có mặt ở đó đã kể cho hắn nghe về chuyện này. Nhưng vì hắn không trả lời, tôi không biết là liệu hắn không biết thật hay chỉ là không muốn kể với tôi. Dù là thế nào, hắn vẫn là một kẻ tình nghi.”
Bogart xoa mặt. “Còn gì nữa không?”
“Chúng đã bắt giữ cô ấy hai giờ đồng hồ. Có thể có lúc nào trong khoảng thời gian đó cô ấy tỉnh lại trước khi chúng sát hại cô ấy.”
“Chúng có thể làm gì với cô ấy?” Lancaster hỏi.
“Cố tìm hiểu việc điều tra đang diễn ra theo hướng nào chẳng hạn,” Bogart nói.
Decker gật đầu với ý kiến này. “Chúng sẽ muốn biết chúng ta biết những gì. Liệu chúng ta đã tìm hiểu được những điểm nào đó hay chưa.”
“Ồ, Lafferty sẽ không kể gì cho chúng biết đâu,” Bogart nói rành mạch.
“Khi bị tra hỏi, chẳng ai có thể cam đoan không bị cạy miệng hết, tất cả phụ thuộc vào thủ đoạn mà chúng sử dụng,” Decker nói. “Có thể cô ấy đã nói ra, cho dù không hề muốn. Dù thế nào, để an toàn, chúng ta nên coi như lúc này chúng đã biết những gì chúng ta biết. Chủ yếu nhất là việc chúng ta đã tìm ra về đường hầm dưới lòng đất.”
Bogart nhìn vào màn hình đứng im, vào đôi tay quanh cổ người đồng nghiệp của mình. “Nhưng làm sao cô ấy lại không biết có kẻ đang bám theo cô ấy nhỉ?” anh ta nói. “Chắc hẳn hắn đã phải ở ngay phía sau cô ấy.”
Lancaster nói, “Có thể hắn đã trốn trong con ngõ.”
Bogart lắc đầu. “Sao nào, chờ cô ấy đi ngang sao? Mà làm sao hắn biết cô ấy sẽ đi tới hiệu thuốc chứ?”
“Có thể hắn đã chờ và theo dõi, rồi bám theo cô ấy khi cô ấy bước ra. Trước đó cô ấy đã từng tới hiệu thuốc ít nhất một lần. Có thể bằng cách nào đó bọn chúng biết điều này, và thấy có cơ hội nếu cô ấy lại tới đó lần nữa. Và có thể cô ấy biết hắn đang ở đó, nhưng vì lí do nào đó lại không cảm nhận được mối đe dọa,” Decker nói thêm.
“Không cảm nhận được mối đe dọa sao?” Bogart cảm thán. “Trong một con ngõ tối ư? Khi mà có một tên sát nhân vẫn đang nhởn nhơ sao? Làm sao mà cô ấy lại không đề phòng đến như thế được chứ?”
“Có thể cô ấy không cảm thấy bị đe dọa nếu đó là một kẻ mà cô ấy không cảm thấy có lí do để nghi ngại,” Decker diễn giải thật chi tiết.
Mặt Bogart đỏ gay gắt và anh ta trông như đang xù lông nhím. “Anh đang buộc tội tôi hoặc một trong số những người của tôi là thủ phạm sát hại cô ấy đấy ư?” anh ta cáu giận nói. “Bởi vì cô ấy đâu có quen ai khác ở cái hố phân chết tiệt này!”
“Thật ra ý tôi không phải như thế,” Decker bình tĩnh đáp.
Bogart chỉ tay vào mặt Decker. “Cô ấy bị bỏ lại ngay trước bậc cửa nhà anh. Có thể là anh đã giết cô ấy, thằng chó chết ạ!”
Gương mặt Decker vẫn bình thản và từng lời anh nói ra thong thả, chậm rãi. “Và bỏ cô ấy lại trước cửa để tự đổ tội cho mình hay sao? Và rồi gọi điện báo cảnh sát trong khi vẫn ngồi nguyên tại đó sao? Nếu tôi thực sự đã làm việc ngu xuẩn đến mức đó, có khi tôi cứ nhận bị điên cho được thoát tội.”
Bogart trông như muốn đấm Decker, nhưng rồi anh ta kiềm chế được cảm xúc của mình và quay đi.
Lancaster nói, “Amos, có phải ý của anh là một kẻ nào đó mặc cảnh phục? Một cảnh sát tuần tra chẳng hạn? Cô ấy sẽ không nghi ngờ một kẻ như thế?”
“Phải,” Decker nói. “Đó chính xác là ý của tôi.”
Bogart liếc nhìn anh với vẻ nghiêm khắc và gật đầu. “Phải rồi. Xin lỗi vì đã phản ứng mạnh như thế.” Anh ta dừng lại và rồi tuyên bố, “Được rồi, chúng ta sẽ xới tung cái con ngõ chết tiệt đó.” Anh ta cầm điện thoại và huy động đội của mình. Rồi anh ta quay sang Decker. “Chúng ta cần làm việc này cùng nhau. Chúng ta cần ngăn chặn gã này lại.”
Decker lắc đầu. “Không phải một gã. Mà là nhiều gã.”
“Điều gì khiến anh nói vậy?” Lancaster sửng sốt hỏi, còn Bogart thì nhìn anh chằm chằm. “Có vẻ như kẻ nổ súng chỉ có một. Anh đã nói như thế.”
“Và tôi đã nhầm,” Decker kiên định nói.
“Nhưng cụ thể điều gì đã khiến anh nghĩ rằng có hơn một kẻ có liên quan?” Bogart hỏi.
“Bởi vì không ai có thể ở hai nơi trong cùng một thời điểm.”
Ký Ức Vĩnh Cửu Ký Ức Vĩnh Cửu - David Baldacci Ký Ức Vĩnh Cửu