Forever is not a word…rather a place where two lovers go when true love takes them there.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Lục Xu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 49 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 687 / 3
Cập nhật: 2017-09-25 07:22:49 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15
ghê Thiên Ngữ phát hiện gần đây Mạnh Diên Châu công khai hoặc ngấm ngầm gặp mặt và nói chuyện với nhiều người, đôi khi ở phòng làm việc của anh, có lúc sẽ ra quán café, có lúc cô cũng không biết anh với người khác gặp mặt ở đâu, có lúc anh đưa cô đi theo thì cô có thể rõ ràng về địa điểm gặp mặt, nhưng có lúc anh không đưa cô theo thì cô không biết gì cả, hơn nữa cô với lĩnh vực này cũng không rõ ràng, vì vậy những người đó cô cũng không rõ họ có thân phận gì. Mà khiến Nghê Thiên Ngữ không hiểu rõ chính là thái độ của Mạnh Diên Châu căn bản sẽ không bí mật cố ý lừa gạt ai, dĩ nhiên càng không chủ động nói tới.
Cô không rõ lắm rốt cuộc anh đang làm những gì, lại lặng lẽ ghi chép tất cả địa điểm gặp mặt với những người này.
Liên tiếp mở ra nhiều cuộc họp, Mạnh Diên Châu vừa nãy có được thời gian rảnh rỗi. Liền bảo Nghê Thiên Ngữ đi vào, hỏi cô về thời gian gặp mặt Dương tổng. Nghê Thiên Ngữ cũng nghe qua về vị Dương tổng này, không thuộc loại hi vọng muốn hợp tác trên thương trường, nhưng vẫn khiến không ít người hi vọng hợp tác cùng ông ta. Không hy vọng là vì người này nhân phẩm xấu, háo sắc ham bài bạc, hi vọng hợp tác đương nhiên vì Dương tổng có thực lực hùng hậu, ích lợi khổng lồ.
Mạnh Diên Châu dù sáng dù tối hi vọng có được cơ hội xử lý các trường hợp lớn, mà Mạnh Vĩ Đình cũng không cự tuyệt, trực tiếp đưa nhân vật khó dây dưa này ném cho anh, nói ra cho oai là bồi dưỡng năng lực của anh, để cho anh rèn luyện tốt, nhưng trên thực tế là chỉ muốn xua tan sự kiêu ngạo của anh.
Nghê Thiên Ngữ quan sát vẻ mặt của anh, mặt vô cảm, “Gọi điện thoại cho Dương tổng, hẹn ông ta tối nay gặp mặt.”
Vốn là ước định ngày mai gặp mặt mới đúng, Nghê Thiên Ngữ có chút kinh ngạc.
“Cô gọi điện thoại.” Mạnh Diên Châu lại dặn dò một câu.
Dương tổng này không chỉ có háo sắc, đối với đàn bà cũng tương đối khách khí, nếu người trả lời là phụ nữ thì sẽ cưng chiều như vậy, phải đối đãi thật tốt, tự nhiên sẽ không căm ghét trong điện thoại rồi.
Nghê Thiên Ngữ ôm tài liệu đi ra ngoài.
Ở trong điện thoại, Dương tổng là một người dễ chịu, chỉ nói rõ ông sẽ thoái thác bữa tiệc khác để tới chỗ hẹn, rõ ràng là nể mặt Mạnh Diên Châu, Nghê Thiên Ngữ cũng đành liên tục ngỏ ý cảm ơn. Dương tổng lại nói: Nên đưa ra thành ý cảm ơn tới.
Sau khi tan việc, Mạnh Diên Châu tự mình lái xe đưa cô đi thay quần áo, Nghê Thiên Ngữ cảm giác được sủng ái mà lo sợ, không khỏi mỉm cười: Anh ta không phải muốn dùng mĩ nhân kế chứ?
Lại được câu trả lời là Mạnh Diên Châu quan sát cô từ trên xuống dưới, “Đừng nói với tôi, cô nói mỹ nhân chính là mình cô đấy.”
