We have to continue to learn. We have to be open. And we have to be ready to release our knowledge in order to come to a higher understanding of reality.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Cử Tạ
Thể loại: Truyện Cười
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Lê Huy Vũ
Số chương: 95
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 403 / 13
Cập nhật: 2019-11-13 14:29:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Cả Đời Người
ột ông đi du học ngoại-quốc trở về với một ôm văn-bằng tiến sĩ, nào văn-chương, nào sử-ký, nào pháp-luật, nào kinh tế học, nào xã-hội học, nào triết học, ngoài ra lại có cả bằng y-khoa bác-sĩ và bằng kỹ-sư cầu cống nữa. Bởi thế, thiên-hạ gọi ông là một nhà bác-học. Nhưng người đời trọng ông bao nhiêu, thì ông lên mặt bấy nhiêu. Thậm chí với ai, ông cũng chê là dốt, và ngồi với ai, dù người ấy là người cùng nước, ông cũng thao thao xổ ra những tiếng ngoại-quốc và những tiếng ngoại-quốc. Bữa nọ, nhà bác-học « đáng kính » phải qua một con sông rộng bằng chiếc thuyền tam bản. Thấy anh lái đò vừa chèo vừa nghêu-ngao hát, ông nhổ nước miếng xuống sông đánh phì rồi hỏi: « Anh cũng biết văn nghệ nữa à? »
Anh lái đò lễ phép: « Thưa ông, tôi chỉ có biết chèo đò, chớ đâu có biết văn nghệ là cái gì? »
Nhà bác-học nói: « Văn nghệ mà anh không biết thì anh chết nửa đời người rồi; à mà anh có biết tiếng Anh hay tiếng Pháp gì không, và chính trị gì không? »
- Dạ không biết!
- Thế thì anh chết nửa đời người nữa rồi.
- Vậy anh có biết sử-ký, pháp-luật, kinh-tế và khoa-học gì không?
- Dạ. thưa ông, tôi đã nói tôi dân ngu cu đen, chỉ biết chèo đò kiếm ăn, chớ không biết gì cả.
- Không biết thật sao, trời ơi, như thế thì anh cũng chết nửa đời người nữa vậy.
Nói đến đây ông định thuyết thêm nhưng trời bỗng thình lình nổi gió, nước sông cuộn sóng lên ầm ầm, mà thuyền mới lênh đênh ra giữa. Anh lái đò sợ một mình chèo không kịp bến, muốn nhờ nhà bác-học tiếp đỡ một tay cho mau chóng thoát hiểm, nên hỏi: « Dạ thưa ông biết chèo không ạ! »
Nhà bác học la: « Hừ, cái anh này, chèo tôi đâu có biết! »
Anh lái đò vừa rán sức chống chỏi với phong ba, vừa cười bảo: « Dạ thế thì hôm nay ông chết nửa đời người rồi đấy! »
Nhà bác-học ta lúc đó mới cảm thấy nóng mặt nóng tai, nhưng rồi sóng càng to, thuyền càng bị đánh, bị nước ào ạt vào, biết không thể nào tránh khỏi bị đắm giữa sông sâu sóng cả, anh lái đò hốt hoảng hỏi: « Chết, chết, thưa ông, ông biết lội (bơi) không ạ! »
Nhà bác-học tái xanh mặt mày lại: « Dạ thưa anh, tôi không biết lội, lạy anh, anh cứu tôi, không thì tôi nguy mất ».
Anh lái đò nhướng mắt nhìn nhà bác-học đáp: « Không biết lội nữa à! Chèng đét ơi, thế thì hôm nay ông chết cả đời người, còn gì? »
Tiếu Lâm Việt Nam Tiếu Lâm Việt Nam - Cử Tạ Tiếu Lâm Việt Nam