Americans like fat books and thin women.

Russell Baker

Download ebooks
Ebook "Vất Mộng Tàn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 4
Phí download: 1 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1444 / 11
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:30 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4
nh Tuyền,
Tôi thật không biết làm cách nào đến thăm Kiều được. Nhưng anh là bạn tốt của anh kiều, cả hai đã từng sống qua những ngày tuyệt đẹp nên ngoài việc gởi lá thư này, tôi thật chẳng biết làm sao hơn. Tôi nghĩ, chắc anh sẽ trả lời thơ tôi liền phải không anh?
Ðã hai tháng rồi, tôi không nhận được một chữ nào của anh Kiềụ Bao nhiêu thơ viết đi rồi chẳng có hồi âm. Ngày nghỉ hàn cũng đã qua đi mất nữa rồi song chẳng thấy bóng hình gì của anh Tông Kiều nhà tôi cả.
Lòng tôi rối rằm, không biết ảnh có bịnh gì không? Hay đã xảy ra chuyện gì ngoài ý rồỉ Anh có thể trả lời dùm tôi một bức thơ chăng?
Tôi muốn biết sự thật, bất cứ chuyện gì cũng xin anh cứ viết rõ ra cho tôi biết. Ðừng giấu giếm gì hết, anh nhá! Cảm tình giữa Kiều và tôi, anh biết cả. Vì thế, với anh tôi cũng không che giấu nỗi xốn xanh và lo lắng của mình. Ðêm nầy rồi đêm khác, cứ có ác mộng luôn luôn làm cho tôi thức giấc, tim run, lòng hoài niệm không làm sao thốt nên lời được. Tôi bối rối quá, không cách nào viết cho suông sẻ, mong anh thông cảm.
Cây dừa ở núi sau cũng rất nhớ bạn xưạ Mong anh một hôm nào đó trở lại Thành Ðô tâm sự với nó.
Kính chúc anh vui sống.
Khiết Ky
Tuyền để tờ thơ xuống, bẻ tay lắc rắc suy nghĩ. Chàng lặng lẽ nhìn khuôn hình Kỳ trên bàn. Ðôi mắt to trong hình vẫn trong suốt một cách đơn thuần. Ðôi mắt ấy nhìn gian phòng nhỏ nầy, nhìn cái thế giới không làm sao nhgĩ ngợi được nầỵ Ðâu đâu cũng đầy dẫy những cuộc tình với những lưới tình giăng mắc…
Thiệu Tuyền thở dài, học theo cách của Tông Kiều, lật úp mặt hình xuống. Hình như chỉ cần không nhìn cặp mắt ấy là chạy trốn được tội lỗi phụ bạc, chạy trốn được sự cắn rứt của lương tâm!
Tuyền từ từ đứng lên, thay đồ, rồi cầm phong thư bước ra khỏi căn phòng nhỏ. Chàng kêu xe đi vào khu chợ Trùng Khánh.
Bước vào lữ quá, Tuyền đứng bên cửa phòng Chuyên Tiểu Ðường đang tay gõ cửạ Cửa mở ra, Tiểu Ðường đang ngồi trườc bàn điểm trang tóc xoã bung xoà như sương, gợi cảm vô cùng. Ðôi mắt đầy nhiệt tình của nàng long lanh sinh động nhìn chàng. Nàng vui vẻ reo lên:
- Ồ anh Tuyền, hèn lâu mới gặp!
Tuyền nhìn Kiều chính là người vừa ra mở cửa thấy trên mặt Kiều cũng đầy dẫy gió xuân nồng. Kiều nắm tay Tuyền, cười hỏi;
- Anh tới thật đúng lúc. Anh Tuyền, có tình nguyện đứng chứng cho tụi này làm lễ cưới không?
- Saỏ
Tuyền sững sờ, cau mày, nhìn Kiều cách ngây dại, nói:
- Anh Kiều, cả hia tính thật chớ?
- Hôn nhân đâu phải là trò đừạ Tiểu Ðường đã thôi làm việc cho kịch đoàn, chúng tôi định thứ bảy tuần sau làm lễ thành hôn. Mời anh làm người chứng được chớ? Cái gì mà nhăn mắt nhíu mày vậỷ
- Thiệu Tuyền.
Tiểu Ðường đi tới mỉm cười nói thêm:
- Giúp dùm chuyện đó có thưởng. Tôi sẽ giới thiệu Tiểu bá Linh Mã trong kịch đoàn chúng tôi cho anh. Ðược không? Cô ta rất thích anh, bảo anh là mỹ nam tử của Trung quôc cổ điển đấy!
