Good as it is to inherit a library, it is better to collect one.

Augustine Birrell, Obiter Dicta, "Book Buying"

Download ebooks
Ebook "Tổng Giám Đốc Gạt Cưới"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Cầu Mộng
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 20
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 699 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 05:43:28 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9
ầu óc từ từ tỉnh táo lại, ánh mắt tiêu cự dần dần rõ ràng, Ôn Ngọc Thanh gập đầu gối ngồi ở đầu giường, vùi đầu ở giữa hai đầu gối, lâm vào cảm giác hối hận.
Cô làm sao lại để ình đi tới tình trạng này? Nhìn trái tim của mình ngày từng ngày rơi vào tay địch, cô cảm thấy trước nay chưa từng khủng hoảng, duy nhất tâm là muốn để lại ình, có thể cái gì cũng không cần, chỉ cần bảo vệ lòng mình. Đã từng nhìn mẹ đau khổ vùng vẫy, cha hành động điên cuồng...... Cô không cần yêu, không thương người khác, cũng không cần người khác yêu. Cho dù người kia là đối tượng cô đã từng thầm mến, bây giờ là chồng cô.
Không muốn cũng không cầu xin, bình thản im lặng vượt qua suốt cuộc đời là lý tưởng lớn nhất của cô. Nhưng, cái lý tưởng này hôm nay lại mọc cánh, cách cô càng lúc càng xa.
Bên trong phòng ngủ rộng lớn chỉ còn lại một mình cô, Sở Thiên Hàn đi làm, may mắn mình không cần lúng túng đối mặt với anh ta.
Chuyện đã xảy ra không thể thay đổi, hối tiếc cũng vô ích. Ôn Ngọc Thanh hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại, đem tất cả phiền não ném ra sau, cô sẽ coi chừng cẩn thận tim của mình, chỉ mong có thể lưu lại.
Nhẹ nhàng cử động, đau nhức lan tràn toàn thân, cô không nhịn được chau mày, cắn răng rời giường, đi vào phòng tắm rửa sạch thân thể, làm giảm đau nhức.
Mặc bộ đồ nhẹ nhàng đi xuống lầu, tính giải quyết vấn đề bụng đói, lại không ngờ phát hiện trong nhà có khách.
Khang Nhạc Di đang ngồi ở phòng khách cười rất vui vẻ, ngồi bên cạnh ngoài cha mẹ chồng còn có Sở Thiên Bích, khi nhìn cô ánh mắt hiện rõ là họ rất đói, quả nhiên cũng mới ngủ dậy không lâu.
Ôn Ngọc Thanh hiểu ý liền đi vào bếp.
Khang Nhạc Di có một chút ảm đạm, sau đó tinh thần nhanh chóng hăng hái, nhiệt tình tiếp tục cùng người Sở gia nói chuyện tình cảm.
Cô ấy thật đúng là không thấy mệt. Nghe phía ngoài nói chuyện, Ôn Ngọc Thanh có chút bất đắc dĩ lắc đầu.
Vốn là muốn ăn một chút gì đó rồi trở lại phòng ngủ, dù sao tối hôm qua lượng vận động quá lớn, thể lực tiêu hao rất nhiều, thật sự không có dư thừa tinh lực đi làm chuyện khác. Chẳng qua, gặp phải Khang Nhạc Di ở phòng khách, kế hoạch bị phá vỡ.
Cha mẹ ra phố, em chồng cũng đi, Sở gia to như vậy trừ cô cùng khách cũng chỉ có mấy người giúp việc.
Ôn Ngọc Thanh lười biếng nằm trên salon, trong tay đang cầm một quyển thi tập.
Khang Nhạc Di ngồi ở đối diện với cô, chấp nhận không có lại đây ngồi. Hành động của Ôn Ngọc Thanh như vậy, rõ ràng chính là cự tuyệt cô đi sang ngồi.
"Ngọc Thanh, rốt cục em tính bỏ rơi tôi bao lâu?" Sau nửa giờ yên lặng ở chung, cô không nhịn được phá vỡ sự yên lặng.
"Chị căn bản không nên đến." Ôn Ngọc Thanh lạnh lùng trả lời, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.
"Tôi tìm em ba năm, ba năm nha, em đối xử với tôi như vậy?"
"Không ai khiến chị tìm."
"Chẳng lẽ em một chút cũng không thông cảm ý định của tôi?" Khang Nhạc Di bị người thương tuyệt tình, yêu đồng tính không phải là lỗi của cô, sai là trước không nhận mình đồng tính.
