With compassion you can die for other people, like the mother who can die for her child. You have the courage to say it because you are not afraid of losing anything, because you know that understanding and love is the foundation of happiness. But if you have fear of losing your status, your position, you will not have the courage to do it.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Nguyên tác: Chicken Soup For The Teenage Soul On Tough Stuff
Biên tập: Quoc Tuan Tran
Upload bìa: Quoc Tuan Tran
Số chương: 16
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 994 / 15
Cập nhật: 2016-06-20 21:05:31 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Trở Lại Mái Ấm
ăm đầu tiên khi tôi vào học cấp hai quả thật rất khó khăn. Tuy kết thúc chương trình tiểu học ở vị trí nhất lớp, nhưng tôi vẫn có cảm giác lạ lẫm khi phải bắt đầu lại với vai trò là một học sinh năm đầu. Trường mới của tôi lớn gấp đôi trường cũ. Mọi chuyện còn tồi tệ hơn nữa khi những người bạn thân nhất của tôi lại học ở một ngôi trường khác. Tôi cảm thấy thật cô đơn.
Tôi rất nhớ các thầy cô cũ của mình nên đã trở về thăm. Thầy cô đã động viên tôi nên tham gia vào các hoạt động của trường để gặp gỡ thêm bạn mới. Thầy cô còn bảo sớm muộn thì tôi cũng sẽ thích nghi và có thể tôi sẽ yêu ngôi trường mới hơn cả ngôi trường cũ. Thầy cô còn muốn tôi hứa là nếu điều đó có xảy ra thì thỉnh thoảng tôi hãy ghé về thăm họ. Tôi hiểu tại sao thầy cô lại nói như vậy, nhưng dù sao tôi cũng cảm thấy được an ủi phần nào.
Vào một chiều chủ nhật không lâu sau khi nhập học, tôi ngồi làm bài tập bên chiếc bàn ăn trong nhà bếp. Đó là một ngày mùa thu lạnh lẽo đầy gió, nên lúc ấy chúng tôi đã đốt lửa trong lò sưởi. Cũng như mọi khi, con mèo mướp nằm trên chồng giấy, rừ rừ rõ to, thỉnh thoảng còn đùa giỡn bằng cách vồ lấy mấy cây viết của tôi. Con mèo ấy chưa bao giờ rời tôi nửa bước. Tôi đã cứu sống nó khi nó hãy còn là một con mèo con, và chẳng hiểu sao nó lại biết được tôi chính là người có trách nhiệm mang lại cho nó “một cuộc sống no đủ”.
Mẹ tôi vẫn tiếp tục cho than vào lò sưởi để giữ cho căn nhà được ấm áp và dễ chịu. Bỗng nhiên, tôi ngửi thấy có mùi gì là lạ, và tôi thấy khói đang bay ra từ những khe hở trên trần nhà. Khói nhanh chóng tràn ngập khắp căn phòng khiến chúng tôi hầu như không nhìn thấy gì nữa. Lần mò tìm được đường ra tới cửa chính, chúng tôi chạy thật nhanh ra khoảng sân trước nhà. Ngay khi chúng tôi vừa thoát ra được bên ngoài thì toàn bộ phần mái nhà đã ngập chìm trong biển lửa. Lửa lan ra xung quanh rất nhanh. Tôi chạy sang nhà hàng xóm để gọi cho đội cứu hỏa và chợt thấy mẹ đang chạy vào nhà.
Sau đó mẹ chạy ra, mang theo một hộp nhỏ bằng kim loại chứa những giấy tờ quan trọng. Mẹ bỏ chiếc hộp xuống bãi cỏ và trong trạng thái hoảng loạn, mẹ lại chạy trở vào trong nhà. Tôi biết tiếp theo mẹ định lấy gì. Bố mất lúc tôi còn rất nhỏ, và tôi chắc chắn là mẹ sẽ không để những tấm hình cũng như những lá thư của bố bị lửa thiêu rụi. Đó là những thứ duy nhất mẹ có để tưởng nhớ đến bố. Tuy vậy tôi vẫn thét lên: “Mẹ ơi, đừng!”.
Tôi định chạy theo mẹ vào nhà thì chợt cảm nhận thấy một bàn tay to lớn kéo mình trở lại. Đó là một người lính cứu hỏa. Thậm chí tôi còn không để ý rằng những chiếc xe cứu hỏa đã xuất hiện đầy cả con đường. Tôi cố vùng mình thoát khỏi vòng tay của người lính và la lên: “Chú không biết gì hết, mẹ cháu đang ở trong đó!”.
Chú ấy vẫn ôm lấy tôi trong khi những người lính khác chạy vào trong nhà. Chú ấy biết rằng tôi đang hành động không được tỉnh táo, và nếu chú ấy bỏ tôi ra, tôi sẽ chạy ngay vào nhà. Chú ấy đã đúng.
“Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, họ sẽ cứu được mẹ cháu”, chú ấy nói.
Chú quàng tấm chăn quanh người tôi rồi đặt tôi ngồi vào trong xe. Ít lâu sau đó, một người lính cứu hỏa dìu mẹ tôi chạy ra khỏi nhà. Chú ấy nhanh chóng đưa mẹ vào trong xe cứu hỏa và chụp mặt nạ ô-xy cho mẹ. Tôi chạy tới và ôm chầm lấy mẹ.
“Mẹ cháu sẽ không sao đâu”, người lính cứu hỏa nói. “Bà ấy chỉ hít phải một ít khói thôi”. Nói rồi chú ấy chạy trở vào nhà để dập đám lửa, trong khi hai mẹ con tôi bàng hoàng ngồi đó. Tôi nhớ là đã trông thấy cả ngôi nhà của mình bị thiêu rụi, và lúc đó tôi đã nghĩ rằng hẳn mình sẽ không thể làm gì được nữa.
Sau năm tiếng đồng hồ, cuối cùng đám cháy cũng được dập tắt. Ngôi nhà của chúng tôi hầu như bị cháy rụi hoàn toàn. Sau đó tôi giật mình nhớ ra... Tôi chẳng thấy con mèo của mình đâu cả. Con mèo mướp của tôi đâu rồi? Tôi kinh hoàng nhận ra nó đã biến mất. Tất cả đều ập đến cùng một lúc – trường mới, hỏa hoạn, con mèo của tôi – tôi suy sụp tinh thần và cứ thế òa khóc nức nở. Tôi phải chịu đựng một mất mát quá lớn.
Đêm hôm đó, những người lính cứu hỏa không cho chúng tôi quay vào nhà. Trong ấy vẫn còn rất nguy hiểm. Tôi nghĩ mình không thể bỏ đi nếu vẫn chưa biết được con mèo còn sống hay đã chết. Nhưng dù vậy, tôi vẫn phải đi. Chúng tôi lên xe đến nhà ông bà để ngủ qua đêm chỉ với độc một bộ quần áo trên người cùng mấy tấm chăn của lính cứu hỏa. Rồi chúng tôi lái xe.
Ngày hôm sau là thứ hai, tôi đi học. Lúc xảy ra hỏa hoạn, tôi vẫn còn khoác trên người bộ váy mà tôi đã mặc đi nhà thờ vào sáng hôm đó, nhưng tôi lại không có giày! Tôi đã đá bật chúng ra lúc đang ngồi làm bài tập. Chúng đã trở thành một nạn nhân nữa của đám cháy. Vì thế tôi phải mượn tạm đôi giày đánh tennis của cô tôi. Tại sao tôi không nghỉ học ở nhà nhỉ? Tôi cảm thấy thật ngượng vì tất cả mọi thứ. Bộ quần áo tôi đang mặc trông thật dị hợm, tôi không có sách vở, còn cái cặp cũng mất rồi. Cả cuộc đời tôi trong chiếc cặp đó! Càng cố sức thích nghi, tôi cảm thấy mọi chuyện càng tồi tệ. Chẳng lẽ số tôi phải trở thành một kẻ vô gia cư và gàn dở ư? Tôi chẳng còn muốn trưởng thành, thay đổi hay phải xoay xở với cuộc sống nếu nó cứ diễn ra theo cách này. Tôi chỉ muốn thu mình lại và chết đi cho xong.
Tôi đi lại trong trường như một cái xác không hồn. Mọi thứ đều trở nên kỳ dị, và tôi không biết sẽ còn chuyện gì xảy ra nữa. Mọi yên vui mà tôi biết, từ trường cũ, bạn bè, rồi ngôi nhà, và cả con mèo của tôi đều không còn nữa.
Hôm ấy, sau buổi học, tôi đi ngang qua chỗ trước đây từng là nhà của mình và sững sờ khi thấy mức độ thiệt hại do trận hỏa hoạn gây ra – những thứ không bị thiêu cháy thì cũng bị nước hoặc hóa chất dùng để dập lửa phá hủy hết. Thứ duy nhất không bị thiêu hủy là những tấm hình, một số giấy tờ và một ít vật dụng cá nhân mà mẹ đã rất vất vả mới giữ lại được. Nhưng con mèo của tôi thì đã biệt tăm, và tôi thật sự đau đớn vì điều này.
Không có thời gian để đau buồn. Mẹ đẩy tôi ra ngoài. Mẹ con tôi phải tìm chỗ để ở, và tôi cũng phải mua quần áo để mặc đi học. Chúng tôi đã phải mượn tiền của ông bà vì không còn thẻ tín dụng, tiền mặt, hay thậm chí là một mảnh giấy chứng nhận để có thể rút tiền từ ngân hàng. Mọi thứ đã bị đốt thành tro bụi.
Tuần đó, đống gạch vụn từng là nhà của tôi được người ta thu dọn sạch sẽ. Mặc dù mẹ con tôi đã thuê một căn hộ ở gần đó, nhưng tôi vẫn hay ghé ngang qua xem người ta dọn đống gạch vụn, hi vọng có thể tìm thấy con mèo của mình. Nó đã đi thật rồi. Còn nhớ mỗi sáng khi tôi đánh thức nó dậy rồi bước ra khỏi giường, nó cứ lẽo đẽo theo sau, trèo lên áo choàng và bò vào trong túi áo tôi để ngủ tiếp. Tôi nhớ nó kinh khủng.
Dường như tin xấu thường lan đi rất nhanh, và trường hợp của tôi cũng vậy. Mọi người ở trường cấp hai, kể cả các thầy cô, đều biết đến hoàn cảnh của tôi. Tôi cảm thấy bối rối như thể mình là người chịu trách nhiệm trong chuyện này. Thật là một khởi đầu chẳng hay ho gì ở ngôi trường mới! Tôi không muốn tạo sự chú ý bằng cách này chút nào.
Vào buổi học kế tiếp, mọi người có hành động kỳ lạ hơn bình thường. Khi tôi đang chuẩn bị cho tiết học thể dục thì các bạn đến vây quanh tôi, bảo tôi hãy nhanh lên. Tôi nghĩ chuyện này thật kỳ lạ, nhưng sau khi trải qua mấy tuần trước đó thì không thứ gì có thể làm tôi ngạc nhiên được nữa. Dường như mọi người đang cố đẩy tôi vào phòng tập thể dục – và sau cùng tôi đã hiểu tại sao họ lại làm như vậy. Ở đó có một cái bàn lớn, và trên bàn là đủ thứ “đồ” dành riêng cho tôi. Mọi người đã tổ chức một cuộc quyên góp và mua cho tôi đồ dùng học tập, sách vở và quần áo đủ kiểu. Hệt như ngày Giáng sinh vậy. Lòng tôi ngập tràn niềm xúc động. Những người trước đây chưa từng nói chuyện với tôi đã tiến đến gần tôi và tự giới thiệu về mình. Tôi nhận được nhiều lời mời về nhà họ sống. Sự quan tâm chân thành của mọi người khiến tôi vô cùng cảm động. Và trong chính khoảnh khắc đó, tôi đã thở phào nhẹ nhõm với niềm tin và suy nghĩ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Hôm đó tôi đã kết bạn với mọi người.
Một tháng sau, tôi đứng ngay trong căn nhà của mình, nhìn người ta xây lại nó. Nhưng lần này đã khác rồi - tôi không phải đứng một mình mà cùng với hai người bạn mới của tôi. Phải có một trận hỏa hoạn mới khiến tôi thôi không chú tâm đến cảm giác thiếu tự tin, trở nên cởi mở với tất cả những con người tuyệt vời xung quanh mình. Lúc ấy tôi ngồi đó, quan sát ngôi nhà của mình đang được xây lại và nhận ra rằng cuộc đời của tôi cũng đang có một chuyển biến tương tự.
Lúc chúng tôi đang ngồi phác họa căn phòng ngủ thì tôi nghe có tiếng ai đó từ phía sau: “Đây có phải của cháu không?”. Tôi quay đầu lại để xem là ai, và tôi không thể tin được vào mắt mình. Một người phụ nữ đang đứng đó ôm con mèo của tôi! Tôi nhào ngay tới và bế lấy con mèo từ tay người phụ nữ. Tôi ôm nó thật chặt vào lòng và bật khóc. Mèo ta cũng rừ rừ hạnh phúc. Các bạn của tôi ôm lấy tôi, ôm lấy con mèo của tôi và nhảy vòng quanh.
Chắc là mèo ta quá hoảng sợ vì đám cháy nên đã chạy đi xa cả dặm. Trên vòng cổ của nó có số điện thoại của nhà tôi, nhưng điện thoại đã bị cháy mất và không còn liên lạc được nữa. Người phụ nữ tốt bụng ấy đã mang con mèo về nhà và vất vả tìm cho ra chủ của nó. Hình như bà cũng biết rằng có một người nào đó rất yêu quý con mèo và đang thương nhớ nó vô cùng.
Khi tôi ngồi đó cùng các bạn, với con mèo nằm cuộn tròn trong lòng, những cảm giác về sự mất mát và đau khổ trong tôi dường như tan biến. Tôi cảm thấy biết ơn cuộc đời, biết ơn các bạn, biết ơn lòng tốt của một người xa lạ và biết ơn cả tiếng kêu của cô mèo đáng yêu. Con mèo của tôi đã quay trở về, và tôi cũng thế.
- Zan Gaudioso
Vượt Qua Thử Thách Đầu Đời Vượt Qua Thử Thách Đầu Đời - Jack Canfield & Mark V. Hansen Vượt Qua Thử Thách Đầu Đời