A good book should leave you... slightly exhausted at the end. You live several lives while reading it.

William Styron, interview, Writers at Work, 1958

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-05-31 23:28:09 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3
HÚY NGỒI NHÌN LƠ ĐÃNG VÀO ĐÁM NGƯỜI DI ĐỘNG trước mắt nàng một lúc lâu, cho đến khi nàng cảm thấy một sự gì khác thường, một cái gì là lạ làm nàng nhột nhạt. Thúy nhìn quanh, bắt gặp một đôi mắt cách nàng dăm thước, đang nhìn nàng đăm đăm. Thúy nhìn lại. Người đàn ông đứng dựa lưng vào tường, tay cầm ly rượu nhỏ một cách hời hợt, chiếc cà vạt to bản kéo trễ xuống ngực áo trắng đầy vẻ lừng khừng. Thấy Thúy nhìn, đôi môi chàng hơi nhếch thành một nụ cười tinh nghịch.
Thúy chợt cảm thấy người đàn ông có một sức cuốn hút lạ thường làm nàng bối rối. Thúy cúi xuống, mắt nàng nhắm lại một giây và khuôn mặt người thanh niên lạ hiện rõ nét trong giây đó. Không đẹp trai lắm, nhưng đầy vẻ đàn ông. Chàng có ánh mắt nhìn thật sâu và cuốn hút.
Tiếng nói lạ vang lên và người thanh niên đã đứng cạnh nàng:
- Cô cho phép tôi ngồi cùng bàn được chứ?
- Dạ, mời ông.
Chàng ngồi xuống, đặt ly rượu lên mặt bàn. Thúy nói:
- Tôi có người bạn trai …
- Tôi biết. Công tử của ngài Giám Đốc.
Thúy nghĩ người đàn ông này có lối nói hơi lạ. Chàng tiếp:
- Ngài Giám Đốc muốn cho công tử ra mắt các giới nên tổ chức buổi tiệc linh đình này, có đúng thế không cô?
Thúy làm ra vẻ dửng dưng:
- Tôi không rõ chuyện đó.
- Vậy mà tôi cứ tưởng công tử đã kể cho cô nghe.
- Sao ông lại tưởng thế?
Đôi môi chàng nở một nụ cười chế diễu:
- Tôi biết tính công tử. Hoặc trước hoặc sau, công tử sẽ làm việc đó.
- Làm gì ạ?
- Kể cho mọi người nghe về ý định của ông bố.
Thúy hơi ngạc nhiên:
- Ông có vẻ ít cảm tình với gia đình anh Phú?
Chàng thanh niên dơ hai bàn tay ra trước mặt như phản đối:
- Không phải thế. Tôi với họ không liên quan gì với nhau về mọi mặt, ngoại trừ sự quen biết qua nghề nghiệp.
- Tôi thấy ông có vẻ chế nhạo họ?
- Càng không phải. Có lẽ tại tôi quen dùng lối ngôn ngữ của giới chúng tôi. Tốt hơn hết là chúng ta nên nói chuyện khác, cô đồng ý không?
- Ông muốn nói chuyện gì?
- Chuyện tôi muốn được làm quen với cô ngay từ lúc cô mới bước chân vào nhà này với Công Tử, à không, người bạn trai của cô. Đến bây giờ mới gặp dịp.
Thúy mỉm cười chế diễu:
- Hân hạnh.
- Tôi xin tự giới thiệu, tên tôi là Huy, nghề … tự do. Quen biết một người bạn như tôi, chắc cô sẽ không bao giờ gặp chuyện bực mình, cô …
- Tôi tên Thúy.
- Vâng, cô Thúy. Tôi cam đoan với cô như vậy.
- Ông có vẻ tự tin.
Huy gật đầu:
- Tôi chưa hề làm mất lòng ai, trừ một số người tôi ghét.
Thúy bật cười:
- Hy vọng tôi không ở trong số đó.
- Không bao giờ.
Cả hai cùng cười. Câu chuyện làm quen bắt đầu như vậy, chỉ trong khoảnh khắc hai người đã chuyện trò vui vẻ thân mật và khi Phú trở lại chàng tưởng họ đã quen nhau từ trước.
Thúy định giới thiệu nhưng Phú đã bắt tay Huy:
- Chào ông. Lâu lắm mới gặp lại ông.
Huy cười nhẹ:
- Dạo này tôi bận.
- Ba tôi nhắc đến ông luôn.
- Thế à. Chắc ông cụ khó chịu về tôi lắm?
Phú cười xã giao:
- Dạ, đâu đó. Ai chẳng biết trong giới cầm bút ông là người thẳng thắn và uy tín.
- Ba cậu định ra ứng cử Hội Đồng kỳ này?
- Vâng.
- Lúc nẫy ông cụ có nói sơ với chúng tôi.
Phú nhìn Huy dò xét:
- Và chắc chắn ông sẽ ủng hộ ba tôi chứ?
Huy có vẻ lơ đãng:
- Tôi không có ý kiến gì.
Thúy xen vào:
- Tôi bị bỏ rơi hay sao?
Hai người đàn ông cùng quay sang Thúy. Huy hơi cúi đầu:
- Tôi xin lỗi.
Phú nói:
- Anh mời Thúy bản này.
Thúy liếc sang Huy và đứng lên. Dìu Thúy trên sàn nhẩy, Phú hỏi:
- Thúy cũng quen anh chàng đó nữa à?
- Vừa mới đây thôi. Ông ta làm gì vậy?
- Hắn rất có uy tín trong làng báo.
Hai người trở lại bàn. Huy vẫn ngồi ở đó, điếu thuốc hờ hững trên môi.
Phú hỏi:
- Ông đến một mình?
- Vâng.
Thúy trêu:
- Đàn ông thường ích kỷ, đi đâu cũng để vợ ở nhà.
Huy bật cười:
- Tôi phải trả lời sao đây, cậu Phú?
Phú nói với Thúy:
- Ông Huy chưa lập gia đình.
Thúy cúi đầu cười cười. Ba người ngồi nói chuyện, một lúc Thúy đòi về.
Phú nói:
- Chờ anh ra nói với ba nhé, để ông khỏi tìm.
Còn lại hai người, Huy hỏi Thúy:
- Cô không mời tôi tới nhà chơi sao?
- Ông có hỏi tôi đâu?
- Tôi muốn hỏi từ lâu, nhưng chưa có dịp.
- Lúc nào ông cũng chờ đợi vậy sao?
- Nếu người ta chịu khó chờ, cơ hội sẽ đến. Bây giờ tôi đã có dịp may rồi đó, cô cho phép tôi đến nhà thăm cô chứ?
Thúy duyên dáng:
- Vâng, xin mời ông.
- Cô khỏi cần cho số nhà, vì tôi đã biết rồi.
Thúy ngạc nhiên:
- Ông tài thế?
Huy cười bí mật:
- Đây không phải lần đầu tiên tôi thấy cô. Cô thường có nhà vào lúc nào?
- Chiều tối, ban ngày tôi đi học.
- Tôi biết. Cô học Luật.
Thúy tròn mắt:
- Ông làm tôi sợ.
- Đừng. Tôi cũng như mọi người.
Phú trở lại. Thúy chào Huy và theo chàng ra xe. Trên đường về, Thúy băn khoăn mãi về anh chàng kỳ lạ vừa gặp.
Nỗi Nhớ Dịu Dàng Nỗi Nhớ Dịu Dàng - Võ Hà Anh Nỗi Nhớ Dịu Dàng