Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Chương 14
H
UY ĐẾN. THÚY TRÔNG THẤY CHÀNG BƯỚC VÀO CỔNG, đi vòng qua khu vườn nhỏ và lên thềm. Chàng khuất sau cánh cửa vài giây rồi hiện ra trước mắt nàng, dáng dấp cao lớn như một cổ thụ. Thúy gọi khẽ:
- Anh.
Huy mỉm cười nhìn đôi mắt sáng rực rỡ trẻ con của Thúy và hỏi, giọng chàng thật ấm:
- Em sửa soạn xong chưa?
Thúy gật đầu:
- Vừa xong thì anh đến.
Huy ngắm Thúy thẹn thùng đứng trước mặt chàng. Chiếc áo dài xanh lục vạt ngắn khiến Thúy càng có vẻ trẻ con. Nàng kẹp mái tóc dài bằng chiếc kẹp mầu sặc sỡ. Huy nói:
- Anh cứ tưởng em mới mười lăm, mười sáu.
Thúy cười ngượng ngập. Huy đưa tay mở nhẹ chiếc cặp tóc, mái tóc Thúy đổ dài xuống hai vai.
- Thế này cho người lớn hơn một tí.
- Anh không thích em trẻ con sao?
- Thích, nhưng đi bên em anh thấy anh già.
Thúy dẩu môi:
- Anh mà già.
- Tại chị Hồng của em chê anh vậy làm anh đâm lo.
Thúy cười:
- Ôi chà. Bà Hồng thì ai cũng chê được hết. Con Phượng khen anh trẻ thì sao?
Huy trao chiếc cặp tóc cho Thúy, đứng xa ra một chút, ngắm rồi khen:
- Đẹp!
Thúy ngúng nguẩy quay đi chỗ khác.
Huy dịu dàng:
- Mình đi chứ em?
- Dạ.
Thúy khép cửa, hai người sánh bước trở ra cổng. Chiếc xe hơi cũ của Huy đậu sát bên lề đường. Thúy dặn:
- Lần sau anh cho xe leo lên lề và vào cổng nhà để khỏi phải trông.
Huy cười:
- Anh lười. Vả lại chả ai thèm lấy chiếc xe cũ kỹ này đâu.
Huy mở cửa cho Thúy và ngồi vào trước tay lái. Chàng quay sang Thúy:
- Em chọn hộ anh món quà sinh nhật cho chị Bảo. Các bà các cô chọn có lẽ khá hơn.
Thúy bối rối:
- Em vụng lắm.
- Một món quà cho phụ nữ, gì cũng được. Em cứ mua đi, anh tin là vợ Bảo sẽ vừa lòng.
Huy đưa Thúy đến Tax. Hai người thơ thẩn qua các cửa hàng. Cuối cùng Thúy đề nghị mua bộ làm móng tay đẹp đựng trong bao da.
Huy gật gù:
- Ý kiến hay đấy, vợ Bảo là người thích trau chuốt, trang điểm.
Thúy cười vui vẻ, hai người trở ra xe đến nhà Bảo. Ngồi bên nhau nhưng không ai lên tiếng. Một sự yên lặng thơ mộng bao trùm cả hai và họ hiểu chẳng cần phải nói với nhau lời gì lúc đó. Thúy liếc nhìn Huy. Chàng ngậm hờ hững điếu thuốc trên môi, nhìn thẳng. Thúy ngó ra ngoài. Trời tối mù mịt.
Đèn đường lờ mờ soi sáng từng khoảng ngắn. Thành phố chìm vào bóng đêm đầy quyến rũ và che dấu. Thúy mơ màng hồi tưởng lại những ngày êm đềm vừa mới qua.
