Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Chương 15
T
HÚY LẮNG NGHE CHĂM CHÚ. Nàng thấy lời Huy kể hào hứng lạ lùng. Chàng có một cuộc sống khác hẳn nàng, có ý nghĩa và sung sướng. Trừ vài lần đi đó đi đây với gia đình khi còn nhỏ, chưa bao giờ Thúy được chứng kiến những cảnh đẹp của quê hương như chàng.
Nàng kêu lên:
- Trời ơi, thích ghê nhỉ. Ước gì em được đi như anh.
Hy vọng một ngày nào đó em sẽ có dịp đi những nơi anh đã từng qua đó.
Huy thấp giọng, âu yếm:
- Anh sẽ đưa em đi.
Thúy mỉm cười dịu dàng. Lần đầu tiên từ ngày thân nhau Huy choàng tay qua vai Thúy và kéo nàng dựa sát vào mình. Tiếng Huy êm ái:
- Anh yêu Thúy và anh tin chúng mình sẽ hạnh phúc bên nhau. Thúy có nghĩ thế không?
Thúy rung động toàn thân. Nàng run rẩy ngước lên nhìn chàng, gật đầu lặng lẽ. Lời tỏ tình đầu tiên của chàng đó. Thúy thấy nỗi sung sướng dâng lên dồn dập và òa vỡ trong tim. Cánh tay Huy siết chặt tay nàng. Chàng cho xe chậm lại và thật dịu dàng, thật từ tốn, chàng đặt nhẹ nụ hôn lên trán Thúy. Thúy nhắm mắt lại, cảm thấy dưới hàng mi rung động nước mắt nàng đang ứa ra, đầy cảm xúc.
Thúy ngồi yên như thế trong lúc Huy lặng lẽ lái xe. Chàng bỗng dưng trở thành ít nói, từ khi yêu nàng. Huy cảm thấy lòng mình có nhiều biến đổi và đã ảnh hưởng không ít ở người con gái đang nép trong tay.
Chàng gọi:
- Thúy.
- Dạ.
- Anh sung sướng.
- Em cũng thế.
- Em bằng lòng làm vợ anh nhé?
Một hôm nào trước đây Phú đã từng hỏi nàng như vậy. Lần đó nàng nghe mà không có một xúc cảm mạnh mẽ nào, nhưng lần này câu nói đó thốt ra từ người đàn ông bên cạnh làm Thúy lịm hồn. Nàng ấp úng:
- Em … em không biết nữa.
Huy bật cười:
- Sao kỳ vậy?
- Em không biết thật mà.
Huy nhìn nàng, như không hiểu:
- Không phải em quyết định cho em sao?
Thúy ngồi im một chút. Rồi nàng nói:
- Em kể cho anh nghe những chuyện này …
Rồi Thúy nói về gia đình nàng. Ba nàng khó tính và không có vẻ chấp nhận Huy, mẹ nàng vô ý kiến. Nàng kể cho Huy nghe về những lo sợ thật “con gái” của Hồng và Lan hôm nào.
Rồi Thúy kết luận:
- Làm sao em dám quyết định một chuyện quan trọng như vậy cho em?
Huy lặng im nghe. Khi Thúy ngừng nói, Huy chậm rãi:
- Tuổi trẻ thường quan trọng hóa mọi việc và bi quan khi nhìn vào thực tế. Anh chưa đòi em cùng anh tiến tới những quyết định quan trọng mà anh chỉ muốn biết ý em, yêu anh, em có muốn chung sống cả đời với anh không?
Thúy kêu lên:
- Sao anh còn phải hỏi? Em yêu anh mà …
Thúy ngậm miệng. Sự bồng bột bất ngờ đã khiến nàng trở nên táo bạo. Nhìn đôi mắt trẻ con của Thúy mở tròn xoe, đôi môi mím lại, Huy cười thành tiếng:
- Cám ơn Thúy.Thế là đủ rồi, mọi việc khác hãy để anh lo.
Vợ chồng Bảo ở cư xá tân lập gần Thủ Đức. Một ngôi nhà nhỏ có vườn rộng trồng cây cối um tùm và thật yên tĩnh. Khi Huy và Thúy đến đã có khoảng mười người ở đấy. Vợ Bảo trông cũng trẻ con như Thúy, nắm cánh tay nàng thân mật:
- Nghe anh Huy khoe chị mãi bây giờ mới được gặp.
Thúy cười bẽn lẽn. Vợ Bảo tiếp:
- Anh Huy. Chị Thúy xinh ghê.
Huy cười vui, đùa thật khéo:
- Nhìn Thúy và Chiêu đứng cạnh nhau không ai dám nói người nào xinh hơn.
Mọi người cười ròn rã, đưa nhau vào phòng ăn. Bữa cơm thân mật đầy ắp những tiếng cười. Toàn là bạn bè của Huy nên Thúy thấy thoải mái vì ai cũng coi nàng như đã quen thân, như, … vợ của Huy rồi vậy.
Chiêu hỏi Thúy:
- Bao giờ anh chị cho bọn này uống rượu?
Mặt Thúy nóng bừng bừng:
- Em … em cũng không biết nữa.
Chiêu cười lớn:
- Anh Huy tệ thế. Anh ấy không chịu tính gì hết sao, chị?
Thúy nín thinh, bối rối qúa chừng.Huy vui vẻ:
- Nói oan tôi rồi. Trước đây mười phút tôi đã đưa ý kiến xin…ký hợp đồng ngay cuối năm nay mà cô ấy không chịu đấy chứ.
Chiêu kêu lên bằng giọng hài hước:
- Sao chị… dại thế. Ông Huy là chúa lười, chị không chịu ngay ông ấy lại viện cớ này cớ kia rồi lờ đi thì mất công chờ đợi. Mình con gái thiệt thòi lắm, đàn ông họ khôn như ranh.
Huy nói:
- Rõ giọng đàn bà.
Chiêu cong cớn:
- Chứ gì nữa?
- Phụ nữ chỉ chuyên nói một đằng, làm một nẻo.
Đám phụ nữ trong bữa ăn nhao nhao phản đối, Huy cười:
- Thí dụ điều này. Khi chưa lấy nhau bà nào cũng tuyên bố không thèm ghen, không thèm để ý chuyện lăng nhăng vớ vẩn của chồng. Đến lúc ván đóng thuyền, chồng mới liếc ngang liếc dọc một tí đã phùng mang trợn mắt la hét om sòm, hăm he, dằn vặt đủ thứ.
Chiêu xì một tiếng:
- Em còn lâu mới ghen.
Bảo quay sang vợ, giọng thích thú:
- Nếu anh… như vậy thì em không làm gì à, không ghen à?
Chiêu tỉnh bơ:
- Em không ghen. Chỉ đâm cho chết…
Cả bàn cười ồ. Thúy thấy Chiêu có vẻ lí lắc, nàng đoán vợ chồng Bảo hẳn phải hạnh phúc trong tiếng cười cũng nhiều như trong tiếng khóc.
Bữa ăn kéo dài đến chín giờ đêm. Huy đưa Thúy trở về nhà. Chàng dừng xe trườc cổng,tắt máy.
Thúy vịn cánh tay chàng, âu yếm:
- Chúc anh ngủ ngon.
Nàng cười với chàng rồi quay lưng. Huy gọi khẽ:
- Khoan đã em.
Thúy quay lại. Mắt Huy long lanh:
- Cho anh hôn một cái nào.
Thúy chưa kịp nghĩ gì, nói gì thì Huy đã ôm gọn nàng trong tay. Đôi môi chàng nóng bỏng.