Cơ hội luôn đến vào lúc bạn không ngờ nhất.

Khuyết danh

 
 
 
 
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 179
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1716 / 18
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9: Du Du Tái Hiện
in hỏi Hoa công tử có đây không?” Thiếu niên thoáng sửng sốt liền lên tiếng hỏi.
“Í, tỷ phu, đó có phải là Hàm Tuyết tỷ không?” Thiếu nữ kia bộ dạng tựa hồ có chút kinh ngạc.
“Các ngươi tìm Hoa thiếu gia ư, thiếu gia đang ở bên trong.” Hàm Tuyết “a” một tiếng, chuyển sang thiếu nữ kia: “Các người biết ta sao?”
“Hàm Tuyết cô nương, tại hạ Triệu Trường Không, chúng ta đã từng gặp mặt” Triệu Trường Không nhắc lại.
“Đúng vậy, tại Lạc Dương, ta đã gặp cô nương và Hoa đại ca trên đường” Thiếu nữ tiếp lời. Nàng đúng là Hoàng Oanh Oanh, em vợ của Triệu Trường Không.
Bất quá, Hàm Tuyết đối với bọn họ một chút ấn tượng cũng không có, vẻ mặt mơ hồ.
“Triệu công tử và vị cô nương này, xin mời vào trong. Tiểu Tuyết, ngươi đi báo cho Nhược Hư một tiếng” Thấy Hàm Tuyết còn đang mơ hồ, Tây Môn Lâm liền lên tiếng.
“Ta tên là Hoàng Oanh Oanh, vị tỷ tỷ này xin hỏi xưng hô thế nào?” Hoàng Oanh Oanh mồm miệng ngọt ngào, bất quá có chút hấp tấp.
“Ta gọi là Tây Môn Lâm, là một bằng hữu của Nhược Hư” Tây Môn Lâm hơi trầm ngâm nói. Nàng cũng không biết đối với Hoa Nhược Hư thế nào nên cứ cho là bằng hữu đi.
o0o
Hoa Nhược Hư si ngốc ngồi bên giường nhìn Hoa Ngọc Loan đang ngủ say.
Hàm Tuyết nhanh như chớp chạy đến, đẩy cửa ra vừa muốn hô lên đã bị hắn ngăn lại.
“Tiểu Tuyết, có việc gì không?” Hoa Nhược Hư nhẹ nhàng đứng dậy, bước ra ngoài cửa hỏi.
“Thiếu gia, có người tên là Triệu Trường Không tới tìm người” Hàm Tuyết nói, cơn khó chịu lúc nãy không biết đã bay biến đâu mất.
“Tiểu Tuyết, ngươi ở lại trông tiểu thư, ta đi xem một chút” Hoa Nhược Hư nói. Dù sao thì bằng hữu đã đến cũng phải đi gặp một chút.
“Được rồi…..” Hàm Tuyết miễn cưỡng nói.
o0o
Sau phút hàn huyên, Hoa Nhược Hư mời mọi người ngồi xuống.
“Hoa huynh, khoảng thời gian trước chúng ta ra quan ngoại nên không biết huynh xảy ra chuyện, cho tới hơn một tháng trước đây khi trở lại Trung Nguyên mới nghe được tin tức. May mắn là huynh vẫn bình an vô sự” Triệu Trường Không giọng nói có chút buồn rầu. Thế sự biến hoá thật nhanh, thực sự khó có thể tưởng tượng.
“Đa tạ Trường huynh quan tâm. Tại hạ lần này quả thật gặp được quý nhân, nến không phải Lâm tỷ cứu ta, chỉ sợ là đã không trở về được” Hoa Nhược Hư mỉm cười, nhìn Tây Môn Lâm bên cạnh nói.
“Nhược Hư, còn khách khí như vậy làm gì? Vả lại, ngươi cũng đã cứu ta mà.” Tây Môn Lâm nhẹ nhàng nói, thanh âm động lòng người. Triệu Trường Không không khỏi cẩn thận nhìn nàng, thầm cao hứng thay cho Hoa Nhược Hư, cũng có chút hâm mộ. Mặc dù chỉ mới vùa gặp qua, bất quá hắn cảm giác nàng cùng Hoa Nhược Hư có quan hệ không bình thường.
