Having your book turned into a movie is like seeing your oxen turned into bouillon cubes.

John LeCarre

 
 
 
 
 
Tác giả: Quỳnh Dao
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2527 / 22
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 16 -
hí Tường có thật sự tìm được công việc làm ở Geneva chăng?
Đúng như Chí Viễn đã dự đoán, Chí Tường không hề tìm được việc làm. Tuy nhiên, chàng không tìm được việc làm, không phải hoàn toàn vì công việc khó tìm. Trước nhất, Đan Lệ phải chịu một phần trách nhiệm, vì nàng không hề thật sự có ý tìm việc làm cho chàng, mà chỉ cốt ý làm sao cho chàng đến Gevena rồi tính sau. Thứ hai, là vì bản thân của xứ Thụy Sĩ, cái quốc gia có danh xưng "vườn hoa thế giới" này, đã hoàn toàn mê hoặc Chí Tường.
Vừa đến Gevena ngày đầu tiên, Chí Tường được Đan Lệ đưa vào ở một khách sạn thật sang trọng bên cạnh bờ hồ Gevena.
Nàng nói bằng một giọng tự nhiên, thoải mái:
- Đừng nên lo lắng về chi phí, ba em có phần hùn trong khách sạn này, bạn bè của gia đình em mỗi khi đến Geneva, đều được đưa đến ở khách sạn này, không mất tiền đâu! Người thường, nếu đến ở đây, phải bốn chục Mỹ Kim một ngày đấy!
Chàng cảm thấy vô cùng bất an, và cũng cảm thấy không tự nhiên chút nào, thế nhưng, ở Gevena chàng không hề quen biết một ai, không ở cũng không được. Huống chi, Đan Lệ lại dùng ánh mắt vô cùng dễ thương nhìn chàng, dùng giọng nói thật ngọt ngào nói với chàng, dùng gương mặt thật dịu dàng tựa vào người chàng, không ngừng nói rằng:
- Anh yêu! Đừng gấp mà! Anh yêu! Đừng giận mà! Anh yêu! Đừng nên khó khăn như thế mà! Anh yêu! Anh cứ ở đây đã, rồi từ từ tìm việc làm! Anh yêu! Trước khi tìm việc làm, anh phải đi chơi với em vài hôm trước đã chứ!
Chí Tường nói:
- Chuyện đầu tiên, anh cần phải đi thăm cha mẹ em trước nhất! Tất cả những chuyện khác, chúng ta từ từ tính sau!
Đan Lệ nói thật ngoan ngoãn:
- Được rồi! Tối ngày mai anh đến nhà em! Em lái xe đến rước anh đi!
Chàng kinh ngạc:
- Em biết lái xe à?
- Lái xe, cưỡi ngựa, trượt tuyết, trượt băng... thứ nào em cũng biết! Môn nào em cũng hay, chỉ có một điều là học chữ không giỏi thôi! Anh đừng ngạc nhiên làm gì! Lúc ở La Mã, em đã định mua một chiếc xe rồi, thế nhưng, em lại sợ anh nói rằng em khoe khoang, nên không dám mua đấy thôi! Ồ!... Vì anh, cả tính tình em cũng thay đổi luôn, em nghĩ, chắc là cái số em thiếu nợ anh thật!
Nàng thở ra một hơi dài, nói bằng một giọng nghiêm trang, không chút đùa giỡn.
Thế là, buổi tối hôm sau, Chí Tường rút cuộc cũng đã gặp mặt vợ chồng ông Đức. Hiển nhiên, Đan Lệ đã tốn nhiều công sức trong việc thuyết phục cha mẹ mình. Thái độ của vợ chồng ông Đức vô cùng hiền hòa, ngôn ngữ thân mật, hoàn toàn ra ngoài sự dự liệu của Chí Tường, họ không hề ra vẻ mình là bậc trưởng thượng, cũng không hề có thái độ khinh người. Trong căn phòng khách sang trọng đó, họ cười nói tự nhiên, thoải mái, không hề có một chút ý làm khó, làm dễ gì người bạn trai của con gái mình.
Sự thật thì, cảm giác đầu tiên của ông Đức khi vừa nhìn thấy Chí Tường, là ông đã thích ngay người thanh niên trẻ tuổi này, vóc người dong dỏng cao, dáng dấp khoẻ mạnh, mày sậm, mắt to, sóng mũi thẳng đứng, nhìn bề ngoài, là một thanh niên đẹp trai! Ánh mắt của con gái cũng không tệ lắm! Lại cộng thêm thái độ của Chí Tường vô cùng lễ phép, nói năng lễ độ, đàng hoàng. Không giống như những người bạn trai trước đây của Đan Lệ thường có thái độ xấc xược của bọn trẻ tuổi thời đại, không hề biết kính trọng người trên kẻ trước, cũng không giống như Đan Lệ đã diễn tả, là "con mọt sách", "con mọt họa", "con mọt điêu khắc" v.v... Anh chàng trẻ tuổi này không hề "mọt" chút xíu nào cả, cũng không hề cứng nhắc, ông cụ non gì hết, mà đối đáp trôi chảy, rõ ràng và thoải mái.
Sớm muộn gì con gái mình cũng sẽ phải yêu, ông Đức hiểu rõ chuyện này. Thế nhưng, kết quả của tình yêu có phải là hôn nhân hay không, thì lại là một điều rất khó đoán trước được. Thanh niên thời đại ngày nay biến đổi rất nhanh, thanh niên thời đại ngày nay cũng không có tinh thần trách nhiệm, thanh niên thời đại ngày nay lại càng là những người xem nhân gian như một trò đùa. Đối với họ, "tình yêu" cũng là một thứ trò chơi. Thế nhưng, ông Đức biết rằng, lần này Đan Lệ không hề "chơi", chẳng những không hề "chơi", mà con bé còn đã bị lún vào thật sâu. Chàng trẻ tuổi này có thể làm cho con bé ở La Mã suốt mấy tháng trời, hẳn là phải có điều đặc biệt của hắn. Huống chi, Đan Lệ vừa về đến nhà đã nói với ông bà rằng:
- Ba, mẹ! Nếu như ba mẹ làm khó, làm dễ gì anh ấy, hoặc là tạo điều phiền phức cho anh ấy, là con... con tự tử chết liền đó!
Từ lúc còn nhỏ, con bé đã biết cách bắt chẹt cha mẹ để đạt được mục đích, thế nhưng, vì bọn con trai, mà dùng đi dùng lại hai chữ nghiêm trọng như "tự tử", lại là lần đầu tiên.
Bây giờ, nhìn thấy chàng trẻ tuổi này, lại nói chuyện với hắn, ông Đức đã cảm nhận được nguyên nhân vì sao mà hắn lại có thể chinh phục được Đan Lệ, thế nhưng, anh chàng cũng làm cho đôi cha mẹ này cảm thấy kinh ngạc và bối rối.
Ông Đức nói:
- Cháu muốn tìm công việc làm ở Geneva à? Chẳng lẽ Đan Lệ không có nói với cháu, ở đây rất khó tìm việc làm hay sao? Đừng thấy Thụy Sĩ là một nước trung lập vĩnh viễn, dù sao đi nữa, họ cũng không ưa người Đông Phương lắm đâu!
Chí Tường liếc mắt nhìn Đan Lệ một cái, Đan Lệ đã thụt vào phía sau lưng mẹ nàng.
- Đan Lệ nói, ở đây tìm việc làm rất dễ!
