Books are the quietest and most constant of friends; they are the most accessible and wisest of counselors, and the most patient of teachers.

Charles W. Eliot

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 114: Khai Giảng
hòng khách hỗn độn hệt như vừa bị đại pháo oanh tạc, nhìn thấy ghê người, cơ hồ không có nơi nào hoàn hảo.
Liên Kỳ Quang ngồi ở bàn ăn, vị trí duy nhất vẫn còn hoàn hảo không chút tổn hao, nhàn nhã hưởng dụng bữa sáng, bên kia, Long Ảnh mặt mũi bầm dập ngồi dưới đất, Liên Tiêu Thù khiếp đảm đang giúp anh xử lý miệng vết thương.
Hai người giao thủ, không ai sử dụng dị năng, chỉ dùng quyền đấm cước đá nên đều đánh thẳng lên da thịt. Liên Dục Thành vẫn còn giận, Long Ảnh tự nhiên không dám thực sự động thủ với Liên Kỳ Quang, mỗi lần nắm đấm sắp chạm vào người Liên Kỳ Quang, Long Ảnh lại chệch đi một chút, sượt sát qua bên người.
Mà thực lực của Liên Kỳ Quang vốn không kém, ngay cả Hạ Hầu Thiệu Huyền muốn chiếm lợi cũng khó, kết quả thế nào hiển nhiên quá rõ, Long Ảnh bị hung hăng thu thập một trận.
“Mấy ngày nữa là khai giảng rồi, để anh đưa em đi.” Liên Dục Thành từ phòng bếp bước ra, ngồi xuống đối diện Liên Kỳ Quang.
“Ưm.” Nuốt vào ngụm thức ăn cuối cùng, Liên Kỳ Quang thản nhiên gật đầu.
“Có tính toán gì không?”
“Hảo hảo học tập, mỗi ngày phấn đấu tiến tới, tranh thủ tốt nghiệp sớm.” Liên Kỳ Quang nghĩ nghĩ, lại nói: “Thiệu Huyền nói chờ tôi tốt nghiệp rồi tới Bất Lạc tinh sẽ dạy tôi lái phi thuyền, học xong, sẽ tặng tôi một chiếc phi thuyền có đại pháo.”
“Không cần cái gì cũng ỷ lại Hạ Hầu thiếu tướng.” Liên Dục Thành hơi nhíu mi: “Em đã trưởng thành rồi, có chuyện thì nên học cách tự gánh vác.”
“Ừm, tôi sẽ.” Liên Kỳ Quang ăn uống no đủ, lười biếng tựa vào lưng ghế, mặt không biểu cảm hỏi Long Ảnh: “Hai người chuẩn bị khi nào kết hôn?”
“Nhanh thôi!”
“Ai thèm kết hôn với anh ta!!”
Liên Dục Thành cùng Long Ảnh cơ hồ mở miệng cùng một lúc, chẳng qua một cao hứng, một lại tức tới sùi bọt mép.
“Em không muốn gả cho tôi sao?” Long Ảnh bật dậy, con ngươi đen láy nhìn về phía Liên Dục Thành, âm thanh bình tĩnh nhưng mơ hồ lộ ra chút bi thương.
“Tôi…” Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Long Ảnh, lời cự tuyệt nghẹn lại trong cổ họng Liên Dục Thành, làm thế nào cũng không nói ra được.
“Anh ta rất lợi hại, để anh ta theo bên cạnh, đừng chạy loạn.” Không có tâm tư quản hai người này dây dưa, Liên Kỳ Quang hiếm có dịp đứng đắn căn dặn.
“Chuyện của tôi không liên quan tới anh ta.” Liên Dực Thành thu dọn chén dĩa, xoay người đi vào phòng bếp.
Liên Dục Thành nghe không hiểu lời Liên Kỳ Quang, nhưng Long Ảnh mơ hồ nghe ra ý tứ trong đó, mày không khỏi nhíu lại: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Bảo vệ tốt anh cả.” Không biết vì sao, từ lúc trở lại Lam tinh, cảm giác bất an trong lòng chẳng những không biến mất, ngược lại càng nghiêm trọng hơn, làm cậu cảm thấy có chút nôn nóng.
Nhìn ra nôn nóng cùng bất an rõ ràng không thể áp chế được của Liên Kỳ Quang, Long Ảnh không hỏi thêm nữa, chỉ nặng nề gật đầu: “Tôi một tấc cũng không rời.”
“Heo.” Ánh mắt Liên Kỳ Quang phóng lên người Liên Tiêu Thù: “Sau khi khai giảng, ngoan ngoãn ở trong học viện, vô luận phát sinh chuyện gì cũng không được rời khỏi học viện một bước. Nếu sự tình không đúng, tôi sẽ cho người tới đón.”
“Dạ.” Tuy không hiểu ý tứ Liên Kỳ Quang nhưng nhìn biểu tình nghiêm túc của anh hai, Liên Tiêu Thù vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
“Thực nghiêm trọng sao?” Long Ảnh nhíu mày. Nếu vừa nãy Long Ảnh vẫn còn chút thờ ơ thì giờ phút này cả trái tim cũng căng thẳng.
“Không biết, nhưng hẳn là rất nhanh Lam tinh sẽ bắt đầu hỗn loạn.” Chỉ cần mục tiêu là cậu, mà suy đoán kia không sai thì tình hình an ổn của Lam tinh sẽ không duy trì được bao lâu.
“Tin tức bên trong à?” Nghe thấy dính dáng tới cả Lam tinh, trái tim Long Ảnh trầm xuống.
“… tóm lại, bảo vệ tốt anh cả.” Tiểu thái tử, ngàn vạn lần đừng dồn mọi chuyện tới đường cùng, tôi không muốn xung đột với cậu.
Trong phòng bếp, Liên Dục Thành tựa vào tường, nghe hai người nói chuyện ngoài phòng khách, có chút trầm mặc nhìn trần nhà, nắm tay siết chặt đại biểu trong lòng anh lúc này không hề bình tĩnh.
Mấy ngày kế tiếp, Liên Kỳ Quang lại trở về cuộc sống của loài heo. Mỗi ngày vui chơi giải trí, ngủ nghỉ, chơi game, tới tối lại cùng Hạ Hầu Thiệu Huyền tình tình tứ tứ, cuộc sống thoải mái hạnh phúc kia thực làm Long Ảnh ngày ngày đi theo mông dây dưa với Liên Dục Thành ghen tị khôn cùng.
Chính là, những ngày tốt đẹp sẽ có lúc chấm dứt. Thời gian nhàn nhã thật sự trôi qua quá nhanh, thoáng chốc, ngày khai giảng đã tới.
“Tôi có thể tự tới học viện.” Trên xe huyền phù, Liên Kỳ Quang ôm cánh tay, mặt than nhìn Liên Dục Thành ngồi ở vị trí người lái.
“Để anh đưa em đi khó tiếp nhận vậy sao?” Liên Dục Thành liếc mắt nhìn Liên Kỳ Quang, tay lái hơi đảo một chút, suýt chút nữa làm Liên Kỳ Quang rớt xuống đất.
“Anh hẳn nên đưa con heo kia đi.”
“Tiêu Tiêu có Long Ảnh đưa đi rồi, còn có, heo là cái gì?”
“Heo chính là con heo kia.” Lười phí nước miếng với Liên Dục Thành, Liên Kỳ Quang rõ ràng nhắm hai mắt lại, bắt đầu bổ giác. Tối qua cùng Hạ Hầu Thiệu Huyền tán gẫu quá muộn, mãi tới tận nửa đêm mới thôi, hiện giờ chỉ cảm thấy hai mí mắt bắt đầu đánh nhau.
Hành trình mấy giờ đi xe, xe huyền phù đi tới trước cổng học viện quân sự Thanh Đế, vững vàng dừng lại.
“Dậy đi, tới rồi.” Liên Dục Thành đi tới bên người Liên Kỳ Quang, dùng chân đá đá cậu.