Nghê Thiên Ngữ lại bị chặn một chút, nhưng nhìn mặt và thái độ của Mạnh Diên Châu là biết, tâm tình của anh không tệ, hình như cũng không có cảm giác tối nay gặp mặt rất khó khăn, cũng không biết anh bình tĩnh thật không hay lại giả vờ.
Nghê Thiên Ngữ thay quần áo rất nhanh, trực tiếp trang điểm ở trên xe là xong.
Cô làm cái gì cũng rất nhanh, lúc học đại học, bạn học cần mua một đôi giày mà phải đi trong một ngày, mà cô mười phút là xong, cô luôn mang theo mục đích mà đi, có mục tiêu trực tiếp hoàn thành. Người khác không lý giải sao cô nhanh chóng vậy, tựa như cô cũng không lý giải được sao người khác đi dạo phố lại là niềm vui thú.
Bổn Thành cao cấp là nơi luôn mang theo cảm giác nhà giàu mới nổi nồng đậm, từ cửa chính đi vào là xanh vàng rực rỡ, nghe nói chủ nơi này tương đối có tiền. Có tiền tới mức nào? Thậm chí muốn ngoài cửa chính dùng thềm đá là chế tạo từ vàng, xây dưng vương quốc cho tầng lớp xã hội thượng lưu thật sự, mà bên trong rượu được phục vụ, tất cả đều được kiểm định chặt chẽ, gắng đạt tới mỗi chi tiết cũng phải thể hiện là chất lượng hạng nhất chân chính.
Nghê Thiên Ngữ đi sau lưng Mạnh Diên Châu, bên kia có một chiếc xe dừng lại, Mạnh Diên Châu còn mang theo một trợ thủ. Người đàn ông đi đến, hướng bên tai Mạnh Diên Châu nói gì đó, âm thanh của bọn họ rất thấp, Nghê Thiên Ngữ nghe không rõ, nhưng nhìn phản ứng của Mạnh Diên Châu, bày tỏ hài lòng với lời nói của người đàn ông kia, vì cuối cùng anh nở nụ cười.
Bọn họ tới trước hơn Dương tổng, lúc vào phòng, phát hiện cũng không có ai. Mạnh Diên Châu nhẹ nhàng chau mày, cũng không có phản ứng khác, trực tiếp ngồi xuống. Ước chừng một tiếng sau, Dương tổng mới tới.
“Xấu hổ quá, thật sự xin lỗi, lúc tôi chuẩn bị đi ra cửa, công ty tạm thời xảy ra chút chuyện, nhất định phải là tôi xử lý mới được.” Dương tổng trực tiếp đẩy cửa vào, nhìn Mạnh Diên Châu một cái, trực tiếp ngồi xuống, lời nói mặc dù khách khí, có thể có điểm không khách khí gì, hơn nữa thái độ cũng không có biểu lộ gì.
“Dương tổng một ngày kiếm được tỷ bạc, có thể trong lúc thời gian cấp bách mà gặp mặt, là vinh hạnh của tôi.” Mạnh Diên Châu hướng người phục vụ ra hiệu, một lát liền có người bưng rượu lên,cùng vài cô gái xinh đẹp đi vào.
Dương tổng nhìn thấy mấy cô gái kia, không khỏi híp mắt, sau đó mới nhìn Mạnh Diên Châu, “Mạnh thiếu hậu sinh khả úy a, anh trai cậu ở trên thương trường vô địch mạnh mẽ như vậy, chắc hẳn về sau Mạnh thiếu cũng như vậy.”
“Dương tổng quá khách khí rồi, chúng tôi chỉ là dòng họ quang như thế, làm gì có thực lực, còn phải để Dương tổng đề bạt mới được.” Nói xong đưa lên cái ly trong tay, làm động tác mời rượu Dương tổng.
Dương tổng cũng cầm ly lên, “Đó là nhất định rồi. Đề bạt không dám nhận, chỉ là lời nói đề nghị vẫn có thể.”