Ôn Ngọc Thanh cuối cùng từ trong sách ngẩng đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc nhìn cô ta, "Chị, em vẫn câu nói kia, em không thích phụ nữ."
“ Em từng nói không lấy chồng, nhưng vẫn lấy." Khang Nhạc Di tố cáo. Cô ấy nói với mình sẽ không lập gia đình, cô mới có thể cho là cô ấy chỉ nhất thời không thể tiếp nhận đồng tính luyến ái, vậy thì tương lai mình còn có cơ hội, kết quả gặp lại, cô ấy đã lấy chồng.
Vô lực thở dài, Ôn Ngọc Thanh nhức đầu mà nói: "Em lập gia đình cùng việc em có yêu phụ nữ hay không là hai việc khác nhau."
Khang Nhạc Di buồn bã nhìn cô, "Nhưng vì cái gì em chọn người tôi nhìn trúng?" Hiếm khi chính cô cuối cùng nghĩ thông, cũng là bị cha bức hôn, quyết định tìm đàn ông để gả, hơn nữa cũng đúng lúc chọn được đối tượng, Ôn Ngọc Thanh lại lần nữa xuất hiện, và lại dùng thân phận bà xã của người đó xuất hiện - đây quả thực giống như trò đùa của ông trời.
"Đại khái chúng ta tương đối đều gặp xui xẻo." Chỉ giải thích như vậy mới có thể làm ình dễ chịu hơn.
"Vậy tôi cũng quá xui xẻo rồi." Khang Nhạc Di nói ra sự bất bình. Năm đó nếu không phải là Ôn Ngọc Thanh xuất hiện, cô cũng sẽ không phát hiện mình đồng tính, mà tại thời điểm cô chuẩn bị sửa lại cho đúng tính thì Ôn Ngọc Thanh lại xuất hiện, mà cũng lần thứ nhất hủy diệt kế hoạch cuộc đời của cô, cuộc đời của cô hai lần bị hủy bởi cùng một người, số phận của cô là đồng tình.
Ôn Ngọc Thanh liếc nhìn cô một cái, bất đắc dĩ thừa nhận, "Chị quả thật so với em gặp xui xẻo hơn."
Khang Nhạc Di bỗng dưng khóc lớn.
Ôn Ngọc Thanh bất đắc dĩ vừa buồn cười nhìn trường hợp mất khống chế. Khóc, đối với cô ấy mà nói có lẽ là loại thổ lộ thôi. Ít nhất đó cũng là một loại hạnh phúc a, nhớ năm đó, lúc mẹ mất, cô ngay cả lệ cũng chảy không ra được......
Hai người trong phòng khách, một chuyên tâm thương tiếc cuộc sống bất hạnh của mình, một đang cầm thi tập mắt lim dim.
Sở Thiên Hàn vội vã chạy về nhà, vào cửa liền thấy một bức tranh như vậy, rất —— kỳ lạ!
Do dự một chút, anh quyết định không quấy rầy Khang Nhạc Di đang thương tâm, rón rén đi tới bên người bà xã, đem khoác lên trên người cô chiếc áo. Không nghĩ tới động tác này làm người đang thiu thiu ngủ tỉnh dậy, Ôn Ngọc Thanh mở to đôi mắt, hoang mang nhìn gương mặt tuấn tú ở trước mặt mình.
"Sở Thiên Hàn?" Tại sao anh ta trở về?
"Bà xã, muốn ngủ thì trở về phòng ngủ đi, cần gì cố gắng?" Anh thương tiếc đem tóc cô kẹp lại.
"Có khách." Cô hơi hồi phục lại tinh thần.
Khang Nhạc Di ngừng khóc, khóc cho Ôn Ngọc Thanh nhìn cùng khóc cho người khác nhìn thì tuyệt đối không giống nhau, nhất là trước mặt cái người đã cướp người yêu của cô, cô càng không muốn để cho anh ta thấy.
"Sở Thiên Hàn, bất kể anh đã hay chưa lấy vợ, tôi sẽ tuyệt đối không buông tha anh." Cố lấy ý chí chiến đấu, muốn khiêu chiến vận mệnh.
"Bịch" một tiếng, tập thơ trong tay Ôn Ngọc Thanh rơi xuống đất, thần sắc quái dị nhìn ý chí chiến đấu của người kia, im lặng không nói gì.
Sở Thiên Hàn cười nói: "Vô cùng cảm tạ cô khẳng định sự hấp dẫn của tôi, có thể bị Khang tổng hâm mộ tệ nhân vinh hạnh."
Người này thật là da mặt dày a! Ôn Ngọc Thanh ở một bên âm thầm khinh bỉ.
"Chỉ có tôi tài mạo song toàn mới có tư cách nhất đứng ở bên cạnh người như anh." Khang Nhạc Di giọng nói chắc chắc làm cho người khác nghĩ rằng cô ấy mới đúng là con dâu Sở gia.
Thì ra cao thủ chân chính ở chỗ này. Ôn Ngọc Thanh vô cùng xấu hổ.
Mặc dù hai người này so về tài sản bối cảnh hoặc là tướng mạo đều là vô cùng xứng đôi, đứng chung một chỗ cũng thật xứng, nhưng có thể hay không cầu xin anh ta không cần như vậy coi trời bằng vung? Nói dễ nghe là biểu hiện tự tin, khó nghe một chút chính là lòng tự tin quá độ, đưa đến tự cao tự đại.
"Theo lý thuyết quả thật như thế." Sở Thiên Hàn gật đầu phụ họa.
Trong lòng Ôn Ngọc Thanh lặng lẽ nhóm lên một ngọn lửa. Hai người này rất quá đáng, coi cô không tồn tại sao? Cho dù cô quả thật dáng dấp cách xinh đẹp hơn một đoạn...... Được rồi, là kém rất nhiều đoạn, nhưng bọn họ có thể ngầm hiểu hay không?
"Em tốt nhất nên trông coi anh ta cho kỹ, nếu không anh ta ở bên ngoài ăn vụng lúc đó em đừng kêu khóc với tôi." Khang Nhạc Di bỏ đi sự khiêu khích.
Sở Thiên Hàn cười thoả mãn, "Khang tổng cứ yên tâm đi, tôi sẽ ở ăn no nhà mới ra ngoài, sẽ không ở bên ngoài bụng đói ăn quàng."
Ánh mắt Khang Nhạc Di có thể so với dung nham xuyên thấu Ôn Ngọc Thanh, để ặt cô không khống chế ửng hồng. Lời này của Sở Thiên Hàn quá rõ ràng rồi, anh ta không biết xấu hổ, cô thực sự lưu tâm.
"Đàn ông là không chịu được trêu chọc động vật."
Ôn Ngọc Thanh không tự chủ gật đầu phụ họa lời nói của Khang Nhạc Di. Nói đàn ông là động vật dựa vào nửa người dưới suy tính, thật ra thì hình dung rất thật, ít nhất trong tiểu thuyết của cô thường miêu tả như vậy.
"Em cũng thấy rõ ràng đúng không, nếu không em sẽ không đồng ý." Khang Nhạc Di biểu tình thoáng qua vui vẻ.
Tiếp thu được ánh mắt chất vấn của Sở Thiên Hàn, Ôn Ngọc Thanh quyết định vẫn là thức thời. Anh hùng kết quả phần lớn quá thảm thiết, không làm cũng được."Theo khoa học điều tra biểu hiện, phái nam hormone phân bố tương đối tràn đầy, không cách nào khống chế tình dục là bình thường."
"Tôi hiểu, dù sao Liễu Hạ Huệ cũng chỉ ra có một mà thôi." Khang Nhạc Di khinh bỉ quét qua nửa thân dưới của Sở Thiên Hàn.
Ôn Ngọc Thanh bị nghẹn một chút. Đúng vậy, đàn ông có thể cung cấp chứng minh bọn họ có thể chịu đựng khảo nghiệm ví dụ thực tế quá ít, ngay cả Liễu Hạ Huệ hôm nay cũng bắt đầu bị người ta nghi ngờ......
"Chị, cái vấn đề này chúng ta ngay trước mặt người trong cuộc mà thảo luận có thể quá mức rồi hay không?" Ôn Ngọc Thanh len lén liếc nhìn Sở Thiên Hàn, cảm giác anh ta mặc dù đang cười, nhưng thật ra thì rất đáng sợ.
"Em bắt đầu lo lắng?" Khang Nhạc Di đuổi sát không buông.
Sở Thiên Hàn trong mắt lạnh thoáng qua, rất không hài lòng có người trắng trợn khích bác quan hệ vợ chồng bọn họ, nhưng bờ môi cười vẫn như cũ tao nhã ấm áp, "Đa tạ Khang tổng quan tâm đến tính phúc của vợ chồng chúng tôi, nhưng mà tôi thực sự cho là chuyện này không đáng để Khang tổng cố ý chạy đến nhà thảo luận, lại càng không đáng để cô kích động đến mức khóc nức nở."
Anh ta rốt cuộc không ngừng khoác áo da dê, dùng lời độc ác như vậy. Trực giác Ôn Ngọc Thanh cho là mình lách người tương đối khá, lặng lẽ từ trên ghế salon trợt xuống, từ từ động đậy thân thể, ý đồ bằng phương thức không ai để ý thoát khỏi chiến trường. Cô thật không nghĩ tham dự mặc ột lúc có thể tiêu hao thể lực chiến đấu.
Sở Thiên Hàn lại không muốn để cho cô chạy đi, với tay tới liền đem cô ôm vào lòng, nhíu mày cười mà nói: "Bà xã, em định đi đâu?"
Cô cười gượng hai tiếng, "Em không muốn quấy rầy anh cùng chị ấy nói chuyện, mọi người có thể có vấn đề cần tán gẫu."
"Chúng ta không ở công ty, mà là ở trong nhà."
"Vậy thì đến công ty nói đi." Cô đề nghị, càng lúc càng cảm giác mình có khả năng làm vợ hiền.
"Anh từ công ty trở về không phải là sẽ quay lại, phía ngoài giao thông cũng không cho phép lãng phí thời gian."
"Vậy thì ở nhà nói đi, em pha ọi người ấm trà." Trái tim thở dài ba tiếng, cô chính là mệnh khổ a, trước mắt một nam một nữ này, mặt ngoài nhìn đều là Nhân Trung Long Phượng, nhưng tính tình đều xấu xa vô cùng, hết lần này tới lần khác cùng nhau đều có hứng thú với mình, thật không hiểu được nên kiêu ngạo sức quyến rũ của mình vô hạn hay là đi trong miếu cúi chào.
"Trên bàn trà còn chưa nguội." Sở Thiên Hàn hài hước nhìn biểu tình khó xử của cô, ánh mắt nhìn, liếc về áo ngủ của cô, cổ áo lộ ra một mảnh dâu tây, ánh mắt nóng lên, cảm giác toàn thân nhiệt lượng đều tập trung vào một điểm phía dưới.
Nhìn thất tron mắt anh đột nhiên hiện lên dục vọng, Ôn Ngọc Thanh bị dọa cho sợ đến tại chỗ, khuôn mặt thất sắc. Không phải đâu, anh ta giày vò một đêm nhanh như vậy liền khôi phục? Cô cảm giác phía trước đột nhiên một mảnh hắc ám.
"Thật ngại, em vào toilet." Người đang trong thời điểm khẩn cấp thường mất sự tỉnh táo, suy nghĩ của Ôn Ngọc Thanh vừa lóe lên trong đầu đã nói ra ngay cả mình cũng cảm thấy là lấy cớ.
Sở Thiên Hàn ra khỏi lộ ra nụ cười dung túng, buông tay để cho cô thuận lợi thoát thân.
Mặc dù khuôn mặt tươi cười, nhưng Khang Nhạc Di lại cảm thấy sống lưng lạnh cả người, cảnh giác nhìn hắn.
"Khang tổng, chuyện nhà của tôi thật sự không dám khiến cô phí tâm, nếu không đại khái tôi sẽ đem bản hợp đồng của chúng ta làm cho rối loạn, dù sao việc xấu trong nhà sẽ ảnh hưởng tâm tình của tôi."
Ánh mắt Khang Nhạc Di căng thẳng, cố cười, "Cũng tốt, dù sao hợp đồng hợp tác quả thật liên luỵ rất lớn." Người đàn ông này rốt cuộc lộ ra bộ mặt Tiếu Diện Hổ rồi, giọng nói uy hiếp cũng có thể không chút để ý nói ra, khẩu khí phải giống như đang nói chuyện thời tiết.
"Ở lại cùng nhau ăn cơm đi, mặc dù chỉ là chuyện thường như cơm bữa, nhưng bảo đảm ngon miệng."
"Không, đột nhiên tôi nhớ ra công ty còn có việc, xin phép, lần sau có cơ hội lại nói."
"Thật là tiếc, vậy thì lần sau đi."
"Đúng, không thể làm gì khác hơn là lần sau rồi."
"Đi thong thả nha."
"Không cần khách khí, Sở tổng không cần tiễn."
Nghe bên ngoài hai người đối thoại, Ôn Ngọc Thanh quả thật rợn cả tóc gáy. Trên thương trường mọi người quả nhiên đều nham hiểm, thật may là cô không có lựa chọn làm thương nhân, nếu không nhất định bị chết rất thảm.
Tổng Giám Đốc Gạt Cưới Tổng Giám Đốc Gạt Cưới - Cầu Mộng