Bạn không thể tạo dựng thanh thế bằng những gì bạn SẼ làm.

Henry Ford

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
ỪA NÓI THÚY VỪA HỒI TƯỞNG LẠI KHUÔN MẶT người đàn ông vừa gặp. Huy chưa già nhưng quả thật cũng không còn trẻ nữa. Người đàn ông ấy như toát ra một sức quyến rũ ngấm ngầm khiến Thúy cảm thấy không thể không nhớ đến chàng với những cảm xúc dịu dàng, nhè nhẹ như sợi tơ rung. Thúy và Phượng ngồi vào bàn thì Lân đã ăn xong, đang nhấm nháp quả chuối tiêu. Lân than:
- Quả chuối gầy như con Phượng.
Phượng lườm anh, không lên tiếng phản đối. Lân không chịu thôi:
- Trông mày ăn mà tao phát nản. Gẩy từng hột vào miệng y như người chê cơm.
- Chê thật đấy chứ. Cơm chả ngon gì hết.
Lân rên lên:
- Trời ơi, còn muốn gì nữa. Công nhân mà được ăn thế này mỗi ngày chắc không còn ai nghĩ đến chuyện xin đi nơi khác nữa.
Phượng nhăn mặt:
- Bỏ đi. Làm như có mình anh đi làm vậy.
- Mày thì biết gì.
- Không biết gì, nhưng cũng không dễ để người khác nói gì tin nấy.
Thúy la lên:
- Hai đứa này lạ ghê. Lúc nào cũng cãi nhau được.
Lân cười hề hề, ném vỏ chuối lên mặt bàn ăn, đứng dậy:
- Ai thèm cãi nhau với con nhỏ ưa lý sự cùn.
Phượng xí một tiếng. Thúy bật cười:
- Thôi đi chơi đi Lân, để cho tao yên một lúc.
Lân bước ra khỏi phòng, nói trống không:
- Sửa soạn đi thăm đào một chút mới được.
Hai chị em gái nhìn nhau, Phượng châm biếm:
- Thúy thấy em nói đúng không. Đàn ông con trai lấc cấc kiểu đó còn lâu con gái mới mê.
Thúy dí dỏm:
- Vậy mà nó có đứa mê đấy.
Phượng bĩu môi:
- Chắc đứa đó điên.
Thúy buông bát đứng dậy. Hai bát cơm vơi cũng làm nàng no bụng. Niềm vui nào nhè nhẹ dâng lên trong lòng khiến Thúy không thấy đói. Phượng cũng thôi ăn, hai chị em đi rửa miệng, uống nước rồi vào phòng nằm dài ra giường một cách lười biếng. Phượng nói:
- Ông bà bô mình đi chơi … kỹ ghê.
Thúy gật đầu:
- Chắc ba mẹ đi ăn cơm khách.
Phượng chép miệng:
- Nản quá, chẳng biết làm gì cho hết buổi tối.
Thúy lăn mình nằm sấp, áp má trên gối. Hơi mát làm lạnh một bên má nàng.
- Ừ, phí cả buổi chiều đẹp.
Phượng tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Kể cũng lạ. Mọi ngày thiên hạ đến rủ Thúy đi chơi như đi chợ mà hôm nay không có người nào.
Thúy co hai chân đong đưa trong khoảng không:
- Có chứ.
- Ai thế?
- Người bạn mới đến hồi nãy.
Phượng lại cạnh chị:
- Ừ, ai vậy?
- Tao mới quen ở nhà anh Phú.
- Anh chàng làm gì?
- Ký giả, nhà báo gì đó.
- Chắc đấu láo giỏi lắm nhỉ.
- Cũng khá.
Phượng tò mò:
- Tên gì thế?
- Huy.
- Cái tên nghe cũng thường.
- Ừ.
- Nhưng có vẻ hấp dẫn phụ nữ lắm.
Thúy nhìn em, thân mật:
- Phượng cũng nghĩ thế à?
Phượng gật đầu:
- Ừ anh chàng đó có đôi mắt lẳng lơ lắm.
Thúy ngạc nhiên:
- Sao Phượng biết?
Phượng cưới cười:
- Em với ông Lân núp trong này quan sát anh chàng mà. Anh Lân cứ đề quyết đó là ông bồ già của chị.
Thúy nhăn nhó:
- Thằng nhảm ghê.
- Em thì cho là bạn … thân của chị.
Thúy lắc đầu:
- Chưa thân chút nào.
Phượng tinh quái:
- Nhưng chắc sẽ thân rất nhanh, nhỉ?
Thúy tủm tỉm:
- Có lẽ.
- Ông ta đâu có già. Anh Lân bảo chỉ thua ba độ … năm, sáu tuổi. Em thì cho là hơn một chục.
Thúy la lên:
- Gì mà hạ người ta thế?. Tao thì cho là ngoài ba mươi.
Hai chị em cãi qua cãi lại vì số tuổi của người đàn ông. Sau cùng cả hai đồng ý Huy khoảng ba mươi ba, ba mươi tư gì đó.
Thúy nói, giọng làm ra vẻ tự nhiên:
- Đâu có già, phải không?
Phượng gật đầu:
- Tuổi đó lý tưởng nhất để lập gia đình, đối với những người đàn ông đã gây dựng xong sự nghiệp.
Thúy đùa:
- Nhà báo nghèo kiết xác.
Phượng bênh:
- Trông anh chàng hào hoa đấy chứ? Lần sau ông ta đến giới thiệu cho em làm quen với.
- Làm gì vậy?
Phượng nhún vai, quay đi:
- Yên trí, không có vụ cua ẩu đâu mà lo. Chỉ có nhờ đăng mấy bài thơ để giật le với tụi bạn thôi à.
Thúy lắc đầu:
- Trẻ con.
Phượng gật gù:
- Đúng. Em thích làm trẻ con.
Lân bất ngờ bước vào phòng, oang oang:
- Bà Thúy, có khách.
- Ai vậy?
- Tên bồ già của Thúy.
- Bồ già nào?
Thúy ngạc nhiên. Lân cười nham nhở:
- Tên mới đến lúc chiều, giờ trở lại.
Thúy đứng lặng người không hiểu gì. Sao lại là Huy. Lân tiếp:
- Mới đi đã trở lại, khiếp, nhớ nhung gì mà ghê thế?
Thúy trợn mắt:
- Này, đừng có nham nhở chứ. Mà mày nói thật không đó?
Lân chìa hai bàn tay ra như phân bua:
- Ai đùa chị làm gì? Chờ hỏi chị bếp coi.
Tiếng chị bếp eo éo bên cạnh Thúy:
- Cô ơi, ông hồi chiều trở lại hỏi cô kìa.
Nỗi Nhớ Dịu Dàng Nỗi Nhớ Dịu Dàng - Võ Hà Anh Nỗi Nhớ Dịu Dàng