Mạnh Diên Châu cũng cười.
Qua ba lần rượu, Mạnh Diên Châu cũng không nói về mục đích tới lần này, mà trợ thủ bên người anh cũng không nhịn được, cũng nâng rượu lên, “Tôi mời Dương tổng một ly, mong sao chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.”
Dương tổng cũng không uống…., chỉ cau mày, “Tôi ghét nhất lúc đang vui mừng uống rượu lại nói chuyện làm ăn, người bên cạnh Mạnh thiếu cũng vội vã như vậy sao?”
Mạnh Diên Châu nhìn Hướng Phong, vẫn mỉm cười như cũ, “Dương tổng đừng cân nhắc anh ta như vậy, anh ta chính là quá ngưỡng mộ Dương tổng thôi, đang tìm cớ mời rượu Dương tổng! Không biết Dương tổng chịu nể mặt.”
Dương tổng kéo mỹ nữ bên cạnh, khiến mỹ nữ uống xong một ly rượu, sau đó đưa mỹ nữ vào trong ngực, “Mạnh thiếu, nếu vừa nói chuyện cấp cho đề nghị, vậy tôi cũng không nói mà không giữ lời. Đối với người phía dưới quản lý không đủ, nếu là đại thiếu, chắc chắn sẽ không dạy bảo lỗ mãng thế này…..” Nói qua lắc đầu một cái.
Mạnh Diên Châu khẽ siết chặt tay, ý là ông ta không nể mặt mũi rồi, nếu như là Mạnh Vĩ Đình, họ Dương này còn để trong mắt, Mạnh Diên Châu anh đây, đối phương căn bản không để ở trong mắt, chỉ là ra ngoài chơi mà thôi. Hoặc nói rằng, anh nên cảm tạ dòng họ Mạnh của mình, vì có mặt mũi như vậy.
Hướng Phong chuẩn bị nói gì, lại bị Mạnh Diên Châu kéo lại.
Dương tổng cũng không nhìn về phía bên kia, vừa uống rượu vừa trêu chọc mỹ nữ ngồi bên cạnh, lại đột nhiên mở miệng, “Người tuổi trẻ bây giờ a, chính là không biết nặng nề thế nào……”
Nghiên Thiên Ngữ khe khẽ thở dài, vươn tay chuẩn bị đi rót rượu.
Chỉ là Nghê Thiên Ngữ còn chưa kịp sờ tới rượu, cửa phòng đã bị đẩy ra, Hàn Tiệp mặc váy trắng, vừa xuất hiện liền hấp dẫn ánh mắt của mọi người, cô hơi áy náy, “Thật xin lỗi, tôi tới chậm.”
Dương tổng lập tức Hàn Tiệp hấp dẫn, nhìn Hàn Tiệp một hồi, lại nhìn Mạnh Diên Châu một chút, xác định là người của đối phương, mới xấu bụng hở ra khóe miệng.
Hàn Tiệp trực tiếp đi về phía Dương tổng, Dương tổng ám hiệu ý bảo mỹ nữ bên cạnh đi ra chỗ khác, khiến Hàn Tiệp ngồi xuống đây.
“Tôi tới trễ, Dương tổng có giận tôi không?”
Khuôn mặt mỹ nhân lo lắng, khiến Dương tổng lập tức cảm thấy thương hoa tiếc ngọc, “Nào có ai bị trễ đâu, hiểu rồi.”
Hàn Tiệp cười cười, đi rót rượu, “Mặc dù Dương tổng nói như vậy, mà tôi vẫn áy náy,cảm giác mình nên chịu phạt.”
Dương tổng lắc đầu một cái, “Đối xử với mỹ nữ dĩ nhiên cũng khác so với người bình thường rồi.”
“Ý của Dương tổng rằng tôi không cần phạt rượu?”
“Dĩ nhiên.”
“Nhưng nếu như không phạt rượu tôi sẽ cảm thấy trong lòng khó chịu, nhưng Dương tổng còn nói không cần phạt, vậy không bằng bộ dạng thay tôi uống xong?” Mắt cô đẹp lóe lóe, tự tay bưng rượu đưa đến khóe miệng.