Liên Kỳ Quang buồn ngủ mở mắt, hai chân lững thững theo Liên Dục Thành xuống xe.
“Liên thiếu!”
“Chào Liên thiếu!”
“Liên thiếu…”
Liên Kỳ Quang chân trước vừa mới bước vào học viện, nhất thời xung quanh truyền tới tiếng chào hỏi không ngừng, những người lỡ nhịp không kịp chào thì vội vàng khom thắt lưng, vẻ mặt cung kính e ngại. Đối với việc này, những ngày ở Bất Lạc tinh Liên Kỳ Quang đã sớm tập thành thói quen được chào hỏi, vì thế, không hề nâng mắt chút nào.
Nói ra thì vì sao chỉ qua một kì nghỉ mà thái độ của đám người này lại chuyển biến lớn như vậy, này phải nói tới chiếc phi hành khí cực kì xa hoa khí phách đã tới đón Liên Kỳ Quang lần đó.
Trước kia trong mắt đám người trong học viện, Liên Kỳ Quang là một kẻ cuồng chiến đấu thiên phú cực cao, thực lực cường đại, tính cách cường đại vô cùng huyết tinh. Chính là lần đó Quan Trạch tới đón người, mọi người liền nghĩ tới, trước kia bất luận Liên Kỳ Quang làm sai gì thì vẫn luôn bình an vô sự vượt qua, mà phi hành khí kia vừa nhìn đã biết không thuộc về khu ba, nhất thời, tất cả mọi người đều cho rằng Liên Kỳ Quang kì thực là một vị quý tộc có bối cảnh rất lớn.
Này cũng là nguyên nhân vì sao thái độ bọn họ chuyển biến lớn như vậy, đối với quý tộc, người bình thường luôn ôm tâm trạng kính sợ cùng lấy lòng.
Liên Dục Thành nhìn người không biết đã là thứ mấy tiến tới chào hỏi, có chút đau đầu xoa xoa mi gian.
“Sao lại thế này?”
“Không biết.” Sạch sẽ lưu loát phun ra hai chữ.
“Không biết? Bọn họ như vậy mà em không biết?” Liên Dục Thành túm lấy áo Liên Kỳ Quang, hận không thể rót một ly nước vào đầu cậu súc rửa một phen.
“Em nói thật đi, có phải ở học viện đánh nhau, bắt nạt người không hả?”
“…” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, đầu óc đảo một vòng, hình như có đánh vài lần đi?
Thấy Liên Kỳ Quang không nói lời nào, Liên Dục Thành tự cho là đoán đúng nhất thời cảm thấy đầu càng đau hơn.
“Khô Mộc đại nhân!” Một tiếng gọi to, Mễ Tiểu Bảo lắc lắc thân mình mập mạp chạy tới.
“Khô Mộc đại nhân, cậu tới rồi?” Mễ Tiểu Bảo nhếch miệng cười, gương mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, ánh mắt híp lại thành một cái khe, thoạt nhìn đặc biệt đáng yêu.
“Này! Cậu chậm thật đấy! Chờ cậu cả buổi!!” Khuynh Y khoanh tay đi tới, hừ lạnh một tiếng, khó chịu nói.
“Rốt cuộc cũng tới rồi, chúng ta còn tưởng cậu lại định cúp khóa.” Phong Thanh Dương ôm cổ Lam Kỳ chậm rì rì đi tới.
“Khô Mộc đại nhân.” Lam Kỳ mỉm cười, ôn tồn ân cần hỏi.
Liên Kỳ Quang nhấc ánh mắt, thản nhiên nhìn lướt qua mấy người. Mễ Tiểu Bảo vui sướng, Khuynh Y mất tự nhiên, Phong Thanh Dương sang sảng, Lam Kỳ ôn hòa, nhưng ánh mắt đều thực trong suốt, không hề có chút khách sáo. Đáy mắt Liên Kỳ Quang xẹt qua một tia u ám, tản đi chút khí lạnh.
“Liên Dục Thành, anh tôi.” Liên Kỳ Quang hất cằm, ý bảo Liên Dục Thành ở bên người.
“Chào anh!” Phong Thanh Dương chào đầu tiên, cái đầu đỏ rực, mỉm cười thực đường hoàng.
“Chào anh!”
“Anh Liên!”
Đám người lần lượt chào hỏi, Liên Dục Thành lẳng lặng liếc mắt từng người, khóe miệng khẽ cong lên, hơi vuốt cằm.
“Chào các em, Kỳ Quang ở học viện phải làm phiền mọi người chiếu cố.”
“Sẽ không! Sẽ không!” Mễ Tiểu Bảo cuống cuồng quơ tay: “Là tụi em luôn làm phiền Khô Mộc đại nhân, cậu ấy luôn chiếu cố tụi em.”
“Khô Mộc đại nhân?” Liên Dục Thành nghi hoặc.
“Biệt hiệu lúc huấn luyện.” Trước lúc Mễ Tiểu Bảo mở miệng, Liên Kỳ Quang đã đánh gảy, nhàn nhạt giải thích.
“Khô Mộc, tụi này đang định đi ăn cơm, cậu cũng đi cùng đi.” Kỳ thật Lam Kỳ vốn định nói là uống rượu, nhưng thấy Liên Dục Thành vẫn còn đứng đó, liền thông minh sửa miệng.
“Ăn cơm?” Mễ Tiểu Bảo sửng sốt, vừa định nói thêm gì đó thì bị Phong Thanh Dương ở bên cạnh kẹp cổ.
“Đúng vậy, đúng vậy! Khô Mộc, chỉ còn mỗi cậu thôi, cả đám đều đang chờ cậu.”
“Nếu không phải vì chờ cậu thì đã đi từ sớm rồi, đừng từ chối a.” Khuynh Y chặn luôn đường lui.
Liên Kỳ Quang liếc mắt nhìn đám người, từ từ ngẩng đầu, ngốc ngốc nhìn lên đỉnh đầu rồi cúi xuống nói một tiếng: “Tốt.”
“A?” Cả đám đều ngây ngẩn, xoay mặt nhìn nhau, này là, đồng ý rồi?
“Thật tốt quá!” Vốn tưởng còn phải phí võ mồm một phen.
“Anh cả, anh đi chung luôn không?” Phong Thanh Dương cười nói.
Nhìn ra đám nhỏ khách khí, Liên Dục Thành cũng không nguyện ý phá hủy bầu không khí, mỉm cười lắc đầu: “Không cần, mấy em chơi vui.”
Đám nhỏ này tuy tính tình hơi cổ quái một chút, nhưng không thể nghi ngờ là rất thật tâm, đối với chuyện Liên Kỳ Quang có thể kết giao bằng hữu, Liên Dục Thành thực cao hứng.
“Cẩn thận một chút, nhớ về sớm, mai còn phải đi học.” Lúc gần đi, Liên Dục Thành đưa thẻ tinh tạp cho Liên Kỳ Quang, dặn dò.
“Biết rồi~ ~ anh!!!” Cả đám đồng loạt rống lên, làm Liên Dục Thành nhìn mà có chút dở khóc dở cười.
Liên Dục Thành dần dần đi xa, Phong Thanh Dương lập tức lủi đi.”
“Mau mau lên! Bằng không sẽ không tìm được chỗ đâu.”
“Khô Mộc đại nhân, đi mau!” Mễ Tiểu Bảo cười hì hì kéo cánh tay Liên Kỳ Quang, trước mặt Liên Kỳ Quang mà không chút sợ hãi làm càn như vậy cũng chỉ có mỗi Mễ Tiểu Bảo.
Nhìn mấy người líu ríu hi ha cười đùa, Liên Kỳ Quang ngốc ngốc tùy ý Mễ Tiểu Bảo lôi kéo, nhưng sâu trong con ngươi mơ hồ lộ ra một tia thả lỏng.
“Khô Mộc đại nhân, mau lên a! Bằng không sẽ muộn mất. Thanh Dương đặt chỗ rồi, tới trễ sẽ bị hủy!!!”
“… ừm.”
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương