It often requires more courage to read some books than it does to fight a battle.

Sutton Elbert Griggs

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 14
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-06-19 23:26:05 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13
ạn bè tôi còn nguyên nét vô tư. Tôi chợt thấy mình cô đơn như một chiếc bóng.
Tiếng hát của Thủy dứt trong tiếng thở dài đâu đó. Khánh vặn nút chiếc Cassette, tiếng hát trầm buồn của người ca sĩ da đen bung lên. Điệu Boston quyến rũ cho tôi nhớ đêm nào - Buổi tối ở Văn Khoa, mắt tôi mờ đi như nhìn thấy Tuấn đang cúi xuống môi tôi thì thầm:
- Sao chúng mình không yêu nhau hở Hải?
Tại sao à? Tại vì tình yêu chưa kịp đến em đã có Đoàn. Em yêu Đoàn, em sung sướng trong hạnh phúc mù trời, không còn nhìn thấy ai. Tại vì anh như một chiếc bóng lúc ẩn, lúc hiện. Không đích thực là tình yêu. Anh chỉ là một chiếc bóng.
Khánh chống tay lên cằm nhìn tôi đăm đăm. Tôi nhìn lại Khánh. Ánh mắt hai đứa gặp nhau như cùng nói lên một nỗi nhớ vô cùng – Đó là kỷ niệm, phải thế không? Tôi chớp khẽ hàng mi, Khánh chợt mỉm cười với tôi, âu yếm và thân ái.
Thủy nhận biết sự im lặng bất chợt đang bao trùm bạn bè, nàng vội lên tiếng trước:
- Chúng ta thành tượng đá hết rồi sao?
Khánh với tay tắt máy hát. Tâm cười, nhắc:
- Coi chừng nồi nước lèo dưới bếp cạn hết.
Khánh lắc đầu:
- Không lo đâu, tao để lửa nhỏ lắm.
Thủy nhổm dậy:
- Chúng ta quên mất hai món chính, ăn bún thang phải có mắm tôm và cà cuống.
Tâm nói:
- Để tao xuống bếp lấy cho
Thủy gật đầu nhưng hai đứa cùng chen nhau xuống bếp. Khánh bảo:
- Chờ một lát nữa anh Tuấn không đến chúng mình có quyền ăn trước.
Khánh vừa nói xong thì có tiếng xe ngừng trước cửa. Khánh chạy vụt ra:
- Sao mà đông thế kia?
Tiếng Tuấn ồn ào:
- Anh sợ đến một mình có vẻ lạc lõng quá nên phải kiếm thêm tụi nó
Khánh nói:
- Nhanh lên đi mấy ông, tất cả đều đói bụng rồi
Những người đàn ông ùa vào, tôi nhìn thấy Tuấn, rồi Long, Mẫn, không thay đổi. Ánh mắt Tuấn nhìn tôi vẫn ấm áp như ngày nào. Tôi gật đầu chào từng người, xa lạ như thể mình chưa hề quen biết. Tuấn ngồi xuống cạnh tôi:
- Lâu lắm mới gặp lại Hải
Tôi cười nhẹ:
- Anh vẫn không thay đổi gì cả.
- Hải cũng thế
Tôi chớp mắt:
- Hải già rồi
Tuấn cười:
- Hải người lớn ra một tí, nhưng mà đẹp lắm.
Tôi không trả lời Tuấn, quay hỏi Long:
- Phượng đâu anh Long?
Long nhìn tôi:
- Bỏ nhau rồi
Tôi kêu lên:
- Thật không đó?
- Thật chứ. Hải hạnh phúc quá nên không nhìn thấy thay đổi ở mọi người
Tôi bảo:
- Làm sao anh nhìn thấy được Hải hạnh phúc mà bảo Hải nhìn thấy những thay đổi ở anh.
Long cười:
- Hải hạnh phúc ai mà chẳng thấy, từ ngày Hải lấy chồng bạn bè mất luôn Hải, không phải vì hạnh phúc quá à?
Tôi cười nhẹ, không cãi nữa, chẳng dại gì đem khoe nỗi bất hạnh của mình với đàn ông để họ cười mình đã một thời xa họ.
Khánh từ dưới bếp đi lên nói to:
- Thôi xin mời quý vị vào bàn.
Tôi giúp Khánh xếp bát đũa, Tuấn mở nước ngọt, chàng hỏi Khánh:
- Không có bia cho anh hở Khánh?
Khánh lắc đầu. Tuấn rên:
- Thế thì buồn quá
Khánh nói:
- Em có một chai rượu
Long reo lên:
- A, rượu thì tuyệt quá, mang ra đi cô
Khánh nhăn nhăn:
- Nhưng cho mấy ông uống tôi sợ lắm. Say khướt ra đó vợ con đâu mà hầu được các ông.
