When you look at the sun during your walking meditation, the mindfulness of the body helps you to see that the sun is in you; without the sun there is no life at all and suddenly you get in touch with the sun in a different way.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 400
Phí download: 17 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1797 / 16
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 156: Lương
ục ngữ nói, binh mã chưa động, lương thảo đi trước.
Sau khi giải quyết xong khốn nhiễu phát triển đại kế lớn nhất, Tương Khổng Minh lập tức dời ánh mắt qua lương thảo.
Năm đó, Hán Hiền đế suất lĩnh đại quân vây thành, Khải Tát nhân tạm thời thu thập lương thực chung quanh, độn tích lương thảo. Vậy Tương Khổng Minh làm sao lại không biết đạo lý này.
Chỉ là lương thảo không thể so như tiền tài, không có thời gian nhất định thì không cách nào trưởng thành.
Vậy nghĩ muốn ở trong thời gian ngắn tích trữ, theo thủ đoạn bình thường chỉ có hai biện pháp, một là gia tăng thu thuế, hai là dùng giá cao thu mua.
Phương pháp thứ nhất khi Tương Khổng Minh đưa ra, liền bị Hứa Hải Phong kiên quyết phủ nhận. Ở thời khắc này, chính là lúc phải thu mua lòng người, làm sao có thể làm ra chuyện khiến người oán trời giận.
Biện pháp thứ hai lại cần tiền tài ủng hộ, lúc bắt đầu, Hứa Hải Phong chỉ là thu mua nho nhỏ, thẳng đến sau khi sản phẩm của Ngọa Long thành danh dương thiên hạ, Hứa Hải Phong mới bắt đầu phóng gan thu mua.
Đương nhiên, còn một phương pháp cũng có thể trong thời gian ngắn độn tích lương thảo, thậm chí là tiền tài. Đó chính là làm nghề mua bán không vốn – cướp bóc.
Trong vòng nửa năm, Hắc Kỳ quân dưới sự dẫn dắt của Triết Biệt, nhiều lần xuyên qua biên giới, áp dụng biện pháp cướp bóc ở bên phần đất của Khải Tát nhân.
Dưới sự đả kích của đám sĩ tốt như sói như hổ, những thôn trấn không được nghiêm gia đề phòng liền gặp phải đả kích thật lớn, bọn họ tựa như đàn châu chấu chỉ biết hút máu, có thể hút sạch đến giọt máu cuối cùng của người khác. Những nơi đi qua, gà chó không lưu. Cho dù là không cách nào mang đi, bọn họ cũng đem hủy diệt tại chỗ.
Đương nhiên, bọn họ cũng không lấy mạng người, chỉ cần người bị cướp không chống cự, bọn họ cũng chỉ cướp đoạt tài vật mà không thương tổn mạng người. Nhưng nếu bọn họ gặp phải chống cự, Triết Biệt sẽ hạ lệnh đại khai sát giới, cọng cỏ không chừa.
Bởi vì có tốc độ cũng nại lực của huyết tửu mã, bọn họ có thể tác chiến thời gian thật lâu, thường thường lưu lại tại địa bàn Khải Tát nhân đến nửa tháng tới một tháng mới thu hoạch lớn mà về.
Khải Tát nhân bị đoạt đi thực vật, thiêu hủy nhà cửa trở nên nghèo khổ cơ hàn, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là vào thành cầu cứu. Lúc mới bắt đầu, nhân số cũng không nhiều, nhưng dưới mấy tháng, tai dân đại lượng chạy vào, đã vượt qua cực hạn thừa nhận của tòa thành.
Đây là ý đồ của Tương Khổng Minh, cùng với giết sạch, cũng không bằng tạo cho bọn hắn gia tăng một chút dân đói, càng nhiều dân đói thì đại biểu càng nhiều phiền toái, có đôi khi những người tay không tấc sắt này tạo thành lực phá hư còn hơn xa quân đội hạng nặng võ trang.
Trưởng quan thủ tịch hành chính sau khi biết được tình huống, hạ lệnh toàn lực đuổi bắt.
Nhưng vô luận bọn họ tổ chức bao nhiêu hoạt động áp chế, nhưng Triết Biệt suất lĩnh đội ngũ hai trăm người này lại hoàn mỹ chấp hành chiến thuật du kích của Tương Khổng Minh dạy cho, thủy chung như xuất quỷ nhập thần, qua như gió, cho tới bây giờ chưa từng tạo cơ hội cho Khải Tát nhân.