Ngó bộ, con bé Đan Lệ đã gạt cho chàng trẻ tuổi này đến Thụy Sĩ đây mà! Ông Đức đã hiểu ra rồi, ông gật gật đầu, nói một cách chậm rãi:
- Không gấp lắm đâu, hãy để Đan Lệ dẫn cháu đi thăm Geneva vài hôm cho biết đã, công việc có thể từ từ tìm cũng được, bác nghĩ, torng ngân hàng của bác có thể có chỗ cho cháu làm được đấy, cháu có biết kế toán không?
- Dạ không?
- Thế đánh máy thì sao?
- Dạ cũng không?
Đan Lệ xen vào:
- Ba! Anh ấy trừ vẽ và điêu khắc ra, không hề biết gì khác, ba tìm cho anh ấy công việc nào có vẽ và điêu khắc!
Chí Tường xen vào rất nhanh:
- Xin bác đừng bận tâm làm gì! Những gì cháu học hoàn toàn không liên quan đến người bác cần, cháu không muốn bác vì Đan Lệ, mà sắp xếp cho cháu một công việc làm để lãnh lương mà không phải làm gì. Cháu nghĩ, tự cháu có thể giải quyết vấn đề này. Hôm nay cháu đến đây, không phải là để tìm việc làm. Mà đến để thăm hai bác. Do đó, đối với việc tìm việc làm, tốt nhất là chúng ta đừng nên bàn đến làm gì! Cháu nhìn thấy bên cạnh bờ hồ, có rất nhiều quán café bên đường, cùng lắm, thì cháu cũng có thể làm công việc chạy bàn vậy!
Đan Lệ không nhịn được, nàng nói xen vào bằng một giọng thật nhỏ, thật nhẹ:
- Anh còn có thể làm công việc rửa chén nữa chứ!
Chí Tường trừng mắt nhìn Đan Lệ, mĩm cười nói:
- Sao mà trước mặt hai bác, em cũng không nương tay cho người ta một chút nào hết vậy!
Ông Đức mĩm cười nhìn Chí Tường:
- Đó chính là nỗi bi ai của những người học nghệ thuật, cháu biết ngày xưa bác học gì không? Ngày xưa bác học Văn học Anh quốc ở Cambridge, lấy xong cái bằng Tiến sĩ, rút cuộc bác đi làm thương mãi, đổi nghề, chiếm một chân trong ngành ngân hàng. Nghệ thuật, văn học, âm nhạc, đều giống như nhau, đều là những danh từ nghe rất hay, rất kêu, thế nhưng cũng rất không thực dụng. Bác nói có hơi thẳng thắng một chút, Chí Tường, cháu đừng phiền nhé!
- Dạ thưa bác, cháu không phiền đâu! Cháu học nghệ thuật, không phải là vì muốn nổi danh, cũng không phải để kiếm cơm, mà là vì sự say mê cuồng nhiệt! Cháu yêu nghệ thuật một cách điên cuồng, nó giống như một phần trong huyết mạch của cháu!
- Thế nhưng, đời sống là một điều rất hiện thực, có một ngày, cái vấn đề hiện thực đó sẽ đè nặng lên vai cháu. Thí dụ, sau khi cháu ra trường, cháu dự định sẽ làm gì?
- Có thể cháu sẽ học chuyên thêm về điêu khắc.
- Tốt lắm, sau đó thì sao?
- Thì cháu sẽ làm về họa, về điêu khắc. Về Đài Loan, đem tất cả những gì cháu học được, truyền lại cho thế hệ trẻ tiếp nối.
Ông Đức ngớ người ra. Câu trả lời đó, không hề là câu ông chọn trong một ngàn câu trả lời có thể đưa ra. Ông nhìn Chí Tường trừng trừng, ngẩn ngơ ở đó. Bà Đức thì hơi có chút bối rối, lo lắng, bằng trực giác của một người mẹ, bà biết rằng Đan Lệ đã rất thành tâm trong mối tình với chàng trai trẻ này. Thế nhưng chàng trai trẻ này, lại muốn đi đến một nơi chốn rất xa xôi trên bản đồ thế giới.
Bà hỏi:
- Chí Tường, cháu yêu Đài Loan lắm sao?
Chí Tường nói thật thẳng thắn:
- Ở đó là nhà của cháu! Nhà là gì? Nhà là nơi chốn mà bất luận mình có rời bỏ bao lâu đi nữa, nhưng vẫn mong muốn được trở về. Vả lại, có thể là từ nhỏ, cháu đã được hấp thụ một nền giáo dục khác hẳn với xứ Tây Phương này, cháu cứ nghĩ rằng, cháu không thể nào quên nguồn quên cội được!
Ông Đức hơi bị chấn động một chút, ông hỏi bằng một giọng thâm trầm:
- Những lời nói của cháu có hàm chứa ý nghĩa gì đặc biệt không?
- Thưa bác, bác đừng nên quá nhạy cảm, cháu biết là bác đã nhập tịch Thụy Sĩ, cháu nghĩ, mỗi người, ai cũng có tự do và suy nghĩ của riêng mình, bác có cái nhìn của bác, cháu không dễ gì hiểu nổi. Có thể, bác nghĩ rằng, ngoài Thụy Sĩ ra, trên thế giới này không có một chỗ nào là đất lành, sự thật thì, theo cái nhìn của cháu, Thụy Sĩ cũng chưa hẳn là đất lành đâu! Cháu đến từ vùng đất Đài Loan, thật sự mà nói, trước khi xuất ngoại, đối với Đài Loan, cháu cũng có một số những bất mãn, nhưng bây giờ? Cháu chỉ có thể nói với bác rằng, cháu nhớ nơi chốn đó, cháu yêu nơi chốn đó, không những yêu những ưu điểm của nó, mà cũng yêu luôn những khuyết điểm của nó! Tại vì, chỉ có ở đó, cháu mới cảm thấy đó là xứ sở của mình!
Ông Đức nhìn chàng trừng trừng, ngồi ở đó bắt đầu thật sự suy nghĩ đến xuất thần.
Lần gặp gỡ đó, không thể nói là rất thuận lợi, nhưng cũng không có gì là không thuận lợi. Đối với Chí Tường, chàng không hề cố tình nói để lấy lòng vợ chồng ông Đức, chàng chỉ biểu hiện đúng y theo con người của chàng. Đối với ông Đức thì sao? Sau hôm đó, Đan Lệ nói với Chí Tường như thế này:
- Anh Tường, những lời nói của anh, báo hại ba mẹ em cãi nhau suốt hết một đêm! Bàn luận suốt hết một đêm!
- Sao vậy?
- Ba nói rằng anh rất ngông, rất ngạo mạn, thế nhưng, những lời anh nói không phải là không có lý. Mẹ nói rằng, anh chỉ biết nói cho kêu, chưa trưởng thành, chính chắn. Ba chủ trương để cho em và anh tự do phát triển, mẹ chủ trương đưa em đi Úc Châu ở tạm một thời gian, để khỏi liên lạc với anh nữa. Ba nói, con gái đã đến lúc yêu, cho dù có đưa nó đến Phi Châu cũng chẳng ích lợi gì, mẹ nói, con gái yêu phải cái thằng nghèo khổ này, thế nào cũng có một ngày bỏ chúng ta mà đi mất biệt. Bà không thấy Phi Châu và Đài Loan có gì khác nhau. Ba nói mẹ có cái nhìn thiển cận, biết đâu chừng thằng nhỏ này sẽ rất có tương lai. Mẹ nói đầu óc ba lú lẩn rồi, để chúng nó tự do như thế chẳng khác nào bỏ mặc cho hạnh phúc suốt đời của con gái! Ba nói...
Nàng thở ra một hơi dài:
- Ui cha ơi, tóm lại là, ba nói thế này, thì mẹ nói thế kia, ba nói thế kia, thì mẹ nói thế này...
Chí Tường không nhịn được, chàng phì cười:
- Kết quả ra sao?
Đan Lệ đưa ngón tay chỉ vào chót mũi chàng:
- Kết quả ấy à, nếu như anh không phải là người tốt, thì là người xấu, nếu như không phải là anh có tương lai, thì là không có tương lai! Nếu như không phải là anh và em có kết quả chung cuộc, thì là không có kết quả...
- Như vậy không phải là nói chuyện huề vốn hay sao?
- Thì bản chất của nó là như thế mà! Những cuộc tranh cải như thế vốn không thể nào có được một kết luận nào cả! Có phải là ông tòa ngồi xử án đâu!...
Nàng ôm lấy cánh tay chàng lúc lắc:
- ... Chúng ta đi ra hồ cho thiên nga ăn đi anh! Chúng ta đi ra ngoài bờ hồ dạo chơi một lát đi anh! Anh xem này, xem em chuẩn bị những thứ gì cho anh đây!
Nàng lấy ra một xấp giấy vẽ trắng và một hộp bút than.
Đôi mắt của Chí Tường sáng rực lên, chàng kêu:
- Ồ! Tiểu Lệ Chi! Em quả thực là một thiên tài!
Đan Lệ nhướng cao đôi chân mày, nói:
- Thụy Sĩ nổi tiếng là vườn hoa thế giới, anh đã đến đây rồi, làm sao mà có thể không vẽ cho được?
Thế là, những ngày tháng tiếp theo sau đó, vẽ hồ, vẽ hoa, vẽ thiên nga, vẽ lâu đài, vẽ núi, vẽ du thuyền, vẽ lầu chuông, vẽ khe suối, vẽ cầu gỗ, vẽ tháp kỷ niệm... thời gian trôi qua theo từng bản vẽ, từng ngày rồi từng ngày.
Khi Chí Tường giật mình cảnh giác rằng những ngày nghĩ hè đã sắp hết, mà "công việc làm" của mình vẫn chưa hề thấy có tăm hơi gì, Đan Lệ lại dùng giọng nói dễ thương, dịu ngọt của nàng, nói với chàng rằng:
- Dù sao thì mùa hè cũng đã sắp hết rồi, anh có tìm được việc làm cũng không còn làm được mấy ngày! Hay là chúng ta lên núi vài hôm đi đã!
- Lên núi?
- Cả một khu gần đây, anh đều đã đi chơi hết rồi, bây giờ chúng ta lên núi, có thể trượt tuyết, có thể ngồi xe treo, từ đầu núi này đi sang đầu núi nọ, bảo đảm là anh sẽ thích thú không thể tả được! Ở trên đỉnh núi nhìn xuống, anh mới thấy hết cái đẹp thực sự của Thụy Sĩ.
Chàng bị những lời nói của nàng làm cho động lòng, thế là, chàng theo nàng lên núi.
Trên núi, họ ở một hơi rất nhiều ngày, nét hùng vĩ của núi, và tuyết, một màn tuyết trắng xóa, mang mang, Chí Tường hoàn toàn bị mê hoặc, hoàn toàn bị đắm chìm. Huống chi, bên cạnh chàng lại có một Đan Lệ, lúc nào cũng kiều diễm, xinh tươi, lời nói luôn luôn dịu dàng, ngọt lịm! Nàng dạy chàng trượt tuyết, khi chàng bị té nhào, mặt mũi dính đầy tuyết trắng, nàng cười vang lên, trời cũng vang vang, đất cũng vang vang, cả một vùng núi tuyết trắng xóa cũng vang vang! Trong những tháng ngày vui vẻ, không nhuốm chút bụi trần gian đó, đôi khi, chàng cũng có nghĩ đến Chí Viễn, nghĩ đến Chí Viễn đang khuân vác từng chiếc trụ gỗ to oằn lưng nơi ca kịch viện, nghĩ đến Chí Viễn đang gánh từng gánh đất đá nặng oằn vai nơi công xưởng... thế nhưng, đôi chân mày chàng chỉ cần nhíu nhẹ lại một chút, là Đan Lệ đã vội vàng để ngay đôi môi mình lên nếp nhăn đó. Thế là, chàng lại quên đi Chí Viễn, quên đi La Mã, hay có thể, cưỡng bách mình "quên" đi những thứ đó!
Những ngày tháng vui chơi và yêu đương cuồng nhiệt, trôi qua một cách dễ dàng, nhanh chóng. Không lâu sau, những chiếc lá trên cây ngô đồng trong công viên Gevena đã ngã sang màu vàng úa, trái ngô đồng rớt đầy trên đất. Chí Tường và Đan Lệ bắt đầu xuống núi, hoan lạc vẫn tràn trề trong trái tim căng đầy nhựa sống của Chí Tường.
Sau đó, vào một buổi tối, khi chàng vừa bước ra khỏi cửa hotel, đang chuẩn bị đến gặp Đan Lệ, chàng hẹn Đan Lệ cùng nhau đi ăn tối ở một quán ăn Thụy Sĩ.
Thế nhưng, mới vừa khoa chân bước ra khỏi cánh cổng to của hotel, chàng đã gặp ngay một người, mặt mũi phong sương, mắt môi tiều tụy, đứng tựa ngay bên chiếc cột trụ đàng trước cửa hotel, mặc chiếc áo khoác màu xám tro, trời đang lất phất rơi từng giọt mưa lí tí, chàng cứ để mặc cho những giọt mưa bám đầy trên đầu, trên áo mình, vai chàng đã bị nước mưa làm cho ướt đẫm. Chàng đứng lặng lẽ ở đó, lặng lẽ nhìn Chí Tường chăm chăm! Đó là Chí Viễn! Tiều tụy, gầy gò, xanh xao và mệt mỏi!
Chí Tường cảm thấy đầu óc mình như bị một trái bom nổ tung lên, xấu hổ, hối hận, đau khổ cùng tràn lên một lượt, chàng đứng ở đó, nhìn Chí Viễn chết trân. Có một lúc thật lâu, cả hai anh em chỉ đứng nhìn nhau như thế, sau đó, Chí Viễn đi đến bên chàng, nhẹ nhàng để tay lên cánh tay chàng.
- Chí Tường, niên học mới đã khai giảng ba hôm rồi! Anh tìm em khổ sở biết mấy, nếu như không có sự giúp đỡ của sứ quán, anh thật sự không biết phải đi đâu tìm em!... Thôi đi nhé! Đã đến lúc em phải theo anh về nhà rồi đây! Phải không?
Đôi mắt chàng nhìn em dịu dàng. Vô cùng dịu dàng, vô cùng bình lặng.
Chí Tường cắn chặt răng, trong khoảnh khắc đó, chàng cảm thấy xấu hổ đến muốn độn thổ. Không nói một tiếng nào, chàng lặng lẽ theo Chí Viễn đi ngay.
Trên chuyến xe lửa đi về La Mã, chàng gửi cho Đan Lệ một tấm postcard đơn giản, trên đó chỉ có vài hàng chữ vắn tắt:
"Đan Lệ:
"Anh đi rồi!
"Giữa anh Hai và em, rút cuộc rồi anh cũng đã chọn anh Hai! Tại vì, anh ấy đại diện cho chân lý và tình cảm thắm thiết của gia đình, anh đã may mắn biết mấy có được anh Hai, em đã bất hạnh biết mấy khi gặp phải anh!
"Đừng nên đến La Mã tìm anh nữa, dù sao đi nữa, chúng ta cũng thuộc về hai thế giới quá khác biệt, quá xa xôi! Hãy đi Úc! Hay đi Phi Châu vậy! Chúc lành cho em! Tiểu Lệ Chi!
"Chí Tường"
Thương Người Xa Xứ Thương Người Xa Xứ - Quỳnh Dao