Most books, like their authors, are born to die; of only a few books can it be said that death hath no dominion over them; they live, and their influence lives forever.

J. Swartz

 
 
 
 
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 179
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1716 / 18
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13: Kiếm Linh Giảo Cục (kiếm Linh Quấy Phá)
nh sáng lung linh, nến lay sắc hồng, mặc dù đã vào canh ba nhưng bên trong Loan Phượng lâu đèn lửa vẫn còn rực rỡ.
Phượng các.
Hoa Ngọc Phượng lặng yên đứng trước cửa sổ, nhìn ra sắc trời mịt mờ bên ngoài, dường như có chút gì đó suy tư.
Hàm Tuyết và Hàm Sương trong lòng thở dài, tiểu thư giữ dáng vẻ như vậy đã một canh giờ rồi.
“Không còn sớm nữa, ngủ đi” Hoa Ngọc Phượng chậm rãi xoay người lại, nhẹ nhàng bảo. Hàm Tuyết, Hàm Sương nhìn nhau không nói gì, ngọn đèn chợt lóe lên rồi tắt ngấm, vùi lấp mọi thứ vào màn đêm cô tịch.
Loan các.
Hoa Ngọc Loan ánh mắt phức tạp nhìn Nhược Hư còn đang mê man trên giường.
Cuối cùng Hoa Ngọc Loan cũng mau chóng đưa tay điểm vào vài nơi, giải khai huyệt ngủ của hắn.
Nhược Hư mở mắt, trong đầu lại nhớ đến sự tình trước lúc mê man, lòng không khỏi có chút lo lắng, hắn không biết liệu Hoa Ngọc có thể nổi cơn thịnh nộ hay không.
“Đã khuya lắm rồi, ngươi cần phải trở về” Thanh âm Hoa Ngọc Loan vô cùng dịu dàng, đôi mắt đẹp trong suốt như làn thu thủy, ẩn tình say đắm.
“Sư tỷ, ta….. “ Nhược Hư trong thoáng chốc không biết nên nói sao cho phải, người nương theo giường ngồi dậy, cảm nhận lớp lớp hương thơm trên thân thể Hoa Ngọc Loan truyền đến khiến cho kẻ khác phải ngất ngây.
“Trở về đi, Thanh Nguyệt muội muội có thể còn đang đợi ngươi đấy.” Hoa Ngọc Loan ôn nhu nói, Nhược Hư tim đập thình thịch, nhìn vào gương mặt Hoa Ngọc Loan, lại không phát hiện ra điều gì khác thường, bất giác âm thầm thở dài một hơi.
‘Sư tỷ, nàng….. nàng sẽ không kết hôn chứ?” Nhược Hư đột nhiên nhớ tới vấn đề này, thấp thỏm không yên hỏi.
“Đương nhiên phải kết hôn rồi” Hoa Ngọc Loan duyên dáng cười.
“Sư tỷ, đừng vội có được không?” Nhược Hư thấp giọng cầu khẩn.
“Ngốc quá, sư tỷ gả cho ngươi không được sao?” Hoa Ngọc Loan mặt thoáng ửng đỏ, nhẹ nhàng sẳng giọng, liếc yêu hắn một cái.
“Được chứ….. đương nhiên là được rồi.” Nhược Hư mừng rỡ, lúc này mới chợt nhớ đến câu hỏi vừa nãy của mình có vấn đề, bất quá hắn thật không mong được nhiều hơn thế, Hoa Ngọc Loan đã có thể đồng ý gả cho hắn. Nhược Hư cánh tay đặt tại thắt lưng Hoa Ngọc Loan, ôm chặt nàng vào lòng.
“Nhưng sư tỷ à, Thanh tỷ nàng….. nàng có thể gả cho ta không?” Nhược Hư nhớ đến Giang Thanh Nguyệt, có phần rụt rè hỏi.
