Trong mỗi khó khăn, thất bại, và cả những nỗi khổ tâm đều chứa đựng mầm mống của thành quả tốt đẹp hoặc hơn thế nữa.

Napoleon Hill

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 11
NH CÓ CẢM TƯỞNG THÚY KHÔNG HỀ NGHĨ ĐẾN ANH MỘT CHÚT NÀO. Hình như Thúy vô tình với anh tới độ không nhớ là có anh nữa.
Giọng Phú đầy trách móc. Thúy cười chịu đựng:
- Sao anh cứ trách Thúy hoài như vậy. Lúc nào Thúy chả là Thúy như khi trước?
Phú buồn buồn:
- Anh không mong mỏi điều đó. Anh muốn Thúy phải khác hôm trước, anh muốn Thúy nghĩ đến anh, một chút cũng được.
Thúy đùa:
- Lúc nào Thúy chả nghĩ đến anh?
- Nghĩ thế nào?
- Quí mến anh, nhớ anh và mong anh khi lâu không thấy anh đến.
Phú nhăn mặt:
- Đừng đùa ác.
- Thúy hiền thấy mồ, ác bao giờ đâu?
Phú nhìn đắm đuối, giọng chàng thiết tha:
- Thúy.
- Dạ.
- Anh yêu Thúy.
- Thúy biết rồi, anh đã nói.
- Em bằng lòng làm vợ anh nhé?
Giọng Phú thiết tha đến độ làm Thúy rùng mình nhè nhẹ. Nàng ngồi im. Dù không yêu Phú, Thúy vẫn cảm thấy lòng tự ái được ve vuốt. Người thanh niên này có thừa điều kiện để lấy một người vợ theo sự chọn lựa của chàng. Nhưng chàng đã không thực hiện được điều đó với Thúy.
Thúy không thấy lòng mình rung động trước chàng. Và bây giờ lại càng không thể chấp nhận được tình yêu của Phú, vì Thúy đã ấp ôm một hình bóng khác.
Thúy nhẹ nhàng:
- Anh Phú. Em rất cảm động vì tình yêu của anh dành cho em. Nhưng em làm sao bây giờ?
Trong giọng Thúy có cái gì cương quyết khiến Phú hiểu rằng không thể thuyết phục nàng. Chàng nghĩ mình không nên cố gắng. Nhưng sự bực bội chàng cố nén đã không còn dấu kín được:
- Anh biết tại sao Thúy lơ là với anh.
- Anh lại trách móc oan em rồi.
- Anh tiếc là đã mời em dự buổi tiệc hôm trước.
Thúy ngạc nhiên:
- Anh nói gì vậy?
Phú cao giọng:
- Để em có cơ hội gặp gỡ người đàn ông ấy.
Thúy sửng sốt:
- Em không hiểu.
- Thúy khéo vờ. Huy không nên đối xử như vậy với anh. Ông ta biết rõ Thúy là … là của anh mà.
Thúy ngỡ ngàng. Tình yêu đã làm Phú trở thành trẻ con đến thế. Sự hờn giận của chàng không làm Thúy bực dọc mà thấy buồn cười:
- Ai bảo anh là Thúy với ông Huy … có gì với nhau?
Phú cười nhạt:
- Anh biết mấy tháng nay Thúy bận rộn vì những cuộc hẹn hò với Huy. Anh đến đây mấy lần Thúy đều đi vắng. Anh đến trường gặp Huy đón em hôm Thúy đi thi về. Đúng không?
- Huy cũng là bạn Thúy, như anh.
- Như anh? Không, anh không tin.
Thúy băn khoăn nhìn Phú. Nói gì với Phú bây giờ? Phú cúi đầu nhìn khói thuốc lá uốn éo tỏa rộng trên không.
- Thúy không yêu anh có lẽ vì Thúy không hiểu anh. Nếu Thúy biết anh cố gắng làm tất cả với hy vọng có Thúy bên anh chắc em sẽ không vô tình với anh đến vậy.
Phú bỏ lửng câu nói. Thúy xoắn hai bàn tay trong nhau, nàng nhìn Phú đầy bất nhẫn:
- Đừng trách móc Thúy, lỗi không phải do Thúy mà.
Nàng cúi mình tới trước, đặt nhẹ tay trên cánh tay chàng:
- Và đừng giận Thúy. Nếu em không thể là người yêu của anh, em vẫn là người bạn tốt của anh.