Cho dù biết mỹ nhân có mục đích khác, nhưng mỹ nhân trước mặt, như thế nào lại không theo ý đối phương.
Mấy chén xuống bụng, tay Dương tổng bắt đầu có chút không quy củ, Hàn Tiệp cũng chỉ cười, “Ai, thật khổ sở.”
“Đây lại như thế nào vậy?”
“Còn không phải bởi vì ngài, tiền lương của chúng tôi cùng hợp đồng ký kết có liên quan, ngài luôn kéo dài trì hoãn không khí hợp đồng, lại làm người ta hai tháng nay cũng không có tiền lương thưởng rồi.”
Hàn Tiệp nói xong, Dương tổng liền cười ha hả, lấy tay vuốt mặt của Hàn Tiệp, tựa hồ đnag suy nghĩ có vì mỹ nhân mà ký hợp đồng đáng giá này không.
“Em được tăng tiền lương, tôi có lợi gì không?”
“Ghét ghê!”. Hàn Tiệp chụp được tay Dương tổng sờ với phía mặt mình, giọng nói mập mờ, nửa điểm không hề có ý định cự tuyệt.
-----------------------
Mạnh Diên Châu không nói lời nào, Nghê Thiên Ngữ cùng Hướng Phong tự nhiên cũng vui ý cực kì khi được xem như không khí.
Tay Dương tổng muốn sờ về phía Hàn Tiệp thì Mạnh Diên Châu đột nhiên đứng dậy, mấy bước tới đây, trực tiếp kéo Hàn Tiệp đi ra ngoài. Dương tổng lập tức thay đổi sắc mặt, nhưng cũng không ngăn cản, ánh mắt kia như muốn cho Mạnh Diên Châu hối hận giờ phút này tùy tiện hành động.
Mạnh Diên Châu kéo Hàn Tiệp đi ra ngoài hành lang, một tay đẩy Hàn Tiệp va vào trên tường một phát, “Rốt cuộc em muốn làm cái gì?”
Hàn Tiệp bị đụng một chút, cánh tay có chút đâu, một tay khác của cô ôm cánh tay, “Em muốn giúp anh.”
Mạnh Diên Châu cười lạnh một tiếng, “Chẳng lẽ anh kém tới mức cần em giúp anh như vậy?”
Vẻ mặt Hàn Tiệp thương xót, cắn môi của bản thân, “Nhưng anh phải có lại hợp đồng này, anh trai anh rõ ràng đang làm khó anh, nếu như anh không có được, vậy địa vị của anh ở công ty căn bản không tăng lên được, ở trong mắt người khác anh vĩnh viễn đều là nhị thiếu không có năng lực. Em không muốn anh bị người khác xem thường, anh hi vọng anh đều có thể tát vào mặt những người coi thường anh.”
“Muốn anh nhắc với em là chúng ta đã chia tay rồi sao?”. Mạnh Diên Châu nhẫn tâm chỉ ra sự thật này.
“Vậy sao anh muốn kéo em ra ngoài? Nếu như anh thật sự không có chút tình cảm nào với em, vậy anh không nên nhẫn tâm lợi dụng em sao? Anh không có, thật ra thì anh cũng không biểu hiện vô tình như vậy…… Anh chỉ không có cách nào tiếp nhận chuyện em với anh trai anh từng có liên hệ, nhưng em biết sai rồi, không thể cho em một cơ hội sao?”
Mạnh Diên Châu trầm mặc một chút, “Anh chỉ không hi vọng thành công của anh phải dựa vào phụ nữ mà đổi lấy, em suy nghĩ nhiều rồi.” Nói xong anh xoay người tiếp tục đi vào phòng, “Chuyện của anh tự anh sẽ xử lý, em đi đi!”
Mạnh Kiếp Có Thiên Nhiên Mạnh Kiếp Có Thiên Nhiên - Lục Xu