“Hoa huynh, ta vốn định tới Diệp gia tìm huynh, bất quá lại nghe nói huynh đã ly khai. Chẳng lẽ Hoa huynh đã có chỗ ở nào khác?” Triệu Trường Không hỏi dò.
“Ta vốn không phải là người của liên minh Thất phái tứ gia, hơn nữa lại có quan hệ với Đại Nhi, bọn họ đã cơ bản xem ta là địch nhân. Nếu không bởi vì lần trước bị Nam Cung Hiên Viên đánh bay xuống núi, hơn nữa có quan hệ với Nhị sư tỷ, chỉ sợ bọn họ đã tới đối phó với ta rồi.” Hoa Nhược Hư cười cười nói “Triệu huynh đối với sự tình giang hồ có cảm thấy hứng thú không?”
“Hoa huynh, tục ngữ có nói ‘Ơn bằng một, đáp trả mười’, Hoa huynh đối với Triệu mỗ có ân, ta sẽ nhớ mãi trong lòng” Triệu Trường Không trầm giọng nói. “Ta biết Hoa huynh không để tâm, nhưng việc huynh tạo ơn mà không cần báo đáp càng khiến tại hạ kính nể. Bởi vậy, ta mặc dù đối với võ lâm phân tranh không có hứng thú, thực lực cũng có hạn, bất quá nếu Hoa huynh cần ta xin nguyện góp chút sức nhỏ”
Hoa Nhược Hư trầm ngâm nửa ngày, cũng không biết trả lời thế nào. Theo lý mà nói, hắn quả thật cần người giúp đỡ, Nhưng về tình thì lại thấy tựa hồ không nên kéo Triệu Trường Không vào chuyện này.
“Triệu huynh, các người hiện giờ đang ở nơi nào?” Hoa Nhược Hư đột nhiên hỏi.
“Chúng ta ở tại Như Quy khách điếm trong thành. Ta cùng Oanh Oanh ở tại hai phòng ba và bốn. Chúng ta định ở lại đấy ba ngày” Triệu Trường Không nhẹ thở dài một tiếng, đoạn nói “Chúng ta không quấy rầy Hoa huynh nữa, xin cáo từ”
Hoa Nhược Hư gật gật đầu im lặng. Triệu Trường Không hiểu được ý tứ của hắn, bất quá hắn cũng đã rõ ràng nói với Hoa Nhược Hư, hắn cho mọi người ba ngày để cân nhắc. Ba ngày sau, hắn sẽ rời Kim Lăng.
Tây Môn Lâm yên lặng nhìn Hoa Nhược Hư. Nàng muốn nói điều gì đó, bất quá cũng không nghĩ ra được phương án nào, trong lòng đành thầm thở dài, vẫn yên lặng như cũ.
“Phải rồi, Lâm tỷ, chuyện mà tỷ nhờ ta, ta đã nghe ngóng được đại khái rồi.” Hoa Nhược Hư đột nhiên sực nhớ, quay sang nói với Tây Môn Lâm.
“Thật ư? Tô Mi Nhi chết khi nào vậy?” Tây Môn Lâm vội vàng hỏi.
“Vào một ngày mùa đông cách đây mười năm, còn cụ thể thế nào thì ta cũng không rõ lắm” Hoa Nhược Hư cũng không hề hỏi đến Tô Đại Nhi, chỉ căn cứ vào những gì Lộ Vân Trường nói cho hắn biết mà kể lại.
“Mùa đông….. mùa đông…..” Tây Môn Lâm thì thào nói, thanh âm thật nhỏ đến nỗi không nghe thấy được: “Năm ấy ta bị đánh xuống vực vào mùa xuân. Chẳng lẽ... chẳng lẽ thật sự có liên quan tới ta ư?”
“Lâm tỷ, mẫu thân Đại Nhi dường như đã tự sát” Hoa Nhược Hư nhìn bộ dạng của nàng có chút không đành lòng nên nói thêm.
“Tự sát, thật sự là tự sát…..” Tây Môn Lâm nước mắt lả chả tuôn ra, thân thể khẽ run rẩy, đột nhiên nhào vào lòng Hoa Nhược Hư khóc rống lên.