Phú lặng im. Chàng nhìn Thúy như thể cố đọc những ý nghĩ thầm kín trong đôi mắt nàng. Nhưng ánh mắt Thúy trong sáng và chân thành. Đôi mắt thật lạ, sáng long lanh và tròn to, như mắt của một đứa trẻ chưa biết buồn trước chuyện đời. Phú thở dài:
- Thúy tin là có thể chấp nhận như vậy?
Thúy hăng hái gật đầu. Phú nhếch môi cười nhẹ, đầy hoài nghi:
- Thật là khó với anh.
Chàng đứng dậy:
- Anh mất Thúy thật sự rồi.
- Anh không ghét Thúy chứ?
- Không.
- Không giận?
- Có.
Thúy nũng nịu:
- Thôi mà.
Phú bắt tay Thúy:
- Không ai có thể giận, không ai có thể ghét em được.
Phú chậm chạp gật đầu và quay đi. Thúy nhìn theo cho đến lúc chiếc xe hơi của Phú khuất xa mới trở vào phòng. Phượng ngồi học bài ở bàn, nói nhỏ:
- Anh Huy đến thăm Thúy hồi nãy.
Thúy vội vã hỏi:
- Mày nói tao đi đâu?
- Đi với anh Phú.
Thúy hét lên:
- Khỉ. Sao lại nói thế?
Phượng làm bộ ngây ngô:
- Chứ nói sao?
- Nói vậy ông Huy lại …
- Anh Huy, anh Phú thì khác gì nhau, chỉ là bạn Thúy mà. Thúy đi chơi với ai chả được?
Thúy nhí nhảnh:
- Khác chứ.
- Sao khác?
Thúy vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán và nằm dài ra giường:
- Tao … thân Huy hơn Phú.
- Có yêu không?
- Có thể.
- Hèn gì. Vậy mà anh Huy lại nói …
Phượng ngừng ngang, nở nụ cười ranh mãnh. Thuý chồm dậy:
- Nói gì?
- Anh ấy sắp lập gia đình.
Thúy hốt hoảng:
- Thật không?
Phượng lững lờ:
- Thật chứ.
Thúy nằm ập xuống giường, giọng nàng đổi khác:
- Tao không tin.
- Kỳ vậy?
- Đời nào ông Huy lại nói chuyện loại đó với mày? Mày xạo…
Phượng vênh váo:
- Còn lâu. Anh ấy còn nói nhiều nữa kia. Mới gặp có mấy lần mà anh Huy tin em lắm nhé.
Thúy hoang mang. Có chuyện gì thế?
Có thật Huy sắp lập gia đình? Lần đi chơi trước đây, cách đây vài hôm Huy còn tỉ tê tâm sự với nàng kia mà?
Phượng liếc nhìn Thúy và biết rằng không nên đùa dai hơn nữa:
- Anh ấy bảo sẽ xin cưới Thúy…
Thúy chồm lên ôm choàng lấy Phượng, bóp cổ em thật mạnh.
Phượng vừa rú lên vừa cười sằng sặc.
Thúy hét:
- Đồ quỷ chỉ giỏi bịa chuyện.
Phượng dò dẫm:
- Anh Huy đã tỏ tình với Thúy chưa?
Thúy lại nằm lăn ra giường, giọng mơ màng:
- Chưa..
Nàng định tiếp:
- Nhưng sắp…
Nhưng lại thôi. Nàng không muốn giống Hồng ở lối chủ quan đó. Phượng nhận xét:
- Chưa chứ không phải không. Em tin là sắp rồi đấy.
- Sao Phượng lại tin thế?
- Nghe chuyện anh ấy nói thì biết. Cái gì liên quan đến Thúy đối với anh Huy đều có vẻ quan trọng cả. Nhìn mắt ông ấy em nghĩ rằng anh Huy yêu đậm Thúy rồi.
Thúy nhếch môi cười thỏa mãn. Nàng miên man nghĩ tới Huy với bao nhiêu là đắm đuối. Và dù mới gặp nhau mấy ngày trước Thúy đã thấy một nỗi nhớ dịu dàng dâng lên làm nàng nghẹn thở.
Nỗi Nhớ Dịu Dàng Nỗi Nhớ Dịu Dàng - Võ Hà Anh Nỗi Nhớ Dịu Dàng