Biển lặng không làm nên những thủy thủ tài giỏi.

Tục ngữ châu Phi

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 139: Chá Lang Bị Nhiễm
ạ Hầu Tuyệt)
“Không tới hai ngày!” Hạ Hầu Trọng nhìn tư liệu truyền về, phẫn nộ ném lên bàn, lửa giận ngập trời: “Không tới hai ngày, cả Lam tinh thế nhưng thất thủ hết hai phần ba!! Cái đám bình thường luôn tỏ vẻ ta đây đâu, giờ đang ở đâu? Làm ăn cái kiểu gì vậy hả? Qua hai ngày nữa có phải sẽ đưa tay tay dâng cả Lam tinh cho người ta không hả!?”
“Cha, hiện giờ không phải lúc tức giận, Hạ Hầu Tuyệt trầm giọng mở miệng: “Chúng ta phải triển khai cứu viện thị dân, nếu không, bi kịch ba ngàn năm trước sẽ một lần nữa trình diễn.”
Hạ Hầu Trọng chống tay lên bàn, bởi vì phẫn nộ mà có chút thở gấp. Lời Hạ Hầu Tuyệt làm ông khôi phục chút lý trí, nhưng nắm tay vẫn siết chặt nhìn tư liệu ghi lại con số thương vong bi thống của nhân loại.
“Bên Thiệu Huyền vẫn không liên lạc được sao?”
“Vâng!”
Hạ Hầu Trọng trầm mặc hồi lâu, ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Hầu Lạc Vũ hiếm khi nghiêm nghị đứng bên kia: “Lạc Vũ, hiện giờ tôi ra một mệnh lệnh cho con.”
“Tôi cho con mười chiếc phi thuyền chiến đấu, con lập tức mang theo một đội người cấp tốc chạy tới khu ba, phải mang Tiểu Quang về đây.”
“Tiểu Quang?” Hạ Hầu Tuyệt sửng sốt, Hạ Hầu Lạc Vũ cũng có chút ngạc nhiên: “Hiện giờ không phải nên gọi thằng nhóc Thiệu Huyền mới đúng sao? Tiểu Quang quả thực rất mạnh, nhưng vẫn không phải đối thủ của Thiệu Huyền a? Hơn nữa hiện giờ nó còn đang có thai.”
“Hiện giờ nhân loại gặp đại họa, đảo mắt chỉ mới hai ngày, Lam tinh đã thất thủ hai phần ba, nếu cứ tiếp tục tình hình này, nhân loại chỉ sợ phải lặp lại bi kịch ba ngàn năm trước, bị ép rời khỏi Lam tinh, một lần nữa phiêu đãng trong vũ trụ.” Hạ Hầu Trọng siết chặt nắm tay, âm thanh áp lực: “Tôi tuyệt đối không cho phép phát sinh chuyện này, Lam tinh, tuyệt đối không thể thất thủ.”
“Lão quỷ…”
“Lạc Vũ, chuyện Tiểu Quang rất phức tạp, hiện giờ không có thời gian nói rõ.” Hạ Hầu Trọng ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Hầu Lạc Vũ, nghiêm nghị: “Tóm lại, phải hộ tống Tiểu Quang bình an trở về, cho dù, cái giá là sinh mệnh của con.”
“…” Hạ Hầu Lạc Vũ.
“Tiểu Quang, có lẽ nó là hi vọng duy nhất trong cuộc chiến này.” Hạ Hầu Trọng ngẩng đầu, lớn tiếng nói.
‘Ầm!’ Một bóng dáng màu đen đá bay một con tang thi, bàn tay thon dài đặt trên mặt đất, lôi điện màu tím cuồn cuộn lan ra xung quanh, mấy trăm tang thi nháy mắt cháy xém.
“Chá Lang!” Một tiếng hét kinh hãi, Mễ Tiểu Bảo từ trong cơn khiếp sợ tỉnh táo lại, vội vàng lao qua, đỡ lấy thân thể ngã rạp xuống của Chá Lang.
“Bảo Bảo, em còn chưa chạy trốn sao?” Chá Lang ngã vào người Mễ Tiểu Bảo, có chút bất đắc dĩ nhếch cao khóe môi cứng ngắc.