“Thanh Nguyệt muội muội là một cô nương tốt, sư tỷ rất thích nàng ấy.” Hoa Ngọc Loan ngoài miệng ôn nhu nói, kỳ thật trong lòng lại dâng lên một nỗi tức giận khó hiểu, bất quá cũng cố không để lộ ra ngoài, “Nếu sư đệ đã thích nàng như vậy, sư tỷ ta cũng không muốn ép bức ngươi nữa.” Hoa Ngọc Loan trong giọng nói có vài phần ủy khuất, tuy nhiên nàng cũng đồng ý với yêu cầu cùng lúc lấy Giang Thanh Nguyệt làm vợ của Nhược Hư.
“Sư tỷ, nàng thật tốt.” Nhược Hư nghe vậy càng kinh hỉ không thôi, hắn không ngờ Hoa Ngọc Loan lại có thể đáp ứng yêu cầu quá đáng này của hắn một cách dễ dàng đến thế. Nhược Hư thì thào nói, ngắm nhìn đôi môi đỏ mọng mê người của Hoa Ngọc Loan mà hôn tới.
“Không được.” Hoa Ngọc Loan đột nhiên đẩy Nhược Hư ra, hổn hển thở gấp, thấp giọng khẽ gắt. Hai người đang ôm nhau ngồi trên giường, áo quần Hoa Ngọc Loan đã có chút xộc xệch, mặt phấn đỏ bừng, trông thật kiều diễm ướt át.
“Sư đệ, ngươi về trước đi, đợi….. đợi sau khi chúng ta thành hôn đã…..” Hoa Ngọc Loan giọng nói có chút ngượng ngùng, thấp giọng bảo.
Giang Thanh Nguyệt hai tay bưng lấy má, ngồi ngay ngắn phía trước cửa sổ, tiếng bước chân quen thuộc truyền đến, làn hơi quen thuộc xuyên vào mũi, từ tận đáy lòng nàng sâu kín thở dài, vòng eo nhỏ nhắn đã bị một đôi tay chằm chằm ôm lấy.
“Thanh tỷ, sư tỷ đã đồng ý để ta lấy nàng làm vợ rồi.” Nghe được thanh âm mừng rỡ của ái lang, Giang Thanh Nguyệt trong lòng đau xót, vì cái gì vận mệnh của nàng cùng tình lang lại do một nữ nhân khác quyết định chứ?
“Hoa lang, không còn sớm nữa, ngủ đi!” Giang Thanh Nguyệt cố nén thương đau, lộ ra một nụ cười hân hoan, xoay người vùi vào lòng ngực hắn.
Bóng đêm phủ chụp cả căn phòng, Nhược Hư ôm lấy Giang Thanh Nguyệt ngã xuống giường.
Thân thể mềm mại mịn màng của Giang Thanh Nguyệt như thủy xà quấn lấy người Nhược Hư, thân thể chặt chẽ kết hợp lại với nhau, lần lượt tiếp nhận từng đợt xâm nhập của hắn. Tối nay Giang Thanh Nguyệt hầu như vứt bỏ tất cả mọi rụt rè, không hề ngần ngại mà truy cầu, nửa đêm cuồng nhiệt cho đến tận bình minh.
“Hoa lang, nếu Ngọc Loan tỷ tỷ không đồng ý cho chàng lấy ta làm vợ, chàng sẽ làm sao?” Giang Thanh Nguyệt có chút thở gấp, nằm trong lòng Nhược Hư, nhẹ nhàng hỏi.
“Thanh tỷ, sư tỷ nàng đã đồng ý rồi.” Nhược Hư nao nao, nhẹ nhàng hôn lên má phấn của nàng, ôn nhu nói.
“Hoa lang, là ta muốn hỏi, nếu Ngọc Loan tỷ tỷ không đồng ý, chàng sẽ làm gì?” Giang Thanh Nguyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập vẻ chờ đợi.
“Thanh tỷ, nàng chẳng lẽ còn không rõ trái tim của ta sao?” Nhược Hư khẽ thở dài ."Mặc kệ có ra sao, ta nhất định sẽ lấy nàng làm vợ, nếu sư tỷ thật sự không đáp ứng, ta cũng chỉ đành…..”
Đôi môi anh đào của Giang Thanh Nguyệt lại trao đến, chặn lấy miệng của hắn lại. Nhược Hư cảm giác trên mặt phát lạnh, phát hiện trong đáy mắt Giang Thanh Nguyệt chợt hiện ra những giọt lệ quang trong suốt.
“Thanh tỷ, nàng làm sao thế? Đừng khóc có được không? Có phải là ta đã nó sai điều gì rồi?” Nhược Hư tay chân có phần luống cuống, vôi vàng đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt nàng, nhưng càng lau lại càng nhiều thêm.
“Hoa lang, không liên quan đến chàng, là….. là ta chỉ vui sướng thôi.” Giang Thanh Nguyệt nói xong lại tiếp tục hôn hắn, thân thể mềm mại trên người Nhược Hư mê dại chuyển động khiến cho Nhược Hư chưa nghĩ được gì nhiều đã lại rơi vào cơn hoan lạc vô biên.
Trong ba ngày kế tiếp, Nhược Hư thật như sung sướng đến quên cả mọi thứ. Giang Thanh Nguyệt cùng Hoa Ngọc Loan hai người khắng khít hòa thuận với nhau hệt như tỷ muội một nhà vậy. Hoa Ngọc Loan đối với những cử chỉ thân mật của Nhược Hư cũng không hề cự tuyệt, chỉ là đến tối lại muốn hắn trở về bên Giang Thanh Nguyệt. Giang Thanh Nguyệt cả ngày nét mặt tươi như hoa, Hoa Ngọc Loan có lẽ trong lòng cũng cảm thấy áy náy, đối đãi với Giang Thanh Nguyệt càng tốt đến đáng nhạc nhiên khiến cho Nhược Hư càng thêm cao hứng không thôi, chỉ là Hoa Ngọc Phượng mỗi lần ngẫu nhiên trông thấy các nàng lại chợt hiện ra một tia ưu sắc, đương nhiên với một kẻ đang chìm ngập trong hạnh phúc như Hoa Nhược Hư lúc này sẽ không phát hiện ra mấy việc nhỏ nhặt thế.
Sáng sớm hôm nay, Nhược Hư kéo lấy Giang Thanh Nguyệt hướng vào Loan Phượng lâu đi đến, trực tiếp bước thẳng vào phòng của Hoa Ngọc Loan. Hoa Ngọc Loan biết hắn đến vào lúc này nên đã sớm rời giường mà sửa soạn điểm trang. Mặt tô phấn mỏng, mắt đẹp hàm xuân, trang phục tỉ mỉ càng khiến Hoa Ngọc Loan tăng thêm vài phần xinh đẹp, diễm quang sáng ngời.
“Đừng huyên náo, ta còn chưa xong mà.” Từ gương bắt gặp Hoa Nhược Hư đang tiến đến, Hoa Ngọc Loan vội lên tiếng ngăn cản, bất quá đã muộn một chút vì eo lưng nhỏ nhắn của nàng đã bị ôm lấy, cả người ngã vào lòng Nhược Hư.
“Thanh Nguyệt muội muội, mau đưa tên gia hỏa hư hỏng này sang một bên đi.” Mấy ngày này Hoa Ngọc Loan cùng Giang Thanh Nguyệt cứ tỷ tỷ muội muội cực kỳ thân mật.
“Ngọc Loan tỷ tỷ, nhưng muội không muốn rước họa vào thân đâu, tỷ hãy tự mình cầu phúc đi” Giang Thanh Nguyệt hi hi cười nói.
“Sư tỷ, ta đến giúp nàng vẽ mày.” Hoa Nhược Hư vừa nói đã cầm lấy mi bút lên, mặc kệ người ta có đáp ứng hay không.
Hoa Ngọc Loan đành bất đắc dĩ để cho hắn động vào. Ngắm đôi giai nhân trước mắt, Hoa Nhược Hư trong lòng dâng lên một thứ cảm giác vừa hạnh phúc vừa tự hào.