Vì thế hành chính quan nơi này vô cùng đau đầu, thì đám đạo phỉ liền biến mất vô tung, làm cho hắn vừa mừng vừa sợ.
Chỉ là hắn cao hứng chỉ được hơn mười ngày, các nơi liền phát hiện đạo tặc, bọn họ trang bị hoàn mỹ, cưỡi ngựa tinh trạm, tuy không thể so sánh với đội ngũ vô hình kia, nhưng nhân số lại nhiều hơn mấy lần, nguy hại tạo thành cũng không hề kém hơn Hắc Kỳ quân.
Bất đắc dĩ, hắn không thể làm gì khác hơn là hướng Khải Tát đại đế cầu viện, thẳng đến khi quân chính quy của Khải Tát đi tới, đám cường đạo mới biết khó rút lui, chẳng qua khi đó Khải Tát nhân gặp nạn tổn thất kinh tế đã là một số tiền khổng lồ đủ làm cho bất cứ kẻ nào phải đau đầu.
Bọn họ cũng không biết, lúc này sản phẩm của Hứa Hải Phong đã vận chuyển khắp đại lục, tiền tài mỗi ngày thu về cũng đủ để chi tiêu còn dư có thừa, đã khinh thường việc làm trộm gà trộm chó như thế này.
Hơn nữa, Triết Biệt lại có trọng trách khác trên người, không cách nào tiếp tục xuất chinh, thiếu đi nhân vật linh hồn như Triết Biệt, những huyết tửu chiến sĩ khác chỉ biết chấp hành mệnh lệnh đơn giản, tự nhiên không có khả năng đem chiến thuật du kích vận dụng linh hoạt quyền biến.
Hứa Hải Phong vốn có ý định buông tha hành động tiếp tục quấy rầy này, chỉ là lúc này Phương Hướng Minh lại suất lĩnh năm ngàn Hồng Sắc Hải Dương viện quân chạy tới, Tương Khổng Minh lập tức mở lớp giảng dạy, đem chiến thuật du kích dạy lại một lần, vì thế năm ngàn kỵ binh liền phân ra bắt đầu thực hiện một lần cướp đoạt mới.
Lần đầu gặp phải loại chiến thuật này Khải Tát nhân không biết làm sao, ngoại trừ không ngừng gia tăng viện quân, cũng không còn biện pháp nào tốt.
Khi Phương Hướng Minh cảm nhận được Khải Tát nhân từ từ tăng cường binh lực đã đủ cấu thành uy hiếp cho đội ngũ của hắn, đã xuống lệnh kết thúc hành vi cướp đoạt, trở về Ngọa Long thành, chờ đợi thời khắc quyết chiến.
Ngoại trừ phương diện hành động quân sự này ra, Tương Khổng Minh còn đưa ra kế hoạch nhìn xa hơn.
Đó chính là đề cao sản lượng nông nghiệp, mà muốn đạt tới mục đích này, tự nhiên cần phải do vị Tương đại quân sư không chỗ nào không hiểu này đến tự mình chỉ điểm.
Tương Khổng Minh triệu tập một đám làm nghề nông nhiều năm, là những người nổi danh trong thôn là tài giỏi, mở tiệc khoản đãi, trên tiệc hướng bọn họ đưa ra một vấn đề: “Xin hỏi các vị, như thế nào mới có thể khiến cho lúa gạo tăng lên sản lượng mấy lần?”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều không dám trả lời.
Tương Khổng Minh cười viết: “Đem giống trộn vào hỗn hợp.”
Lúc đó rượu đã qua ba vòng, có một vị đã uống say không nhịn được phản bác: “Chẳng lẽ tạp chủng lại còn tốt hơn một loại đồng nhất hay sao?”
Mọi người đều biến sắc, đều tuôn mồ hôi lạnh, sợ Tương Khổng Minh nhất thời tức giận, đem ra chém ngay, coi như biến thành một con quỷ chết oan.
Ai ngờ, Tương Khổng Minh cũng không thèm để ý, mà là hạ lệnh tại thành đông mở ra hai khối đất vườn có điều kiện cũng không kém nhiều lắm.
