Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Chương 13
H
AI ĐỨA NẰM IM MỘT LÚc. Con gái thật hay. Đang ồn ào như chợ lại lặng im ngay được. Đang vui đấy rồi lại buồn ngay đấy.
Thúy hỏi khẽ:
- Mày đi đâu về đấy?
- Ở nhà đến.
Và Lan than dài:
- Buồn quá thể.
- Lại chuyện gì nữa?
- Tao vừa đi đón mẹ tao ở đằng nhà ông anh cả về. Mày nghĩ coi, cụ nhớ con trai bỏ nhà con gái về ở chơi với ông ấy ít ngày. Bây giờ cụ lại nhớ con gái liền nhắn tao lên đón. Ông ấy giàu có, xe hơi nhà lầu mà chẳng săn sóc cụ được chu đáo. Lúc cụ về cũng chẳng thèm nghĩ đến chuyện lấy xe đưa mẹ về nữa. Để bà cụ lủi thủi ra đường với tao, hai mẹ con chờ mỏi cả chân mới kiếm được chiếc taxi.
Thúy kêu:
- Tệ thế.
- Nhiều lúc tao chẳng hiểu nổi mọi người ra sao nữa. Chán cảnh gia đình ghê. Từ khi ba tao chết đến giờ mọi người như xa cách nhau hẳn. Mẹ tao chỉ còn là cái bóng bên cạnh con cái. Tao chán đời chỉ muốn đi hoang.
Lan ngừng một chút rồi tiếp:
- Nhìn mẹ già lụ khụ ra về mà thấy thương, thấy tủi. Hình như người già hay bị bạc đãi, mày ạ.
Thúy chạnh nhớ đến ba mẹ nàng. Cảnh gia đình nàng cũng không được đầm ấm. Ba nàng khó tính, hay gắt gỏng, mẹ thì đau yếu luôn. Con cái lớn dần như cây dại, thiếu sự săn sóc, yêu thương.
Thúy thở dài:
- Ba mẹ tao cũng chẳng sung sướng gì. Nhiều lúc tao thấy thương ông bà cụ ghê, nhưng nhiều lúc tao cũng thấy giận dỗi gia đình.
Lan chép miệng:
- Tao nói thật, nếu tao không cứng có lẽ tao đã hư hỏng từ lâu. Mẹ con tao ở với bà chị thứ hai vậy mà đỡ khổ hơn ở với ông anh cả. Dù gì chị em gái cũng dễ thông cảm nhau hơn.
Thúy gật đầu:
- Tao thấy bà ấy tốt đấy chứ.
- Chị ấy tốt vì sẵn tiền bạc, sẵn phương tiện. Nhưng tình gia đình ruột thịt cũng lỏng lẻo thế nào.
Thúy bảo:
- Hay mày lấy chồng quách.
Lan cười vô nghĩa:
- Lấy ai? Mình thì mới lớn lên, lãng mạn và nhiều mơ mộng. Nhưng những chuyện đó lại đòi hỏi toàn thực tế. Mình muốn chấp nhận đại cho xong nhưng lại không đủ can đảm.
Thúy nghe như một lời than ai oán. Các bạn nàng đều than thở giống nhau. Đến tuổi nào đó bắt buộc phải nghĩ tới chuyện lấy chồng. Bao nhiêu mộng ước đã ươm, bao nhiêu dự tính đã xây trong đầu óc tưởng rằng sẽ thực hiện được. Nhưng khó quá, hoặc không đủ điều kiện để đạt tới, hoặc đụng chạm thực tế quá phũ phàng.
Bạn bè Thúy một số đã sang ngang, một số còn lửng lơ chưa dám quyết. Bích mơ lấy chồng giàu con nhà danh giá. Lấy rồi bị kỳ thị, bị xử đúng nghĩa một nàng dâu. Giấc mơ sang trọng đã tàn, Bích cắn răng hầu hạ cả nhà chồng để khỏi nghĩ tới chuyện thoát ly tai tiếng. Hường mơ người chồng ăn chơi bay bướm để thỏa ước rong chơi. Lấy nhau được hai năm chồng Hường đã đèo bồng vợ nhỏ, bỏ nó với hai đứa con vò võ ở nhà. Cắn răng mà gắng chịu niềm đau một mình. Còn Thủy nữa. Không dám mơ ước cao xa, chỉ là một giấc mộng bình thường. Một mái gia đình nho nhỏ, một người chồng tròn bổn phận. Bây giờ Thủy chưa gỡ bỏ được băng tang góa phụ trên đầu.
