Người không đủ can đảm để mạo hiểm thì sẽ không gặt hái được gì trong cuộc sống.

Muhammad Ali

 
 
 
 
 
Tác giả: Du Tạc Bao Tử
Thể loại: Tiên Hiệp
Upload bìa: trinh ngoc thang
Số chương: 361
Phí download: 17 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2321 / 32
Cập nhật: 2017-03-13 15:42:45 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 161: Ngũ Sắc Thạch
ại một khu dân nghèo ở Xích Tiêu thành. Trải qua một kiếm nghịch thiên của A La, và Thiên khiển của Trầm Côn, đến đường lớn cũng biến thành đống hoang tàn, dân quanh đó gào khóc bỏ chạy, phân đà Thiên Cơ môn thì bị phá nát tan tành.
Gạch ngói vỡ vụn tung tóe.
Lưu lại ít bạc giúp những dân thường gặp nạn, Kha Tây đành phải đưa Trầm Côn đến một lữ điếm nhỏ trong thành. Tại lữ điếm, theo hướng dẫn của Cổ Nguyệt Hà, lão tiếp tục trị thương thế cho Trầm Côn cùng A La.
- Ha, rốt cuộc đã sống lại!
Khi trời vừa sáng, Trầm Côn cố gắng mở to hai mắt, lại phát hiện muốn mở mắt ra cũng phi thường khó khăn, mi mắt hắn giống như bị ngàn cân đè lên, thân thể nặng nề như đá tảng, điểm chết người chính là toàn thân đau nhức kịch liệt, giống như đã bị cho lên chảo rán cả đêm, toàn thân đều bị nướng chín.
Đây là di chứng do thiên khiển lưu lại, chỉ có thể dựa vào bản thân Trầm Côn nghỉ ngơi từ từ hồi phục, không có ai có thể giúp được hắn.
Lại nhắm mắt điều tức thêm chốc lát, hắn một lần nữa cố gắng mở mắt ra. Ah, @$#$# hắn thấy mình đang nằm ở trên một cái giường nhỏ sạch sẽ, A La đang dựa người ngồi trên một cái giường không xa, tròng con ngươi màu trắng đang chớp chớp nhìn vào Trầm Côn.
Tròng mắt trắng dã, là đang xem thường hắn sao? Sao chuyện này tối qua hắn lại không phát hiện ra, Trầm Côn xoa nhẹ hai mắt, tập trung nhìn kỹ, đúng vậy, A La, ánh mắt nàng đã hoàn toàn biến thành màu trắng, mái tóc cũng không còn màu đen bóng mượt như xưa, mà hoàn toàn trở thành màu trắng như tuyết.
- Mỹ nữ, làm sao ngươi lại như thế này?
Trầm Côn kinh hãi hỏi.
- Ta chỉ là một hoàng Nguyên vũ tông, lại dùng một chiêu đánh chết hơn chục đệ tử Thiên Cơ môn, nên giờ phải trả giá
Chẳng lẽ là như vậy? A La vốn xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành, có điều bây giờ mái tóc cùng ánh mắt bạc trắng như tuyết khiến cho nàng thêm phần yêu dị đáng sợ, có chút giống nữ tinh linh trong truyền thuyết phương Tây, đẹp thì vẫn đẹp, nhưng lại có cảm giác không giống với con người.
- Tốt rồi, đừng nói chuyện đó nữa!
A La nhắm hai mắt lại, cười lạnh nói:
- Chúng ta đều đã bình an, có điều những chuyện xảy ra tối hôm qua trước lúc ngươi hôn mê là như thế nào? Nói đi!
- Tối hôm qua?
Trầm Côn mơ hồ liếm môi, tựa hồ trên đó còn vương lại cái gì đó,
Là hương thơm, hắn bỗng tỉnh ngộ.
Hắc, hắc
Hắc, hắc
Hắc, hắc! Tối hôm qua hình như bần tăng đã cố tình hôn A La thì phải a! Trong lòng Trầm Côn có chút đắc ý, bất quá hắn lại giả ngốc nói:
- Ta tối hôm qua đã làm việc gì sao? Ai nha ta tại sao lại chẳng nhớ gì cả, mỹ nữ, cho ta chút gợi ý được không?
- Ngươi còn dám giả ngốc trước mặt ta!
A La cầm gối đập vào đầm Trầm Côn, mắng to:
- Ngươi, cái đồ vô sỉ kia, thừa dịp ta trúng độc, lại dám, lại dám...
Nàng dù sao vẫn là hoàng hoa khuê nữ, hai chữ "cưỡng hôn" này bất kể thế nào nàng cũng không thốt lên được. Chính là tên tặc hòa thượng Trầm Côn này lại còn trừng mắt, ủy khuất nói:
- Này, này, mỹ nữ phải nói rõ cho ta biết rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì, đến nỗi mới sáng ra đã muốn đại chiến bằng gối với ta? Ngươi lập tức nói cho rõ ràng, bằng không bần tăng với ngươi trở mặt!
- Ngươi, ngươi!
A La vừa tức vừa thẹn,
- Tên quỷ xấu xa đáng chết không thể tha, ngươi dám cưỡng..., dám cố tình khinh bạc ta!
- Khinh bạc? Ta khinh bạc gì ngươi nào?
Trầm Côn vẫn cố giả ngu:
- Mỹ nữ, ngươi đừng vu oan giá họa, ít nhất cũng phải nói rõ cho ta biết chuyện gì xảy ra đã chứ? Trước tiên nói xem, ta dùng cái gì khinh bạc ngươi, lại khinh bạc chỗ nào của ngươi, cụ thể khinh bạc trong thời gian bao lâu, độ mạnh yếu thế nào, dưới hoàn cảnh nào?
Sắc mặt A La càng lúc càng đỏ, chuyện tối qua nàng nghĩ còn không dám nghĩ, làm sao còn dám kể lại nữa chứ!
Chứng kiến dáng vẻ thẹn thùng của A La, Trầm Côn trong lòng bỗng nhiên có cảm giác sung sướng muốn bay lên, lá gan cũng theo đó lớn hơn, miệng càng khoác lác dữ hơn:
- Ai nha, ta hình như nhớ được một chút,
Trầm Côn làm bộ đang suy nghĩ, chậm rãi miêu tả lại chuyện tối hôm qua:
- Tối hôm qua ngươi nằm trên giường, khuôn mặt hướng về phía ta, mà ta nhẹ nhàng chạm vào bờ vai của ngươi, tay kia thì nhẹ nhàng gạt sợi tóc trên mặt ngươi, làm lộ ra dưới lớp lụa mỏng một mảng trắng da thịt trắng như tuyết.
- Không được nói nữa!
A La hoảng sợ nhảy dựng lên, đem chăn bông trùm kín đầu Trầm Côn, hung hăng đập hắn hai quyền. Nàng vốn là thừa hưởng nền giáo dục phong kiến Cửu Châu, dưới lễ giáo thông thường, làm sao chịu được cái loại miêu tả "Tinh tế" như vậy? Phải nói rằng, Trầm Côn chính là lão bản bí mật của thư viện sách đen trong Thiếu Lâm tự, dâm thư "Kim Bình Mai", "Bạch Khiết" và các tác phẩm kinh điển tương tự hắn nhắm mắt cũng kể lại được, ngoài ra hắn còn thông thuộc cổ kim chính tà nội ngoại các loại chuyện tình cảm, nếu hắn có ý nghĩ muốn trêu chọc một vị đại tiểu thư, thì bất kể vị tiểu thư nào trên đất Cửu Châu cũng xấu hổ đến mức khuôn mặt đỏ bừng, cả người khô nóng, ách, còn có xuân tâm bừng bừng trỗi dậy.
Nắm tay mềm mại đánh vào ngực Trầm Côn, tuy còn cách một lớp chăn công, nhưng Trầm Côn cảm thấy giống như nàng đang kích thẳng vào trái tim hắn. Nhịp tim tăng tốc vù vù, hắn cũng không rõ can đảm ở đâu đang kéo tới, càng ngày càng to gan lớn mật chẳng sợ trời đất gì nữa. Hắn kéo tấm mạng che mặt của A La xuống, xoay người nằm đè lên nàng.
Sau đó Trầm Côn nhẹ nhàng hôn lên mặt A La.
- La Khiết Nhi tỷ tỷ!
Đây là lần đầu tiên Trầm Côn gọi tên của A La, vẻ mặt của hắn nghiêm túc khác thường.
A La choáng váng, hai tay che kín mặt:
- Ngươi, ngươi muốn nói cái gì? Đừng nói nữa, đừng nói!
Ánh mắt Trầm Côn thẳng thắn nhìn sâu vào trong mắt nàng, tha thiết nói:
- Tối hôm qua ngươi thay ta chịu ba mươi ba nhát dao luân hồi, ta nợ ngươi ba mươi ba cái mạng.
- Đừng nói vậy!
A La ý thức được Trầm Côn vẫn còn muốn nói nữa, nàng giãy dụa muốn đứng lên, chính là Trầm Côn đang nằm trên người nàng, không khoan nhượng đè hai tay nàng xuống, hai người dán sát cùng một chỗ, A La không biết tại sao khí lực toàn thân hoàn toàn mất đi, muốn vùng dậy lại không có lực, muốn thoát ra cũng không thoát nổi sức nặng của hắn, mà Trầm Côn vẫn tiếp tục nói:
- Vậy ngươi có nguyện ý trở thành
- Trầm tướng quân, đã thức chưa?
Đột nhiên đúng lúc đó, Kha Tây đẩy cửa bước vào, chứng kiến tư thế đáng xấu hổ của hai người, lão mỉm cười:
- Nga, thật có lỗi, đã quấy rầy việc tốt của hai vị rồi!
Trầm Côn tức giận đến mức muốn nổ phổi, hận không thể rút gân lột da lão quỷ, ném lão xuống mười tám tầng Địa ngục.
Cơ hội ngàn năm có một của ta. Hắn thầm nói, bần tăng tân tân khổ khổ mãi mới tạo nên được không khí lãng mạn thế này, A La cũng sắp đầu hàng rồi, chỉ cần thêm một câu nữa thôi, chỉ cần vài giây nữa thôi! Kết quả cơ hội của ta bị lão quỷ ngươi một tay phá nát, là cố tình không muốn cho bần tăng nói ra hay sao!
Xây mười tòa miếu cũng chẳng bằng phá vỡ giây phút tỏ tình của đôi uyên ương, Kha Tây ngươi, đồ vô đức, đồ đại đại thất đức kia!
Mặc kệ Trầm Côn hậm hực đến nghiến răng nghiến lợi, A La sớm đã nhảy dựng lên, chỉnh sửa lại quần áo, dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra ngoài. Mà Kha Tây bình thản mỉm cười, dáng vẻ hết sức thản nhiên nói:
- Ha ha, mặc dù quấy rầy chuyện tốt của hai vị, Kha Tây thấy thẹn trong lòng, bất quá vẫn cần khuyên ngươi một câu, tuy việc tạo ra nòi giống kế thừa hương hỏa vốn là đạo lý làm người. Nhưng bây giờ trời sáng đất quang, bạch nhật tuyên dâm là có lỗi với trời đấy!
-...
Trầm Côn chậm rãi dựng ngón giữa lên.
Ân, là bốn ngón tay mới đúng, vì sâu trong thế giới linh hồn của hắn, ba tên vũ hồn đang chơi trò đấu địa chủ, mỗi tên một tay cầm bài, một tay dựng ngón giữa lên, trong khi bốn cái đầu còn không thèm ngẩng lên nữa.
Cơ hội khó khăn lắm mới gặp lại bị Kha Tây hủy diệt, Trầm Côn tức giận muốn thả Cổ Nguyệt Hà ra đập cho Kha Tây một trận, chính là nhìn lại dáng vẻ của lão, hắn ngạc nhiên ngẩn ra.
Trong ấn tượng của Trầm Côn, dù khuôn mặt của Kha Tây lúc nào cũng sưng tấy đầy mụn nước, nhưng lão cho tới bây giờ, đều là tinh khí mười phần, khí chất mờ ảo gần như quỷ dị, có điều bây giờ nhìn kỹ, nhìn Kha Tây giống như trong nháy mắt đã già đi mấy chục tuổi, mái tóc màu xám đã trở nên bạc trắng, khuôn mặt sưng tấy khiến các mụn nước vỡ tung, tạo nên những vết sẹo vô cùng đáng sợ, cước bộ lão thì phiêu phù, tựa hồ nguyên khí đã mất hết.
Bộ dạng giống như người sắp hết dương thọ, đang đợi thần chết đến gọi vậy.
- Kha lão huynh, ngươi đây là...
Trầm Côn thật sự cũng không biết phải nói thế nào với lão già sắp chết
Cái này!
- Ha ha!
Kha Tây cười cười, hơi có chút tự giễu:
- Tối hôm qua ngươi mời Cổ Nguyệt Hà lão tổ tông đi ra, bảo ta dù bằng bất cứ giá nào, dù phải trả bằng sinh mệnh, cũng phải cứu ngươi và A La.
Tối hôm qua, vốn nguyên khí của lão đã tổn hao nhiều, lại liều mạng chữa thương cho Trầm Côn và A La, giờ phút này chỉ đơn giản giải thích qua loa một chút, sau đó thả mình xuống giường, nẳm thẳng cẳng.
- Trầm tướng quân chớ trách, ta thật sự là đứng không nổi nữa.
Kha Tây cười cười xin lỗi.
- Không có việc gì, không việc gì!
Trầm Côn vội vàng đứng lên:
- Đúng rồi, lão đã tiêu hao quá nhiều nguyên khí, không nên vội vàng nằm xuống, mà nên đả tọa một lát, để ta đỡ ngươi dậy.
Ngồi sao? Kha Tây trong chớp mắt sắc mặt xám như tro tàn, cười khổ nói:
- Trầm tướng quân có lẽ không biết, ta trước kia bị chấn thương, xương cột sống không thể gập được, cả đời không xoay được người, cũng không thể ngồi.
Trầm Côn lắp bắp kinh hãi.
- Ha ha, đừng nói chuyện này nữa, ta tới nơi này, là có vài chuyện muốn cầu tướng quân.
Kha Tây nghiêm mặt nói:
- Trầm tướng quân, Cổ Nguyệt Hà lão tổ vì sao lại xuất hiện cùng một chỗ với ngươi, lão tổ không cho hỏi, ta cũng không dám hỏi, chỉ là muốn thỉnh giáo một chút, sau này quan hệ giữa ngươi và Thiên Cơ môn chúng ta là như thế nào?
Ngầm ý của những lời này là: Trầm Côn ngươi đã nắm lão tổ Thiên Cơ môn trong tay, vậy ngươi có thể ép Kha Tây ta thoái vị, tự mình trở thành Thiên Cơ môn môn chủ?
Nếu Trầm Côn để Cổ Nguyệt Hà ra mặt, đúng là có năng lực khống chế Thiên Cơ môn. Bất quá hắn không muốn làm như vậy. Hắn cười hì hì nói:
- Quan hệ của chúng ta sau này có thể nói như thế này, ngươi nghe xem có được không? Ta ở Triệu quốc xây dựng lại Vô Ma Nhai, sau này Thiên Cơ môn và Vô Ma Nhai là sáp thệ liên minh, cùng chung vinh hoa phú quý, cùng nhau trừ hoạn nạn. Vô Ma Nhai chúng ta mỗi khi gặp khó khăn, Thiên Cơ môn các ngươi sẽ tận tình giúp đỡ, thế nào?
Kha Tây nở nụ cười, lão nghe ra Trầm Côn không có ý muốn độc chiếm Thiên Cơ môn, cảm kích nói:
- Hảo, từ nay về sau, Vô Ma Nhai và Thiên Cơ Môn uống máu ăn thề, anh em một nhà sống chết có nhau!
Nói xong lão nhíu mày:
- Còn có một việc, hôm qua ta cảm ứng được mộ phần Cổ Nguyệt Hà lão tổ xảy ra sự cố, ta đã đến lăng mộ Vương gia một chuyến, chính là lại thấy rất nhiều hòa thượng Đại Bồ Đề tự.
Trầm tướng quân có biết những hòa thượng đó đang định làm gì không? A, nguyên khí của ta đã tổn hao quá nhiều, không thể tự mình xem quẻ được nữa!
- Còn không phải là việc do ngày "Thần diệt" đó gây ra hay sao!
Nhắc tới Đại Bồ Đề tự, Trầm Côn tức giận muốn phát tác.
- Tứ đại truyền thuyết đều bị người ta đánh cho tàn phế, những hòa thượng đó đến để tìm Phục Hoạt thạch của Độc Phật, cấp cho Thích Già
- Bồ Đề chữa thương! Thích Già Bồ Đề bị thương?
Ánh mắt Kha Tây sáng lên, cười to nói:
- Ha ha, con lừa ngốc đó cũng có ngày này sao!
- Ồ, lão huynh cũng chán ghét cái lão Thích Già Bồ Đề sao?
Trầm Côn mắt nhỏ cũng sáng trưng.
- Thực không dám dấu, kẻ làm chấn thương cột sống của ta, chính là sư tỷ của Thích Già Bồ Đề!
Cảm thấy Trầm Côn có vẻ không biết sư tỷ của Thích Già Bồ Đề là ai, Kha Tây giải thích:
- Thích Già Bồ Đề nguyên danh là Huyền Chân, cùng với Huyền Si, Huyền Khổ, Huyền Đức, bốn nhà sư pháp danh chữ Huyền mạnh nhất Đại Bồ Đề tự, đều xuất thân từ Nữ oa cung, nghe nói họ được tiên nhân Cửu Thiên Huyền Nữ chỉ điểm, cho nên trong pháp danh mới có một chữ Huyền. Sư tỷ hắn tên là "Huyền Minh Thánh Nữ" là một đầu mục trong Nữ Oa cung.
- Huyền Minh Thánh Nữ, Nữ Oa cung!
Trầm Côn dụng tâm nhớ kỹ hai cái tên này, sau đó mỉm cười nói:
- Nếu chúng ta đều là cừu nhân của Đại Bồ Đề tự, như vậy cũng tốt, hắc hắc, vậy chúng ta hãy thương lượng xem, có nên liên thủ cấp cho Đại Bồ Đề tự một chút giáo huấn không?
- Việc này!
Kha Tây do dự trong chốc lát, uyển chuyển nói:
- Trầm tướng quân, tình thế Thiên Cơ môn hiện nay ngươi cũng thấy rồi, mấy vị trưởng lão đều bị thương, đệ tử bình thường quanh đây cũng chết hơn phân nửa.
Môn chủ là ta đây cũng chẳng bằng ai, thực không dám dấu, tối qua sau khi cứu tướng quân, vết thương cũ của ta lại tái phát, Cột sống đau nhức như bị lửa thiêu, động một chút cũng đau đến mức tê tâm liệt phế a!
- Lão huynh, rốt cuộc ngươi bị tổn thương gì?
Trầm Côn cau mày nói:
- Nếu ta đưa Cổ Nguyệt Hà ra, lão có thể chữa khỏi được không?
- Tổn thương của ta không phải do phong thủy sư tạo ra, không có cách nào chữa khỏi a!
Kha Tây thở dài nói:
- Vết thương này cũng có từ lâu lắm rồi, bắt đầu phải nói từ tứ huynh đệ Kha gia chúng ta, ha ha, tứ huynh đệ chung ta tên rất dễ nhớ, lần lượt là Đông Nam Tây Bắc, đại ca ta là Kha Đông, nhị ca Kha Nam, tiểu đệ Kha Bắc, ta là thứ ba, Kha Tây!
- Nhị ca của ngươi kêu Kha Nam.
- Đúng vậy, tên này có gì không đúng sao?
- Không có gì, ha ha, ở quê cũ của ta có một tên tiểu tử quái đản, cũng tên là Kha Nam!
- Nga, chắc là trùng tên thôi!
Kha Tây cười cười, tiếp tục nói:
- Vết thương của ta, muốn làm rõ phải bắt đầu tự nhị ca Kha Nam của ta, nhị ca ta trời sinh thiện lương, thông tuệ sáng suốt, là người được cả nhà cưng chiều hết mực, nhưng lại mang trong mình một vũ hồn vô cùng độc ác, tên là "Nhất lộ huyết lộ" (con đường bằng máu), Nhất lộ huyết lộ có đặc điểm là cấp cho chủ nhân U Minh sát khí, khiến cho số mệnh những người xung quanh thay đổi - trở thành số mệnh chịu khổ mà chết. Nói trắng ra là, chỉ cần Kha Nam xuất hiện, nhất định xuất hiện huyết tinh án mạng, hắn đi đến nơi nào, là nơi ấy chắc chắn có người chết.
Khóe miệng Trầm Côn co quắp lại.
- Trầm tướng quân không thoải mái sao?
- Không có việc gì, lão cứ nói tiếp đi.
- Ai!
Kha Tây thở dài:
- Khi được ba mươi tuổi, nhị ca của ta không biết đã hại chết bao nhiêu người, vì không muốn hắn hại chết người lương thiện. Huynh đệ chúng ta đã mấy lần liên thủ giam nhị ca trong một tòa mật thất, có điều chúng ta cũng không biết, vũ hồn của nhị ca quá tà môn, đã khắc chết thủ vệ canh chừng, theo kẽ hở bí mật chạy thoát. Ba huynh đệ chúng ta suốt đêm đuổi theo, nhưng có biết đâu, khi tìm thấy nhị ca, hắn đã chạy một mạch tới Xuất Vân Hải Thành ở Đông phương, lại còn sa vào tình yêu với một nữ nhân.
Thật là trời gây nghiệp chướng a! Nếu như nữ nhân kia chỉ là người thường, ba huynh đệ chúng ta chắc chắn sẽ mừng cho nhị ca cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc, cho hắn thành thân là được, ai biết đâu nữ nhân kia lại là đệ tử Huyền Minh Thánh Nữ của Nữ Oa cung. Huyền Minh là ni cô, không cho phép đệ tử cùng tục nhân yêu nhau, lại muốn mạnh mẽ chia rẽ nhị ca cùng nhị tẩu của ta! Ai! Lúc ấy huynh đệ chúng ta cũng là tuổi trẻ khí thịnh, cùng Huyền Minh Thánh Nữ đánh một trận.
Kha Tây thở dài:
- Trận chiến ngày đó, tiểu đệ ta còn là nhi đồng chưa thành niên, vừa động thủ đã bị lão tặc Huyền Minh bắt được, mà đại ca ta trời sinh tính phong lưu, trước mặt Huyền Minh trêu trọc vài câu, kết quả bị mụ ta xé nát da mặt, thành quái vật người không ra người quỷ chẳng ra quỷ, cuối cùng chạy trốn ra hải ngoại, còn nhị ca ta bị bắt, chịu tra tấn dã man mà chết.
- Còn lão thì sao?
Trầm Côn say sưa lắng nghe, lên tiếng hỏi:
- Lúc ấy ta đã hai mươi sáu tuổi, đã bái nhập Thiên Cơ môn, nói đến đây ta lại thấy thẹn với ba vị huynh đệ, trong trận chiến đó, ta biết mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Huyền Minh, liền đem theo tín vật của một lão bằng hữu, cũng là đệ nhất phong thủy sư lúc bấy giờ: Hàn Sơn lão nhân.
Kha Tây hối hận tiếp:
- Nhìn thấy tín vật của Hàn Sơn lão nhân, Huyền Minh nể mặt buông tha cho ta, nhưng mụ ni cô độc ác, lại dùng một khối đá đè lên lưng ta, khiến ta trở thành phế nhân cả đời không thể xoay người!
Nói xong, Kha Tây vén hắc bào sau lưng lên, lộ ra một hàng sẹo kéo dài từ cổ xuống tận xương cụt, trên lưng Kha Tây như được dán một lớp đá năm màu thanh, hồng, bạch, lam, lục, giống hệt một cái mai rùa đặt trên lưng lão, lại cũng giống thạch cao đắp trên phần xương gãy, khiến cho xương cột sống của hắn mất đi năng lực uốn cong.
Trầm Côn nhịn không được vươn một ngón tay ra, khẽ chạm vào khối đá một chút, kết quả thấy khối đá lạnh như một khối huyền băng vạn năm, cứng rắn như kim loại qua vạn lần tôi luyện, suýt nữa làm ngón tay Trầm Côn bị thương. Có thể tưởng tượng sống với một khối đá như thế trên lưng, Kha Tây đã phải chịu bao nhiêu nỗi khổ cực.
Bất quá khi ngón tay trạm vào khối đá kia, Trầm Côn bỗng nhiên trong lòng chợt động, mắt nhỏ liền phát sáng.
- Đây là khối đá Huyền Minh cấp cho!
Kha Tây không lưu ý biểu hiện của Trầm Côn, vẫn tiếp tục tói:
- Ba mươi mốt năm qua, khối đá kia đã dung hợp với máu thịt của ta, trỏ thành một bộ phận của thân thể, ta không có biện pháp khom người, cũng không cách nào ngồi xuống, hơn nữa khối đá kia nghe nói là một trong những phiến đã Ngũ sắc còn sót lại sau khi vá trời của Nữ Oa, đã có linh tính, nên nó không ngừng tra tấn linh hồn ta, để ta không lúc nào bình an, đêm đêm cũng vô pháp ngủ ngon!
Nói đến chuyện thương tâm, Kha Tây ảm đạm đấm đấm ngực:
- Nếu không phải Thiên Cơ môn có quá nhiều sứ mệnh, đại thù của ba huynh đệ còn chưa báo, ta thật sự không muốn sống nữa, bất quá nhiều lúc, ta cũng định uống rượu độc, chỉ mong chết cho nhanh để được giải thoát!
- Lão huynh,
- Không cần khuyên nhủ ta, để ta phát tiết một chút là được rồi.
- Cái kia, ta không có ý khuyên bảo gì lão.
- Vậy sao? A, ta minh bạch ý tứ của tướng quân rồi, chuyện mất mặt thế này không nên nói ra, ha ha, đường đường là môn chủ Thiên Cơ môn lại khóc thế này, quả thật là chuyện dọa người a.
- Ta cũng không bảo lão dọa người a.
- Nga, ta đã biết, tướng quân muốn cam đoan, sẽ không tiết lộ bí mật này, ha ha, không cần, Kha Tây tin tưởng vào nhân phẩm của tướng quân.
- Lão huynh, ngươi nghe ta nói hết đã, được không?
Trầm Côn ngồi xổm xuống, hai mắt trợn trắng dã, vẻ mặt vô cùng ai oán.
- Tướng quân rốt cuộc muốn nói cái gì?
Kha Tây ngây ngẩn cả người.
- Ta nói muốn làm một ít giao dịch, thế nào?
Trầm Côn cười hì hì điểm lên Ngũ Sắc thạch nói:
- Thứ này lão giữ cũng vô dụng, chỉ đáng một đồng tiền, hay là bán cho ta đi!
Sắc mặt Kha Tây trong nháy mắt thay đổi. Lão vừa nãy đã nói, khối Ngũ Sắc thạch này vốn thuộc về Nữ Oa cung, là linh vật thần thoại trong truyền thuyết. Hơn nữa đang dung nhập vào huyết nhục của Kha Tây, Trầm Côn muốn dùng một đồng mua khối đá này, chẳng phải là dùng một đồng mua cái mạng của lão sao?
Đây không phải là muốn làm nhục Thiên Cơ môn môn chủ sao?
- Ai nha, nhìn sắc mặt của lão huynh kìa, hiểu lầm rồi!
Trầm Côn cười hì hì nói:
- Ý của ta là, ta sẽ lấy khối đá kia xuống cho lão, sau đó lão bán lại cho ta!
- Trầm tướng quân đừng nói giỡn!
Sắc mặt Kha Tây vẫn là cực độ khó coi:
- Ta vừa mới nói qua, tảng đá kia là của Nữ Oa cung, là do Huyền Minh tặc ni 'ban cho' ta, cả thiên hạ này, trừ Huyền Minh ra, không có bất kỳ người nào có thể gỡ ra khỏi lưng ta.
- Chuyện này cũng không nhất định nha!
- Hừ, xem ra Trầm tướng quân không biết thực lực của Huyền Minh rồi!
Kha Tây lạnh nhạt nói:
- Ta nói cho ngươi biết, Huyền Minh là sư tỷ Thích Già Bồ Đề, thực ra, toàn bộ võ công của Thích Già Bồ Đề đều do Huyền Minh truyền thụ, mụ tặc già kia đã sống hơn sáu trăm năm, sớm đã cường đại đến mức người thường như chúng ta không thể tưởng tượng được!
- Vậy cũng nên thử một lần xem sao...
Trầm Côn mi mắt nheo nheo, không để ý sắc mặt Kha Tây, vươn hai tay, nhẹ nhàng đặt lên khối đá ngũ sắc. Theo động tác của hắn, 'rắc' một tiếng, khối Ngũ Sắc thạch hào quang rực sáng, quang hoa năm màu trên khối đá không ngừng phát ra, tựa hồ đang muốn kháng cự lại cái gì.
Kha Tây trong khoảnh khắc ấy cũng đột nhiên cảm giác được, lưng hắn bỗng nhiên thoải mái một chút, gánh nặng mấy chục năm qua lập tức đượt giảm bớt.
- Trầm tướng quân...
- Thế nào? Có bán không?
Trầm Côn cười híp mắt, lấy ra một đồng tiền, huơ qua huơ lại trước mặt Kha Tây.
Kha Tây vô cùng kinh ngạc, thủ đoạn của Huyền Minh đáng sợ là thế mà Trầm Côn lại có khả năng phá vỡ, lão theo bản năng gật đầu:
- Bán!
Vừa nói xong, Trầm Côn đã hai tay chế trụ Ngũ Sắc thạch trên người, cười hắc hắc, chậm rãi nhấc lên.
Xoạt, xoạt, xoạt!
Chỉ nghe liên tiếp âm thanh xé rách vang lên trên lưng Kha Tây, từng luồng máu tươi từ nơi tiếp xúc giữa khối đá và làn da Kha Tây chậm rãi chảy ra.
Tảng đá kia sớm đã dung hợp với huyết nhục Kha Tây, sau khi tách ra, đã kéo rách một lớp da của lão. Nhìn khối Ngũ Sắc thạch rời khỏi lưng mình, Kha Tây quên cả đau đớn, lão chỉ cảm thấy tột đỉnh rung động và mừng rỡ như điên!
- Trầm tướng quân, ngươi, ngươi quả thật có thể phá giải thủ đoạn của Huyền Minh!
Lão thiên a!
Điều này sao có thể?
Huyền Minh là lão quái vật sống tới sáu trăm năm, sớm đã trở thành tồn tại tối cao không thể động đến trong truyền thuyết, ai biết đâu Ngũ Sắc thạch của mụ, lại bị Trầm Côn dễ dàng gỡ xuống.
Việc này, Kha Tây không tin, ngay cả Thích Già Bồ Đề cũng không thể tin, coi như dù Huyền Minh có đích thân tới, cũng chỉ có nước kinh ngạc trợn mắt lên mà thôi.
Có điều bọn hắn không tin thì sao! Chỉ trong mười mấy giây, Trầm Côn đã nhấc được Ngũ Sắc thạch lên, đó còn là hắn lo lắng cho Kha Tây, nên động tác thập phần nhẹ nhàng chậm rãi.
- Hắc hắc, quả nhiên là bảo bối nha!
Lau sạch vết máu trên Ngũ Sắc thạch, Trầm Côn giơ cao lên, để ánh mặt trời chiếu thẳng vào khối đá rồi nhìn, chỉ thấy Ngũ Sắc thạch chỉ dày có một tấc, nhưng lại rộng lớn che khuất được cả tấm lưng của một nam nhân trưởng thành, khối bảo bối lớn như vậy, chỉ cần gia công thêm một chút, có thể làm thành một khối bối giáp (giáp che lưng), tuyệt đối là phòng ngự bậc nhất.
- Trầm tướng quân!
Kha Tây quên cả việc thưởng thức cảm giác nhẹ nhõm trên lưng, cũng chẳng thèm ngắm Ngũ Sắc thạch, lão cả kinh nói:
- Tướng quân, rốt cuộc ngài đã làm thế nào?
- Cái này sao, hắc hắc...
Trầm Côn đem khối Ngũ Sắc thạch cất kỹ, ngẩng đầu cười:
- Thiên cơ bất khả lộ!
Thiên cơ chó má gì! Thật ra đó là tác dụng của "Hồn Kinh", mà mấu chốt là, khi Trầm Côn chạm vào Ngũ Sắc thạch, cảm thấy khối đá truyền đến một chút linh tính.
Khối Ngũ Sắc thạch không hổ là thông linh bảo vật của Nữ Oa cung, nó hàng năm hấp thu nhật nguyệt tinh hoa, lại cùng Kha Tây tiếp xúc thiên mệnh, nên đã tự mình có linh tính, hoặc là nói, nó đã không còn là một khối đá vô tri, mà đã trở thành một sinh mệnh độc lập. Chính vì cảm nhận được chút linh tính ấy, Trầm Côn mới chợt nghĩ: Nếu khối đá có linh tính, thì cũng được tính là linh hồn, vậy thì..."Hồn Kinh" có ảnh hưởng tới nó được không? Vừa nghĩ đến đây, Trầm Côn liền thử, Ngũ Sắc thạch quả nhiên chịu ảnh hưởng của "Hồn Kinh", khẽ động một chút, vì thế, Trầm Côn liền không chút khách khí, dùng một đồng tiền mua luôn khối đá kia, cũng thuận tiện trị thương cho Kha Tây luôn.
Giúp Kha Tây băng bó vết thương xong, mắt nhỏ Trầm Côn nhấp nháy, tươi cười hỏi:
- Lão huynh, hiện tại cảm giác thế nào?
- Ha ha, toàn thân thoải mái!
Kha Tây không để ý đến thương thế, chậm rãi xoay người, lại cố gắng ngồi dậy, rồi cười to nói:
- Hơn ba mươi năm nay, rốt cuộc lại có thể ngồi được rồi.
- Hắc hắc, như vậy là tốt rồi...
Trầm Côn lập tức vươn tay:
- Vậy đưa tiền đây!
Kha Tây sững sờ hỏi:
- Tiền gì?
- Tiền trị bệnh đó!
Trầm Côn còn ra vẻ thành thật nói:
- Vừa rồi ta đã trả ngươi một đồng tiền để mua Ngũ Sắc thạch, chính là lão huynh, ta dù sao cũng đã trị khỏi thương thế cho lão, lão ít nhất cũng phải trả đồng tiền vừa rồi cho ta, rồi thuận tiện trả thêm mấy vạn đồng phí trị thương nữa chứ?
Kha Tây kinh ngạc bật cười:
- Mấy trăm vạn thì ta không có, bất quá...Trầm tướng quân không phải muốn trừng phạt Đại Bồ Đề tự sao? Bây giờ ta đã có thể hoạt động dễ dàng rồi, liền có thể đem ngươi đi gặp mấy người bằng hữu.
- Vậy ư? Mấy người bằng hữu của ngươi có bản lĩnh xử lý Thích Già Bồ Đề sao?
- Trầm tướng quân yên tâm, cho dù Đại Bồ Đề tự có dốc toàn lực, bằng hữu của ta cũng không để ý...
Vũ Toái Hư Không Vũ Toái Hư Không - Du Tạc Bao Tử Vũ Toái Hư Không