Nếu bạn chưa từng nếm mùi thất bại, tất bạn chưa gặp thử thách thực sự.

Dr Porsche

 
 
 
 
 
Tác giả: Thiên Thảo
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 38 - chưa đầy đủ
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 359 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 08:33:51 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 11
ình ảnh khiến người khác mặt đỏ tim nhảy loạn nhịp, mặt Phùng Hiểu Linh nhất thời đỏ ửng.
Dù là đối với người nữ nhân mình yêu thích trong đoạn MV, ác ma vẫn lạnh băng, từ từ đưa tay tới tim người nữ nhân, sau đó—— nuốt chửng lấy nó.
Bởi vì việc này đại diện cho việc hắn——có được nữ nhân ấy.
"Hiểu Linh, tớ đói rồi." Một âm thanh nữ ngắt đi sự xuất thần của nàng, Triệu Khả Chân không biết từ lúc nào đi vào phòng, biểu tình như sắp đói ngất nhìn Phùng Hiểu Linh.
Không đợi Phùng Hiểu Linh nói gì, Cao Huệ Huệ đã đứng dậy đi tới trước mặt Triệu Khả Chân, dùng tay búng vào trán đối phương, "cậu ngủ từ sáng đến giờ?"
"hở, sao cậu biết?"
Làm ơn đi, chỉ nhìn bộ dạng từ trên xuống dưới trạng thái "hỗn loạn" là biết ngay, "mỗi ngày cậu ngoài ngủ, ăn còn biết làm gì?"
"đi làm." Triệu Khả Chân ngáp một cái rồi lười biếng đáp.
Đối với việc nữ nhân này đến nay chưa bị công ty cho thôi việc, Cao Huệ Huệ vẫn cảm thấy kì lạ nhất!
"tớ làm chút đồ ăn cho Khả Chân vậy." Phùng Hiểu Linh đứng dậy.
Đây là một căn chung cư ba phòng ngủ một phòng khách, sau khi tốt nghiệp, nàng đã cùng hai người bạn tốt này sống chung ở đây. Hễ nghĩ tới hai người bạn tốt này, khóe miệng Phùng Hiểu Linh bất giác hiện lên nụ cười nhạt.
Vì bản thân là cô nhi, nàng không kết giao bạn bè gì, có lẽ vì sợ bị cự tuyệt, nàng luôn một mình cô độc, thầm sống trong không gian của mình. Cho đến một ngày, hai bạn nữ cùng phòng vì lười ra ngoài mua thức ăn, suýt chút đói xỉu trong phòng ngủ, nàng mới chính thức kết giao bạn bè.
Bây giờ nàng còn nhớ khi nàng dâng lên cơm hộp của mình, hai người bạn tốt chết tiệt này ăn cứ như hổ.
Và sau khi tốt nghiệp đại học, nàng dự định một mình thuê chung cư thì hai người bạn thân này không nói không rằng dọn lại sống cùng nàng, với lí do: bảo vệ nàng.
Khi ấy nàng cuối cùng cũng hiểu lời của viện trưởng cô nhi viện—— người, không thể không có bạn bè!
Cho nên nàng mới rất cảm kích ông trời cho nàng quen biết hai người bạn quan trọng này!
"đúng rồi, Hiểu Linh, nghe nói Hàn Âm Diệc đã trở về thành phố H." Ánh mắt nhìn vào đoạn MV đang phát, Cao Huệ Huệ nói với người bạn tốt đang trong bếp.
Tay sắc thức ăn nhất thời ngừng lại, sắc mặt Phùng Hiểu Linh trở nên rất khó coi. Hàn Âm Diệc căn bản sớm đã về thành phố H, hơn nữa nàng còn xui xẻo đến mức ngày mai đã phải làm "thư kí riêng" của hắn!
Hiển nhiên, lời cầu thượng đế bảo hộ thường ngày của nàng thượng đế đều không nghe thấy!
Không bình thương sao? Tính cách không bình thường, phản ứng không bình thường, hay là..... không sai, hắn đích thực là người không bình thường.
Điên cuồng, biến thái, xuyên tạc, đều có đủ cả.
"Âm Diệc, con biết không? Con quá giống cha con!" một đôi tay thon dài nhẹ nhàng chạm vào mái tóc đứa bé trai, tiếng nói thì thầm từ đỉnh đầu truyền lại.
Mơ, hắn bao lâu không mơ giấc mơ này rồi? Tại sao lại mơ về những chuyện lúc trước chứ?
"giống cha không tốt sao?" bé trai ngẩn đầu, nhìn người mẹ thon gầy mà nhu mì của mình.
"không phải....không tốt." Người mẹ suy nghĩ hồi lâu, mới từ từ nói: "nhưng người thì có lúc không nên quá cố chấp một việc gì đó, buông tay đúng lúc thì cũng là một việc vui."
"cố chấp?" ánh mắt đứa bé trai đầy sự không hiểu. Từ này đối với bé trai mà nói quá xa lạ.
"ví dụ như, con rất thích tiểu Dibi, rất thích chơi cùng nó phải không?" tiểu Dibi trong lời nói của người mẹ chính là con chó Doberman Pinscher màu đen.
"vâng." Bé trai ra sức gật đầu.
"vậy nếu tiểu Dibi thích chơi người khác? Con sẽ làm thế nào?"
"tại sao nó lại thích chơi với người khác, nó là chó nhà chúng ta mà?"
"đây chỉ là một ví dụ, nếu như tiểu Dibi thích không thích chơi với con mà thích chơi với người khác, con sẽ làm thế nào?"
"con sẽ nhốt nó trong phòng, nhốt trong căn phòng mà chỉ có con mới có thể vào, như vạy nó chỉ có thể chơi với con." Bé trai nghiêm túc trả lời.
Người mẹ vì đáp án mà nín thở. Di truyền có khi à một việc kì diệu, hắn——-quả nhiên là con của "hắn ta" cho nên mới có thể nói ra câu trả lời như vầy.
"nhưng như vậy thì tiểu Dibi sẽ không vui." Người mẹ buồn bã nói.
"con không quan tâm, đồ con thích chỉ có con mới có thể có được!"
Đúng vậy, hắn nhớ hắn đã trả lời như vậy. Sau đó, trên mặt mẹ hắn đã lộ ra một biểu tình "bi ai".
Hắn không hiểu, hắn cũng không muốn hiểu. Có lẽ đáp án của hắn trong mắt mẹ hắn là sai lầm.
Nhưng vậy thì đã sao!
Mắt, từ từ mở ra, Hàn Âm Diệc bật mạnh từ giường dậy, đưa tay vuốt mái tóc rối.
Lâu lắm rồi, tại sao bây giờ hắn lại mơ giấc mơ này? Mơ thấy mẹ, mơ thấy những biểu tình bi ai ấy.
"mẹ, người từng nói, con rất giống cha phải không?" hắn cúi đầu, lẩm bẩm một mình. Ánh trăng bên ngoài cửa sổ rọi vào, khiến cho khuôn mặt hắn càng thêm phần thanh lạnh, "vậy thì kết cục của con sẽ giống cha sao? Nếu như giống như cha thì con nghĩ con cũng sẽ không hối hận, chỉ cần có thể có được những thứ con muốn......"
Đúng vậy, hắn là một nam nhân rất ích kỉ, cho nên mới muốn có được tất cả những gì hắn muốn. Bất luận thế nào....... cũng muốn độc chiếm!
Tâm trạng thành viên của tổ chức khủng bố Phùng Hiểu Linh bây giờ có thể thể nghiệm được. Mang theo tâm trạng quyết tử, nàng một lần nữa đi đến ngôi biệt thự màu trắng này.
Nhấn chuông cửa? Chuông cửa hình như hư rồi.
Leo tường? Hôm nay nàng mặc váy, e là không hay cho lắm.
Đang lúc nàng tứ phía khó khăn thì từ xa một chiếc xe đua chạy tới.
"ỷ, cô đến rồi à." Sái Dã từ trên xe bước xuống, chào hỏi với Phùng Hiểu Linh.
"chào anh, Sái Dã tiên sinh." Nàng lễ phép chào lại.
"đúng rồi, chương cửa đây hư rồi, Hàn ghét nhất người khác làm phiền cậu ta, sau này cô đến thì trực tiếp dùng chìa khóa mở cửa đi." Y nói rồi đưa chìa khóa biệt thự cho nàng.
"hở? Đưa chìa khóa cho người ngoài được không vậy?" tuy nàng chính là người ngoài đó.
"nếu là cô thì chắc à không sao."
Cái gì nếu là nàng thì không sao? Câu nói này của y khiến nàng mơ hồ không hiểu gì cả, "Sái Dã tiên sinh......"
"gọi tôi Sái Dã được rồi." Y nói rồi quay người bước vào biệt thự.
Phùng Hiểu Linh cũng theo Sái Dã đi vào.
Tình Yêu Bị Độc Chiếm Tình Yêu Bị Độc Chiếm - Thiên Thảo