Tuyền nhăn tít mày nói với Kiều:
Ði ra ngoài một chút, rôi có chuyện muốn nói với anh.
Kiều ngạc nhiên song rồi cũng theo Tuyền đi rạ Tiểu Ðường mỉm cười nói với theo:
- Người ta nói bọn co gái hay thậm thà, thậm thụt, nhưng bọn đàn ông các anh thì cũng làm ra bí mật nọ kia chớ hơn gì?
Ðến hành lang, Tuyền trao thơ Khiết Kỳ cho Kiều xem. Kiều lặng lẽ xem xong rồi nhắm mắt lại, tựa lưng vào tường không nói gì hết.
Tuyền khẩn thiết hỏi:
- Tông Kiều, anh định đối xử với Khiết Kỳ như thế nàỏ Anh muốn tôi phải trả lời nàng sao đâỵ Nói đi!
Tông Kiều vẫn đứng im như hình cây tượng đá.
- Tông Kiều, nói đi chớ! Anh dự định cách nàỏ
Kiều từ từ ngẩng lên, đưa mắt nhìn về phòng Tiểu Ðường, lắp bắp:
- Mình…rời Tiểu Ðường…Không được.
- Thế thì anh cần tôi viết thơ cho Khiết Kỳ biết anh đã thay lòng đổi dạ?
Kiều không đáp:
- Tông Kiều, anh quyết định rồi phải không?
- Thiệu Tuyền! - Kiều lại nhìn cửa phòng Tiểu Ðường, nước mắt bỗng ứa rạ Chàng nắm tay áo Tuyền, khổ sở tiếp- Ðể đến nước nầy thì phần số của mình đã thành người phụ bạc rồị Không chỉ phụ bạc Khiết Kỳ, mà cả phục bạc Tiểu Ðường. Thiệu Tuyền, tôi không biết phải là Khiết Kỳ trong sáng, nho nhã, mỹ miều, như một mặt nước hồ. Còn nhiệt tình của Tiểu Ðường thì lại như hoả diệm sơn. Tôi nhìn nhận bây giờ tôi bị Tiểu Ðường nung đốt. Mình rời nàng không được mà nàng rời mình cũng không được. Thôi thì đành phụ lòng Khiết Kỳ. Khiết Kỳ là một cô gái ôn nhu và rộng lượng, nàng sẽ tha thứ cho tôị
- Anh cần tôi viết hết cho Khiết Kỳ biết không?
- Phải, nên nói cho nàng biết.
Tuyền kêu lên giọng phản đối:
- Tông Kiều!
- Thiệu Tuyền, tôi không rời Tiểu Ðường được!
Trả lời cách tuyệt vọng xong, Kiều quay mình đi vào phòng Tiểu Ðường. Tuyền đứng chết lặng lúc lâu mới thở dài, quay gót.
Ðêm nay, Tuyền mất trọn đêm viết rồi xé, xé rồi viết, viết mãi một lá thơ đến khi trời sáng bét. Chiều theo ý kiến của Kiều, Tuyền đem tất cả sự thật viết rạ Công phu của Tuyền là vận dụng hết tâm cơ, viết thật uyển chuyển, khéo léo, thỉnh thoảng chen vào lời tự trách mình và những an ủi Kỳ. Nếu Tuyền không kéo Kiều theo chàng để gặp Tiểu Ðường chắc không việc gì xảy rạ Thế nên Tuyền nhìn nhận lỗi của mình không tha thứ được.
Thơ gởi đi một tuần, mà không có thơ gởi lạị Nhưng vào một buổi chiều Tuyền vừa bước vào căn phòng chàng ở chung với Kiều lúc trước bỗng phát hiện có một thiếu nữ đang ngồi lặng trước bàn.
Tuyền hoảng hốt kêu lên:
- Khiết Kỳ!
Kỳ ngẩng lên với đôi mắt tràn ngập bi thương, lặng lẽ nhìn Tuyền. Nàng ốm như que, xanh xao, tiều tụỵ Nàng mặc áo dài đen, tay ôm cây đàn tranh xưa mà nàng đã yêu như yêu chính mình. Nàng ngồi như một u linh, chập chờn, phảng phất.
Nét tiều tụy và suy yếu của nàng đã làm cho Tuyền chấn động. Tuyền lại bất giác kêu lên:
- Khiết Kỳ!
Tôi muốn gặp Tông Kiều!
Tiếng nói của Kỳ nhỏ rứt, nhỏ trầm như hơi thở Tuyền gật đầu:
- Ðược, Khiết Kỳ, cô ở đây đợi, tôi đi lôi ảnh về.
