Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Chương 19
H
UY CỐ GẮNG GIỮ NÉT MẶT THẢN NHIÊN. Chàng nghĩ tới Hồng, cô chị ăn chơi của Thúy. Một chàng của Hồng đã xin được cho nàng việc làm tại một hãng ngoại quốc ở Biên Hòa, mỗi tháng Hồng về nhà một lần, lương khá cao. Chỉ có tiền bạc và ăn chơi mới thích hợp với Hồng. Cả nhà không ai tán thành hay phản đối quyết định của cô con gái lớn. Coi như đã giải quyết xong một vấn đề khó nghĩ. Thúy đã nói với Huy:
- Gia đình em vậy đó. Cho nên nhiều khi em cũng muốn thoát ra ngoài bay nhẩy thử xem có thay đổi gì không.
Huy lắc đầu:
- Gia đình cũng giống như một cái nhà mà cha mẹ là cái mái, cái cột chính. Mái có thể giột, cột có thể mục nhưng vẫn rất cần thiết để làm chốn nương thân. Từ chối sống trong gia đình là chối bỏ hạnh phúc.
Chàng buồn buồn tiếp:
- Như anh, không có cả đến mái nhà giột để nương nhờ. Cha mẹ anh bỏ anh quá sớm.
Thúy rưng rưng cảm động. Nàng nghĩ Huy có lý và bỗng chốc những khó chịu, những bức xúc về ba mẹ, về gia đình mà nàng đã có trước đây biến đi rất nhanh. Nàng cảm thấy đúng như Huy đã nói, không đâu an toàn và đáng sống bằng dưới cánh tay che chở của mẹ cha, dù cho các bậc ấy có là thế nào, có làm cho mình hãnh diện được không hoặc tủi hổ …
Ba bảo khẽ:
- Thôi đi về cho anh Huy khỏi chờ. Thằng Lân chịu khó một chút, phải chịu đựng cho quen.
Lân lặng thinh. Thúy vỗ vai Phượng:
- Ở lại nghe cô nương.
Phượng dặn Thúy:
- Chiều để phần cơm em ít thôi. Chắc em không ăn được mấy đâu. Chả có ai ăn cùng buồn chết được.
Mẹ càu nhàu:
- Lúc nào cũng chỉ vui với buồn, ăn với chơi. Lớn rồi, lo học lo hành để lấy chồng được ấm tấm thân …
Phượng kêu lên nhõng nhẽo:
- Mẹ kỳ. Ở đâu mẹ cũng la được.
Huy ân cần:
- Cần gì không, anh lo cho?
Lân lắc đầu:
- Em đầy đủ quá rồi.
Mọi người chuẩn bị ra về. Huy mỉm cười ngẫm nghĩ khi quay đi:
- Cậu cả đang tập làm người lớn.
Thúy chậm rãi từng bước cạnh người tình. Trong thoáng chốc, những chuyện vụn vặt về Hồng, về Lân, về Lan … trong cuộc sống những ngày qua ào ạt trở lại với Thúy. Nhưng Thúy không cảm thấy bực dọc. Nàng tặc lưỡi:
- Không nghĩ gì nữa cả. Ta đang sung sướng.
Nàng bất chợt ôm lấy cánh tay Huy, siết nhẹ. Huy quay sang, dường như chàng mỉm cười với nàng đầy âu yếm.