Thất bại đến với ta không phải làm ta buồn mà giúp ta thêm tỉnh táo, không làm ta hối tiếc mà khiến ta trở nên sáng suốt.

Henry Ward Beecher

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 14
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-06-19 23:26:05 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5
uổi sáng trở dậy thật khó khăn, tối qua về đến nhà đã gần nửa khuya, cả nhà đi ngủ hết chỉ còn mẹ thức. Mở cửa cho tôi mẹ mắng:
- Đi đâu mà khuya thế?
Tôi nhỏ nhẹ:
- Con đi dự tất niên mà mẹ.
Mẹ nói:
- Đoàn nó mới về xong, chờ con mãi đấy.
Tôi kêu lên:
- Anh ấy về rồi hở mẹ?
- Ừ
- Anh ấy có hỏi gì con không?
Mẹ quay đi nói:
- Mặt nó như cái bị ấy. Con gái hư quá, đi chơi gì mà giờ này mới về
Tôi cười:
- Con xin phép mẹ đàng hoàng rồi mà mẹ còn mắng con.
Mẹ cười hiền lành:
- Cô giỏi nịnh.
Tôi chạy vụt lên phòng, bước chân như muốn bay bổng. Đoàn về rồi! Mình thôi hết cô đơn. Tôi thay quần áo thật nhanh lên giường nằm, miên man nghĩ về Tuấn với buổi dạ vũ, nghĩ về Đoàn với ngày về quá bất ngờ, quá gần gũi, tôi đi dần vào giấc ngủ ngon.
Sáng nay thức giấc trong mong đợi. Tuyết bảo tôi:
- Anh Đoàn giận chị rồi
Tôi hỏi:
- Sao mà giận?
- Chị đi chơi không ở nhà chờ anh ấy
Tôi cười cười:
- Biết anh ấy về ngày nào mà chờ
Tuyết dẩu môi:
- Ai mà hiểu được chuyện lẩm cẩm của tình yêu
Mà, tình yêu sao lẩm cẩm thật.
Đoàn đến khi tôi đang ăn sáng, Tuyết gọi to:
- Anh Đoàn đến đó Hải
Tôi chùi miệng thật nhanh chạy ra và ngẩn người nhìn khuôn mặt lầm lì của Đoàn:
- Sao thế anh?
Tôi hỏi. Đoàn nói dỗi:
- Không sao cả
- Anh không mừng chung với em à
Đoàn mát mẻ:
- Em còn mong anh đi luôn chứ mừng gì?
Tôi cười tủm tỉm, Đoàn giận trông chàng như trẻ con. Thôi, cho em xin, cho em cất đi khuôn mặt khó đăm đăm đó của anh vào 1 ngày khác. Ngày hôm nay em đang vui.
Đoàn chỉ giận tôi 1 tí thôi, mát mẻ tôi 1 câu thôi, rồi thì nhớ, thì thương, thì mong nhớ đợi chờ tràn ra lời nói, ào ạt qua ánh mắt đắm đuối, qua nụ hôn gió ngập ngừng. Bàn tay tìm nhau vụng trộm giữa phòng khách ồn ào. Đoàn rủ:
- Đi chơi đi Hải
Tôi hỏi:
- Đi ngay bây giờ?
- Ừ!
- Bao giờ về?
- Chiều
Tôi chun vai:
- Bằng cách nào để đi ra khỏi nhà bây giờ
Đoàn cười:
- Anh giả vờ về, em xin mẹ đi đến nhà cô bạn nào đó ăn cơm trưa. Chúng mình gặp nhau chỗ cũ.
Tôi lắc đầu:
- Nói dối hết linh rồi, mẹ không cho nữa đâu, tối qua mẹ mới mắng.
Đoàn sụ mặt:
- Ờ, tại tối qua em đi chơi “ngoan” quá chứ sao, 11 rưỡi đêm chưa về đến nhà, mẹ mắng là phải
Tôi cười:
- Anh xạo quá, em về đến nhà vừa đúng 11 giờ rưỡi
- Anh về đến nhà thì cũng vừa giới nghiêm.
