Thành công có nghĩa là thoát khỏi những nếp nghĩ cũ kỹ và chọn cho mình một hướng đi độc lập.

Keith DeGreen

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 14
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-06-19 23:26:05 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1
hánh nằm úp mặt lên gối, đôi mắt khép hờ như say ngủ. Tôi nhìn nghiêng nhìn Khánh mơ màng. Khánh chợt mở mắt nhìn tôi:
- Ông Đoàn đâu rồi?
- Vừa đi làm?
- Đã đi làm rồi cơ à? Sớm thế?
Tôi cười nhỏ:
- Hai giờ hơn rồi mà còn sớm nỗi gì?
Khánh hỏi:
- Sao mày nằm tỉnh bơ vậy, không dậy săn sóc ông ấy 1 chút. Để anh chàng đi làm 1 mình lát chiều thế nào mặt cũng như cái bị rách.
Tôi lắc đầu nhẹ:
- Rồi đâu cũng vào đấy cả. Lo gì.
Khánh nằm xoay mình trở lại, cười cười:
- Ông Đoàn hôm nay bị vợ bỏ rơi ngủ ngoài phòng khách lại đi làm thui thủi 1 mình chắc là hận tao dữ. Điệu này lần sau tao hết dám đến chơi.
Tôi ngồi dậy dựa lưng vào tường:
- Yên chí, ông Đoàn “điệu” với bạn của vợ lắm. Không cằn nhằn khó chịu gì đâu. Vả lại, lâu lắm mới gặp mày, cùng nói về kỷ niệm thuở con gái tao tưởng như tao trẻ lại mấy tuổi.
Khánh cười thật ròn, đôi mi cong chớp nhẹ làm duyên. Khánh nói:
- Mày là chúa đa tình và lãng mạn. Mấy năm lấy chồng tao tưởng mày quên hết kỷ niệm và ngoan ngoãn với bổn phận rồi. Ai ngờ, mày vẫn như ngày xưa …
Tôi chớp chớp mắt, nỗi buồn bỗng dưng ập đến. Làm sao Khánh hiểu nổi tâm hồn tôi và những bứt rứt khó chịu của tôi trong cuộc sống vợ chồng này. Hình như có 1 đám mây mờ sắp làm tan đi hạnh phúc đang có. Chồng tôi! Chồng tôi còn trẻ quá. Chàng đang dẫm nát đi những tháng ngày hạnh phúc tôi vun đắp. Đã bao nhiêu tháng, bao nhiêu ngày tôi quên rồi để vui với bổn phận, chăm sóc con. Đã bao nhiêu lần tôi dìm chết đi những kỷ niệm vụt đến, vụt đi. Tôi đổi thay quá rồi. Vậy mà lòng tôi vẫn thường rưng rưng, mắt tôi vẫn ướt át.
Khánh vỗ vai tôi hỏi:
- Lại mơ màng cái gì thế? Điệu này ông Đoàn cũng khổ vì cô vợ trẻ.
Tôi cười nhẹ, nắm tay Khánh:
- Tao vẫn có bổn phận với gia đình, lúc nào cũng lo cho chồng, cho con đầy đủ. Mày xem con tao sạch sẽ thơm tho ghê không. Tiếc rằng mẹ tao không còn để nhìn thấy tao biết chăm lo con cái, nhìn thấy tao đã làm mẹ. Tao nhớ bà cụ quá.
Khánh để tay lên vai tôi, im lặng. Một lát, Khánh nói:
- Tao cũng không có mẹ. Buồn lắm Hải ạ!
- Không có mẹ khổ lắm, thiệt thòi nhất trên đời.
- Rồi cũng quên đi.
Khánh nói. Tôi nghe rưng rưng muốn khóc. Cái gì cũng quên đi được, nhưng thiếu mẹ thì khổ quá, trống vắng quá. Mỗi lần về nhà nhìn đám em ngơ ngác buồn nản vì thiếu bàn tay trông nom của mẹ, lòng tôi cứ quặn lên từng cơn. Thương chúng nó không biết đâu mà lường. Tôi còn nặng với gia đình quá. Tôi thèm còn được làm con gái để làm nũng bố mẹ, để đòi cái này, muốn cái kia, để thấy mình thảnh thơi vô trách nhiệm. Bây giờ có gia đình rồi mới thấm thía bao nỗi gian nan cực khổ. Cả 1 đoạn đường dài vùi đầu trong bổn phận, chăm lo con cái. Đứa này lớn lên lại tiếp nối đứa khác. Không còn thì giờ để điểm trang nhan sắc mình. Tôi lại nghĩ đến Đoàn và nỗi ám ảnh mù mờ khiến đầu óc tôi căng cứng trong từng mạch máu tôi. Tôi bén nhạy nhìn trong ánh mắt chàng. Có thể nào chàng dan díu với 1 người con gái khác. Chàng đã quên đi 1 thủa hẹn hò làm tình nhân. Chàng không còn yêu tôi nữa. Tim tôi cứ nhói đau từng cơn. Bao nhiêu năm tôi quên tôi để sống cho chồng. Bao năm rồi tôi làm vợ vẹn toàn, không đòi hỏi, không than van. Thế mà bỗng chốc hạnh phúc tan biến. Tôi sống với nỗi bứt rứt không nguôi từ ngày này sang ngày nọ. Đoàn thì không nhìn thấy điều đó. Chàng về trong nỗi hân hoan đã lừa được vợ. Chàng đi trong niềm vui chờ đợi ở 1 nơi nào đó. Một vài người bạn chàng đã đùa tôi:
- Dạo này ông Đoàn bay bướm lắm. Chị coi chừng đó nhé.
Tôi cười cười:
- Ông ấy muốn lăng nhăng với ai thì cứ lăng nhăng. Đừng bao giờ để tôi nhìn thấy. Sợ chuyện không đẹp xảy ra.
Đoàn mắng đùa tôi khi nghe tôi nói thế:
- Em chỉ toàn nghi nhảm. Với anh, vợ con là nhất.
Tôi nhún vai im lặng. Người đàn ông nào chả thế - vợ con là nhất – dĩ nhiên – nhưng tình nhân là nhì. Anh có tình nhân để thỏa mãn lòng chinh phục của anh mà thôi. Anh có tình nhân nhưng anh vẫn yêu vợ, yêu con. Người vợ nào không biết ghen, cứ thản nhiên như chuyện bình thường người vợ đó sẽ giữ được hạnh phúc.
Mà tôi thì không, hạnh phúc còn hay mất là do Đoàn. Tôi không phải là người vợ giỏi chịu đựng nên hạnh phúc cứ chực đi.
Khánh ngồi dậy, áo đầm bị nhăn vài nếp sau lưng, Khánh hỏi:
- Có kỳ lắm không?
Tôi nói:
- Cởi áo ra tao ủi lại cho
Khánh cười, cởi phăng chiếc áo ngoài. Tôi sựng lại nhìn thân hình no tròn của Khánh phơi bày trước mắt.
- Gì mà nhìn chăm chú vậy?
Tôi nheo mắt:
- Thân hình mày đẹp ghê
Khánh so vai:
- Đẹp lắm chỉ thêm khổ. Tao đâu còn là con gái
Tôi nhìn Khánh ngỡ ngàng:
- Mày nói lạ quá.
- Thật đó chứ. Tao đã “biết” 2 người đàn ông trong tuổi con gái tao rồi. Lúc đầu thì buồn thật, nhưng bây giờ thấy thường quá. Cần tiền để ăn diện là phải vậy.
Tôi kêu lên:
- Trời ơi là trời.
Khánh cười ồn ào vả lên má tôi:
- Có gì mà phải thất thần thế. Nếp sống của mày với nếp sống của tao thì khác nhau quá xa. Nhưng mà tình bạn của chúng mình vẫn thắm thiết như thủa nào. Phải thế không?
