Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Chương 20
T
HÚY ÔM CUỐN TẬP BÌA CỨNG TRONG TAY. LẠI MỘT BUỔI CHIỀU vàng rực nắng óng ánh như tơ.
Thúy kêu lên:
- Trời đẹp quá!
Trong im lắng dễ thương của khu vườn Thúy bắt gặp vài cánh bướm đùa nhau quấn quít. Lòng nàng mênh mang một nỗi nửa bâng khuâng nửa vui đầy êm ả. Huy đã đi từ hai hôm trước. Chàng về Đà Lạt, mời bà cô xuống Sàigòn lo liệu việc đám hỏi cho chàng. Mọi chuyện đã được an bài tốt đẹp, ba mẹ nàng thuận tình cho Huy và Thúy lấy nhau.
Tối trước hôm đi, Huy đến chơi. Hai người ngồi tựa vào nhau trên bực thềm, lặng im cảm nghe niềm hạnh phúc đang đến. Huy đã gặp ba và hai người nói chuyện một lúc lâu. Phượng chạy ra chạy vào nghe lỏm.
Khi Huy trở lại cạnh Thúy, Phượng theo ra trêu:
- Anh Huy. Anh sắp gọi ba mẹ bằng … ba mẹ có thấy … ngượng không?
Thúy mắng:
- Con nhỏ tinh quái.
Huy tỉnh bơ:
Có gì mà ngượng. Trong đời người ít nhất phải có một lần gọi cha mẹ người yêu bằng tiếng ba mẹ thân thiết chứ?
Phượng cười cười bỏ đi. Huy ngồi cạnh Thúy, dựa vào nàng. Chàng vui vẻ:
- Chúng mình sắp lấy nhau, em biết không?
- Không.
- Ba mẹ bằng lòng rồi đấy.
- Em không bằng lòng thì sao?
- Kệ em.
- Vậy thì anh lấy ai thì lấy, em không thèm biết.
Huy phì cười, choàng tay ngang người Thúy và hôn phớt lên tóc nàng. Buổi tối lướt nhẹ qua thềm đưa đêm vào khuya. Huy nói:
- Mai anh về Đà Lạt gặp cô Tham, nhờ cô đứng ra lo liệu mọi việc.
Thúy nhẹ gật đầu. Và Huy ra về khi tiếng đồng hồ quả lắc vang lên mơ hồ trong gió.