Nguyên tác: Memory Man
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-06-19 10:54:17 +0700
Chương 5
D
ecker đặt hai tay lên mặt bàn.
Lancaster để ý thấy hai bàn tay đã nắm lại và ngón tay cái day mạnh vào ngón trỏ, mạnh đến nổi nó để lại cả vết hằn ở trên.
“Tên hắn là gì?” Decker hỏi, nhìn chằm chằm vào ụ trứng bác chưa ăn tới.
“Sebastian Leopold. Tên rất lạ. Nhưng hắn khai như thế.”
Decker một lần nữa nhắm mắt và mở lại cái mà anh thường thích gọi là cái đầu ghi hình của anh. Đây là một trong số những điểm tích cực của cái khả năng mà anh có. Các khung hình lướt rất nhanh qua mắt anh, nhanh đến nỗi rất khó để nhìn theo, nhưng anh vẫn có thể nhìn được tất cả mọi thứ trong đó. Nhưng đi hét một lượt cái hoạt động trong trí óc đó, anh vẫn không tìm thấy được bất cứ một manh mối nào.
Anh mở mắt ra và lắc đầu. “Chưa từng nghe đến tên hắn. Cô thì sao?”
“Chưa nghe. Nhưng nhắc lại, đó chỉ là những gì hắn nói với chúng tôi. Đó có thể không phải là tên thật của hắn.”
“Vậy là không có chứng minh thư sao?”
“Không, chẳng có gì. Túi quần túi áo trống không. Tôi tin là hắn không có chỗ ở.”
“Đã kiểm tra dấu vân tay chưa?”
“Như chúng ta đã nói đấy. Chưa thấy manh mối nào cả.”
“Lầm thế nào bên cô tìm ra hắn?”
“Rất dễ dàng. Hắn tự đi vào khu nhiệm sở và đầu thú lúc hai giờ sáng nay. Vụ bắt giữ dễ dàng nhất mà chúng tôi từng thực hiện. Tôi vừa mới từ chỗ thẩm vấn hắn về đây.”
Decker nhìn cô bằng một ánh mắt sắc lạnh. “Sau gần mười sáu tháng, gã đó đầu thú và thừa nhận thực hiện vụ sát hại ba người sao?”
“Tôi biết. Hiển nhiên việc này rất hiếm thấy.”
“Động cơ là gì?
Trông chị có vẻ không thoải mái. “Tôi tới đây chỉ để báo trước thông tin cho anh như một phép lịch sự thôi Amos ạ. Đó vẫn là một vụ án đang được cảnh sát điều tra. Anh biết quy trình mà.”
Anh rướn người lên trước, gần như che hết chiều rộng của cái bàn. Bằng một giọng đều và kiên quyết, như thể anh đang nhìn chị chằm chằm qua khoảng cách giữa hai cái bàn dính liền nhau như hồi còn làm việc ở đòn cảnh sát, anh nói. “Động cơ là gì?”
Chị thở dài, rút một thanh kẹo cao su từ trong túi áo, gập nó làm đôi, và bỏ vào trong miệng. Nhai mạnh ba lần và chị nói, “Leopold nói rằng đã có lần anh làm hắn bất mãn. Hắn bực tức.”
“Ở đâu và khi nào?”
“Ở cửa hàng 7-Eleven. Khoảng một tháng trước... trước khi hắn ra tay. Hiển nhiên gã đó ôm hận trong lòng. Nói riêng giữa anh và tôi, tôi không nghĩ gã đó đầu óc bình thường.”
“Cửa hàng 7-Eleven nào?”
“Sao cơ?”
“Cửa hàng 7-Eleven nào?”
“Ừm, cửa hàng gần nhà của anh, tôi nghĩ vậy.”
“Vậy là ở số 14 trên đường DeSalle rồi?”
“Hắn nói hắn đi theo anh về nhà. Đó là lí do hắn biết anh sống ở đâu.”
“Vậy là hắn vô gia cư nhưng lại có ô tô sao? Bởi vì tôi chưa từng một lần trong đời đi bộ tới cửa hàng 7-Eleven đó.”
“Hiện giờ hắn vô gia cư. Còn hồi đó thì tôi không biết tình trạng của hắn thế nào. Hắn chỉ vừa mới đầu thú thôi, Amos. Còn rất nhiều điều mà chúng ta vẫn chưa biết.”
“Ảnh chụp đâu.” Đó không phải là một câu hỏi. Nếu hắn đã bị bắt, họ phải chụp ảnh và lấy dấu vân tay của hắn.”
Cô giơ điện thoại lên và cho anh xem tấm ảnh. Trên màn hình nhỏ là gương mặt của một người đàn ông. Gương mặt cháy nắng và cáu bẩn. Mái tóc rối bời và râu ria lòa xòa. Và với ngoại hình như thế, Leopold trông cũng thật giống Decker.
Anh nhắm mắt lại và cái máy ghi hình trong óc anh bật trở lại, nhưng lướt hết một vòng, lại một lần nữa, không manh mối.
“Tôi chưa bao giờ gặp hắn.”
“Ừm, có thể hắn bây giờ đã khác ngày trước.”
Anh lắc đầu và nói, “Bao nhiêu tuổi?”
“Khó xác định và hắn cũng không khai. Có thể là đầu bốn mươi, có thể thôi.”
“Hắn cao to cỡ nào?”
“Một mét tám và dưới tám mươi kg.”
“Gầy hay béo?”