“Anh, anh thế nào?” Mễ Tiểu Bảo thất kinh nhìn Chá Lang, hai bàn tay không biết đặt ở đâu.
“Bảo Bảo, xem ra lần này, anh thật sự không nhốt được em.” Chá Lang nhắm mắt lại, giọng nói tràn ngập bất đắc dĩ.
“Cái gì?” Mễ Tiểu Bảo sửng sốt, tựa hồ nhận ra gì đó, Mễ Tiểu Bảo vươn tay cầm lấy tay Chá Lang, máu tươi nhiễm đầy bàn tay đâm ánh mắt Mễ Tiểu Bảo đau đớn.
“Này là…” Mễ Tiểu Bảo ngơ ngác nhìn tay mình, đầu óc có chút trống rỗng.
“Đừng nhìn.” Chá Lang đè đầu Mễ Tiểu Bảo đang định ngẩng lên, để cậu áp lên vai mình.
“Anh, anh bị cắn?” Mễ Tiểu Bảo run run nói.
Chá Lang nhếch nhếch khóe miệng, chậm rãi buông tay: “Bảo Bảo, em đi đi.”
“Không!” Mễ Tiểu Bảo sửng sốt nửa ngày, đột nhiên phát ra một tiếng kêu chói tai: “Anh nói cho tôi biết, nói cho tôi biết anh không phải bị đám quái vật kia làm bị thương, chỉ là không cẩn thận bị trầy thôi! Anh nói cho tôi biết đi!!”
“Bảo Bảo.” Cha Lang gian nan chống đỡ thân thể, nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Mễ Tiểu Bảo, đầu ngón tay lạnh lẽo chậm rãi lướt qua đôi mắt làm mình vẫn không nỡ xa rời: “Em cũng thấy nếu bị đám quái vật kia cắn sẽ biến thành bộ dáng gì mà, đi đi, tìm người bạn lúc trước đã từng cứu em, cậu ta có thể bảo vệ em.”
“Chá Lang…”
“Không phải em vẫn luôn muốn thoát khỏi anh sao? Bảo Bảo, anh buông tha em.” Chá Lang lắc đầu, nhắm mắt lại không nhìn mặt Mễ Tiểu Bảo, xoay người, lảo đảo đi ra ngoài cửa.
Nhìn bóng dáng suy yếu vô lực của Chá Lang, Mễ Tiểu Bảo trầm mặc hồi lâu, đột nhiên xông tới ôm lấy Chá Lang, oa oa khóc lớn: “Tôi không cần!! Anh bảo tôi đi, tôi dựa vào cái gì phải nghe lời anh chứ!!”
Nhìn bàn tay nhỏ bé mũm mĩm trên eo mình, Chá Lang nhếch khóe miệng: “Bảo Bảo, em, không phải đã yêu anh rồi đi?”
“Đừng có hòng!” Mễ Tiểu Bảo lau nước mắt, xoay người đi tới trước mặt Chá Lang, túm lấy cánh tay đã tím tái của anh không chịu buông: “Vậy còn anh? Vì cái gì lại tới tìm tôi? Lại vì cái gì phải cứu tôi?”
“A…” Chá Lang cười nhẹ, đôi mắt hồ ly trước sau vẫn xinh đẹp như vậy: “Bảo Bảo chính là ta dưỡng, làm chủ nhân, để thú cưng của mình bị thương thì đúng là mất mặt.”
“Anh…” Mễ Tiểu Bảo trừng mắt.
“Bảo Bảo.” Chá Lang cúi người, ngón tay lướt qua khóe môi Mễ Tiểu Bảo. Muốn cúi người hôn xuống, chính là nhớ ra vết thương của mình, nhất thời ngừng lại. Anh, hiện giờ đã bị nhiễm.
“Bảo Bảo, em là của anh.”
Mễ Tiểu Bảo mím môi, cắn răng nói: “Vậy đừng chết, bằng không tôi sẽ tìm một người còn dễ nhìn hơn anh kết hôn, sau đó sinh Tiểu Bảo Bảo.”
