A good book should leave you... slightly exhausted at the end. You live several lives while reading it.

William Styron, interview, Writers at Work, 1958

 
 
 
 
 
Tác giả: David Baldacci
Thể loại: Trinh Thám
Nguyên tác: Memory Man
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 82 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-06-19 10:54:17 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 24
ecker trực tiếp bắt xe bus đến đó bởi vì anh không muốn bỏ lỡ dịp gặp hắn ta.
Trong lúc chờ đợi, anh quan sát những người đi bộ và lái xe qua. Burlington có một dáng vẻ tàn tích nặng nề, như thể đã có kẻ ác độc nào đó đột nhập vào thị trấn và lấy đi những tài sản quí giá nhất của nó. Đó chính xác là những gì đã xảy ra.
Hai mươi phút sau đó, Decker có chút cứng đờ lại khi cánh cửa phòng giam mở ra và Sebastian Leopold bước ra trong bộ quần áo mà hắn đã mặc khi mới vào, bộ quần áo tù nhân màu cam và còng tay cùng với tội danh giết người đã được tháo bỏ.
Hắn nhìn quanh một lúc như thể đang định hướng bản thân mình với khung cảnh xung quanh. Sau đó hắn rẽ phải và bắt đầu đi về hướng Bắc.
Decker đợi khoảng hai mươi giây và sau đó đi theo hắn, bước ở phía bên kia đường. Đi song song với y, anh nhìn về phía trước nhưng vẫn giữ Leopold trong tầm mắt.
Mười lăm phút sau, họ đã đến một khu vực ở Burlington mà Decker biết rất rõ - một nơi thảm hại, nhơ nhuốc và được biết đến là chỗ chứa chấp những phần tử tội phạm ham vui.
Một quán rượu lụp xụp nằm ở phía bên phải. Leopold bước xuống những bậc thang gạch thấp lỏng lẻo và đi vào phía trong.
Decker nhìn quanh quất hai bên, sau đó vội vã băng qua đường, bước xuống những bậc tương tự. Anh đã từng đến quán rượu này vài năm về trước trong các cuộc theo dõi tội phạm và lần nào cũng ra về tay trắng. Có lẽ là quá tam ba bận.
Leopold ngồi ngay giữa trung tâm quán rượu. Bên trong tối tăm và ảm đạm, ánh đèn được hạ xuống mức leo lét. Decker biết rằng ánh đèn lờ mờ chủ yếu là do mọi thứ ở nơi này đều bẩn thỉu và chủ quán cho rằng như thế là không thể hút khách. Dẫu sao thì Decker cũng không nghĩ là khách quen ở đây sẽ bận tâm điều đó. Khi anh tới đây, họ gần như đã ngã ngớn vì rượu, vì ma túy hoặc cả hai.
Anh ngồi vào một bàn ở phía sau có vách ngăn cao đến ngực mà anh có thể nhìn qua đó nhưng vẫn khiến anh có chút cảm giác được che chắn. Anh to con nên rất dễ bị nhìn thấy, và mặc dù anh mới chỉ gặp Leopold một lần, anh vẫn phải dè chừng là tên này sẽ nhớ mặt anh. Dường như hắn đã nhận ra Decker trong phòng xét xử.
Nhưng có chỗ không đúng. Mình và hắn đã gặp nhau hai lần, theo lời Leopold. Mình đã phỉ báng hắn ta ở cửa hàng 7-Eleven. Vậy thì tại sao mình lại không thể nhớ được lần gặp đó trong khi mình vẫn luôn nhớ được mọi thứ?
Leopold gọi đồ uống, và khi người pha chế đưa đồ đến, hắn ta chỉ nhìn chằm chằm vào ly nước trong suốt một phút dài trước khi đưa nó lên môi và nhấp một ngụm nhỏ, sau đó đặt nó lại đúng vào vị trí cũ. Hắn xê dịch cái ly một chút, có vẻ như để khớp với vệt nước tròn trên quầy bar.
Động tác này cũng không nằm ngoài tầm chú ý của Decker.
Có lẽ là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD)1.
1 Rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) là một căn bệnh tâm lý, người mắc bệnh luôn có những ý nghĩ và hành vi lặp lại liên tục một cách vô lý nhưng không thể kiểm soát được. Ví dụ như họ cảm thấy cần phải liên tục rửa tay, sắp xếp đồ đạc lại cho ngay ngắn,... nếu không thì sẽ cảm thấy bồn chồn, lo lắng không thôi.
Trong suốt cuộc gặp gỡ trước đó của Decker với người đàn ông này, anh từng ghi lại những chuyển động liên tục của tay Leopold. Khi đó hắn ta không thực sự tỉnh táo ư? Vị luật sư công nói rằng hắn ta mắc chứng lưỡng cực nhưng giờ thì đã quay trở lại dùng thuốc rồi. Có lẽ cuối cùng họ cũng có thể có một cuộc trò chuyện đầy sức thuyết phục.
Một người phục vụ tiến tới chỗ Decker. Cô cao và gầy cùng với một mái tóc tẩy vàng, uốn thành những lọn xoăn che lấy gần như hết cả khuôn mặt cô. Mùi tóc đã xử lý qua hóa chất thoảng qua anh, ngọt và hơi buồn nôn. Anh gọi một ly bia và cô ấy mang ra chỉ một phút sau đó.
Anh uống một ngụm, lau miệng và chờ. Không có cái gương nào phía sau quầy bar cả, vậy nên Leopold sẽ không thể nào phát hiện ra Decker đang ở phía sau hắn trừ khi hắn quay đầu lại.
Hai mươi phút trôi qua và không có ai tiếp cận Leopold cả. Người đàn ông đã uống thêm hai ngụm đồ uống và nhìn chằm chằm vào nó như thể hắn ta không biết bằng cách nào mà nó lại xuất hiện ở đó.
Decker để lại hai dollas trên bàn, cầm ly bia lên, bước tới chỗ quầy bar và ngồi xuống cạnh hắn.
Leopold không hề nhìn sang. Hắn ta vẫn đang nhìn chằm chằm vào đồ uống của mình. “Cảm thấy ra ngoài tốt chứ?” Decker hỏi. “Đang ăn mừng à?”
Leopold nhìn anh. “Anh đã ở trong phòng xét xử. Tôi đã thấy anh.”
“Tôi cũng đã ở trong trại giam của anh.”
Leopold gật đầu, nhưng câu nói này dường như không thực sự lọt vào đầu óc hắn ta. Hắn lẩm bẩm điều gì đó mà Decker không nắm bắt được.
Ánh mắt của Decker lướt nhanh qua người đàn ông này. Họ đã chải chuốt lại cho hắn trong cả hai lần hầu tòa và quần áo của hắn cũng được giặt sạch, có lẽ là do cảnh sát không thể chịu được mùi hôi hám.
Leopold đáp lại bằng giọng nói lớn hơn, “Trong phòng giam của tôi. Đúng rồi. Chúng ta đã nói chuyện.”
“Đúng vậy, chúng ta đã nói chuyện. Vậy là anh đã rút lại?”
Leopold trông có vẻ hoảng hốt. “Tôi đã làm gì cơ?”
“Rút lại lời thú tội ấy.”
Leopold nhấc đồ uống của hắn lên và nhấp một ngụm nữa. “Tôi thực ra không hay uống. Nhưng món này mà ngon.”
“Ăn mừng, như tôi nói đó.”
“Tôi phải ăn mừng vì điều gì?” Leopold tò mò hỏi.
“Không bị buộc tội sát hại ba người. Không phải ngồi tù. Cả hai thứ đều tốt, anh không đồng ý à?”
Leopold nhún vạ. “Họ cho tôi ăn. Tôi có giường ngủ.”
“Đó là lí do tại sao anh thừa nhận giết người ư? Vì một chiếc giường và ba bữa ăn no mỗi ngày?”
Leopold lại nhún vai lần nữa.
“Vậy là anh đã ở trong trại giam ở Cranston vào đêm xảy ra vụ án mạng ư?”
“Hẳn là vậy. Đã lâu lắm rồi. Tôi không nhớ nữa. Còn nhiều thứ tôi không nhớ lắm.”
“Như tên thật của anh à?”
Leopold liếc nhìn anh nhưng dường như không thực sự nắm được điều mà Decker vừa nói.
“À, thẩm phán sẽ không thả anh ra đâu nếu có bất cứ nghi ngờ nào. Đó ắt hẳn là ảnh và dấu vân tay của anh trên biên bản bắt giữ đó rồi.”
“Luật sư đã rất vui,” Leopold nói, nhìn xuống đồ uống của hắn ta.
“Làm thế nào mà anh thậm chí biết về vụ giết người đó?” Decker hỏi.
“Tôi... tôi đã giết những người đó, phải không?” Leopold nói bằng một giọng điệu rụt rè, trong đó không có chút tội lỗi nào, hoặc thậm chí, có vẻ khá hiểu chuyện.
Nhân viên pha chế rượu, một người khoảng ngoài năm mươi tuổi với phần bụng to gần bằng bụng của Decker mặc dù anh ta thấp hơn Decker phải mười lăm phân, nhìn lên tấm kính mà anh ta đang lau rồi nhìn chằm chằm vào Leopold một lúc lâu trước khi nhìn sang hướng khác.
“Đó không phải những gì anh nói với thẩm phán sáng nay. Anh đã nói điều ngược lại. Có phải luật sư của anh bảo anh nói vậy không?”
“Anh ta nói rằng tôi không nên nói điều này với bất cứ ai.”
Decker nhìn người đàn ông này một cách tò mò.
Một tia sáng của sự tỉnh táo, một phần con người thật của hắn chợt xuất hiện giữa tình trạng mất trí chăng? Liệu có phải là đang say thuốc không?
“Ồ, vậy thì tôi đoán là anh không nên nói rồi, trừ khi anh muốn. Nhưng tôi không thấy có vấn đề gì với anh cả. Cảnh sát không có gì cả. Lúc đó anh đang ở trại giam. Thẩm phán đã bác bỏ vụ kiện và bảo lưu quyền truy tố, nhưng họ không thể bắt giữ lại anh trừ khi họ có bằng chứng chứng minh anh liên quan đến vụ án. Giờ thì có thể họ sẽ đi tìm bằng chứng. Tìm đồng phạm thực hiện vụ sát hại đó giúp anh vì lí do nào đó. Họ thậm chí còn có thể ngụy tạo bằng chứng được nữa.”
“Họ có thể làm thế ư?” Leopold thắc mắc như một đứa trẻ.
“Chắc chắn rồi. Họ làm vậy suốt. Nếu họ nghĩ anh là kẻ xấu, họ sẽ làm bất cứ điều gì để bắt giữ anh, giam lỏng không cho anh ra đường. Họ rất cực đoan trong việc bảo vệ và bào chữa. Anh có thể thấy điều đó mà phải không?”
Leopold cúi xuống và nhấp một ngụm đồ uống nữa mà không nhấc ly lên, như một con chó đang liếm bát vậy.
“Anh cũng vậy à, Sebastian?”
“Tôi thế nào cơ?”
“Một kẻ xấu cần giam lỏng không cho ra đường?”
“Tôi không biết nữa.”
Decker cảm thấy sự bực bội của mình bắt đầu dâng lên. Những gì đã xảy ra với anh có thể đã định tuyến lại các chức năng não bộ của anh và khiến các chức năng khác giao nhau về mặt tâm lý, nhưng nó cũng đã cướp đi khả năng đối mặt với các hành vi nhảm nhí và gian dối nói chung. Anh thích các đường thẳng, từ A đến B, 1 đến 2. Anh không thích việc vòng vo tam quốc một cách vô nghĩa, chỉ tổ bực mình. Tính cách này vừa có lợi nhưng cũng có hại đối với một cảnh sát.
“Anh nói rằng anh đã giết những người đó. Anh nói với tôi rằng anh đã làm vậy. Nói với cảnh sát như thế. Thế mà sáng nay anh lại nói là anh không làm. Nhưng khi ngồi ở đây, trong quán rượu này anh lại nói có lẽ mình đã làm mặc dù anh đã ở trại giam cách đây hai thị trấn và thậm chí không thể nào đến căn nhà đó được. Vậy nên anh có thể thông cảm cho sự rối trí của tôi mà, phải không? Và của cảnh sát nữa? Đâu mới là sự thật? Đó là điều mà chúng ta cần xác định.”
Leopold quay sang anh và dường như đây là lần đầu tiên hắn thực sự thấy Decker.
“Anh quan tâm làm gì?”
Nếu Decker đã phỉ báng gã này ở cửa hàng 7-Eleven mười bảy tháng trước thì Decker cũng không thay đổi gì nhiều đến mức Leopold không nhận ra anh. Giờ anh chỉ là béo và xấu hơn thôi. Vậy thì gã này hoặc là vô tội, hoặc là một thằng khốn đang nói dối. Và Decker cũng không có dấu hiệu nào rõ ràng cho thấy được câu trả lời nào mới là đúng.
“Tôi quan tâm đến vụ này thôi. Chưa bao giờ nghĩ là họ sẽ bắt ai đó sau từng ấy thời gian.”
“Đó là án chưa giải quyết.”
Cụm từ này đã thu hút sự chú ý của Decker.
“Anh biết về án chưa được giải quyết ư?”
“Tôi thích xem chương trình truyền hình. Đôi khi tôi xem ở chỗ trú ẩn.”
“Chỗ trú ẩn cho người vô gia cư?”
Leopold gật đầu. “Tôi là người vô gia cư, vậy nên tôi phải đi khắp nơi. Đôi khi tôi ngủ ở ngoài. Hầu như lúc nào tôi cũng ngủ ở ngoài cả,” hắn nói thêm bằng một giọng điệu đầy mệt mỏi.
“Tại sao phải thế?”
“Bởi vì nó an toàn hơn. Có vài tên ở chỗ trú không được... tốt cho lắm.”
“Có phải đó là điều khiến anh hứng thú với vụ án mạng này không? Bởi vì đó là án chưa được giải quyết.”
“Tôi nghĩ vậy, ừm.”
“Dù thế thì tại sao nhất định phải là vụ này? Nó không phải là án duy nhất chưa được giải quyết mà. Có ai nói với anh về nó à?”
Leopold đang gật đầu. Hắn nhìn xuống đồ uống của mình, nhấp một ngụm nữa mà không dùng đến tay.
“Anh gọi món gì vậy?” Decker hỏi, nhìn vào chiếc ly ấy, che lấp đi sự ghê tởm với cách uống rượu của gã.
Leopold mỉm cười. “Kamikaze. Tôi thích chúng.”
“Anh nói là anh không thực sự uống rượu.”
“Tôi không uống bởi vì tôi chưa bao giờ có tiền. Nhưng tôi đã tìm thấy một tờ năm dollas mà tôi không hề biết là mình có. Khi tôi uống, tôi sẽ gọi Kamikaze bởi vì tôi thích chúng.”
“Theo tôi hiểu là ta đang nói về món đồ uống, chứ không phải về kamikaze - những phi công cảm tử Nhật Bản1?”
1 Tên món đồ uống là Kamikaze. Kamikaze cũng là tên gọi các phi công cảm tử Nhật Bản trong thế chiến II. Phi công Kamikaze sẽ lái máy bay của mình, thường là chở đầy thuốc nổ, bom, thủy lôi để đâm thẳng vào tàu địch.
Leopold nhún vai vẻ hờ hửng. “Hồi còn nhỏ tôi muốn làm phi công.”
“Nhưng không muốn làm phi công cố tình đâm sầm máy bay vào đâu đó chứ?”
“Không, không phải kiểu vậy.”
“Vậy là anh có người đã nói chuyện với anh? Người đó kể cho anh về vụ án này? Có thể anh đã rất hào hứng. Vậy nên anh quyết định tận dụng nó để có một chiếc giường ấm và ba bữa một ngày? Đó có phải điều mà có người nói với anh, phải thừa nhận tội để có chúng? Đồ ăn và giường?”
“Ai lại đi nói với tôi điều đó chứ?”
Decker uống nốt chỗ bia của mình và đập mạnh ly xuống quầy bar cùng một lời kết tội sắc lẹm khiến Leopold giật bắn mình, đó chính là điều mà Decker muốn. Anh muốn thằng khốn này phải thức tỉnh.
“Tôi không biết, Leopold. Đó là lí do tôi đang hỏi anh đó. Người này có tên mà phải không?”
“Tôi phải đi rồi.”
Hắn ta bắt đầu đứng dậy, nhưng Decker đặt tay lên vai hắn và ghìm hắn ngồi xuống. “Tiện nhắc đến ba bữa một ngày, ăn chút gì không? Trông anh có vẻ đói. Cảnh sát không cho anh ăn phải không?”
“Sao anh biết điều đó?”
“Anh đang bị gán tội danh giết người mà. Họ đang phẫn nộ. Họ không cho anh gì hết. Vậy nên hãy gọi chút đồ ăn và bàn về vấn đề này nào.”
“Tôi thực sự cần phải đi.”
“Đi đâu? Anh cần gặp ai à? Có lẽ tôi sẽ đi cùng.”
“Tại sao anh muốn làm vậy?”
“Tôi không có nơi nào để đi cả và trông anh có vẻ là một người thú vị. Tôi thích những người thú vị. Không có mấy ai thú vị trong thị trấn này hết.”
“Thị trấn này toàn bọn đểu.”
“Đểu? Toàn bọn đó, anh nói đúng. Có ai đặc biệt đểu với anh không?”
Leopold đứng dậy và lần này Decker để hắn đi. Nhân viên pha chế nhìn anh chằm chằm. Anh không muốn tình huống xấu nhất xảy ra: người đàn ông này gọi cho cảnh sát.
“Hẹn gặp lại nhé,” Decker nói.
Chắc chắn sẽ còn gặp lại.
Leopold bước ra khỏi quán rượu. Decker đợi khoảng mười lăm giây rồi bám theo hắn ta ra ngoài. Anh sẽ theo dõi Leopold đến bất cứ nơi nào hắn gọi là nhà.
Vấn đề duy nhất đó là khi Decker bước ra ngoài thì Sebastian Leopold đã biến mất rồi.
Ký Ức Vĩnh Cửu Ký Ức Vĩnh Cửu - David Baldacci Ký Ức Vĩnh Cửu