Tuyền đáp xong, chạy ngay ra cửa, gọi xe hơi đi vào khu chợ Trùng Khánh.
Khoảng giờ sau, Tuyền và Kiều đồng bước vào phòng nhỏ. Suốt thời gian Tuyền đi Kỳ vẫn ngồi nguyên bộ bất động. Kiều bước vào, thấy Kỳ, không sao ngăn được phát run:
- Khiết Kỳ!
Gọi được tên nàng, Kiều đứng lặng, không biết phải nói thêm gì nữạ Khá lâu sau, Kiều mới nuốt nước miếng, khổ sở nói:
- Khiết Kỳ, xin tha thứ cho anh, anh có lỗi với em.
Kỳ trước sau như một, vẫn nhìn Kiều không chớp mắt. nàng không nói gì, cũng không khóc. Phải một chập sau nữa, nàng mới nói nhỏ:
- Tông Kiều, cái anh thích nhứt là được nghe em đờn tranh, phải không? Có cần nghe lại một khúc không? Kể là khúc đàn anh cùng em cáo biệt!
Nàng để đàn nằm dài trên hai bắp vế, sau đoạn nhạc reo rung nhấn, nàng cất tiếng nhỏ hoà cả với nhạc:
- Anh với em ngày xưa,
Kết nhau như hình bóng.
Anh với em ngày này,
Như mây bay, mưa rớt.
Anh với em ngày xưa,
Như lời vang đồng vọng.
Anh với em ngày nay,
Như lá lìa cành chết.
Anh với em ngày xưa,
Như đá vàng không vết.
Anh với em ngày nay,
Như sao trời nổ vỡ.
Ca xong, nàng ngẩng lên. Mãi đến bây giờ hai hạt châu to mới chảy dài theo hai bên má nàng chảy rớt xuống. Kiều và Tuyền đều bị tiếng ca và thần sắc của nàng làm cho chấn động mãnh liệt. Không ai dám lên tiếng nói một lời nàọ
Khiết Kỳ đưa mắt nhìn quanh bàn, đột nhiên chụp lấy con dao rạch đứt tất cả dây đàn. Rồi vứt đàn ra đất, rồi thê thảm nhếch cười:
- Ngày xưa, bá nha vì người tri kỷ mà huỷ diệt đàn. Ngày nay, em vẫn luôn nhận anh là người tri kỷ duy nhất nên từ rày về sau em không đàn tranh nữạ
Nói xong, nàng đứng dậy đi ra ngoàị Kiều theo ra đến cửa, gọi:
- Khiết Kỳ, đừng đi!
Kỳ dừng chân, nhưng nói mà không quay lại:
- Sắp có xe đi Thành Ðo, em cần phải lên xe cho kịp. Anh về đi, em không có trách anh. Thoáng thấy anh là em biết ngay anh không thể trở về với em. Thế thì…đến đây là hết! Ðể anh Tuyền đưa em lên xẹ Anh về đi, cho em gởi lời chào cô Chuyên Tiểu Ðường!
Nàng nói giọng lạnh băng và chắc nịnh, có đầy đủ sức mạnh không cho phép phản đối, Kiều như bị đóng đinh ở cửa, không làm sao nhích chân di động. Tuyền lật đật chạy theo Kỳ, lặng lẽ đưa nàng ra bến xẹ
Ðến bến xe, Khiết Kỳ bỗng nhiên lảo đảọ Theo bản năng, Tuyền chụp tay nàng đở lạị Nàng cắn răng, lúc người đứng vững được rồi, thì mặt lại rất xanh.
Tuyền chú ý nhìn nàng, bỗng nhiên chàng giật nẩỵ Phía trước bụng nàng nổi gò lúp lúp, chàng đã nhìn ra sự thay đổi trên cơ thể của nàng rồị Áo dài rộng không che được bụng dạ nàng. Chàng siết mạnh tay nàng, hỏi dồn:
- Khiết Kỳ, tại sao cô không nóỉ
- Nói gì?