Long mắng Khánh:
- Cô bé này có cái tật hay cằn nhằn vẫn không bao giờ bỏ nổi, phải tiến bộ lên một chút đi chứ. Bộ cô tưởng say dễ lắm đấy hả?
Mẫn ghé tai Khánh nói nho nhỏ thầm thì. Khánh cười gật gật đầu. Tôi nghĩ đến Mẫn và Khánh rồi tự hỏi sao hai người không yêu nhau? Tình yêu gần quá, ngay trong tầm tay còn tìm kiếm đâu xa vời.
Khánh nhìn tôi nháy mắt, tôi muốn nói riêng với Khánh ý nghĩ của tôi lúc này nhưng tiếng ồn ào của mọi người đã ngăn tôi. Tuấn đem ra chai Martell của Khánh, Long nói:
- Thế mà cô cứ chực dấu anh.
Khánh cười:
- Sợ anh say sưa lảm nhảm chán lắm.
- Cô khinh thường anh quá. Anh là Long nhé. Long không biết say rượu, chỉ biết say tình.
Mẫn “đá” Long:
- Anh bị em bỏ rơi đau quá, khóc lên khóc xuống cả tháng trời, hôm nay mới thấy tỉnh táo được một tí là bắt đầu lên “tông”.
Tuấn cũng nói:
- Em cho anh rơi, lấy một anh làm lớn quyền thế, anh hận em có ngày em xúi ông chồng già nhốt anh vào tù cho anh hết hận.
Long khoa hai tay:
- Xin các ông, ở đây toàn là những tâm hồn đứng đắn, các ông phang nhiều câu nham nhở quá
Tuấn cười nhỏ. Tôi ngồi giữa Thủy và Tuấn, Thủy gắp chả giò vào đầy bát tôi:
- Ăn đi Hải, mày có vẻ thay đổi nhiều hơn hết đấy nhé
Tôi gắp một cọng rau sống cắn nát giữa hai hàm răng. Thủy nhìn tôi cười:
- Gái một con trông mòn con mắt thật. Mày càng ngày càng đẹp ra
Tôi lườm Thủy:
- Thôi đi, đừng có cho tao đi tàu bay giấy, khổ lắm.
Hiền hỏi tôi:
- Mấy năm nay mày còn sáng tác nổi bài thơ nào không Hải?
Tôi nói:
- Ít lắm. Tao đang viết hồi ký
Thủy reo lên:
- Tuyệt quá. Hồi ký về chúng mình chứ hở?
- Ừ
Hiền hỏi:
- Xong chưa?
Tôi gật đầu:
- Xong rồi
- Bao giờ thì in thành sách?
Tôi cười cười:
- Để chúng mày chuyền tay nhau một đọc chứ in thành sách làm gì?
Thủy phản đối:
- Đâu có được, văn chương tuyệt tác như thế phải phổ biến cho cả nước đọc với chứ
Tôi nói nhỏ:
- Biết có ai thèm đọc không.
Thủy cười:
- Tao biết mày nhiều tài lắm, cứ dấu diếm hoài
Tâm nói:
- In thành sách đi, tao cổ động tụi học trò tao nó mua cho
Thủy trêu Tâm:
- Để tụi nó đọc được “một thủa học trò” của cô giáo đấy hả?
Tâm cười, đuôi mắt dài ra. Khánh đang chúi đầu thầm thì với Mẫn nghe đám bạn ồn ào vội hỏi:
- Cái gì thế, chúng mày đang bàn cãi chính trị hả?
Thủy nháy mắt:
- Chính trị đâu hấp dẫn bằng văn chương con Hải
Khánh ngẩn người nhìn tôi:
- Hải viết tiểu thuyết đấy à?
Tâm gật gù:
- Nó viết hồi ký về chúng mình.
Khánh reo lên:
- Tao biết ngay, thế nào rồi cũng có ngày con Hải viết văn. Thấy nó là thấy cả một bầu trời mơ mộng mà. Bao giờ thì xong hở Hải?
Hiền cười:
- Nó viết xong rồi nhưng không chịu đem in.
Khánh nói:
- Để tao lo vụ đó cho. Tao quen một ông bụng bự chủ nhà xuất bản, thế nào tiếng tăm mày cũng nổi như cồn.
Tôi lắc đầu nói:
- Tao không có ý định bán sách.
Khánh nhăn:
- Thôi đừng gàn. Mình có tài dại gì không bán, tao lo là chắc ăn mà. Hôm nào cho tao đọc bản thảo nhé
Tôi gật đầu:
- Ừ
Thủy kêu:
- Tao nữa. Tao khám phá ra mày là một nhà văn trước tiên.