Tôi nheo mắt:
- Thôi mà, lâu lâu mới trốn anh 1 lần, nói hoài kỳ quá
Đoàn đứng dậy, tôi hỏi:
- Giận đấy hả?
Đoàn lắc đầu:
- Không.
- Đi đâu vậy?
- Xin phép cho chúng mình ra khỏi nhà
- Gan quá nhỉ?
- Chứ sao
Tôi ngồi chờ Đoàn. Một lát anh chàng đến ôm 2 vai tôi:
- Thay đồ đi em. Mẹ cho phép rồi đó
Tôi tròn mắt:
- Thật không?
- Thật
- Mẹ không nhăn nhó gì sao?
Đoàn cười:
- Anh thuyết phục mẹ tài lắm.
Tôi bảo Đoàn:
- Chờ em.
Rồi chạy bay vào phòng, tôi mặc jupe xám với áo thun vàng thật trẻ, chạy ra với Đoàn, chàng kêu:
- Em tuyệt quá
Tôi cười nhẹ. Hai đứa tìm tay nhau xuống đường. Buổi sáng thật đẹp – Như tình yêu đong đầy trong ánh mắt chúng tôi.
Cô em gái ban C tà tà bay bướm của Đoàn đã thi đậu Bình Thứ. Cô bé nói đùa với Đoàn:
- Thiếu 1 tí nữa thôi em sẽ đậu Bình. Nhưng thôi, con gái đẹp, tà tà như em mà đỗ được Bình Thứ cũng là quá giỏi.
Đoàn đến tìm tôi khoe tài cô em gái. Mặt tôi thì cứ buồn thiu vì chờ đợi giờ có bảng. Ban C có trước nửa ngày. Buổi chiều tôi bảo Đoàn:
- Đưa em đi xem kết quả nghe.
Đoàn nói:
- Mặt tươi lên 1 tí anh mới đưa đi
Tôi gắt:
- Đau muốn chết chứ tươi gì nổi.
Đoàn hỏi:
- Sao đau? Nhức đầu à? Hay em đau bụng?
Tôi rên:
- Đau ruột, em đau ruột quá. Sợ rớt là cái chắc.
Đoàn cười:
- Rớt thì thôi, ở nhà làm vợ anh khỏi cần đi học.
Tôi vùng vằng nhăn nhó với Đoàn:
- Người ta lo muốn chết mà mặt anh cứ nhởn nhơ. Có đưa người ta đi không?
Đoàn ra lệnh:
- Đi vào nhà trang điểm 1 tí cho tươi tắn khuôn mặt lại, anh không thích em xấu xí thế kia
Tôi dậm chân nói:
- Thôi em đi 1 mình.
Nhưng rồi tôi vẫn chiều Đoàn. Hai đứa chen nhau xem tên tôi trên bảng. Không có, Tôi tìm tên cho Hiền, Tâm, Thủy, Khánh. Có tên Hiền đậu Bình và Tâm đậu Thứ, Thủy rớt, tôi rớt và Khánh rớt.
Thôi không còn mơ mộng nữa. Khánh bỏ ý định đi ngoại quốc học nghề, nó xoay sang học 2 thứ sinh ngữ chính. Để làm gì Khánh cũng không biết nữa. Tôi buồn nằm đừ người trong phòng nghe mộng mình tan vỡ. Ai bảo giờ Toán ta cứ mãi làm thơ. Ai bảo bài làm mình không chăm chú. Tôi dốt đủ thứ trong các môn học, tôi lười biếng như 1 con chim non chỉ thích ăn thích nhởn nhơ. Thủy khuyên tôi đi học chung với nó. Mình còn 1 đời để học, không phải 1 lần này. Tôi cười thấy bơ vơ giữa 2 con đường lựa chọn. Một đời để học hay 1 lần để thi, rồi thôi. Tâm và Hiền cũng đến thăm tôi. Chúng nó bảo:
- Hải ạ, bọn mình sắp tan hết rồi, hôm nào rủ nhau họp mặt 1 lần trước khi mỗi đứa 1 ngã.
Tôi hỏi Hiền:
- Mày học ở đâu?
Hiền cười:
- Tao ghi tên học Khoa Học
- Còn Tâm?
