Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Chương 17
H
UY ĐƯA THÚY ĐI ĂN CƠM CANH CHUA DƯA MUỐI. Bữa cơm ngon miệng nhưng nắng nóng làm thoáng mỏi mệt. Huy nhìn khuôn mặt hơi phờ phạc của người yêu chợt thấy thương hại:
- Anh đưa em về nghỉ nhé.
- Vậy mà lúc nẫy không cho em về nhà sớm.
Huy lắc đầu:
- Không, về nhà anh cơ.
Thúy mở to mắt nhìn Huy, bối rối. Huy cười hiền hậu, ngó Thúy đăm đăm:
- Em ngại gì. Em không tin anh?
Thúy nhè nhẹ lắc đầu:
- Không phải thế. Nhưng kỳ kỳ làm sao ấy.
Huy trả tiền, kéo nhẹ Thúy đứng lên:
- Đi em. Thử gan một lần xem nào.
Thúy đành thụ động. Huy thong thả lái xe qua những con đường vắng. Chàng nói:
- Anh thích đi trên những con đường này. Rợp mát bóng cây, thỉnh thoảng mưa lá me bay kín cả mắt, thật đẹp.
Thúy thấy yên lòng trước dáng vẻ thành thật và tự nhiên của Huy. Người con gái chợt xấu hổ vì một giây qua đã nghĩ đến những chuyện “ghê gớm” sẽ xẩy ra khi nàng bước chân vào ngôi nhà xa lạ.
Huy đàng hoàng đứng đắn mà, sao mình lại nghi ngờ chàng như thế.
Nhà Huy nằm ngay đầu một con ngõ nhỏ tráng xi măng sạch sẽ. Chàng tra chìa vào ổ khóa, mở rộng cửa. Cánh cửa đóng xập lại sau lưng Thúy, nàng không muốn nghĩ nhưng cảm giác kỳ cục kia lại trở lại với nàng.
Huy xếp đặt trong nhà khá ngăn nắp và đẹp. Thúy kín đáo quan sát và nghĩ thầm:
- Ông này cũng mode ra gì.
Huy mời:
- Em ngồi đây.
Thúy ngồi xuống ghế salon duỗi hai chân thoải mái. Nắng đổ lửa làm Thúy đỏ hồng da mặt và lấm tấm mồ hôi trên trán. Huy mang cho nàng một ly nước lạnh:
- Em uống cho mát.
Thúy nói:
- Cám ơn anh.
Huy nhăn mặt mắng yêu:
- Đừng nói kiểu đó. Khách sáo quá.
Chàng vào trong, lát sau trở ra gọn gàng trong bộ đồ ngủ:
- Anh nhường cho em gian trong. Trên giường có bộ pijama sạch để em thay và đi rửa mặt hay tắm tùy ý. Sau đó em nằm nghỉ một lúc cho khỏe rồi anh đưa đến trường. Đồng hồ reo trên đầu giường, em để chuông cho khỏi ngủ quên.
Huy nói như người anh săn sóc em. Giọng chàng thành thật, cử chỉ chàng tự nhiên. Thúy thấy tin cẩn chàng hơn lúc nào hết.
- Còn anh?
- Anh nằm ở salon đọc sách.
- Anh không ngủ trưa?
- Không bao giờ anh ngủ trưa, chỉ nhắm mắt để đấy.
Thúy cười khúc khích, bước vào trong. Huy đã xếp đặt chu đáo, đầy đủ các thứ cần dùng cho Thúy. Nàng mở nước ra bồn rửa mặt, úp mặt trong làn nước mát. Xong, Thúy chải lại đầu gọn gàng rồi thay bộ quần áo của Huy lên người. Một lát Thúy xúng xính bước ra. Huy đang đọc cuốn truyện dầy, ngẩng lên cười ngặt nghẽo:
- Tếu quá, trông em giống …
Chàng bỏ câu nói, nhưng Thúy cũng hiểu chàng định nói gì. Nàng dẩu môi:
- Anh diễu em bé con phải không? Ai bảo anh cao lớn làm gì.
Huy nói:
- Thôi, em vào ngủ đi.
- Em muốn ở ngoài này với anh cho vui.
Huy cười tinh quái:
- Cứ yên tâm. Anh không … ăn thịt em đâu, bé con của anh.
Thúy lúng túng bào chữa:
- Em có nghĩ gì đâu. Tại em không muốn ngủ đấy chứ.
Huy ôn tồn:
- Đừng, mệt lắm.
Chàng đứng dậy:
- Hay anh nhường cho em nằm đây, anh kê chiếc ghế vải ở góc kia nằm vậy. Như thế em sẽ thấy anh và có quyền nói chuyện, nếu thích.
Thúy gật đầu tình tứ. Nằm xuống, Thúy cảm thấy yên ổn và một chút lãng mạn đến với nàng.
Bây giờ mà kể cho bất cứ ai nghe chuyện này, họ sẽ không tin là không có gì giữa hai đứa. Vậy mà không có gì thực.
Thúy nhìn sang Huy. Chàng quay lưng về phía nàng, cuốn truyện giơ xa tầm mắt. Thúy khép mi, mơ màng vào giấc ngủ.