Hiền bảo:
- Còn tao, tao đã tìm cho mày một bút hiệu độc đáo, vậy phải cho tao đọc trước.
Tâm nhăn nhó:
- Tao sắp lên Đà Lạt dạy học lại rồi, Hải cho tao đọc trước mới đúng.
Tôi mỉm cười nhìn đám bạn. Vẫn những trẻ con sôi động như ngày nào, không thay đổi gì cả. Tôi nói:
- Chúng mày làm tao mắc cỡ quá
Thủy la:
- Giời ơi, cứ làm như mình còn son trẻ lắm ấy, có chồng có con rồi mà hơi một tí thì mắc cỡ
Tâm cười:
- Mắc cỡ khỉ khô gì, tao mà văn chương tuyệt tác như mày hả, tao sẽ viết lung tung, phổ biến khắp mọi nơi cho thiên hạ biết tài. Hôm nào thì cho chúng tao thưởng thức đây.
Tôi nói:
- Hôm nào tiện.
Tâm la:
- Nhanh lên, cuối tháng này tao lên Đà Lạt rồi
Tôi gật đầu:
- Tao sẽ tổ chức một buổi họp mặt nữa tại nhà tao để tiễn mày lên Đà Lạt và đem tập bản thảo cho cả bọn đọc.
Khánh gật đầu:
- Có thế chứ
Thủy nói:
- Mày có viết về tao không?
Tôi cười:
- Viết về tất cả chúng mình.
Tuấn nhìn đám con gái cười tủm tỉm. Tôi nhìn Tuấn và bắt gặp nụ cười của chàng, tôi chợt nghe bâng khuâng nhơ nhớ. Một thủa nào đã qua đi rồi. Trong tập hồi ký của tôi, tôi cũng viết về Tuấn và một ít tình cảm thân mật của tuổi trẻ. Bài hát buồn, mái tóc dài che chiếc gáy cao. Tôi viết về tôi – một thủa làm con gái huy hoàng với những tháng ngày hẹn hò tuyệt diệu. Bước chân kiêu kỳ, khuôn mặt ngước cao. Tôi viết về các bạn với những vô tư ngọt lịm tuổi học trò. Về mộng ước của mỗi đứa, thật đẹp, thật mơ mộng.
Khánh nhìn tôi nói:
- Một thủa hẹn hò, Hải nhé
Tôi gật đầu nhìn Khánh như một thông cảm tột cùng:
- Tao đã đặt tựa như thế
Khánh cười:
- Chúng mình gặp nhau ở một ý nghĩ
Thủy gật gù:
- Một thủa hẹn hò – đúng rồi, chúng mình đã có cả một thủa hẹn hò thơ mộng.
Tôi nhìn Khánh, Hiền, Tâm, Thủy. Những khuôn mặt xa lạ ban đầu đã tan biến hết, chỉ còn là kỷ niệm. Tôi cảm động nao nao.
- Chỉ sợ tao không nói lên được những gì tao đã nghĩ và nhớ
Hiền nói nhỏ:
- Chỉ cần mỗi đứa đọc lên đều thấy mình của một thời trong ấy là được rồi
Khánh chớp mắt, khuôn mặt thoáng chìm vào nỗi buồn. Tuấn hỏi tôi:
- Cho anh đọc tập hồi ký đó với nhé
Tôi nhìn Tuấn:
- Hải viết toàn những chuyện lẩm cẩm tuổi học trò, anh đọc làm gì?
Tuấn cười:
- Đọc để thèm được lẩm cẩm như thế
Tôi nói với Tuấn nhẹ nhàng:
- Hải viết về anh với bài hát buồn anh đã tặng Hải ở Văn Khoa
Tuấn nói nhỏ:
- Cám ơn Hải vẫn còn nhớ đến kỷ niệm.
Tôi xoay tròn ly nước cam trên tay cười buồn:
- Nghĩ một thoáng thôi rồi quên ngay, Hải còn nhiều bổn phận để lo quá, không như hồi còn con gái thảnh thơi nhàn hạ.
Tuấn nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng:
- Mỗi hoàn cảnh đều có một niềm vui riêng. Hải có vẻ bận rộn trong hạnh phúc.
Tôi nghe cay đắng trong giọng nói của Tuấn. Có thật tôi hạnh phúc hay đang đau khổ. Những ý nghĩ về Đoàn làm tối mắt tôi, tôi lắc đầu như xua đuổi hình ảnh buồn phiền đó. Ta mất hết rồi hạnh phúc và tình yêu. Có ai mà ngờ nổi một ngày tôi buông xuôi thế này đâu.
Một Thủa Hẹn Hò Một Thủa Hẹn Hò - Dung Saigon Một Thủa Hẹn Hò