Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Chương 8
- H
AI BÀ NÀY ĐI CHƠI VỀ KHUYA, SÁNG NỬA NGÀY RỒI CŨNG CHƯA thèm dậy đó mẹ.
Thúy nghe tiếng Phượng léo nhéo ngoài cửa phòng. Tiếng mẹ nhẹ nhàng:
- Để cho chúng nó ngủ, Chủ nhật có dậy sớm cũng chỉ lại kiếm chuyện đi chơi nữa chứ làm gì.
Thúy vươn vai nói vọng ra:
- Con Phượng chỉ được cái ngoa ngoắt là không ai bằng. Con dậy từ lâu rồi mà mẹ.
Phượng nói lớn:
- Dậy rồi nhưng vẫn còn tơ lơ mơ trên giường.
Thúy không đáp. Giường bên Hồng cũng đã thức, mở mắt nhìn vu vơ. Thúy sang giường chị:
- Hôm qua bà về khuya nhất.
- Bậy, thằng Lân còn về sau tao.
Thúy lắc đầu:
- Nó đi dữ quá. Con trai mới lớn lên được tự do, đi thả giàn.
Hồng nói nhỏ:
- Thằng ấy tệ ghê. Tao để mấy trăm ngàn trong ngăn tủ trang điểm nó lấy sạch.
Thúy ngạc nhiên:
- Sao Hồng biết?
- Nó nhận mà. Tao hỏi, nó cười hề hề dễ ghét ghê. Từ nay có xin tao cũng không thèm cho. Lấy tiền đi bao gái không à.
Phượng bước vào nhìn hai người:
- Dậy đi các bà. Trời đẹp thế này mà cứ nằm dài ra đó phí cả ngày.
Hồng không thèm để ý, tiếp tục nói với Thúy:
- Tối hôm qua tên Hoan đưa tao đi nhẩy, lại gặp nó với con bé con nào mặt non choẹt cũng đến đấy.
Thúy thở ra:
- Thì thằng Lân cũng nhóc tì chứ lớn với ai. Chúng nó hoang quá thể.
Phượng ngồi ghé xuống bên Thúy:
- Ông Lân hôm qua đi chơi về sớm lắm. Em tưởng ông ấy về luôn, ai dè lát sau lại thay đồ đi nữa.
Hồng gật gù:
- Chắc nó về “chớp” tiền của tao đưa đào đi nhót đấy.
Thúy nằm im. Lân đang tuổi học đòi làm người lớn. Đứa con trai thi rớt Đại Học liền đi kiếm việc làm. Ra khỏi sự kiểm soát của gia đình Lân như chim vỗ cánh bay, tưởng như mình là quan trọng. Tưởng như mình đã là một người đàn ông thạo đời, từng trải. Lân ăn chơi, phá phách, bồ bịch đến xáo động cả không khí gia đình. Ba mẹ phải than phiền vì Lân.
Mẹ bảo:
- Xem nó có muốn lấy vợ thì cưới quách cho nó.
Ba gắt:
- Hai mươi tuổi mà lấy vợ. Bà nói chuyện khó nghe.
- Nhưng mà nó lăng nhăng quá.
Mấy chị em gái thì than thở Lân ăn nói bừa bãi, nham nhở. Hồng luôn luôn kêu Lân làm Hồng xấu hổ với bạn bè, Thúy và Phượng thì cho là Lân thiếu tác phong.
Thúy bảo em:
- Tao mà là con trai tao xin đi đánh giặc chứ không chết nhát như mày. Bết!
Lân ngồi yên. Hình như Lân động lòng, giận Thúy. Nhưng Thúy không cần. Nó đáng phải nghe những lời chê bai ấy. Lân không đẹp trai nhưng cũng dễ coi. Mấy con bé choai choai thích cặp với Lân, có lẽ vì Lân khéo chiều và rành ăn chơi. Tuổi trẻ bây giờ ham đua đòi, thích được làm người lớn quá sớm.
Hồng đã dậy đi rửa mặt. Phượng gấp hộ Thúy tấm chăn len rồi ngồi sát vào chị, tỉ tê:
- Hôm qua đi chơi vui không?
Thúy mỉm cười.
- Cũng vui.
- Ông ấy đưa chị đi đâu?
- Nghe nhạc, ăn quà vặt rồi về.
- “Chàng” thuộc type nào?
- Galant.
Phượng nửa đùa nửa thật:
- Chị đã mê chưa?
Thúy cũng đùa lại:
- Có lẽ.
Nói xong Thúy bật cười. Phượng đứng dậy, đến đứng giữa khung cửa sổ quay lưng ra ngoài. Phượng nhìn Thúy. Thúy có vẻ chững chạc hơn cả Hồng. Thúy lại xinh đẹp nhất nhà và đứng đắn hơn hết. Phượng cảm thấy mình gần gụi với Thúy hơn với Hồng với Lân. Phượng đưa tay lên vuốt mái tóc lòa xòa trên vai, hỏi:
- So với bốn ông kia, Thúy có cảm tình với ông nào nhất?
Thúy đứng trước gương chải tóc, thoáng mường tượng lại khuôn mặt của Phú, Chính, Hải, Tâm và Huy. Trừ Phú, ba người kia Thúy hoàn toàn coi như bạn. Chỉ riêng Phú là Thúy có cảm tình đậm đà hơn một chút. Còn Huy?
Thúy quăng lược lên bàn phấn và thay bộ đồ khác. Nàng vui vui khi nhớ đến Huy.
- Có lẽ là anh chàng tối hôm qua.
- Mới quen mà kết nhanh thế.
- Cần gì phải mới hay lâu. Quan trọng là ở sự hợp tình hợp ý không chứ.
Phượng cười:
- Giả tỷ Thúy mà lấy ông ta thì cũng hơi kẹt đấy nhé.
- Kẹt gì?
- Bố vợ chàng rể ra đường có khi bị thiên hạ tưởng lầm là hai anh em.
Thúy ngập ngừng:
- Cái đó là tại ba trẻ chứ không phải tại ông ta già.
Phượng nhìn Thúy đăm đăm:
- Hai người đã … tâm tình chưa?
Thúy lườm em:
- Gì mà nhanh vậy?
- Thế … nói chuyện gì?
- Chuyện gì thì … mày hỏi làm chi.
Nói xong Thúy cười, bỏ ra ngoài. Khi Thúy trở vào phòng ăn thì mọi người đã ăn sáng hết cả. Đĩa bánh cuốn để phần nàng đậy trong lồng bàn, trông thật ngon lành. Thúy ngồi xuống ăn từng miếng thong thả. Phượng bước vào gọi:
- Bà Lan đến kìa Thúy.
- Kêu nó vào đây hộ tao.
Cô bạn “nối khố” ùa vào như gió, miệng oang oang:
- Trời ơi, giờ này mới ăn sáng hở mày?
Thúy vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh:
- Ngồi đây.
Lan ngồi xuống cạnh Thúy, nhắc lại:
- Ăn sáng trễ thế?
- Vừa ngủ dậy.
- Tối hôm qua đi chơi khuya phải không?
Thúy ậm ừ nho nhỏ rồi hỏi:
- Đi đâu mà diện thế?
Lan nhí nhảnh.
- Đến rủ mày đi chơi.
- Lại đi. Tao sợ bà cụ rên quá.
Lan vỗ vỗ lên đùi bạn:
- Yên trí. Tao xin phép là mẹ cho đi liền.
- Nhưng định đi đâu?
Lan hạ thấp giọng:
- Đi chỗ này, lo công việc của tao cũng là đi chơi luôn.
Thúy buông đũa nhìn bạn:
- Gì mà ghê vậy?
Lan quăng chiếc ví xuống bàn, gỡ chiếc kẹp cho mái tóc bung ra phủ kín vai. Trông Lan thật khêu gợi và mát mắt.
- Đến nhà thầy dạy Cao Học.
Thúy ngạc nhiên:
- Mầy kéo chưa nổi cái Cử Nhân mà léng phéng gì tới thầy Cao Học?
- Vậy mà vẫn có chuyện như thường. Mình tới “nhờ vả” mà.
Thúy nhìn bạn nghi ngờ:
- Lại có chuyện gì nữa đây? Sao tao nghi mày quá.
- Nghi gì?
-Tính cua thầy phải không?
Lan phì cười:
- Gần như thế. Đùa đấy. Kỳ thi vừa xong điểm bài tao kém quá. Em gái thầy lại là cô dạy tao, nên cần thầy giúp cho vài câu xin chấm lại.
Thúy bảo:
- Mày định tới nhà, nhưng ông ấy có chịu tiếp không chứ?
Lan phẩy tay:
- Chắc chắn. Chính thầy hẹn trò đến mà.
Thúy mở to mắt:
- Thật không?
- Thật. Tao đã đến trường gặp thầy để nhờ vả. Thầy khoảng độ ba mươi bẩy, trông ra cái điều đạo mạo lắm nhé.
Nhưng nhìn mắt ông ấy tao biết ngay ông ấy nghĩ cái gì.
Thúy cau mặt:
- Vậy mà mày còn tính dẫn xác đến nhà!
- Tại kẹt. Nên tao mới rủ mày đi để … đông người. Đi nhé.
Thúy ngần ngừ một chút rồi tặc lưỡi:
- Thì đi.
Thúy lên phòng sửa soạn, Lan theo lên. Thúy mặc một áo sơ mi mỏng màu xanh rêu và chiếc quần xám tro. Lan thầm thì:
- Trông mày hấp dẫn ghê.
- Tao không có tiền lẻ.
- Thật đấy. Dám thầy Hưng lại mê tít mày mất.
Thúy rú lên:
- Eo ơi. Vậy thôi tao không đi nữa đâu.