Chàng nhìn bụng nàng khiến mặt nàng càng xanh thê thảm. Nàng khổ sở tiếp:
- Tôi muốn viết thơ báo cho anh kiều biết từ trước, nhưng sợ làm ảnh hưởng đến việc học hành của ảnh. HƠn nữa, tôi nghỉ, nghỉ đông năm nầy ảnh về là làm lễ cưới, thai bốn năm thánt khéo giấu cũng chẳng ai nhìn rạ - Giọng nàng uất nghẹn- Ðịnh đợi ảnh về sẽ nói, nào hay…
Tuyền vẫn thắc mắc:
- Nhưng sao hồi nãy cô cũng không nóỉ
- Nói với Kiều à? - Kỳ lắc đầu, nhìn thẳng Tuyền- Ảnh không còn yêu tôi thì tội gì tôi lại đi dùng cái khối thịt nầy để lôi kéo ảnh? Cá tánh ảnh tôi biết, ảnh có thể đứng ra chịu trách nhiệm về đứa con. Nhưng, tôi cần một người chồng miễn cưỡng như thế để làm gì? Ảnh sẹ hận tôi suốt cả đời, hận tôi không dùng đến phương cách này để trói buộc chân ảnh! Tôi không làm như vậỵ
- Khiết Kỳ! Cô ra nông nổi nầy thì Kiều phải chịu trách nhiệm về đứ bé. Cô phải để cho ảnh chịu trách nhiệm!
Khiết Kỳ lắc đầu, cương quyết:
- Không, giữa vợ chồng, đến lúc chỉ còn lại trách nhiệm thì cũng là đến lúc bi thương nhất!
Tuyền kêu lên:
- Nghe tôi đi Khiết Kỳ! Cô đợi ở đây để tôi chạy đi kêu Kiềụ Cô cũng không thành hôn với Kiều thì từ rày về sau cũng khó có cuộc an bày ổn thoả nào hơn. Cô chờ tôi, đừng lên xe!
- Không cần đâu anh Tuyền!
Kỳ nói ngăn song không cản được chân Tuyền bước sãị
Khi Tuyền và Kiều hào hển đến thì Kỳ đã lên xe về Thành Ðô rồị Tuyền chụp áo Kiều, trợn mắt, nói giọng giận dữ:
- Anh phải chạy theo Khiết Kỳ ngaỵ Nếu anh không chịu trách nhiệm, tôi sẽ móc mắt anh.
Kiều bình tĩnh đáp:
- ngày mai tôi sẽ lấy xe đi Thành Ðô. Yên tâm đi anh Tuyền, tôi không thể để đứa bé ấy không chạ
Tuyền do dự một lúc mới hỏi:
- Còn Tiểu Ðường?
- Lát nữa tôi sẽ nói hết các việc cho nàng biết.
Tuyền không nói gì., Cả hai đứng lặng nơi bến xẹ Kiều hoang mang đưa mắt nhìn xa, nhìn xa…Trước mắt chàng đã trải giăng một màn nước mắt.
Kiều ngồi bên cửa sồ xe còn năm phút nữa thì xe chạỵ Chàng gác đầu qua cửa sổ kiếng, cảm giác chua xót như một trận ba đào bữa đập vào chàng.
Ánh mắt chàng trở thành mơ hồ, nhạt nhoà. Trong mơ hồ, trong nhạt nhào đó dường như chàng thấy lại ánh mắt của Chuyên Tiểu Ðường. Trọn đêm qua nàng hết khóc lại cười, hết cười lại khóc. Ðôi mắt nàng như tóe lửa thiêu đốt mà lòng chàng như miếng sắt trong lò, lòng chàng bị nung đỏ rạ Một cảm giác đau nhói làm cho thần trí chàng đâm ra hồ đồ.
Xe sắp chạy rồị Bỗng nhiên, Kiều nhìn thấy một bóng người chạy bay lại bảo khoan. Chàng thấy người ấy vẫy tay gọi chàng, đồng thời cứ vừa chạy vừa gọi, chạy như điên, gọi như điên.
Bóng ấy đến gần, Tông Kiều mới nhận ra là Thiệu Tuyền. Phải rồi, chắc Tuyền đến đưa tiễn! Nghĩ thế Kiếu đưa tay ra ngoài xe vẫy vẫỵ
- Tông…Kiều! Tuyền vừa gọi vừa chạy đến.
Kiều cũng lên tiếng đáp:
- Thiệu Tuyền, xin giã từ!
- Kiều anh, Tiểu Ðường..
Kiều chưa kịp nghe hết câu thì xe chuyển bánh. Kiều hỏi lớn:
- Tiểu Ðường làm saỏ
- Nàng tự vận rồi!
Kiều bật dậy, chen ra cửa xẹ Bất kể xe đang lấy trớn, Kiều nắm thành xe, rồi bay mình nhảy xuống. Kiều té bó càng ở đường xe, xe vẫn vọt tới, vứt lại phía sau một đám bụi mù. Tuyền chạy tới, đứng thở hào hển. Kiều bò dậy được, cũng may kh6ong bị thương tích gì. Chàng chụp áo Tuyền hỏi liền:
- Tiểu Ðường chết rồi à?
Tuyền lắc mạnh đầu, thay cho câu trả lời vì mệt nên chưa nói ra được.
- Tiểu Ðường bây giờ ra saỏ
- Ðã đưa vào bịnh viện cứu chữạ - Tuyền nói không kịp thở- Do tôi phát hiện đó. Không biết nàng uống cái giống gì mà cứ kêu anh, luôn luôn gọi anh, gọi thật là thê thảm!
- Liệu cứu được không?
- Hổng biết.
Kiều chạy như điên vào khu chợ.
Tại bịnh viện, qua hăm bốn giờ cấp cứụ Tiểu Ðường đã thoát hiểm. Kiều ngồi luôn bên giường nàng, cầm lấy tay nàng. Bác sĩ bảo thời kỳ nguy hiểm đã qua, Kiều mới gối đầu bên gối, nàng lẩm bẩm:
- Trời ơi, hỡi trời!
Tuyền đi đến lay nhẹ Kiềụ Kiều gượng dậy với ánh mắt đỏ ngầu những đường gân máu nhỏ và nước mắt. Tuyền hạ giọng:
- Theo tôi thấy thì anh không thể rời nàng được.
Kiều nắm siết Tiểu Ðường, nàng vẫn còn mê mang. Kiều không nói gì, chỉ áp tay nàng lên má mình.
Tuyền hỏi:
- giải quyết cách nào với Khiết Kỳ?
Kiều khổ sở nhìn Tuyền. Tuyền cũng nhìn đăm đăm lại Kiều:
- Ðã đến nước nầy thì…Tông Kiều, tôi không đành để cho con Khiết Kỳ không chạ Kiều anh có đống ý giao đứa bé ấy cho tôi không?
Kiều ngạc nhiên nhìn Tuyền:
- ý… ý của anh là saỏ
- Tôi đi Thành Ðô. Nếu Khiết Kỳ nhận lời chúng tôi sẽ làm lễ cướị
- Thiệu Tuyền! - Kiều xúc động mãnh liệt-
- Mình hết sức cám ơn anh.
- Ðừng nói cám ơn. - Tuyền nhếch cười-. Ngay lần thứ nhất gặp Kỳ, tôi đã yêu sâu xa nàng rồị Nhưng lúc bấy giờ, nàng thuộc về anh, trong lòng tôi hãy còn…- Tuyền liếc nhìn Tiểu Ðường ở giường bên, thở dài- Số mạng là một cái gì hết sức lạ lùng và quỉ quái!
- Dầu sao đi nữa thì tôi cũng hết sức cám ơn anh.,
Kiều cởi mở, nói thêm một câu:
- Xin anh xử đẹp với Kỳ…và…đứa nhỏ.
- Yên tâm, đi, Tông Kiều!
Cả hai siết tay nhau thật chặt.
HÔm sau Tuyền mua vé đi Thành Ðô.
Vào những ngày cuối năm, Tuyền làm lễ cưới Khiết Kỳ. Trước đó một hôm, Kiều đã lên tiếng trước là chàng cùng Tiểu Ðường có việc phải từ giả Trùng Khánh đi Côn Minh. Sau đó cả hai mất hẳn tông tích.
Có người nói cả hai vào ẩn cư trong núị Lại có người nói, cả hai xuất dương sang Mỹ. Không biết ai nói đúng. Chỉ biết cả hai tuyệt tích, có thể cả hai còn sống, sống trong khung trời của cả hai và không muốn cho người thứ ba nào biết đến.
Tháng năm sau, Khiết Kỳ sanh được một bé gáị Ðứa bé ấy lại là đứa con duy nhất giữa nàng và Tuyền. Bởi vì sau khi sanh, nàng bị bệnh luôn đến liệt giường. Nàng mất đi vào năm dân Quốc thư ba mươi mốt. Bấy giờ con nàng chỉ mới biết lẫm đẫm.
Tuyền biết rất rõ, Khiết Kỳ chỉ là cái bóng của Kiềụ Kiều như cái hình mà hình mất đi rồi thì bóng cũng nhoà tan. Tuyền nhớ lại câu chính chàng đã nói năm nào:
- Bóng mất hình làm sao bóng tồn tại được!
Và nay, hình đã mất rồi! Kiều là hình đã mất rồi thì Kỳ là cái bóng cũng mất. Tuyển chỉ chụp được vết bóng tàn. Tất cả đều không hơn một vết mộng tàn.
Tuyền chôn cất Khiết Kỳ xong, đưa đứa bé rời khỏi Thành Ðô.
Vất Mộng Tàn Vất Mộng Tàn - Quỳnh Dao