Outside of a dog, a book is man's best friend. Inside of a dog it's too dark to read.

Attributed to Groucho Marx

 
 
 
 
 
Tác giả: Stefan Wolf
Thể loại: Trinh Thám
Nguyên tác: “Gefangen In Der Schreckenskammer”
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Lê Huy Vũ
Số chương: 15
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 98 / 9
Cập nhật: 2020-06-02 10:02:38 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Sáu - Gỗ Cứng Bị Tống Tiền
au khi chia tay quân sư, Tarzan trở về kí túc xá. Cửa nhà chính khóa trái.
Tarzan đành lượm một mớ sỏi và bắt đầu ném lên cửa sổ “Tổ đại bàng”.
Phải đến hòn sỏi thứ năm, Tròn Vo mới chịu ló bản mặt trăng rằm tròn vành vạnh sau cửa kính. Nó thì thào:
- Hả? Tao đi lấy thang dây thòng xuống đây.
- Ê, ê, không cần. Tao đi có phép hẳn hoi. Về bằng lối tắt sẽ bị thầy Gỗ Cứng thắc mắc. Tao biết rằng Obermeier giữ chìa khóa nhà. Mày hãy qua Vỏ Ốc gọi giùm gã xuống.
Thằng mập dụ dự. Làm sao nó lại không biết căn phòng Vỏ Ốc nằm ở tầng hai, phía sau nhà, nơi hai “đầu gấu” Obermeier và Hasso Feindt đang đóng đô. Nhưng…
- Tao ớn quá đại ca. Obermeier hay lên mặt đàn anh lắm. Nó mà nổi khùng là tao lãnh đủ.
- Nếu nó giở giọng ăn hiếp mày, tao sẽ buộc chân nó lên tận cổ. Bảo nó vậy.
Tarzan không tốn thì giờ đợi lâu. Ít ra lời cảnh cáo của hắn cũng có hiệu nghiệm. Coi kìa, Obermeier đã đích thân xuống mở khóa cửa. Gã cười nhăn nhở đầy nhạo báng, phả ra mùi bia nồng nặc:
- Về sớm thế đàn em? Chắc không rời nổi phố phường, hả?
- Thường ngày anh biết đùa đúng cách hơn kia mà, Obermeier?
- Vì chú mày mà ngay cả tiến sĩ Hartholz cũng đã thức chong chong cả đêm đấy.
- Sao, Gỗ Cứng đợi tôi?
- Phải, nhóc ạ. Tới chỗ ông ấy liền đi.
- Ô-kê. Tuy nhiên ông anh làm ơn đừng khóa cửa nhé. Có thể tôi còn quay ra đấy.
- Ơ… mày tính dọt nữa à?
- Còn tùy. Nhưng nếu anh cứ khư khư thủ chìa khóa thì hãy đứng đó mà ngóng.
Obermeier sầm mặt:
- Tao đâu phải là thằng gác-dan của mày. Chìa khóa đây!
Tarzan cười, nhét chiếc chìa khóa dài bằng cái muỗng khuấy cà phê vào túi và bỏ đi một mạch sang nhà khu giáo viên. Hắn vừa gõ cửa một cái là thầy Gỗ Cứng đã thò đầu ra hầm hầm:
- Hừ, trò Carsten hả! Vô đi.
Căn hộ của ông thầy ngăn nắp không chê vào đâu được. Trên tường treo một bức tranh cực quý, đập ngay vào mắt mọi người. Một nguyên bản của danh họa Van Dyck vẽ từ thế kỉ 16.
Gỗ Cứng ngự sau bàn viết, trước mặt là một li trà nhúng đang bốc hơi. Ông xoay ghế về phía Tarzan:
- Trò đã làm tôi giận dữ, trò Carsten.
- Thầy lên cơn thịnh nộ vì điều gì trong khi em vẫn tỏ ra… hoàn hảo ạ?
- Đừng xạo nữa, Carsten. Trò đã đi quá lâu. Trò ở đâu về hả?
Tarzan trả lời cực kì lễ phép:
- Thưa, em đã ở chỗ thanh tra Glockner. Em là một nhân chứng quan trọng trong một vụ án bí mật của cảnh sát.
- Ta phải tin lời trò sao?
- Thầy hãy hỏi ông thanh tra thử xem.
Gỗ Cứng trề môi:
- Tôi hỏi để làm gì khi ông thanh tra là sư phụ của cậu. Ông ấy sẽ tìm đủ cách để bảo vệ… đệ tử của mình.
Mặt Tarzan đanh lại. Hắn không thể để ai đùa với danh dự của bố Gaby:
- Thầy muốn nói rằng thanh tra Glocker sẽ cố tình nói sai sự thật để bênh vực em chứ gì? Nếu vậy, em tự thấy bổn phận phải nói cho ông thanh tra biết để chú ấy giải quyết với thầy…
Gỗ Cứng vội xua tay:
- Không, không! Tôi đâu muốn ám chỉ vậy. Tôi hiểu thanh tra Glockner là một con người hoàn hảo, một viên chức hoàn hảo. Ý tôi là: ông ấy không thể biết cậu có về thẳng đây không, hay còn vòng vèo… Ồ, đợi chút nghe.
Chuông điện thoại đã reo nãy giờ khá lâu. Gỗ Cứng quay lại thò tay qua bàn viết chụp ống nghe. Tarzan chỉ đứng cách một cánh tay sau lưng ông ta.
Gỗ Cứng xưng danh:
- Hartholz đây!
- Vẫn còn thức à? Thức đêm thấy đêm dài chớ?
Mẫu đối thoại lọt vào lỗ nhĩ Tarzan rõ mồn một. Hắn nhíu mày.
Gỗ Cứng còn ngạc nhiên hơn cả hắn. Ông ta hằm hè:
- Ai đó làm ơn nói năng cho đàng hoàng nghe.
- Hà hà, ta lại phải đàng hoàng với mi sao, trong khi ta đã nắm tẩy mi từng li từng tí. Này Gỗ Cứng, mi sắp lên đoạn đầu đài.
- Ông là ai?
- Ta là chuyên gia lột mặt nạ bọn đạo đức giả. Mi hiểu chớ. Mi đâu phải tên gõ đầu trẻ hoàn hảo như mi cố tỏ ra. Đến chết cười mất. Ha ha ha ha!
- Lạy Chúa, ông muốn gì?
Gỗ Cứng quên biến “trò Carsten” sau lưng. Mồ hôi trên gáy ông ta nhỏ thành giọt. Ông ta run rẩy thực sự. Giọng âm binh bên kia đầu dây tiếp tục:
- Ta chỉ cần gỡ cái mui rùa vỏ bọc của mi là mi sẽ hiện nguyên hình. Thật tồi bại, mi là một thằng ăn cắp vặt, ăn cắp quen tay thành ghiền. Không tuần nào mi không chôm chỉa khăn mu-xoa và bít-tất đàn ông ở các cửa hàng trong thành phố. Toàn khăn tay và bít-tất đàn ông. Mi bị bệnh gì vậy Hartholz? Ta đoán chừng là mi đã đủ điều kiện mở một cái “shop” để bán hai món đồ ăn cắp đó. Mi chất đống chúng ở đâu hả, cả một núi bít-tất và khăn mu-xoa khổng lồ?
Gỗ Cứng rên rỉ. Tiếng rên thê thảm của một con người “hoàn hảo” 99 phần trăm, trừ một phần trăm… ghiền ăn cắp vặt. Ông ta hầu như quên bẵng trong căn phòng còn có sự hiện diện của Tarzan.
Kẻ giấu mặt lại tiếp, rõ ràng đã cố nói sai giọng đi, nghe như tiếng lon gỉ:
- Giờ có lẽ mi đã biết ta là ai rồi. Ta là vua nhập nha, vua ăn trộm đây. Tối nay… ờ ờ, lúc trời chưa giống như bây giờ, ta đã đột nhập vào phòng khám của lão Tickel khốn kiếp. Ta đã cuỗm đi những hồ sơ bệnh lí và các cuốn băng ghi âm của lão. Hà hà, ta đâu dè mi là một trong những bệnh nhân tâm thần của lão ta. Tài liệu về mi thú vị lắm. Chôm chỉa bít-tất và khăn tay, hà hà. Đồ chó chết.
Gỗ Cứng nuốt nước bọt:
- Tôi… nếu… ông… nhưng…
- Líu lưỡi rồi chớ gì. Chưa đâu, đó chỉ là màn khai vị thôi. Món chính ta sắp bưng ra đây. Nếu mi không muốn ta công bố sự thật về tiến sĩ Gỗ Cứng trước cả bàn dân thiên hạ thì mi phải trả tiền cho ta. Hiểu chứ? Một kẻ tống tiền đây!
Gỗ Cứng hít một hơi thật sâu:
- Tôi… tôi chỉ có đồng lương giáo viên.
- Quyên chuyện lương đi, ta cần gì mớ tiền còm đó. Ta muốn cái mà không ai có, ngoài mi. Bức tranh của Van Dyck! Ta muốn có nó! Mi phải giao nó cho ta hoặc chịu nhục nhã tới chết. Địa điểm và thời gian mang tranh đến, ta sẽ gọi điện lại. Chào nhé, ngón tay Gỗ Cứng giỏi múa! Ha ha ha!
Cạch. Chấm dứt cuộc đàm thoại. Chỉ còn kẻ bị tống tiền ngồi đờ ra như bị hớp hồn.
