Start where you are. Use what you have. Do what you can.

Arthur Ashe

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 14
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-06-19 23:26:05 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4
êm tất niên của Văn Khoa được biến thành 1 đêm dạ vũ. Giảng đường đầy người, ở đâu cũng có đôi, có cặp. Chúng tôi lọt vào giữa ánh đèn không đủ sáng. Buổi dạ vũ mới bắt đầu. Cả bọn tự kiếm ghế ngồi và ban tiếp tân mang cho chúng tôi mỗi người 1 chai nước ngọt.
Tôi nhấm ly nước trên làn môi ướt, thấy đêm thật đẹp. Long và Phượng chưa ngồi yên chỗ đã dìu nhau ra piste. Tuấn hỏi tôi:
- Hải nhảy được chứ?
Tôi cười trong bóng tối:
- Được, nhưng mà dở lắm.
Tuấn nói:
- Cái gì Hải cũng kêu dở cả, vậy mà anh thấy Hải hoàn toàn tuyệt vời
Tôi so 2 vai:
- Dở thật chứ. Để khi nhảy anh sẽ thấy. Dân Văn Khoa bay bướm quá nhỉ?
Tuấn cười:
- Mỗi năm có 1 lần, mà anh cũng không ngờ là tụi nó tổ chức dạ vũ, chỉ nghe nói văn nghệ.
- Chắc là thay đổi bất ngờ.
- Hải hát được không?
Tuất chợt hỏi. Tôi cười mím đôi môi:
- Không, sao anh hay tìm chuyện để hỏi khó Hải thế?
- Tại thấy Hải có vẻ dấu nghề
- Anh hát được không?
- Được.
Tôi nhìn Tuấn:
- 1 lát hát cho Hải nghe nhé
- Hải thích bài gì?
- Thích nhiều đến nỗi quên hết cả.
Tuấn cười, im lặng. Ban nhạc đổi đèn và 1 bản nhạc vui, điệu chachacha duyên dáng. Cô ca sĩ mặc robe màu đỏ tươi, cô bé Phượng của Long. Phượng hát thật tự nhiên, thật hay. Nàng hát và nhún nhảy với micro trên tay. Long ngồi trong bóng tối, hút thuốc. Khánh và Mẫn nhảy với nhau, rồi tôi nhảy với Tuấn. Khuôn mặt đẹp với dáng Tuấn gầy gầy, mái tóc hơi dài phủ sau gáy và thường rủ vướng 1 bên mắt Tuấn. Tuấn nhảy tự do, đôi chân dài nhẹ lướt trên mặt piste bóng, tôi có cảm tưởng Tuấn không chạm mặt đất, bóng Tuấn chập chờn.
Hết bản nhạc với tiếng vỗ tay ồn ào, Phượng trở về chỗ ngồi, khép nép bên cạnh người tình. Và Tuấn bỏ tôi đứng lên. Bây giờ là giọng ca của Tuấn. Giọng ca ấm và nhẹ như cơn gió mùa xuân. Tuấn hát “nghìn trùng xa cách người đã đi rồi, còn gì đâu nữa mà khóc với cười. Mời người lên xe về miền quá khứ ….”
Tôi nghe chơi vơi nỗi buồn nào vương vấn nhớ thương - Một chiếc bóng – 1 nỗi cô đơn – 1 buổi tối buồn. Tiếng hát của Tuấn dứt. Bóng tối cũng bàng hoàng, ánh mắt tôi ngẩn ngơ nhìn bóng Tuấn nghiêng nghiêng chao động:
- Hải bằng lòng chưa?
Tuấn hỏi tôi. Tôi gật đầu:
- Tuấn hát hay quá
- Nhờ Hải
- Thật không?
- Thật chứ. Lúc hát anh nhìn thấy khuôn mặt Hải dịu dàng và ánh mắt chớp nhẹ duyên dáng. Anh nhủ thầm là chỉ có 1 mình Hải nghe anh hát mà thôi, nên anh thản nhiên hát với ý nghĩ ấy.
- Cám ơn Tuấn.
Tôi nói nhỏ, thật nhỏ. Khuôn mặt Tuấn cúi nhìn tôi thật gần. Chúng tôi lại nhảy với nhau – 1 điệu Boston quyến rũ. Hơi thở Tuấn làm ấm cổ tôi:
- Sao chúng mình không yêu nhau hở Hải?
Tuấn hỏi tôi tha thiết, tôi lắc đầu không nói gì cả. Tuấn nói nhỏ:
- Không làm sao quên được Hải
Tôi cắn nhẹ sợi tóc trong 2 hàm răng ngậm ngùi.
Em yêu Đoàn mất rồi! Tôi nghĩ đến Đoàn và thấy nửa nhớ, nửa thương. Với Đoàn tôi không được dự những buổi tối như thế này, chỉ có 2 đứa, chúng tôi thường lang thang bên phố, ghé nhà 1 vài người bạn chàng, đi xi nê, ăn uống rồi về.
Tình yêu với Đoàn là tình yêu lớn, vững chãi và yên ổn, không ồn ào, không xao động, không tuổi trẻ. Thường thì tình yêu như 1 vòng tròn, chạy đua nhau như thế.
- Vậy thì buồn quá
- Đôi khi người ta sẵn sàng chấp nhận nỗi buồn mà không than van gì hết.
- Tình yêu như thế cao quá. Hải thì không chịu nổi
- Hải muốn nói ….
- Hải sợ buồn, sợ khổ.
- Buồn, khổ cũng thường làm tăng thi vị cho tình yêu
- Anh thích được có thi vị tình yêu như thế không?
Tuấn cười khẽ:
- Trong bữa ăn, tôi thường hay thèm miếng ớt thật cay
- Miếng ớt là tình yêu?
- Không, miếng ớt là thi vị, bát cơm là tình yêu. Nhờ có miếng ớt mà bát cơm trở thành ngon kỳ lạ.
Tôi cười, lắc đầu trêu Tuấn:
- Miếng ớt cay xè cho nước mắt chảy không ăn nổi bát cơm. Hải không muốn thêm thi vị kiểu đó
Tuấn nheo mắt:
- Quan niệm mỗi người mỗi khác nhau chứ. Hải thấy thế không?
Tôi gật đầu cười nụ. Mấy ông Văn Khoa tán gái cũng giỏi mà nói chuyện cũng bay bướm vô cùng. Vậy mà ông nào cũng rên mồ côi tình yêu. Chỉ tại tình yêu đến mà không ai muốn nhận rồi tình yêu đi mới tiếc ngẩn ngơ.
Buổi tối hết thật nhanh trong thế giới âm nhạc dậm dật này, mọi người lục đục tìm về bên nhau.
Một lát nữa Tuấn lại trả tôi về với Đoàn. Không còn là của nhau nữa. Tuấn rủ cả bọn đi ăn. Khánh nói:
- Ăn là đúng, tôi đang sôi bụng.
Phượng cũng kêu:
- Văn Khoa của các ông bất lịch sự quá. Bắt người ta hát liên miên mà chỉ chia cho mỗi cái bánh.
Long cười cười:
- Tại anh sợ em no hát không hay
Phượng bĩu môi:
- Anh thừa biết tính em, ham ăn ham uống cơ mà
Khánh nói:
- Thì bây giờ anh Long đền cô ca sĩ đó. Yêu cầu Phượng cho ý kiến nên đi ăn ở đâu.
Phượng chun mũi làm ra vẻ hiền lành:
- Phượng thèm 1 tô phở Hiền Vương.
Long nói:
- Anh cũng thế
Mẫn háy mắt:
- Sao anh chị hợp ý nhau quá xá vậy?
Long quay nhìn tôi:
- Qúy vị đồng ý đi ăn phở Hiền Vương chứ?
Mẫn trả lời lừng khừng:
- Thì đành vậy
Tuấn hỏi tôi:
- Hải bằng lòng không?
Tôi gật đầu:
- Hải thì sao cũng được.
- Tối nay em vui chứ?
Tôi ngẩn ngơ nghe tiếng em âu yếm trong giọng nói của Tuấn. Tôi nhỏ nhẹ:
- Vâng, thật vui
- Anh cũng thế
- Sắp Tết rồi anh nhỉ?
Tuấn nhìn tôi đăm đăm:
- Em sẽ làm gì trong mấy ngày Tết?
Tôi cười:
- Sẽ như mọi người, đi chơi, chờ tiền lì xì và thăm bà con.
- Hải lớn rồi vẫn còn người lì xì à?
- Ít nhất là 1 người
Tôi nói câu đó và nghĩ đến Đoàn, thế mà chúng tôi đã quen nhau gần 1 năm. Đoàn bảo:
- Tết anh sẽ lì xì cho em.
Tôi hỏi:
- Nhiều hay ít?
Đoàn cười tát lên má tôi:
- Chưa biết được
Tôi nói:
- Lì xì ít em không lấy cho anh mất hên cả năm.
Đoàn cười tủm tỉm kêu cô bé này y như con nít. Con nít mà bày đặt có người yêu. Tôi cười khúc khích, vui như ngày Tết đã đến rồi vậy.
Đến tiệm phở, cả bọn chiếm 1 bàn bên trong, nhìn tô phở bốc khói, tôi lại nghĩ đến những lần đi xi nê với Đoàn, buổi tối gần nửa đêm 2 đứa ở xi nê chui ra lại chở nhau đi ăn phở, rồi nhâm nhi ly nước ngọt không muốn rời nhau, không muốn ra về. Nhìn nhau thấy tình yêu tràn lên khóe mắt. Ánh mắt dài có đuôi. Nụ cười như ve vuốt triền miên làn môi ướt.
Tôi nhớ Đoàn, nhớ quá rồi. Nhớ đến nguội tanh tô phở, mà vẫn chưa muốn ăn. Khánh thúc tôi:
- Gì mà thừ người ra thế?
Tôi nói:
- Tao muốn về quá
Khánh nhăn mặt:
- Thì về, tan cuộc rồi chẳng ai mời mày ở lại nữa đâu mà rên.
- Ngày mai mày làm gì?
Tôi hỏi Khánh. Khánh nhún vai:
- Ngủ vùi đến 10 giờ sáng.
- Còn tao sẽ làm gì?
- Buổi chiều đi dạo phố với người yêu
Tôi kêu khẽ:
- Buồn chết mất, người yêu đi công tác chưa về
Khánh nói:
- Thì đến tao chơi đỡ với lão Tuấn vào ngày Xuân tưng bừng này đi
Tôi cười:
- Sợ tao bị anh mày quyến rũ mất.
- Thì bỏ tên kia
- Bỏ không nổi
- Tại sao?
- Tao lỡ yêu
Khánh mắng tôi:
- Lẩm cẩm quá
Tôi cười nhẹ. Tuấn bắt gặp nụ cười của tôi, anh chàng cười theo âu yếm.
Một Thủa Hẹn Hò Một Thủa Hẹn Hò - Dung Saigon Một Thủa Hẹn Hò