- Tao học Sư Phạm, mai mốt làm cô giáo
Tôi nhìn Hiền:
- Không đứa nào đi ngoại quốc cả à?
Tâm cười mỉm:
- Con Hiền đậu Bình không đi thì thôi, tao đậu Thứ mà đi gì được.
Hiền nhìn lên bức tranh trên tường của tôi. Bức tranh vẽ cậu bé mục đồng ngồi thổi sáo bên bờ suối. - Quê hương mình đẹp quá
Hiền nói:
- Nước mình cũng dư chữ cho mình học, cần gì phải đi ngoại quốc cho xa xôi
Tôi thoáng buồn:
- Thế mà nhỏ Khánh đang khổ vì vỡ mộng, nó chỉ ước đậu cao để đi ngoại quốc.
- Nhỏ Thủy nữa
Tâm nói. Tôi gật đầu:
- Thủy muốn đi lại là 1 lẽ khác.
- Lẽ gì?
- Nó đi tìm người yêu bên Tây Đức.
Tâm gật đầu:
- Thảo nào, trước đó con nhỏ không hề có ý định đi Tây Đức. Tình yêu mạnh quá
Hải nhỉ?
Tôi hỏi Tâm:
- Mày có tình yêu chưa?
Tâm lắc đầu:
- Chưa
- Còn Hiền?
- Cũng chưa
- Thảo nào chúng mày đậu
Tâm nheo mắt lý lắc:
- Vậy ra mà rớt vì “nó”?
Tôi cười:
- Nó nào?
- Tình yêu
- Có lẽ
Tâm hất mặt:
- Sang năm “từ” nó đi mày sẽ đỗ Bình như con Hiền.
Tôi so vai:
- Lỡ mang nó trong lòng rồi không cách nào từ nổi
Tâm bĩu môi:
- Vậy thì mày cứ mang phận rớt cho xong.
- Lẽ ra mày không nên học Sư Phạm.
Tôi bảo Tâm. Nó hỏi:
- Sao vậy?
Tôi nheo mắt ngắm nó:
- Mày không có dáng dấp của 1 nhà giáo
- Nhưng tao yêu nghề dạy học từ nhỏ
- Mày dạy học trò lí lắc như mày ấy hả?
Tâm nghiêm nét mặt:
- Bậy bạ. Dạy học trò trước hết tao phải tập cho mình có khuôn mặt khắc khổ nghiêm trang để dọa chúng nó đã.
Tôi phì cười:
- Mày nên học Luật. Nghề thầy cãi coi bộ hợp với mày hơn.
Tâm lắc đầu:
- Tao không đủ sức học lên, đỗ được cái bằng Tú Tài là cố sức lắm rồi đó. Vả lại, tao còn 1 lũ em, phải lo cho chúng nó ăn học đàng hoàng nữa.
Tôi nhìn Tâm, thoáng thấy nôn nao buồn trong giọng nói của cô bé học trò nghịch ngợm đã vương nhiều nét suy tư – Cô bé vụt lớn rồi. Bước lên ngưỡng cửa Đại học, cô nào cũng thấy mình bâng khuâng giữa tuổi đùa phá và suy tư như thế cả. Chọn cho mình 1 nghề, tìm cho mình 1 tương lai. Tất cả đám bạn bè đã có 1 nghề, thấy tương lai, còn tôi vẫn bơ vơ. Không biết rồi mình sẽ phải làm gì? Học lại để cố vớt lấy cái mảnh bằng hay ở nhà tập làm vợ, làm mẹ. Tôi không muốn 1 thứ nào cả.
Hiền rủ Tâm về - tao còn phải đi dò các phân khoa xem ngày nào cho ghi tên.
Tôi cười gượng gạo tiễn các bạn ra cửa. Buồn quá! Phút này mới thấm thía xót xạ Tôi không dứt khoát được tư tưởng của mình. Nhìn theo tà áo trắng của Hiền, của Tâm quấn quít lấy nhau như đôi tình nhân, tôi chợt thở dài bâng khuâng ….
Một Thủa Hẹn Hò Một Thủa Hẹn Hò - Dung Saigon Một Thủa Hẹn Hò