Tôi cầm chiếc áo của Khánh lên và ủi cho nó, bỗng dưng thấy nuối tiếc 1 thủa nào đã qua đi – 1 ngày thêm 1 phần trách nhiệm. Những đứa bạn cũ đã thay đổi hết còn đâu. Một thủa nào không còn nữa. Những chiều đến trường bằng nụ cười dài đuôi mắt tình tứ. Một thủa nào hò hẹn với những lén lút tuyệt vời. Bước chân còn tí tách, lòng còn bay bổng theo từng lời trêu chọc của đám con trai. Một thủa làm hoa khôi cho con trai mê mệt. Bây giờ hết rồi. Khánh ăn chơi hư hỏng thân xác. Tôi vùi đầu với bổn phận. Đôi vai mỗi ngày nặng thêm vì lo lắng vất vả cho cuộc sống. Những Thủy, Tâm, Hiền đứa làm cô giáo, đứa còn vùi đầu trong sách vở. Học cho đến già đến chết, mang mảnh bằng về treo tường để an ủi những lúc cô đơn khoắc khoải. Tôi ước mong 1 điều gì đó trong tận cùng tâm hồn tôi. Một đàn con ngoan? Hay 1 ông chồng chăm chỉ hiền lành? Tôi ước mong như thế đó mà sự thật thì tôi chả ước mong gì nữa cả. Tôi đã có 1 đứa con thật ngoan, nhưng tôi có 1 ông chồng thì đã bắt đầu hự Lúc đầu, lời nói còn ngập ngừng, ánh mắt còn bối rối. Nhưng bây giờ thì thành thạo, ánh mắt tráo trơ.
Khánh mặc sú chiêng không lại tủ lạnh tìm nước uống. Tôi thẩy chiếc áo đã ủi xong cho Khánh:
- Áo đấy, mặc vào đi
Khánh cầm ly nước, cười:
- Từ từ đã chứ, làm gì rối rít lên thế. Bộ mày sợ Ông chồng về thấy tao hở hang thế này lại tối mắt đi phải không?
Tôi lắc đầu, im lặng. Tưởng tôi giận vì câu nói đùa, Khánh ôm vai tôi:
- Đùa tí đó bồ. Tao đâu có đẹp bằng mày mà quyến rũ nổi ông chồng ngoan cỡ cha Đoàn, phải không cưng.
Tôi nhún vai, nghĩ đến người con gái Đoàn đang theo đuổi. Cô ta có đẹp bằng tôi không chứ. Cô ta chài được chàng là cả 1 nghệ thuật khó khăn hơn người. Tôi hỏi Khánh:
- Mày thấy tao làm sao?
- Là gì, tao không hiểu ý mày.
Tôi cười:
- Có lôi thôi bê bết lắm không?
Khánh giơ 2 tay lên:
- Còn đẹp chán. Ông anh tao mà gặp mày vẫn mê mệt như thường.
Tôi lắc mái tóc, nhún nhẩy đôi chân làm dáng. Có thật thế không? Tôi vẫn chưa đến nỗi nào. Có thật thế không? Tuấn vẫn còn mê mệt tôi. Ba năm rồi, tôi theo chồng quên bè bạn, quên những khuôn mặt con trai của thủa làm học trò được nhiều người khen ngợi.
Khánh đã mặc xong áo, đứng chải đầu trước gương:
- Hôm nào chúng mình phải tổ chức 1 bữa ăn để mời bạn bè cũ tới họp mặt, Hải ạ.
Khánh đề nghị. Tôi hơi ngỡ ngàng với đề nghị ấy. Khánh xoay người nhìn tôi:
- Thế nào, ô kê không?
Tôi nói nhỏ:
- Ừ nhỉ? Thế mà tao không bao giờ nghĩ đến.
Khánh nheo mắt trách tôi:
- Mày thì còn nghĩ đến ai nữa ngoài ông chồng và cậu trai cưng.
Tôi cười:
- Có gia đình rồi thì đứa nào cũng thế cả. Mày đừng trách tao, rồi cũng đến phiên mày.
Khánh nhún vai, cay đắng:
- Tao thế này ai lấy nữa mà mong 1 gia đình đàng hoàng.
Tôi nhíu mắt nhìn Khánh:
- Nói bậy bạ hoài. Mày đẹp như thế mà cứ than.
Khánh cười:
- Đẹp mà hư hỏng quá ai cũng sợ.
- Hôm nào mày lại đến thăm tao?
- Có lẽ hơi lâu. Chuyến này tao theo phái đoàn nghệ sĩ ra tận miền Trung.
- Mày vũ?
- Nghề của tao mà, vũ khỏa thân 50%, tùy theo số khán giả.
Tôi nhìn chăm chú khuôn mặt Khánh. Nỗi buồn vẫn phảng phất trong ánh mắt nó. Ai mà ngờ 1 ngày Khánh đi theo nghề vũ. Thủa học trò Khánh ngoan và ít đùa, ít phá nhất, những ngày nghỉ Khánh thường đến nhà tôi, 2 đứa rủ nhau ra sau vườn ngồi thủ thỉ tâm sự. Ước mơ của Khánh là sẽ học lên cao rồi đi ngoại quốc. Tôi tưởng như Khánh sẽ đạt được ước nguyện. Một năm không gặp nó, bây giờ Khánh lại tìm đến tôi, với 1 nghề trái ngược hẳn dự định. Ai mà ngờ, tương lai xa vời theo sự mong đợi.
Khánh ngồi xuống bên tôi:
- Thôi, tao về đây Hải.
Tôi hỏi:
- Hôm nào thì mình tổ chức gặp bạn bè?
- Để tao liên lạc với 1 vài đứa quen rồi thông báo cho mày sau. Nhưng, chỉ là
những đứa bạn thân thôi nhé.
Tôi cười:
- Những bạn thân thôi cũng đủ mệt đừ thân mày vì phải tiếp rước.
- Tao định họp ở nhà mày đó
Tôi kêu lên:
- Thôi, cho tao xin.
Khánh hỏi:
- Gì mà sợ ghê vậy?
- Nhà tao bằng cái lỗ mũi
Khánh cười:
- Chật cho ấm cúng mà. Hôm đó yêu cầu ông Đoàn đi xi nê 1 mình cho tự do 1 bữa.
Tôi nghĩ Đoàn sẽ thích mê đi ấy chứ. Chàng sẽ không phải dối vợ dối con nữa mà tự do đi xi nê 2 mình và biết đâu mượn dịp Đoàn sẽ không về nữa, Đoàn ở với “cô ta” cả đêm.
Má tôi bỗng nóng lên – không thể nào Đoàn đã quên đi 1 thủa hẹn hò yêu đương cũ. Đoàn sắp bỏ tôi, không sớm thì muộn. Tôi phải giải quyết lấy mọi chuyện, không mong chờ gì nữa. Tôi bảo Khánh:
- Tao không thích họp mặt ở nhà này. Mày nên tìm 1 nơi nào khác tiện hơn.
Khánh đứng dậy xoa má tôi:
- Mi mi công tử của mày hộ tao với nhé.
Tôi cười cười:
- Yên trí lớn.
Hai đứa bước ra. Nắng vẫn còn gay gắt khiến tôi nheo mắt lại. Khánh đeo chiếc kính to lên mắt, đôi chân dài bước từng bước nhún nhẩy kiêu căng. Tôi dựa người bên cửa nhìn theo bóng Khánh xa dần. Mắt tôi mờ đi. Những hình ảnh bạn bè chập chờn, tôi cố gắng để thu nhỏ lại tất cả trong tầm mắt.
Một thủa hẹn hò hiện dần ra trước mắt ….
Suốt giờ Toán, Hải ngồi cặm cụi say mê viết. Tưởng Hải làm bài, Thủy ghé mắt nhìn xem, ai ngờ nàng làm thơ, Thủy lặng lẽ đọc lên cho đến chữ cuối cùng mà Hải chẳng biết gì cả. Nguồn thơ lai láng quá đâu còn nhìn thấy ai.
Vừa viết xong thì Thủy cướp mất, con nhỏ này nó rình mò từ bao giờ mà Hải không biết.
Khánh chồm người sang:
- Cho tao xem bài thơ đi Thủy
Thủy đưa bài thơ cho Khánh:
- Đọc lại đi. Ướt át lắm. Nhỏ này có người yêu rồi tụi mi ạ.
Hiền hỏi:
- Ai thế Hải? Cho tao biết đi
Tôi lắc đầu:
- Tao làm thơ con cóc ấy chứ thơ gì
- Mày vừa làm xong.
- Đâu?
- Mày nói còn hay hơn thơ nhiều. Điệu này chắc hắn yêu ai lắm mới tạo được nguồn cảm hứng tuyệt diệu như thế
Tôi cười bảo Tâm:
- Đểu vừa chứ
Thủy cười:
- Chừng nào nhỏ Tâm có bồ, nó viết thư tình cho bọn mình đọc ké
Tâm nhăn mặt:
- Cho ai đọc thì được chứ riêng mày thì chào thua. Cái miệng lúc nào cũng nói nghe phát nhức đầu.
Thủy xì xì:
- Cái mặt mày hiền dữ, tử tế lắm đấy
Tâm cười:
- Vậy mà hơn Thủy láu táu 1 bậc.
Khánh cầm bài thơ của tôi, hỏi to:
- Hải ơi, bài thơ mày đề tựa là gì?
Tôi lắc đầu:
- Tao chưa đặt.
- Mày nên chọn 1 biệt hiệu
Hiền nãy giờ im lặng mới lên tiếng. Tâm cười khì:
- Biệt hiệu thì phải thật kêu
Thủy láu táu:
- “Người cô đơn” đi
Cả bọn rúc lên cười. Tâm kêu:
- Trời ơi! Nữ sinh Bích Hải tức người cô đơn, nghe loạn quá đi mất.
Thủy cãi:
- Tại mày bảo đặt cho thật kêu, nữ sĩ người cô đơn bộ không kêu sao
Hiền cận thong thả gỡ cặp mắt kính xuống lau đi lau lại, nói:
- Chúng mày nhà quê quá. Nó đang có người yêu, thơ nó đang ướt át tình tứ thế này mà gọi nó là “người cô đơn” quả là điên.
- Thì thi sĩ Hạnh Phúc vậy
Thủy nói. Tôi nhăn mặt:
- Tao chẳng có biệt hiệu nào hết. Thơ này, tao sẽ ký tên Hải.
- Hải trơn vậy đó hả?
- Ừ
- Không được.
- Nghe không kêu tí nào cả?
- Tao đâu cần kêu
- Mày sẽ phải làm bích báo và thơ mày cả trường này sẽ đọc. Không lẽ Hải trơn trọi vậy sao?
Quay sang Hiền, Tâm hỏi:
- Ê, Hiền cận, mày nghĩ sao. Tìm cho nó 1 biệt hiệu đi xem nhà hiền triết.
Hiền nhìn tôi đăm đăm, đôi mắt nó nhấp nháy sau đôi kính cận.
- Mày làm thơ hay như vậy chắc mày hay mơ mộng ghê lắm.
- Đa tình, lãng mạn nữa
Thủy thêm vào. Hiền cười:
- Tao sẽ gọi mà là Hải Mộng.
Tâm nói to:
- Hải Mộng.
Hiền gật đầu:
- Ừ! Hải Mộng, vì nó hay mơ mộng.
- Được lắm, Hiền cận nói có lý
Khánh khen. Hiền cười hỏi tôi:
- Sao, nữ sĩ, tôi đặt vậy chịu không?
- Cũng được.
Tôi trả lời cụt ngủn. Thủy nhăn mặt:
- Đâu được. Ô kê gì nghe yếu xìu vậy. Phải ăn khao biệt hiệu đi chứ
Tâm vỗ tay:
- Đúng, nữ sĩ Bích Hải tức Hải Mộng cho bạn hữu ăn khao cái biệt hiệu mới toanh của mình.
- Và, bài thơ đầu tiên Hải Mộng làm trong 2 giờ Toán nhức đầu nhất.
Rồi thì ào ào, thúc giục. Tôi hét lên:
- Tao có bồ hồi nào, tụi bây chỉ chận đầu để đòi ăn mà thôi.
Thủy nheo mắt:
- Thôi, đừng cãi vô ích cô nương.
- Dấu kín tâm tình, tội đáng phạt
- Tan trường dắt tụi tao đi ăn khao ngay lập tức.
Tôi càu nhàu:
- Tiền đâu mà cho tụi mi ăn khao
Tâm lắc đầu:
- Không cần biết, có ít khao ít, có nhiều khao nhiều
Tôi lục trong chiếc cặp, hộp đựng bút, còn có 200 đồng tiền dành dụm. Khánh la:
- 200 đồng cho mỗi đứa 1 ly đậu đỏ dư sức.
Tôi gật đầu:
- Ừ, thì khao đậu đỏ
- Có thế chứ
Rồi nó lại cúi nhìn xấp bài trên mặt bàn. Chiếc kính cận trễ xuống ngang mũi thật ngộ nghĩnh, dễ thương. Tôi nhìn đám bạn ồn ào đang ngoan ngoãn sửa soạn bài vở khi tiếng chuông vào học reo vang. Một giờ mới bắt đầu ….
Một Thủa Hẹn Hò Một Thủa Hẹn Hò - Dung Saigon Một Thủa Hẹn Hò