“Gầy. Khá là khẳng khiu, theo những gì tôi thấy.”
“Anh vợ của tôi áng chừng kích thước ngang tôi, làm công nhân xây dựng, và anh ấy có thể nâng cả một chiếc xe tải. Làm thế nào để Leopold đối kháng tay đôi với anh ấy?”
“Vụ việc vẫn đang được điều tra, Amos ạ. Tôi không thể nói được.”
Một lần nữa anh nhìn thẳng vào cô, nhưng lần này anh để sự im lặng nói thay lời mình.
Chị thở dài, nhai miếng kẹo cao su chóp chép, và nói, “Hắn nói với chúng tôi anh vợ của anh say rượu ở chỗ bàn bếp. Không biết hắn đang áp sát. Thật ra hắn nói hắn nghĩ đó là anh. Chí ít là từ đằng sau.
Hắn nghĩ hắn đang giết mình khi hắn cứa cổ anh vợ của mình sao?
“Tôi chẳng giống anh vợ tôi một tí nào cả.”
“Từ đằng sau mà Amos. Và tôi nói anh nghe này, gã Leopold có vấn đề về thần kinh. Óc gã không mở nổi máy chứ đừng nói là nảy số.”
Decker nhắm mắt lại.
Như vậy là thằng thần kinh với bộ não không hoạt động này sau đó đã đi lên tầng trên và bắn chết vợ mình rồi siết cổ con gái mình sao?
Anh mở mắt ra khi Lancaster nhấc người đứng dậy khỏi ghế.
“Tôi còn một câu hỏi nữa,” anh nói.
“Ồ, tôi không trả lời thêm được gì nữa đâu. Tôi có thể bị tước phù hiệu vì tới đây và nói cho anh biết những gì tôi vừa nói. Anh biết điều đó mà Amos.”
Anh cũng đứng dậy, dáng người của anh che khuất chị, một người đàn ông to lớn, xồ xề có thể khiến lũ trẻ nhỏ khóc thét mà bỏ chạy vì sợ hãi chỉ cần... bằng cách xuất hiện.
“Tôi cần về đồn để gặp gã này.”
“Không thể được,” Lancaster đã lùi ra xa. Rồi chị để ý tới cái chỗ nhô lên ở thắt lưng của anh.
“Anh có mang theo nó trên người đấy à?” chị nói với giọng nghi ngờ.
Anh không liếc nhìn xuống cái chỗ mà chị đang nhìn chằm chằm.
“Tôi đã giao nộp lại vũ khí khi rời khỏi lực lượng rồi.”
“Tôi không hỏi chuyện đó. Bất cứ ai đều có thể mua được súng mà. Tôi hỏi lại lần nữa. Anh có mang theo súng đấy à?”
“Nếu có đi nữa, tôi cũng có làm gì trái luật đâu.”
“Mang công khai thì được,” chị chỉnh lại lời anh. “Nhưng có luật cấm giấu kin súng mang theo người, trừ phi là cảnh sát.”
“Tôi có giấu đâu. Cô có thể nhìn thấy nó mà, chẳng phải sao? Từ vị trí mà cô đang đứng?”
“Chuyện đó không giống nhau, Amos, và anh biết điều đó mà.”
Anh giơ hai tay được đặt song song cạnh nhau. “Thế thì còng tay tôi lại đi. Bắt tôi và tống tôi vào cùng cái phòng đang giam Sebastian Leopold ấy. Cô có thể tịch thu súng của tôi. Tôi sẽ không cần đến nó.”
Chị lùi ra sau xa thêm nữa. “Đừng có cố thúc bách. Hãy để chúng tôi làm công việc của mình. Chúng tôi đã tóm được hắn. Hãy để mọi chuyện diễn ra tự nhiên và công bằng. Chúng ta có thể kết án tử hình mà. Hắn có thể sẽ phải nhận một mũi thuốc độc cho những gì hắn đã gây ra.”
“Phải, có khi là sau mười năm nữa. Và như thế là trong cả một thập kỉ hắn có nhà, có giường và cơm ăn ba bữa. Và nếu hắn thực là bị điên và luật sư biết lo liệu giấy tờ, hắn sẽ được cho về ở trọn đời tại một bệnh viện tâm thần đẹp đẽ, thoải mái nào đó, đọc sách, chơi xếp hình, đi tư vấn và được nhận thuốc miễn phí để giúp hắn không phải chịu đau đớn. Nhìn từ góc độ của hắn, thế không tệ chút nào. Thật lòng, nếu là tôi thì sẽ chấp nhận thỏa thuận đó ngay.”
“Hắn nhận tội sát hại ba người đấy, Amos à.”
“Hãy cho tôi gặp hắn.”
Chị đã quay người và bước nhanh quay về chỗ mà có thể là nơi chị đã đậu xe.
Chị quay người lại một lần nữa và hằm hè nói, “Mà nhân thể, không cần cảm ơn đâu, đồ vô ơn!”
Anh nhìn theo cho tới khi chị đi khuất khỏi tiền sảnh.
Anh ngồi xuống tại chỗ bàn của mình. Anh coi cái bàn đó là của mình bởi vì tất cả mọi người đều cần một chỗ nào đó gọi là của mình. Và vị trí đó là dành cho anh.
Sáng hôm nay anh thức dậy, không một mục đích trong đời, ngoại trừ sống tiếp đến sáng hôm sau.
Giờ đây tất cả đã thay đổi.