Tôi biết giá trị của thành công: cống hiến, làm việc chăm chỉ, và sự hy sinh không cần bù đắp cho những việc bạn muốn nó xảy ra.

Frank Lloyd Wright

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 14
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-06-19 23:26:05 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3
uấn “mượn” tôi bài thơ Nhung Nhớ để đăng lên báo Xuân của Văn Khoa. Tôi mắng Khánh:
- Mày tán thổi thơ tao làm gì cho khổ thân tao thế?
Khánh cười nói:
- Ông Tuấn đọc rồi khen hay chứ đâu phải tao khoe
- Mày là chúa gian dối
- Đồ bạc bẽo
Khánh mắng lại tôi. Tôi nheo đôi mắt trêu Khánh. Nó bảo:
- Tối nay đi dự tất niên ở Văn Khoa chứ?
Tôi ngần ngừ:
- Để xem đã
- Xem con khỉ. Hứa rồi không đi thì đừng hòng nhìn mặt tao
Tôi nói:
- Nhưng lo quá. Nhỡ anh chàng về bất ngờ
Khánh nhăn mặt:
- Kệ hắn, bỏ rơi hắn 1 đêm đi
Tôi mà bỏ rơi Đoàn được 1 đêm thì cũng thật vất vả. Hôm nọ Tuấn đến trường tìm tôi, hắn mời tôi dự tất niên ở Văn Khoa với hắn. Không biết nghĩ sao tôi lại nhận lời để rồi về nhà bứt rứt khó chịu. Sợ Đoàn biết được anh chàng lại rầu rĩ nhăn nhó thì tôi cũng mất vui. May quá, Đoàn vừa đi công tác. Chàng nói:
- Có thể anh về trước Tết mà cũng có thể ăn Tết ngoài đó luôn.
Tôi buồn buồn nói:
- Anh cố gắng về ăn Tết với em, không thôi em buồn chết mất.
Đoàn an ủi:
- Anh sẽ tìm đủ mọi cách. Xa em nhớ lắm. Phải chi chúng mình lấy nhau rồi, đi đâu anh cũng mang em theo bên cạnh.
Tôi giả vờ nói dỗi:
- Lấy em rồi anh bỏ em ở xó nhà ấy chứ
Đoàn cãi:
- Bậy bạ, anh chỉ mong chúng mình lấy nhau sớm để anh đi đâu em theo đó cho vui.
Tôi mím môi:
- Em bám anh như rong như rêu anh không bực mình à?
Đoàn cười:
- Tết xong chúng mình lấy nhau đi
- Anh có đủ tiền nuôi em không?
- Anh nhịn đói cho em sung sướng.
Tôi dẫy lên:
- Nói nghe thảm quá. Thôi chờ 4 năm nữa hãy lấy nhau
- Anh thèm lấy vợ quá rồi
Đoàn rên. Tôi vỗ về Đoàn:
- Chịu khó cho em học thành tài đã chứ
- Em ở nhà làm bà vú nuôi con cho anh, cần gì phải học nhiều
Đoàn nói. Tôi cãi:
- Em học dốt cho con nó cười em sao?
Đoàn vênh mặt:
- Không có chuyện đó. Anh sẽ đánh đòn đứa nào cười em.
Tôi nháy mắt:
- Còn lâu ạ. Con em, em quý như vàng đố anh bắt nạt được chúng nó
- Vậy thì còn than nỗi gì?
- Than vì buồn, vì lo, vì sơ.
- Điều gì?
- Tất cả, tương lai và trách nhiệm.
Đoàn dấu tiếng thở dài trong nụ cười gượng. Tôi thấy hối hận vì đã nói chuyện không đâu. Buổi sáng anh đi trời phải đẹp và tôi phải dễ thương tươi tắn. Đó là 1 ngày hên cho chuyến về, không nên nói chuyện buồn, ánh mắt không được ướt và khuôn mặt không được sịu xuống. Thế nên tôi đã cố mà vui mặc dù trong lòng chỉ muốn khóc vì nhớ. Xa nhau 1 ngày còn thấy nhớ, bây giờ lại xa cả tuần, biết đâu còn hơn thế nữa, không nhớ sao được. Mắt cứ chực đỏ lên ấm ức nhưng vẫn cố mà chớp nhẹ làm duyên làm dáng. Chờ chàng đi ta khóc tự dọ Đoàn đi rồi tôi khóc tự do thật.
- Một lần xa cách buồn tê tái …
Lần xa cách nào cũng buồn tê tái cả. Không biết Đoàn có buồn như tôi không, con trai nói 10 thì tin được 4, còn 6 phần nói xạo trong đó. Tôi tin Đoàn 1 nửa thôi, 1 nửa cũng đủ khiến tôi vui hoài mà chờ, mà đợi, mà nhớ mong rồi.
Buổi tối Khánh đến tìm tôi. Nó gọi:
- Ê! Hải Mộng, giờ này mà vẫn còn mơ mộng thế sao?
Tôi cười nói:
- Chờ mày lâu quá tao thay quần áo ra rồi.
- Nhanh lên, mày lẩm cẩm quá
Hai đứa ríu rít xô nhau vào phòng. Khánh ngồi thoa lại phấn hồng chờ tôi thay áo.
Tôi nhìn Khánh khen:
- Hôm nay trông mày hấp dẫn quá
Khánh cười cười:
- Phải diện 1 tí cho đẹp mặt ông anh chứ
- Anh Tuấn đón mình ở đâu?
- Ngoài đường
- Nhà tao hở?
- Ừ
Tôi giục:
- Vậy thì đi nhanh kẻo ông ấy chờ
Khánh nhún vai:
- Cho chờ 1 tí cũng chả sao. À này, không phải 1 mình ông Tuấn, đông lắm nghe.
Tôi hỏi:
- Những ai vậy?
- Tuấn, Long, Mẫn.
- Không có nhỏ Thủy, Hiền, Tâm à?
- Không, tụi nó chê
- Sao chê?
Khánh cười:
- Chê không có thiệp mời
Tôi sánh vai Khánh bước xuống nhà. Lúc chập tối đã xin phép mẹ. Mẹ mắng đùa tôi:
- Lại đi chơi với thằng Đoàn phải không?
Tôi nói:
- Đâu phải, lần này con đi dự lễ tất niên thật.
- Mỗi lần đi chơi, cô kiếm mỗi cớ
- Anh Đoàn đi công tác rồi mà me.
- Ai mà tin nổi cô.
Tôi cười hì hì, cuối cùng tôi vẫn được đi. Luôn luôn mẹ cằn nhằn lấy lệ, làm như không cằn nhằn như thế là buồn bực không bằng vậy.
Ra đến đường thì đám con trai đã bỏ xe đi uống nước. Khánh đảo mắt gọi Tuấn luôn mồm. Tôi đứng dựa trước mũi xe nhìn tà áo mình bay nhẹ âu yếm quấn quít bước chân. Tôi vuốt lại vạt áo dịu dàng. Khánh mở cửa xe chui hẳn vào trong ngồi. Một lát thì đám con trai từ trong quán nước kế bên bước ra:
- Gớm, các cô này sửa soạn gì mà lâu thế?
Tuấn lên tiếng trước, át hẳn nỗi hậm hực trong đôi mắt Khánh. Tôi cười cười:
- Và bù lại, anh cũng để bọn tôi chờ dài người
Tuấn chỉ:
- Anh ngồi đằng kia thấy hết.
Khánh nhổm người lên:
- Cái gì mà thấy hết.
- Thấy miệng cô gào to nhất.
Khánh hất mặt:
- Thảo nào anh ế người yêu cũng phải
Tuấn nhìn tôi, nheo ánh mắt. Tôi cười nhẹ nhàng. Tuấn nói:
- Mời Hải lên.
Tôi lên ngồi cạnh Tuấn và Khánh ở băng sau. Phía trên Long, Mẫn. Long nói:
- Chúng ta còn phải đi đón 1 cô nữa
Khánh hỏi:
- Ai vậy?
- Phượng.
- Phượng nào thế nhỉ?
- Phượng hát kích động nhạc ở các Club Mỹ
Khánh vỗ tay:
- A! Khánh nhớ rồi. Cô bé đó có đôi má bầu bĩnh và cặp mắt to thật to ấy phải không?
Tuấn gật đầu:
- Tên Long đã đưa cô bé đến nhà chơi 1 lần, em không nhớ à?
Khánh gật gật đầu. Mẫn trêu Long:
- Anh chị sắp làm đám cưới đấy các bồ ạ.
- Ghê quá nhỉ?
Khánh kêu lên. Tuấn cười khì khì:
- Nhưng mà cô bé không chịu, em chê anh Long còn đang đi học, tiền đâu cho em phấn son quần áo đi hát.
Long cười:
- Các ông làm như tôi si tình hạng nặng không bằng.
- Chứ không sao?
- Si tình cũng là cả 1 nghệ thuật.
Tuấn nhìn tôi hỏi:
- Hải nghĩ gì về 1 đám đông con trai?
Tôi cười:
- Chẳng nghĩ gì ca?
- Dối
- Thật chứ
- Hải làm thơ hay quá
Tôi vuốt tóc:
- Thơ con cóc mà hay gì
Tuấn cười:
- Thế hôm nào Hải dạy anh làm thơ con cóc đi
Tôi kêu:
- Mấy ông học Văn Khoa giỏi văn chương quá trời, anh nói làm Hải mắc cỡ.
Tuấn tán:
- Hải mắc cỡ xinh lắm.
Tôi cắn nhẹ đôi môi gọi Khánh:
- Khánh, anh Tuấn mi tán tao kìa
Khánh cười:
- Hải có bồ rồi nghe anh Tuấn.
Tuấn hỏi:
- Bồ Hải có hơn anh không?
Tôi cười nhẹ:
- Tại sao lại bắt Hải so sánh những điều mà không bao giờ Hải nghĩ đến.
- Tại sao Hải lại học ban B, đáng lẽ Hải học C mới đúng.
- Kỳ vậy?
- Vì Hải lanh quá.
- Học B cũng cần phải lanh chứ sao
- Nhưng Hải giỏi văn chương, Hải làm thơ hay, nói chuyện giỏi.
Tôi so vai:
- Hải làm luận dốt, nói tiếng Anh quá dở
- Chắc Hải giỏi Toán?
Tôi cười:
- Giờ Toán Hải trốn để làm thơ. Như vậy có giỏi không?
Tuấn lắc đầu:
- Thế Hải giỏi về môn gì nhất?
- Về môn ăn quà, còn tất cả đều dốt.
Khánh cười khúc khích:
- Mày học ban toán mà chẳng có đầu óc tính toán chút nào hết Hải ạ.
Tôi hỏi Khánh:
- Tại sao vậy?
Khánh chỉ Tuấn:
- Lẽ ra mày phải cặp bồ với ông Tuấn nhà tao mới đúng. Hai người thật đẹp đôi và tương lai tràn trề
Tôi nheo mắt:
- Rất tiếc, tao gặp Tuấn quá muộn.
Tuấn nói:
- Bậy nữa, anh quen Hải từ hồi Hải bé tí
- Hồi đó Hải chưa biết yêu
- Anh sẽ chạy đua
Tôi cười:
- Anh chạy đua để làm gì?
- Xem ai chiếm được Hải
Tôi đỏ mặt:
- Anh làm cho Hải trở thành quan trọng quá
Tuấn cười, đôi mắt đẹp:
- Quan trọng thật chứ sao, anh chỉ mê có 1 mình Hải
Tôi hứ lên và ngồi im. Long đã dừng xe lại trước cửa nhà Phượng. Lần này đích thân anh chàng vào nhà. Mẫn nói:
- Nhanh nghe ông tướng, có tỏ tình, có mi nhau thì đợi tối về đã, giờ này muộn quá rồi.
Long nháy mắt:
- Yên trí, năm phút.
Khánh ngồi tựa đầu ra nệm xe, 1 lát thì Long và Phượng bước ra. Phượng mặc robe dài đến gót chân, màu đỏ rực. Mẫn kêu ầm lên:
- Chói mắt quá
Phượng cười:
- Chịu khó tí mà, em muốn làm đẹp mặt anh Long.
Long cười tủm tỉm – Mẫn bị đẩy xuống băng dưới ngồi cạnh Khánh. Khánh hỏi đùa:
- Anh không có partenaire à?
Mẫn nhún vai:
- Chẳng cô nào thèm nhận giấy mời của tôi cả.
Khánh cười nghiêng mái tóc:
- Anh có vẻ mồ côi nặng.
- Còn Khánh.
Mẫn hỏi. Khánh lắc đầu:
- Khánh thích 1 mình hơn. Vả lại, hôm nay đóng vai cô em gái ngoan đi tháp tùng anh chị.
- Anh em mình cùng mồ côi như nhau
Mẫn cười cười, Khánh bĩu môi:
- Thường ngày thấy anh đào hàng tá, hôm nay sao hiền khô vậy?
Mẫn quệt tay lên má Khánh:
- Tại có Khánh
- Kỳ nhỉ?
- Muốn 1 mình như Khánh cho đủ đôi
Khánh lườm Mẫn, im lặng. Tôi hất tay Khánh cười cười, mặt Khánh vẫn tỉnh bơ bơ.
Một Thủa Hẹn Hò Một Thủa Hẹn Hò - Dung Saigon Một Thủa Hẹn Hò