Cho người nọ phụ trách một khối đất bên trong, mà hắn chỉ huy một nhóm người phụ trách một khối khác. Mấy năm sau, loại giống trộn lẫn của Tương Khổng Minh vô luận là sản lượng hay chất lượng đều hơn xa người này. Cuối cùng, các nhà nông tâm phục khẩu phục, tiếp nhận cách dạy gieo trồng mới mẻ của hắn.
Chẳng qua, cách này cũng không thể thu hoạch trong thời gian ngắn, không có mấy năm thời gian, cũng đừng mơ tưởng có được thành tích. Nếu không phải có Tương Khổng Minh quyền cao chức trọng, thay đổi là người khác, cũng chưa chắc có thể kiên trì xuống tới.
Ngoại trừ lần đó, Tương Khổng Minh bày cho tam đại thế gia tại kinh sư tìm kiếm những thương nhân Ba Tư từ viễn dương xa xôi tìm đến. Trong lúc giao dịch bạch tửu cùng bọn họ, lấy nhiều ích lợi, muốn bọn họ đi tới một đại lục khác sưu tầm một ít giống gieo trồng sinh trưởng cực mạnh.
Mấy tháng sau, Phương gia đáp lời, có thương nhân Ba Tư đã từng nhìn thấy loại giống đó, chẳng qua đó là một địa phương cực kỳ xa xôi, địa phương nơi đó được người thống trị gọi là Mã Nghĩ dân tộc. Mặc dù có trọng lợi dẫn dụ, thương nhân kia cũng đã đáp ứng, nhưng hắn đi rồi, có trời mới biết phải cần bao nhiêu thời gian mới trở về.
Tương Khổng Minh nghe xong, há to miệng, một hồi lâu còn chưa khép lại, trong miệng thì thào nói: “Mã Nghĩ? Sao lại có dân tộc như vậy? Không phải là dân tộc Maya trong truyền thuyết đã biến mất…”
Đối với chuyện này, Hứa Hải Phong cũng không ôm hi vọng gì, ở trên biển rộng mênh mông, không biết ẩn giấu bao nhiêu nguy hiểm, nghĩ muốn đi qua lại giữa hai đại lục, lại dễ dàng làm được hay sao.
Huống hồ, hiện tại đại chiến hết sức căng thẳng, cho dù bọn họ có trở về, khẳng định cũng là chuyện sau chiến tranh.
Ngoại trừ tiền lương, còn có các loại quang vật chất cũng là quân nhu phẩm cần thiết.
Do Tương Khổng Minh vẽ ra bản đồ khải giáp binh khí, đám xảo tượng của Tô gia suất lĩnh đội ngũ công binh đêm ngày khởi công.
Tương đại quân sự bực bội vì tốc độ của bọn họ quá chậm, nên đem việc dẫn nước dẫn nhập vào đội công binh.
Phảng phất như trong một ngày, đội công binh giống như thay đổi sức sống, khải giáp mới tinh được sản xuất ra không ngừng, ngoại trừ khải giáp cho người còn có cả giáp dành cho ngựa độc đáo mới mẻ.
Tô Xuân Vĩ từng dị nghị qua, tuy khải giáp này tổng lượng so với trọng giáp của Khải Tát nhân thì nhẹ hơn rất nhiều, nhưng nếu thêm mã giáp thì tuyệt đối không nhẹ, trọng giả bộ kỵ binh tạo thành cũng bởi vì nhân số quá ít, chưa hẳn là đối thủ của Khải Tát nhân, không bằng buông tha cho trọng kỵ binh, toàn lực chế tạo một khinh kỵ binh không kém hơn Hung Nô Kim Lang quân.
Hứa Hải Phong nghe xong cười ha ha, cũng không tiếp nhận đề nghị của hắn, mà là khư khư cố chấp, làm Tô Xuân Vĩ thở dài không thôi.
Đối với Tô Xuân Vĩ không hiểu biết về huyết tửu mã, hắn có thể đưa ra đề nghị như vậy đã là quý báu, tuy Hứa Hải Phong không tiếp nhận, nhưng đánh giá trong lòng đối với hắn cũng cao hơn một tầng.
Cứ như vậy, mỗi một ngày, lấy Ngọa Long thành làm trung tâm, vô số thương nhân tụ tập đến, bọn họ có chút vì muốn mua bạch tửu hoặc đổi trao thương phẩm từ Khải Tát cùng Hung Nô, biết bên trong ẩn chứa ích lợi rất nhiều từ vận lương, vận thuốc men, cùng quang vật.
Thiên hạ mênh mông, vì lợi mà đến, thiên hạ mênh mang, vì lợi mà đi.
Tóm lại, trong vòng nửa năm ngắn ngủi, mặt ngoài Ngọa Long thành phồn hoa hơn vô số lần so với trước kia.
Những thương nhân lưu thông đã khởi động ngành sản xuất trong thành, đặc biệt là khách sạn tửu điếm, là ích lợi nhiều nhất.
Hứa Hải Phong lại càng thừa cơ hội này, đem thuế vào thành giảm xuống thấp nhất, hành động này càng làm cho các thương nhân vô cùng hảo cảm, khiến cho khách thương lui tới càng thêm thường xuyên.
Người cùng hàng hóa lưu chuyển thật lớn cấp cho Hứa Hải Phong thu nhập vô số, đây là một niềm vui ngoài ý muốn, làm gánh nặng tài chính của hắn giảm bớt rất nhiều.
Hứa Hải Phong xem Ngọa Long thành như nhà mình, lực mạnh chiêu binh mãi mã, độn tích lương thảo.
Nếu là thời kì hòa bình, hắn dám làm việc quang minh chính đại như vậy, đã sớm bị giam sát ngự sử chụp mũ mưu phản, dù là không chết, không bị lột một lớp da.
Chỉ là hiện tại là thời khắc phi thường, Hán Hiền đế cùng Trình gia không hề có ý truy cứu, ngược lại còn không ngừng âm thầm trợ giúp, khắp nơi mở rộng cánh cửa phương tiện cho hắn. Khiến cho hắn như cá gặp nước, thực lực không ngừng bành trướng.
Trong khoảng thời gian này, Hứa Hải Phong thuận buồm xuôi gió, vô cùng an vui.
Mà ngay cả Áo Bổn tông sư cũng buông tha ý đồ tiếp tục dây dưa, trở về Khải Tát.
Đây không phải Áo Bổn không muốn tiếp tục ám sát, mà là cảm ứng được lực lượng tinh thần do Thái Ất chân nhân cố ý tản mát ra, đã biết bên người Hứa Hải Phong có được một vị cao thủ tuyệt đỉnh thủ hộ. Nếu hắn còn muốn động thủ, chỉ sợ là giống như dùng bánh bao ném cẩu – có đi không về.
Nếu Áo Bổn rời đi, Hứa Hải Phong cũng không còn cố kỵ.
Dựa theo ý tứ của Hứa Hải Phong, vốn nghĩ muốn đem cha mẹ và huynh tẩu tiếp vào hoàng cung ở lại.
Nhưng khi Hứa phụ nghe được nơi này vốn là hoàng cung của Thổ Phiên quốc, liền đòi về, dù cho Hứa Hải Phong nói khan tiếng, vẫn không chịu đến ở.
Thậm chí dưới sự kiên trì của hắn, nguyên bổn huynh trưởng cũng bị động tâm muốn nhấm nháp một chút sinh hoạt như một hoàng đế cũng đành bỏ đi ý niệm này trong đầu.
Hứa Hải Phong bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cấp cho cha mẹ già thay đổi một nơi ở lớn hơn, hơn nữa còn đưa tới mấy nha hoàn tay chân nhanh nhẹn, chuyên môn hầu hạ cha mẹ cùng huynh trưởng. Đương nhiên, an toàn của người nhà cũng là quan trọng, vài đội binh mã không phân biệt ngày đêm chờ đợi bên ngoài đình viện, nếu người không biết mà nhìn vào, còn tưởng là khu nhà cao cấp của vị quyền quý đương triều nào đó.
Sau khi giải quyết xong chuyện tiền, lương, cùng vật tư, Hứa Hải Phong đối mặt chính là làm sao mở rộng quân ngũ.
Nhưng vào lúc này, có hai tin tức truyền đến, không khỏi làm cho hắn vừa vui vừa lo.
Thương Thiên Phách Huyết Thương Thiên Phách Huyết - Thương Thiên Bạch Hạc