Hoa Nhược Hư sửng sốt, nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể của nàng. Hắn muốn an ủi đôi câu nhưng chẳng biết phải nói gì, bởi hắn căn bản là không biết vì sao nàng lại khóc lóc thương tâm đến vậy. Điều duy nhất có thể xác định là nàng cùng Tô Mi Nhi có quan hệ.
Bất quá Tây Môn Lâm nín khóc rất nhanh, nàng thoáng ngại ngùng rời khỏi người Hoa Nhược Hư.
“Nhược Hư, ta về phòng trước đây.” Tây Môn Lâm khóe mắt ửng hồng, thấp giọng nói.
“Lâm tỷ, người không sao chứ?” Hoa Nhược Hư có chút lo lắng hỏi.
“Yên tâm, ta không có việc gì.” Tây Môn Lâm nói xong, vội vàng xoay người chay về phòng.
Lâm tỷ cùng mẫu thân Đại Nhi rốt cuộc có quan hệ gì? Hoa Nhược Hư bối rối, nghĩ mãi cũng không ra. Hắn lắc lắc đầu, quyết định đi xem Ngọc Loan trước rồi tính sau.
“Hoa đại ca!” Vừa mới quay đầu, sau lưng hắn đã truyền tới một thanh âm mềm mại.
“Du Du!” Hoa Nhược Hư xoay người, kinh ngạc khi nhìn thấy cách đó không xa là một bòng hình yểu điệu màu xanh biếc.
“Hoa đại ca!” Tuyết Du Du lại gọi thêm một tiếng nữa, thân thể bay lên, nhào vào lòng Hoa Nhược Hư, ôm chặt lấy hắn.
“Du Du, sao muội lại tới đây?” Hoa Nhược Hư ôm cứng lấy nàng, dịu dàng hỏi.
“Du Du nhớ huynh thôi” Tuyết Du Du thì thào nói, vùi đầu vào ngực hắn.
“Du Du, mấy ngày nay muội có khỏe không?” Thật lâu sau, Hoa Nhược Hư mới cất tiếng hỏi.
Tuyết Du Du yên lặng không nói gì.
“Hoa đại ca, Cung chủ nói muốn gặp huynh” Tuyết Du Du trầm mặc cả nửa ngày, rốt cuộc cũng lên tiếng, nhưng giọng điệu tỏ vẻ không hề mong muốn.
“Bây giờ ư?” Hoa Nhược Hư cười khổ hỏi lại. Cung Nhã Thiến tìm hắn khẳng định không phải chuyện tốt, nhưng hắn cũng không thể không đi.
Tuyết Du Du gật gật đầu.
“Du Du, nàng trước tiên theo ta đến đây.” Hoa Nhược Hư buông thân thể mềm mại của nàng ra, kéo tay nàng hướng về phòng.
“Thiếu gia, sao đến giờ người mới về, đại tiểu thư đã thức dậy rồi” Còn chưa đến cửa, Hàm Tuyết đã cất giọng tức giận.
“Sư tỷ, sao nàng không ngủ thêm chút nữa?” Hoa Nhược Hư buông tay Du Du, bước nhanh tới trước giường Hoa Ngọc Loan.
“Ta không ngủ được” Hoa Ngọc Loan nói với vẻ làm nũng, đột nhiên nàng trông thấy Tuyết Du Du đứng ở cửa, không khỏi có chút kinh ngạc.
“Sư tỷ, Cung Nhã Thiến của Thần cung sai Du Du Dến truyền tin, muốn ta đến gặp cô ấy, bất quá không biết là có sự tình gì.” Hoa Nhược Hư thấy Hoa Ngọc Loan nhìn ra cửa liền vội vàng giải thích.
“Du Du ra mắt Ngọc Loan tỷ tỷ” Tuyết Du Du đột nhiên hướng sang Hoa Ngọc Loan ngọt ngào cười.
Hoa Ngọc Loan trong lòng có cảm giác không thoải mái. Nàng nhớ tới tín vật mà nàng tặng cho Hoa Nhược Hư lại bị hắn tặng lại cho cô gái trước mắt so với nàng có có phần xinh đẹp hơn này, trong lòng tự nhiên mang ý không vui.