Chá Lang bật cười, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng: “Nếu em dám làm thế, Bảo Bảo, anh có thành quỷ cũng không tha cho em.”
Virus đã bắt đầu xâm nhập thân thể, ánh mắt Chá Lang bắt đầu mơ hồ, một luồng sức mạnh cực nóng len lỏi trong cơ thể, xé toạc lí trí anh.
“Đi mau!” Cảm giác chính mình sắp biến dị, Chá Lang biến sắc, đột ngột đẩy Mễ Tiểu Bảo, phẫn nộ rống lên: “Cút!!”
Bị Chá Lang hất ngã xuống đất, Mễ Tiểu Bảo đau đớn ôm cánh tay. Chá Lang hiện giờ đã quỳ rạp xuống đất, mạch máu nổi đầy khắp cơ thể, hiện ra màu đen đáng sợ. Chá Lang thống khổ cuộn người, ánh mắt bắt đầu lộ ra màu huyết sắc.
“Em còn thất thần cái gì! Mau cút đi!!” Chá Lang hướng Mễ Tiểu Bảo rống giận. Lý trí đã bắt đầu mơ hồ, nhìn Mễ Tiểu Bảo trước mắt, Chá Lang rõ ràng cảm giác được xúc động muốn lao tới cắn xé.
“Bảo… Bảo Bảo.” Chá Lang hít thở nặng nề, vô lực nhìn Mễ Tiểu Bảo khàn khàn gọi, đau đớn trong cơ thể làm anh không còn bao nhiêu sức lực.
“Bảo Bảo, coi như anh xin em, cầu xin em, mau chạy đi! Mau đi…”
“Không!!” Mễ Tiểu Bảo đột nhiên kêu lên một tiếng thê lương, bổ nhào tới, ôm chặt lấy Chá Lang, lớn tiếng khóc.
“Tôi không đi! Có chết cũng không đi!! Anh không phải nói sẽ dưỡng tôi sao? Anh không phải nói tôi là của anh sao? Anh mất rồi, có người khi dễ tôi, ai tới bảo hộ tôi!?”
Ngu ngốc!!
Chá Lang thầm cười khổ. Chá Lang anh từ khi ra đời tới nay, tung hoành mấy chục năm, thế lực bao trùm cả khu ngầm, ai nghe thấy tên anh mà không sợ mất mật? Ngay cả quân đội phái người tới thanh trừng, anh cũng không chút biến sắc cùng bọn họ chém giết.
Người ngoài đều nói Chá Lang anh là kẻ điên, kẻ điên không muốn sống.
Chính là, hiện giờ kẻ điên như anh lại thua trong tay một nhóc con mập mạp, lại còn là vạn kiếp bất phục.
Ý thức trong đầu dần dần biến mất, Chá Lang nhìn cần cổ gần ngay trước mắt, hương vị ngọt ngào quẩn quanh bên mũi, thật lâu không tiêu tan.
Thật lâu sau, tia thanh tỉnh cuối cùng trong đáy mắt Chá Lang cũng biến mất, đôi tay tím tái bén ngọn đột nhiên túm lấy thân thể Mễ Tiểu Bảo, đè ép xuống, há miệng, muốn cắn tới phần cổ trắng như tuyết của đối phương.
“Chá Lang!!!”
Trong cửa hàng, mọi người vốn đang cuộn mình trong góc phòng đứng lên, thần sắc vui sướng nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, ánh mắt mang theo chờ mong.
“Hạ Hầu thiếu tướng! Ngài, ngài tới cứu chúng ta sao?” Đám người siết chặt tay, kích động mở miệng.
“Không phải!” Trước lúc Hạ Hầu Thiệu Huyền mở miệng, Liên Kỳ Quang đã lạnh lùng đánh gãy đám người đang muốn nói lại thôi.
“Mày là ai! Chúng ta đang nói chuyện với thiếu tướng, mày tính là cái gì?” Nữ nhân béo kia trào phúng nhìn Liên Kỳ Quang, âm thanh bén nhọn.
Sắc mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền nháy mắt trầm xuống, Khuynh Y tiến lên hai bước chắn trước mặt Liên Kỳ Quang, cười lạnh: “Cậu ta là bạn đời hợp pháp của Hạ Hầu thiếu tướng, Liên thiếu!”
Bạn đời hợp pháp?
Mọi người đều kinh ngạc. Bọn họ nghe nói thiếu tướng có một vị bạn đời, sức chiến đấu cường đại, tính tình thô bạo, dị năng thiên phú dị bẩm, hơn nữa, lại còn là người tự nhiên.
Chính là…
Nhìn Liên Kỳ Quang ‘yếu ớt không chịu nổi’ vùi vào lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền, nhất thời ánh mắt mọi người đều nổi lên nghi ngờ.
“Hạ Hầu Thiệu Huyền mới đó không lâu đã bị cách chức, hiện giờ đã không còn là quân nhân mà giống như các người, chỉ là công dân bình thường.” Liên Kỳ Quang dứt lời, liền kéo tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, xoay người đi về phía thang máy.
“Hạ Hầu thiếu tướng!” Thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền muốn đi, nhất thời đám người cả kinh, nhịn không được đuổi theo vài bước.
“Em ấy nói đúng.” Hạ Hầu Thiệu Huyền dừng bước, mắt lạnh nhìn đám người: “Tôi hiện giờ đã bị cách chức, chỉ là một công dân bình thường. Không có vũ khí, không có phi thuyền, không thể tiến hành cứu viện. Nếu các người muốn đi theo, tôi sẽ không cự tuyệt, nhưng, tôi không thể cam đoan sự an toàn của các người. Ra bên ngoài, đối mặt với tang thi, các người cần phải tự mình chiến đấu.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền dứt lời liền xoay người đuổi theo Liên Kỳ Quang.
Đám người vốn đuổi tới, nghe thấy lời Hạ Hầu Thiệu Huyền thì liền ngừng bước.
Không có vũ khí, không có phi thuyền, không có quân đội…
Nhìn đám tang thi khủng bố gào rống bên ngoài, nhất thời cả đám người trầm mặt, có vài người rụt về sau, một lần nữa chui vào góc ngồi xuống.
Ba người Khuynh Y liếc nhìn đám người kia, nhịn không được lắc đầu, xoay người đi lên.
Không ai phát hiện, trong nhóm người kia, một thanh niên gầy yếu trong góc đột nhiên bắt đầu run rẩy, bàn tay dưới ống tay áo chuyển thành màu thâm đen.
Trong thang máy trí năng, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn Liên Kỳ Quang đưa lưng về phía mình, trầm mặc không nói, liền mở miệng đánh vỡ bầu không khí giằng co giữa hai người: “Vợ à, vừa nãy vì sao phải nói vậy?”
“Anh đang trách tôi à?” Liên Kỳ Quang nhàn nhạt nói.
“Không, chỉ là…”
“Trái tim nhân loại thật sự còn ghê tởm hơn cả bề ngoài của tang thi! Lòng thương hại thừa thãi chỉ mang tới cái giá là sự phản bội mà thôi!! Không trải qua thì vĩnh viễn sẽ không hiểu được!!” Liên Kỳ Quang đột nhiên xoay người, mất khống chế xoay người về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền quát lớn.
“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang cụp mi mắt, trầm mặc. Hai nắm tay siết chặt có chút phát run. Hai người chưa từng thật sự khắc khẩu, nhất thời bầu không khí giữa bọn họ lạnh lẽo tới cực hạn.
“Thực xin lỗi.” Liên Kỳ Quang quay mặt đi, nhàn nhạt nói.
“Chỉ là, cùng một chuyện, cùng một tình huống, tôi không muốn lại một lần nữa trải qua.”
Nhìn bóng lưng kiên quyết lại tang thương của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền chậm rãi vươn tay, khoát lên vai Liên Kỳ Quang.
Lúc Hạ Hầu Thiệu Huyền định nói gì đó thì ‘ting’ một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Theo cửa thang máy mở ra, một bóng dáng lủi về phía Liên Kỳ Quang, tốc độ cực nhanh làm người ta trở tay không kịp.
“Vợ!!”
“Khô Mộc!”
“Khô Mộc cẩn thận!”
Hoàn Chương 139.
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương