Nếu bạn nghĩ bạn có thể hay không có thể, cách nào thì bạn cũng đúng cả.

Henry Ford

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12
HÚY NẰM DANG CHÂN DANG TAY TRÊN GIƯỜNG nhắm mắt mơ màng cho đến khi một chiếc gối bị ném mạnh vào mặt làm Thúy giật bắn mình choàng dậy. Lan đứng nhìn Thúy cười:
- Con gì nằm khó coi.
- Đâu cần ai coi, phòng riêng người ta ai cho vào mà coi.
Lan đứng ưỡn ngực, hai tay chống cạnh sườn. Thúy nhìn thân thể Lan tròn lẳn, căng cứng trong bộ đồ thời trang mới nhất, tắc lưỡi:
- Trông mày sexy quá.
- Hân hạnh.
- Tao chỉ muốn kêu lính bắt mày.
- Ơ hơ …
- Về tội công xúc tu sỉ.
Lan bĩu môi:
- Còn lâu. Bà thế này là hiền lành nhất đấy. Thiên hạ thiếu gì đứa còn phô trương kỹ hơn bà.
Phượng xen vào:
- Ừ, khuynh hướng của con gái lúc này là xấu, đẹp phô ra tối đa.
Thúy rên lên:
- Thế mới khổ. Chúng nó làm mình ngượng, không dám phô trương tí nào nữa, sợ bị đánh đồng thì chết.
Lan cười châm biếm, chỉ tay vào mặt Thúy:
- Lúc nào mày cũng theo chủ nghĩa … xét lại. Bơ thiên hạ đi chứ, chúng nó muốn nghĩ mình là gì cũng được, mình không có … thì thôi.
- Tao không quen.
- Tao thì líp. Cỡ nào cũng dám chơi hết.
Phượng cười khẽ:
- Hai bà này tính tình khác hẳn nhau mà lại thân nhau mới kỳ.
Thúy gật đầu:
- Cũng lạ.
Lan cãi:
- Khác tính mới dễ thân. Giống tính lại hay cãi nhau vì ai cũng gàn dở cả.
Ba người cùng cười. Lan nằm xuống cạnh Thúy:
- Không đi đâu à?
- Tao vừa đi. Nhưng đừng hòng rủ ông đi theo đến nhà anh thầy quý của mi nữa đâu.
Lan cười hô hố:
- Khỏi. Nhiều thay đổi từ hôm đó đến nay rồi. Bây giờ tao “sai” thầy chạy như gió. Thầy đến nhà chơi thấy tao tiếp mấy tên bạn trai hoài thầy liền cay cú hỏi:
- Em tính cho anh xếp hạng thứ mấy?
Tao bảo:
- Toàn bạn của ông anh em không à.
Thầy có vẻ tin và thì thọt đến kiếm tao mãi.
Thúy bật lên cười:
- Vậy là học trò của học trò rồi, không còn là thầy của học trò nữa. Ưng nhau đi.
Lan kêu toáng lên:
- Ưng anh chàng đó thà … ở vậy còn hơn.
- Đàn bà con gái tụi mình hay có cái trò lợi dụng thật.
- Thế mới là đàn bà con gái. Vả lại bọn đàn ông cũng chả tử tế gì. Mình lơ mơ một tí là bị … dứt điểm lúc nào không hay.
Lan quay sang vòng tay ôm eo Thúy:
- Mày với tên Phú dạo này ra sao?
- Mới ở đây về này.
- Yêu nhau ra rít hở?
- Không. Tao từ chối, anh chàng bỏ đi rồi.
- Còn mấy tên hôm trước tao gặp?
- Tâm, Hải, Chính à? Cũng không hơn.
- Mày ngoan nhỉ?
Phượng xen vào:
- Ngoan gì. Bà ấy có ông bồ già đó chị Lan.
Lan tròn mắt:
- Thật không? Năm mươi mí?
Thúy mỉm cười:
- Bậy.
- Nhiêu?
- Ba mươi tư!
Lan tặc lưỡi:
- Hơn mày một giáp à?
Phượng nói:
- Nhưng trông trẻ hơn tuổi thật.
- Nó nhặt ở đâu ra tên đó thế?
- Trong bữa tiệc ở nhà ông Phú.
Lan quay sang Thúy:
- Mày cua nó mà Phú không ức sao?
Thúy lắc đầu:
- Chả ai cua ai. Tự nhiên quen nhau.
- Chúng mày yêu nhau lâu chưa?
- Chưa tỏ tình.
Lan dơ hai tay lên trời:
- Chờ đến kiếp nào?
Thúy dẩu môi:
- Đến khi anh chàng tỏ tình.
- Mày sẽ nhận lời chứ Thúy?
Ánh mắt Thúy sáng long lanh:
- Chắc vậy.
- Mô tả về hắn coi.
Phượng nói:
- Để em tả cho. Dáng cao, hơi gầy, có vẻ du đãng. Nhưng ăn nói ngọt ngào và dí dỏm lắm.
- Nghề nghiệp?
- Ký giả.
- Hèn gì.
Thúy nằm im nghe em và bạn gái trò chuyện. Họ nhắc đến Huy chút nào Thúy thấy niềm vui dâng cao chút đó. Hình như Thúy thấy mình sung sướng. Nàng lim dim mắt. Lan chọc tay vào hông nàng:
- Giới thiệu tao với thằng kép của mày đi.
- Thôi.
- Sợ tao cua à? Đừng lo, tao con nhà tử tế.
- Còn lâu mới sợ mày cua. Sợ ông ấy ngán cái lối ngổ ngáo du côn của mày thì có.
- Yên tâm, nhỏ. Bọn ký giả hợp tính với loại con gái như tao lắm. Tao chỉ muốn gặp để xem người mày chọn là dân … cỡ nào.
- Thúy mà đã chọn thì phải hơn người.
Lan dí tay vào trán Thúy:
- Chà, lối dữ.
Nỗi Nhớ Dịu Dàng Nỗi Nhớ Dịu Dàng - Võ Hà Anh Nỗi Nhớ Dịu Dàng