Thúy rùng mình. Bạn bè nàng đó. Ước mơ thật nhiều nhưng chẳng được bao nhiêu, chỉ toàn là thất vọng khi tàn phai mơ ước. Nhưng giống như một định luật, kẻ nào chưa qua cầu vẫn tiếp nối bước đi của mình. Thúy vẫn mơ mộng, vẫn ước ao, vẫn mong mỏi cho mình một chuỗi ngày hoa mộng. Nếu không vậy, người ta sống để làm gì?
Thúy nắm mớ tóc Lan vào lòng bàn tay vò nhè nhẹ. Tóc mây một thuở, yêu nhau cả đời. Một người nào đã làm thơ ca tụng tình nghĩa vợ chồng sắt son như thế. Thúy nghĩ tới Huy, mường tượng như Huy đã là chồng nàng với tràn đầy hạnh phúc, ân ái vô bờ.
Lan thủ thỉ:
- Nếu bây giờ có tên nào ngỏ lời cầu hôn mà thấy … được được, chắc tao cũng lấy quách. Sống thế này bơ vơ lạc lõng quá.
Thúy nói:
- Kể cũng lạ. Vừa đẹp vừa học giỏi như mày mà lại khó lấy chồng.
- Chính vì vậy mới khó lấy. Vì mình biết mình có chút ưu điểm nên mình kén chọn, mình mơ cao, mình khó chấp nhận. Và cũng chính vì mình có chút ưu điểm mà thiên hạ không bạo dạn tìm đến với mình vì mình kén chọn.
Thúy khôi hài:
- Để rốt cuộc “già kén kẹn hom”, chẳng ai chịu hỏi lấy mình cả.
- Chính vậy.
Giọng Lan thành thực:
- Vì thế tao khuyên mày nếu yêu ai thì lấy ngay người đó. Vậy còn sướng hơn là lấy một thằng mà mình chỉ không ghét chứ chả thương yêu gì cả.
- Nản nhỉ.
- Mẹ tao bảo, càng học cao con gái càng khó lấy chồng, tao nghĩ đúng, nhưng tao lại trả lời cụ: chưa học cao đã khó lấy chồng rồi thì cần học cao để tự nuôi sống tấm thân.
- Nghe bi đát quá.
- Mẹ tao cứ mong tao nhận lời lấy quách tên nào cho cụ yên tâm. Cụ sợ tao dại dột … Nhưng tụi nó chỉ khoái rủ tao đi chơi, đi … vớ vẩn, chứ chả thấy đứa nào tính chuyện lâu dài.
- Thằng nào cũng tưởng bở, cho là tao dễ tính, nhưng kỳ thật tao… khôn như cáo.
- Mày cũng nên giữ gìn một chút cho bà bô khỏi lo lắng.
Lan ngồi dậy, nhún vai:
- Tao cũng nghĩ thế. Nhưng nghĩ là một chuyện mà thực hiện được lại là chuyện khác.
Lan đứng lên, đến trước tủ gương sửa lại mái tóc, quần áo, rồi nói cộc lốc:
- Tao về.
- Ở chơi đã.
- Chán ở nhà nên nhào đến đây, bây giờ lại muốn về. Tao điên quá.
Thúy đứng lên tiễn bạn:
- Thực ra chẳng điên tí nào. Một thời gian nào đó trong đời sống tâm hồn mình dễ bị giao động.
Lan nói trước khi quay đi:
- Chúc cho mày tìm được tình yêu. Hôm nào dắt thằng kép của mày đến ra mắt tao nhé.
Thúy mỉm cười, nhìn dáng Lan lủi thủi đi mà thấy thương thương.