Như một chấp nhận kín đáo và lặng lẽ cả Thúy và Huy đều hiểu rằng hai người yêu nhau và rất gần nhau. Không ai nói với ai một lời tỏ tình, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi lời nói mỗi tia nhìn đều bàng bạc tình ý bên trong. Ngay cả sự im lặng cũng chứa chan âu yếm. Và như thế, bốn tháng qua hai người sống trong chan hòa hạnh phúc, thầm lặng vô cùng. Huy săn sóc Thúy từng chút nhỏ nhặt, và ngược lại. Có những mối tình khởi đi thật đẹp, như tình yêu của Huy và Thúy. Không cần ngỏ lời, chỉ nhìn nhau là mỗi người đều đọc được nỗi lòng người đối diện.
Huy đến chơi thường xuyên mỗi tuần. Chàng đã gặp mọi người trong gia đình Thúy. Phượng thì khen Huy hết mình, Hồng chê Huy già ngay mặt. Ba thì tỏ vẻ không bằng lòng, còn mẹ chỉ nói:
- Ông ấy đàng hoàng, nhưng hơn Thúy hơi nhiều tuổi.
Trước những ý kiến đó Thúy thản nhiên. Nàng không muốn nghĩ gì khác hơn nghĩ đến Huy và mối tình lãng mạn tuyệt vời của hai người. Huy rất khéo và tế nhị. Chàng hay mời Thúy dự những cuộc vui nho nhỏ gia đình do chàng hay bạn tổ chức. Lần này là sinh nhật vợ một người bạn thân của chàng, hai người lấy nhau năm ngoái.
Ở tuổi Huy, chàng không còn thích những cuộc vui ồn ào náo động, trừ khi bắt buộc vì công việc. Và vì yêu chàng, Thúy mặc nhiên chấp nhận ý thích của chàng.
Chiếc xe bon bon trên xa lộ. Ngày mới làm xong con đường này Thúy thường được ba lái xe chở đi hóng mát cùng gia đình. Thúy thích nhất được cùng mấy chị em đi thơ thẩn trên những thửa ruộng khô, lúa đã cắt và chỉ còn những gốc rạ nhấp nhô. Mùi cỏ dại, mùi rơm rạ ruộng đồng phả vào mũi nàng làm Thúy ngất ngây. Một cảm xúc nhẹ nhàng lan rộng trong lòng Thúy, nàng quay sang Huy. Đôi mắt chàng long lanh trong bóng tối.
- Em thích cuộc sống ở vùng quê, hay ở ngoại ô thành phố. Thủa nhỏ em đã sống một thời gian ở đồng quê khi ba đổi đi quận lỵ xa xôi. Đời sống ở đó dễ chịu lắm.
Huy gật đầu:
- Anh cũng thế. Trong cuộc đời anh đã rất nhiều lần được đặt chân đến các miền xa lạ, những vùng quê hẻo lánh hay những vùng hoang dã buồn hiu hắt. Đi về miền Tây sẽ được thấy nhà cửa ruộng đồng thật thanh bình, ra miền Trung, miền Bắc tha hồ mà ngắm cảnh sỏi đá buồn phiền, núi rừng u tịch. Người ta trồng những luống khoai trong cát trắng và cố gắng gầy dựng những thửa ruộng trên vùng đất đá cằn khô. Nhưng anh thích nhất cảnh hùng vĩ bao la của rừng núi cao nguyên hay ở trung du. Một lần anh được đi qua rừng vùng núi xanh ngắt đến tận chân trời ở Kontum và một lần khác anh cùng vài người bạn đi xe từ Pleiku xuống Qui Nhơn. Trong tiết trời lạnh giá, đứng trên đỉnh đèo An Khê nhìn xuống vùng núi rừng bát ngát dưới chân xa tít, lòng anh xúc động không thể tả. Anh cảm thấy đầy ắp sự kỳ diệu của thiên nhiên và cái nhỏ bé của con người. Ngồi vắt vẻo trên một thân cây mục cạnh mỏm đá, anh và mấy người bạn ngồi hàng giờ ngắm sương mù lan tỏa dưới xa, không biết chán.