“Ngọc Loan tỷ tỷ, kỳ thật ngọc tiêu kia không phải Hoa đại ca tặng cho muội mà là muội lừa lấy thôi” Tuyết Du Du bước đến gần, thánh thót nói. Mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng nàng rất thông minh, biết Hoa Ngọc Loan có thành kiến sâu sắc đối với mình.
“Chuyện trước kia không nên nhắc lại làm gì” Hoa Ngọc Loan nhẹ nhàng nói, đột nhiên lại đổi đề tài: “Cô có biết Cung Nhã Thiến tìm Nhược Hư có chuyện gì không?”
“Ngọc Loan tỷ tỷ, Du Du cũng không rõ lắm. Bất quá tỷ yên tâm, Hoa đại ca khẳng định không việc gì đâu” Tuyết Du Du ngẫm nghĩ rồi nói.
“Hy vọng là như thế” Hoa Ngọc Loan lạnh lùng hừ một tiếng “Nếu sự tình như mấy tháng trước xảy ra, cho dù sư đệ có thích ngươi bao nhiêu, ta cũng sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu!”
Tuyết Du Du mặt hoa trở nên trắng bệch, cúi đầu không nói gì.
“Sư tỷ, việc đã qua rồi, ta cũng không hề trách các nàng” Nhìn bộ dáng đáng thương kia của Tuyết Du Du, Hoa Nhược Hư có chút không đành lòng.
“Cái gì mà việc đã qua rồi? Lần này chàng không sao thì thôi, nhưng nếu có chuyện, ta quyết sẽ không tha thứ cho bọn họ. Bình thường chàng xem họ như bảo bối, tới lúc đó để xem ai để ý đến chàng!” Hoa Ngọc Loan càng nói lửa giận càng bốc cao, đương nhiên sự ghen ghét của nàng cũng có nguyên nhân.
“Sư tỷ, không nên tức giận, cẩn thận ảnh hưởng đến thân thể” Hoa Nhược Hư có chút xấu hổ, cũng có chút bất đắc dĩ, đành thấp giọng khuyên nhủ Hoa Ngọc Loan.
o0o
Hoa Ngọc Loan tuy tức giận thì tức giận nhưng cũng không ngăn cản Hoa Nhược Hư đến Thần cung.
“Du Du, nàng không cần giữ trong lòng, ta thật sự không trách các nàng đâu.” Trên đường đi, Hoa Nhược Hư dịu dàng nói với Tuyết Du Du, nàng nãy giờ cứ một mực lặng yên thin thít.
“Hoa đại ca, Ngọc Loan tỷ nói không sai, là Du Du vô dụng” Tuyết Du Du vẫn chưa thôi ảo não, thấp giọng nói.
Hoa Nhược Hư nhẹ nhàng khoác lấy thân thể mềm mại của nàng, hai người tựa vào nhau tiến nhanh về phía trước.
Hành cung của Thần cung ở ngoại thành tương đối bí ẩn. Nhìn bề ngoài chỉ là một chỗ rách nát, khó mà khiến người ta chú ý. Nếu không phải Tuyết Du Du dẫn đường, Hoa Nhược Hư khẳng định sẽ không nghĩ một tên tuổi lẫy lừng như Thần cung lại ở tại một nơi như vậy.
Bất quá sau khi đi vào mới phát hiện bên trong và bên ngoài quả thực là hai thế giới khác nhau. Theo một lối đi bí mật dẫn tới cung điện lớn bên dưới mặt đất, nơi ấy đèn đuốc sáng rỡ, tường vách huy hoàng, biểu lộ thân phận hiển hách và cuộc sống xa hoa của chủ nhân nơi đây.
Đi vào đại sảnh dưới đất, Cung Nhã Thiến vẫn như mấy tháng trước đây, toàn thân mặc cung trang đang ngồi trên cao. Có điều, cả tòa đại sảnh rộng lớn như vậy chỉ có duy nhất một mình nàng.
“Hoa công tử, mấy tháng không gặp, tựa hồ người càng phong độ hơn xưa” Cung Nhã Thiến chọn một tư thế cực đẹp đứng lên, chậm rãi tiêu sái bước xuống, còn Tuyết Du Du thì lặng lẽ lui ra ngoài.
“Cung chủ quá khen, tại hạ hiện tại đã đến, nhưng không biết cung chủ có gì chỉ giáo?” Hoa Nhược Hư điềm tĩnh nói. Cung Nhã Thiến mặc dù xinh đẹp phi phàm, bất quá hắn đối với nàng không có hảo cảm, có lẽ nguyên nhân là vì Đại Nhi.
“Hoa công tử quá lời rồi, tiểu nữ đối với công tử có gì mà chỉ giáo chứ? Chỉ là hy vong có thể cùng Hoa công tử tiến hành một ít hợp tác thôi.” Cung Nhã Thiến duyên dáng cười, một trận hương thơm say lòng người ùa đến.
“Cung chủ quá đề cao tại hạ rồi, tại hạ không biết có chỗ nào có thể cùng cung chủ hợp tác?” Hoa Nhược Hư tỏ vẻ khó hiểu.
“Hoa công tử có thực lực thế nào, ta đây rất rõ ràng, Hoa công tử không cần khiêm tốn thế đâu.” Cung Nhã Thiến mỉm cười “Hôm nay ta mời công tử đến đây, chỉ hy vọng Hoa công tử vì Thần cung mà xuất lực, còn bổn cung sẽ cho công tử thứ mà người muốn”
“Có lẽ phải làm Cung chủ thất vọng rồi, tại hạ chưa có ý dốc sức cho Thần cung bao giờ” Hoa Nhược Hư mỉm cười nói.
“Hoa công tử có thể vì Đại Nhi mà đối dịch thiên hạ, không biết có thể vì ba vị sứ giả của bổn cung mà trợ giúp bổn cung một tay hay không?” Cung Nhã Thiến chậm rãi nói, đối với lời cự tuyệt của Hoa Nhược Hư dường như cũng không để ý gì.
“Các nàng là các nàng, Thần cung là Thần cung, tại hạ vốn không đem hai chuyện này nhập nhằng với nhau.” Hoa Nhược Hư lạnh lùng nói, Cung Nhã Thiến rõ ràng đã có ý uy hiếp hắn.
“Đệ tử thần cung một khi làm phản sẽ bị người của Thần cung truy sát, đến khi bị bắt rồi thì sẽ sống không bằng chết. Cho nên, nhiều năm như vậy trôi qua, Thần cung hầu như không có đệ tử nào dám không nghe lệnh Cung chủ.” Thanh âm của Cung Nhã Thiến đều đều, nhưng cũng chứa đựng sự tự tin mãnh liệt “Hoa công tử đến giờ còn cho rằng các nàng ấy và Thần cung có thể tách rời nhau nữa không?”
“Cung chủ không cảm thấy rằng mình đang ép người quá hay sao? Chẳng lẽ người cho rằng ta có thể vì Du Du mà đi đối phó Đại Nhi à?” Một cơn giận bất chợt nổi lên trong lòng Hoa Nhược Hư, hắn gằn giọng nói.
“Hoa công tử không cần lo lắng, ta cũng sẽ không yêu cầu công tử đi đối phó Tô Đại Nhi.” Cung Nhã Thiến mỉm cười bảo “chỉ cần Hoa công tử bằng lòng thừa nhận mình là đệ tử Thần cung là được rồi”
“Hoa công tử, người có biết vì sao bổn cung chọn Du Du tỷ làm sứ giả hay không?” Thấy Hoa Nhược Hư còn đang do dự, Cung Nhã Thiến đột nhiên hỏi tiếp.
“Cung chủ không phải đã biết rõ hay sao còn hỏi?” Hoa Nhược Hư tức giận nói.
“Chẳng lẽ Hoa công tử không phát hiện ra rằng, người dù có thế nào cũng không thể hận nàng, hơn nữa còn có cảm giác không thể rời xa nàng?” Cung Nhã Thiến khúc khích nói.
“Lời này của Cung chủ là có ý gì?” Hoa Nhược Hư chột dạ, trong lòng dậy lên một loại cảm giác bất an.
Tình Kiếm Tình Kiếm - Tâm Tại Lưu Lãng