Tarzan sững lại khoảng năm giây. Giây thứ sáu, hắn lùi lại thật xa nơi ông thầy ngồi ủ rũ. Hắn di chuyển không gây một tiếng động nhỏ.
Gỗ Cứng mếu máo:
- Ôi, bít-tất, khăn mu-xoa. Ôi, vớ, ôi, khăn tay… tao chết vì chúng mày…
Tarzan kêu lên:
- Thưa thầy! Thầy mệt chăng?
Gỗ Cứng nảy người như tên lửa phóng khỏi bệ. Ông ta gào lên:
- Trò làm gì ở đây hả?
- Thì chính thầy cho gọi em mà…
- Ừ nhỉ! Phải rồi.
Khuôn mặt thê lương của Gỗ Cứng làm Tarzan cảm thấy tội nghiệp. Căn bệnh tắt mắt do trời sinh chớ ông ta nào muốn, Tarzan biết như thế. Và chính vì vậy nên ông ta mới tìm đến Tickel mong được giúp đỡ.
Đầu cúi xuống, Gỗ Cứng liếc Tarzan:
- Vừa rồi…ờ… là một bà người quen của tôi. Thoạt đầu... ờ… tôi không nhận ra giọng bà ta.
Tarzan gật đầu tỉnh queo.
- Trò… ờ… hi vọng trò đã không nghe lỏm. Trò không nghe rõ lời nào chứ?
- Không ạ. Em chỉ có cảm giác cái bà đó luôn ngắt lời thầy.
Gỗ Cứng nhẹ người:
- Đúng hoàn toàn. Ai mà bà ta chẳng ngắt lời. Thậm chí bà ta còn dám ngắt lời cả Thủ tướng nữa kìa. Ha ha ha ha!
Tarzan cũng cười… phụ họa. Hắn hiểu rằng Gỗ Cứng đang dần tĩnh trí lại. Nguôi sợ rồi!
- Còn về vụ trò đi vào thành phố vừa rồi, ta hoàn toàn đồng ý với trò, Carsten ạ. Ta mến mộ thanh tra Glockner lắm và sẵn sàng ủng hộ việc trò là một cộng tác viên quan trọng của ông ấy. Ta sẽ không cần phải hỏi lại thanh tra Glockner đâu. Chúc trò một giấc ngủ… hoàn hảo.
o O o
Tarzan lững thững bước qua sân trường. Khuya lắm rồi nhưng đầu óc hắn vẫn tích cực hoạt động. Tối nay sao mà xảy ra lắm sự cố: Gaby mất tích, tên đột nhập vào phòng khám của Tickel thì lợi dụng hồ sơ để tống tiền, gã ngốc Lambster thì giương súng bắn vô một con chó nhỏ, Tickel lòi tẩy là một kẻ toan lừa đảo hãng bảo hiểm, và… tiến sĩ Gỗ Cứng hỡi ơi, lại từ một thầy giám thị hoàn hảo biến thành một tay ăn cắp bít-tất. Hết ý kiến.
Trên đường về “Tổ đại bàng”, Tarzan đảo lên tầng để trả chiếc chìa khóa cổng cho gã Obermeier.
Cửa Vỏ Ốc khép hờ. Tarzan thận trọng đẩy cửa.
Trong buồng vẫn để hai ngọn đèn ở đầu giường. Mịt mù khói thuốc lá.
Hasso Feindt nằm khểnh trên giường đọc tạp chí. Chiếc đĩa để trên tủ đêm đầy tàn và đầu mẩu thuốc lá. Gã giận dữ ngước nhìn khi Tarzan bước vào.
Horst Obermeier ngồi trên giường, co hai đầu gối lên cắt móng chân. Gã cũng phì phèo điếu thuốc. Ngoài ra còn tu dở một chai bia để cạnh. Gã nhấm nhẳn:
- Ê, đồ mất dạy! Mày không được dạy rằng phải gõ cửa trước khi vào nhà người khác sao?
Tarzan khinh bỉ:
- Tôi chỉ muốn nhẹ nhàng để khỏi khuấy động giấc ngủ của các anh thôi, đồ dưa chuột thối. Chiếc chìa khóa thì tôi định tra vào lỗ mũi anh để sáng mai anh đủ sức tìm ra kia đấy.
Obermeier bảo gã bạn:
- Mày nghe thằng nhãi ăn nói kìa!
Hasso Feindt hạ cuốn tạp chí xuống. Gã gầm gừ:
- Ê Horst, mày bảo cái con khỉ rừng xanh này xéo đi với quỷ! Tao hết chịu nổi nó rồi.
Tarzan cười nhạt:
- Này Feindt, anh làm tôi đau lòng quá. Anh không chịu nổi tôi ư? Trời, tôi sẽ khóc đến lụt cả kí túc xá mất. Tôi còn vùi đầu trong gối mà sụt sùi như mưa dầm nữa chớ. Chúa ơi, Hasso Feindt không ưa con! Hu hu hu! Và Horst Obermeier cũng không thèm làm bạn với con! Hu hu hu!
Đoạn hắn cười, quẳng chìa khóa vào bàn chân trần của Obermeier khiến gã này ré lên vì đau.
Tarzan ra khỏi Vỏ Ốc.
Sau đó hắn xuống buồng điện thoại, nhấc phôn gọi cho thanh tra Glockner:
- Cháu đây, thưa chú Glockner. Đã có tin gì mới chưa ạ?
Giọng thanh tra Glockner buồn thiu:
- Tiếc là chưa.
Tarzan thấy lòng trĩu nặng. Ôi Gaby! Chuyện gì đã xảy ra với bạn?
Rồi hắn cố trấn tĩnh, kể lại với ông thanh tra về sự xuất hiện của chuỗi kim cương của Tickel ở nhà cô Angelika, và cả chuyến viếng thăm khuya khoắt của Lambster tại nhà riêng Tickel.
- Chú sẽ thẩm tra Lambster, cháu ạ. Chỉ nội việc anh ta sử dụng vũ khí không giấy phép là đã đủ bị ra tòa. Còn về Tickel, chúng ta chỉ có thể túm gáy ông ta, nếu ông ta đòi hãng bảo hiểm bồi thường chuỗi kim cương. Nếu không, đó chỉ được coi là một lời nói dối vô thưởng vô phạt.
Còn vài giờ nữa là sáng. Và buổi sáng này sẽ vắng mặt Gaby! – Tarzan bất giác nghĩ thầm.
- Tarzan, cháu vẫn nghe đấy chứ?
- Xin lỗi chú. Cháu vừa nhãng qua chuyện khác một chút. Còn điều này nữa ạ: Đúng như chú cháu mình đã dự kiến, tên đạo chích xâm nhập phòng khám Tickel là nhằm vào hai tủ hồ sơ bệnh án của chủ nhân.
- Cháu nói rõ hơn coi.
- Vâng. Có điều gã không phải là kẻ muốn thủ tiêu bệnh án cá nhân, mà ngược lại. Gã là một tên tống tiền.
- Sao cháu biết?
- Cháu ngẫu nhiên nghe lỏm được một cú điện thoại.
Tarzan gắng thuật lại, trung thành từng chữ.
Thanh tra Glockner sững sờ:
- Quả là một gã tống tiền ranh ma. Như vậy tiến sĩ Hartholz chỉ là nạn nhân đầu tiên của gã. Gã sẽ còn tống tiền vô số bệnh nhân khác nhờ các hồ sơ lấy cắp. Và phần lớn các nạn nhân sẽ không tìm đến cảnh sát chúng tôi. Họ xấu hổ. Họ sợ dư luận sẽ biết những lệch lạc tâm lí và thần kinh bất ổn của mình. Thế là tên tống tiền tha hồ khuynh đảo. Theo cháu, ông tiến sĩ sẽ chịu thua gã chăng?
- Chắc chắn đấy ạ. Có lẽ giờ đây ông ta đang ngắm nghía bức tranh của Van Dyck lần cuối, để rồi vừa nghiến răng vừa run rẩy gói nó lại… Những người khác cũng sẽ thế thôi ạ.
Ông Glockner ngưng thoại một hồi lâu. Có thể hiểu rằng ông đang dự định một kế hoạch tác chiến. Ông nói:
- Chúng ta sẽ không chịu bó tay đâu. Có một nguồn khả dĩ khai thác được. Đó là Tickel. Cháu hiểu chú nói gì rồi chứ? Trước sau gì những nạn nhân bị tống tiền cũng sẽ tìm đến ông ta. Ông ta sẽ phải trả lời họ về vụ phòng khám bị đột nhập. Chúng ta sẽ thông qua Tickel để nắm danh sách những nạn nhân ấy. Và sau đó họ sẽ cung cấp cho chúng ta chân dung kẻ tống tiền.
Tarzan reo lên:
- Ý của chú rất hay! Cháu nghĩ rằng có thể Lambster cũng nằm trong danh sách những bệnh nhân bị tên tống tiền gọi phôn đến. Bằng cớ là gã đã hốt hoảng mò tới nhà Tickel ngay sau khi tan buổi chiếu phim. Biết đâu gã mới là kẻ đầu tiên được nhận cú phôn chết người.
- Ý hay đó, Tarzan. Để chú sẽ tìm hiểu việc này.
Tứ Quái Tkkg Tập 32 - Một Mình Trong Hầm Tối Tứ Quái Tkkg Tập 32 - Một Mình Trong Hầm Tối - Stefan Wolf Tứ Quái Tkkg Tập 32 - Một Mình Trong Hầm Tối