“Sư đệ, ta đã nói với cha, hôn lễ của chúng ta sẽ sớm dời lại vào ngày mười tám tháng sáu, cha đang thay ta chuẩn bị mang hỉ thiếp phát ra lần nữa.” Hoa Ngọc Loan bất ngờ lên tiếng. Nhược Hư nao nao, tay đã ngừng lại
“Sư tỷ, sao lại đột nhiên sớm như vậy?” Nhược Hư lấy làm lạ hỏi.
“Thế nào? Ngươi không muốn thành thân với ta sớm một chút sao?’ Hoa Ngọc Loan trừng mắt liếc hắn một cái.
“Ngọc Loan tỷ tỷ, tỷ nói vậy là oan uổng cho chàng rồi, chàng chính là hận không được thành thân với tỷ ngay bây giờ đấy.” Giang Thanh Nguyệt ở bên cạnh duyên dáng nói.
“Thanh Nguyệt muội muội, đừng nên nói hộ cho hắn, lời hắn nói bây giờ thật là ngày càng không thể tin được, lá gan lại càng lúc càng lớn, cũng chẳng thèm để sư tỷ ta đây vào mắt nữa rồi.” Hoa Ngọc Loan kiều mỵ thảy cho Nhược Hư một cái liếc mắt, bởi vì hắn lại không thành thật, bàn tay chạm vào địa phương không nên chạm.
“Sư tỷ, ta rất thành thật và cũng rất nghe lời mà.” Nhược Hư ra vẻ vô tội nói.
“Như vậy mới lạ!” Hoa Ngọc Loan nhẹ nhàng hừ một tiếng.
“Sư tỷ, vẽ xong rồi.” Hoa Nhược Hư lại bắt đầu lái sang chuyện khác “Sư tỷ, nàng thật đẹp!”
“Cần ngươi phải nói sao?” Hoa Ngọc Loan tức giận nói.
“Đại tiểu thư” Có người ở bên ngoài gõ cửa, cửa mở hóa ra là Hàm Sương. “Hỉ thiếp đã chuẩn bị xong, lão gia sai muội đến cho người xem qua.”
“Sư đệ, ngươi xem đi” Hoa Ngọc Loan nhìn tấm hỉ thiếp màu hồng ấy, dáng vẻ vô cùng ưng ý, chuyển đến cho Nhược Hư.
“Sư tỷ, sao….. sao mặt trên lại không có tên của Thanh tỷ?” Nhược Hư hỏi, sắc mặt có vẻ không tự nhiên.
“Hoa lang, đây là ý của ta” Thanh âm dịu dàng của Giang Thanh Nguyệt vang lên, Hoa Ngọc Loan còn chưa kịp đáp, nàng ở bên cạnh đã tiếp lời.
“Thanh tỷ, không phải nàng đã nói sẽ cùng sư tỷ đồng loạt gả cho ta hay sao?” Nhược Hư nóng vội hỏi.
“Hoa lang, cha ta vừa mới qua đời, mặc dù hiện tại ta không thể vì người báo thù, nhưng đạo làm con nên tròn chữ hiếu, ta dù sao cũng nên vì cha, còn có đại ca mà thủ hiếu ba năm, bởi vậy ta lúc này không tiện cùng chàng thành hôn được.” Giang Thanh Nguyệt nhẹ nhàng nói, trên mặt lộ ra vài nét đau thương.
“Nhưng….. nhưng mà….. “ Nhược Hư không biết nói sao mới phải, hắn chung quy nghĩ thấy có chút không đúng, nhưng không đúng ở chỗ nào thì lại không nghĩ ra.
“Hoa lang, đừng vậy mà, ta thủ hiếu xong cùng chàng kết hôn thì có gì khác nhau đâu? Chỉ còn hai năm thời gian nữa, chàng không thể chờ đợi được sao?” Giang Thanh Nguyệt có chút oán trách nói.” Hơn nữa, trong hai năm ấy, ta so với thê tử của chàng có gì phân biệt, chỉ khác nhau về danh phận mà thôi.”
“Có điều, Thanh tỷ, như vậy thật ủy khuất cho nàng rồi!” Nhược Hư vẫn còn chút ít không thể tiếp thụ, ngẫm nghĩ một hồi đột nhiên hỏi: “Sư tỷ, nếu không.. nếu không chúng ta cùng chờ đợi Thanh tỷ để nhất loạt thành thân được không?” Trong giọng nói ngập tràn hy vọng.
Hoa Ngọc Loan sắc mặt hơi đổi, bất quá cũng không nói gì.
“Hoa lang, điều này sao có thể?” Hỉ thiếp của Ngọc Loan tỷ tỷ đã sớm phát ra rồi, hơn nữa chàng nhẫn tâm để Ngọc Loan tỷ tỷ chờ đợi chàng vài năm hay sao? Ngọc Loan tỷ tỷ đã đợi chàng tám năm rồi, nữ hài tử nhà người khác đến tuổi này đã sớm phải kết hôn, chàng lại nhẫn tâm để nàng ta phải chờ đợi chàng nữa sao?” Giang Thanh Nguyệt khẽ thở dài một hơi nói, lời nói ra thật thấm thía vô cùng.
Nhược Hư không nói gì, chỉ lặng im cúi thấp đầu, trong lòng hỗn loạn vô cùng. Hắn vốn nghĩ hết thảy mọi thứ đều thuận lợi, không ngờ đến đây lại xảy ra biến cố này.
“Hoa lang, đừng do dự nữa, mặc dù trên danh phận ta không phải là thê tử của chàng nhưng trên thực tế còn không phải vậy sao, Ngọc Loan tỷ tỷ, người nói có đúng không?” Giang Thanh Nguyệt chuyển hướng sang Hoa Ngọc Loan hỏi.
“Đúng vậy, ta cùng Thanh Nguyệt muội muội sẽ hệt như tỷ muội với nhau” Hoa Ngọc Loan vội vàng đáp,
“Thanh tỷ, như vậy thật là thiệt thòi cho nàng.” Nhược Hư đem Giang Thanh Nguyệt ôm cứng vào lòng, thì thào nói.
Hoa Ngọc Loan trong ánh mắt lộ ra một tia vui mừng, nàng biết nàng cuối cùng đã chiến thắng.
Hoa Sơn hỉ thiếp phát ra cả võ lâm, tin tức Hoa Ngọc Loan cùng Hoa Nhược Hư thành thân trong nháy mắt truyền đi khắp Trung Nguyên, các phái nhân sĩ đều lần lượt tiến về Hoa Sơn.
Bởi vì nói tân lang và tân nương trước khi thành thân không thể gặp mặt nhau nên dạo này Hoa Ngọc Loan chẳng để Hoa Nhược Hư gặp mặt mà trốn biệt vào khuê phòng. Nhược Hư trong lòng đối với Giang Thanh Nguyệt vô cùng áy náy, thế là trong mấy ngày này càng nâng niu nàng hơn gấp trăm lần, cả hai như hình với bóng, cả ngày quấn quýt bên nhau. Chỉ là Nhược Hư vẫn không phát hiện Giang Thanh Nguyệt trong lúc vô tình vẫn hay lộ ra một nét ưu thương.
Cách ngày hôn lễ cử hành chỉ còn có mười ngày, buổi tối hôm ấy, Hoa Thiên Tinh bấy lâu vẫn bặt vô âm tín lại đột ngột xuất hiện.
“Đệ đệ, ngươi muốn thành thân phải không?” Hoa Nhược Hư cùng Giang Thanh Nguyệt đang ôm nhau ngủ, đột nhiên trong lòng hắn truyền đến thanh âm của Hoa Thiên Tinh.
“Tỷ tỷ, mấy ngày nay người đi đâu vậy?” Hoa Nhược Hư đối với sự xuất hiện bất ngờ của Hoa Thiên Tinh cảm thấy thực ngoài ý muốn, nhịn không được liền hỏi.
“Tỷ tỷ vẫn ở ngay tại đây, chỉ là trong lòng ngươi căn bản không nhớ đến ta mà thôi.” Giọng nói Hoa Thiên Tinh tỏ vẻ không vui.
“Tỷ tỷ, ta….. “ Hoa Nhược Hư có chút hối hận, mấy ngày nay hắn đúng là hầu như không nghĩ đến nàng.
“Được rồi, ta không trách ngươi đâu. Tỷ tỷ có một số việc muốn nói với ngươi.” Hoa Thiên Tinh ngữ điệu thật bình tĩnh. “Ta phát hiện ra võ công của ngươi tiến triển nhanh hơn so với ta tưởng tượng, hơn nữa lúc này thiên địa tinh hoa trong Tình Kiếm cơ bản đều đã bị ngươi hấp thu hết, tuy nhiên ngươi lại nhiều ngày như vậy không chăm chỉ luyện tập, nếu cứ tiếp tục như thế, có thể những cố gắng trước kia đều trở nên uổng phí.”
“Hả, tỷ tỷ, vậy phải làm thế nào?” Nhược Hư tỏ vẻ hoảng sợ.
“Không sao đâu, kể từ ngày mai, ngươi tìm một nơi yên tịnh bế quan trong bảy ngày, trong bảy ngày này, tỷ tỷ sẽ đem mọi thứ cần dạy truyền hết cho ngươi, để cho nội lực và chiêu số của ngươi dung hợp thật tốt với nhau, bất quá trong bảy ngày này ngươi không thể gặp mặt bất cứ ai, phải ở duy nhất một mình.” Hoa Thiên Tinh giọng nói thật thong dong nhưng lại chẳng có tí đùa giỡn nào. Nhược Hư im lặng, hắn biết Hoa Thiên Tinh nghiêm túc thật sự, hắn chỉ có thể làm theo mà thôi.
“Xem ra việc này quả là ý trời” Giang Thanh Nguyệt sau khi nghe Nhược Hư nói xong sự tình phải bế quan của hắn, trong lòng dâng lên một niềm chua xót, âm thầm nghĩ.
“Chàng muốn bế quan trong bảy ngày, cô đi an bài một chút đi” bên trong Loan các, Giang Thanh Nguyệt lạnh nhạt nói, bộ dáng thân mật trước kia của hai người một chút cũng không còn nhìn thấy.
“Sắp sửa thành hôn rồi, vì sao còn muốn bế quan chứ?” Hoa Ngọc Loan dường như có chút nghi ngờ Giang Thanh Nguyệt lại bày ra trò quỷ kế gì.
“Chàng sau này sẽ tự nhiên nói cho cô nghe, yên tâm, ta đã muốn thành toàn cho các người tự nhiên sẽ giữ lời, huống chi, thời điểm chàng bế quan chính là thời cơ tốt nhất để ta ra đi, chàng cũng sẽ không có bất cứ hoài nghi nào đâu.” Giang Thanh Nguyệt lạnh nhạt cười, đối với sự nghi ngờ của Hoa Ngọc Loan cũng không thèm để ý.
“Được, ta sẽ lập tức sắp xếp!” Hoa Ngọc Loan ngẫm nghĩ rồi nói.
Ngày hôm sau, Hoa Nhược Hư bắt đầu bế quan, còn bên ngoài, Hoa Ngọc Phượng lại đích thân vì hắn thủ hộ. Bởi nàng cũng biết trong lúc bế quan không thể bị người khác quấy rầy, mà Hoa Ngọc Loan lại là tân nương tử, vốn không tiện làm việc này, còn với các đệ tử trong môn phái nàng lại không tín nhiệm lắm, chủ yếu là không tin tưởng vào võ công của bọn họ, thế là chỉ còn cách Hoa Ngọc Loan tự mình đảm nhiệm.
“Đệ đệ, từ hôm nay trở đi, ta sẽ bắt đầu dạy ngươi toàn bộ Thiên Tinh kiếm pháp, cùng với thiên địa tinh hoa trong Tình Kiếm mà cơ thể ngươi hấp thụ hoàn toàn dung hợp.” Nhược Hư xếp bằng ngồi trên giường, trong đầu vang lên thanh âm ngọt ngào nhưng nghiêm túc của Hoa Thiên Tinh.
Tình Kiếm Tình Kiếm - Tâm Tại Lưu Lãng