Những gì làm bạn đau khổ sẽ dạy bạn nhiều điều.

Benjamin Franklin

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 108: Là Ám Quang Đại Nhân Tặng
ứng xa xa nhìn Liên Kỳ Quang bị một cây hoa ăn thịt nuốt vào, ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền trừng đến sắp nứt ra, phát ra một tiếng rống giận, ruột gan đứt thành từng khúc. Lồng ngực tràn ra cơn đau đớn tê dại làm trước mắt anh tối sầm, thân thể suýt chút nữa vì không thể chống đỡ mà ngã xuống đất.
“Anh Hạ Hầu….” Nhìn thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền, Lê Ngọc nhếch môi, lộ ra một nụ cười khủng bố, giơ tay đi tới gần.
Sức mạnh cường đại đánh bay Lê Ngọc ra ngoài, ngã nhào xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi, theo một tiếng kêu thê lương thảm thiết, phần eo dưới cùng hai bắp đùi bị dị năng của Hạ Hầu Thiệu Huyền chấn nát, máu thịt văng tung tóe.
Hạ Hầu Thiệu Huyền lao về phía Liên Kỳ Quang, nhìn thân thể cậu bị bao trùm giữa một đám dây leo lúc nhúc, ánh mắt anh bạo đột, phẫn nộ cùng thống khổ làm tầm mắt biến thành một mảnh huyết sắc.
Uy áp thuộc về cường giả bậc huyễn toàn bộ phóng xuất, điên cuồng lan ra khắp bốn phương tám hướng. Nháy mắt, hoa cỏ cây cối đều bị gãy nát, héo rũ, đám Hiên Lãng theo sát chạy tới cũng liên tục lùi về sau, rời khỏi phạm vi chịu ảnh hưởng, ánh mắt nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền tràn đầy kinh ngạc.
“Vợ!!!” Tiếng rống khàn giọng làm người ta kinh hãi.
Hạ Hầu Thiệu Huyền đứng giữa đống cây cỏ khô héo hỗn độn nhìn chằm chằm vị trí Liên Kỳ Quang biến mất, thân thể run rẩy làm anh không thể phát ra chút khí lực nào nữa.
Nam nhân từ trước đến nay mệnh danh là thiết huyết trong quân doanh, hiện giờ lại đỏ hốc mắt.
“Tê…” Tiếng hít khí khe khẽ từ trong đám cây khô truyền tới, Hạ Hầu Thiệu Huyền cả kinh, vội vàng tiến tới, hai tay điên cuồng cào bới đám cây cỏ dày đặc, trong lòng kinh hoàng, bàn tay lại càng run rẩy hơn.
Cây cỏ khô héo bị đào khoảng một mét, Liên Kỳ Quang quần áo rách nát cuộn mình nằm bên dưới, người đầy máu tươi kích thích ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền đau đớn.
“Vợ…” Hạ Hầu Thiệu Huyền run rẩy vươn tay tới ôm Liên Kỳ Quang lên, động tác nhẹ nhàng tựa hồ sợ chính mình sẽ bóp nát cậu.
“Nếu không phải tôi trốn nhanh thì đã trực tiếp bị dị năng của anh nghiền nát.” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, thấp giọng thì thào: “Nếu không phải có không gian thì anh thay tôi nhặt xác là vừa.”
“Vợ!” Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm chặt Liên Kỳ Quang vào lòng, cảm thụ sự tồn tại của cậu. Không ngừng gọi khẽ, tựa hồ muốn xác nhận gì đó.
“Vợ, vợ à, vợ à…”
“Tôi có dị năng hệ mộc, anh quên à?” Liên Kỳ Quang vươn bàn tay máu chảy đầm đìa ôm ngược lại Hạ Hầu Thiệu Huyền, cũng không để ý sẽ làm dơ quân phục của anh.
“Mấy thứ này vô dụng với tôi.” Mặc dù trong nháy mắt bị trúng chiêu, nhưng theo dị năng được điều động thì cảm giác khó chịu kia rất nhanh đã bị xóa bỏ. Chính là, không đợi cậu thoát ra khỏi gốc hoa ăn thịt này thì uy áp của Hạ Hầu Thiệu Huyền đã lan tới, may mắn cậu nhanh chân trốn vào không gian.
“Boss, chị dâu cần trị liệu.” Hiên Lãng đi tới, thấp giọng nhắc nhở. Vừa nãy Hạ Hầu Thiệu Huyền phát cuồng làm đám bọn họ kinh hãi, nếu trước kia còn không xác định được vị trí của Liên Kỳ Quang trong lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền, nhưng ngay vừa nãy, bọn họ trăm phần trăm tin tưởng, nếu Liên Kỳ Quang thật sự gặp chuyện, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhất định sẽ nổi điên.
Hạ Hầu Thiệu Huyền ngẩng đầu, cũng thấy máu tươi đầy người Liên Kỳ Quang, nhất thời sắc mặt hoảng hốt, xoay người bước nhanh tới phi hành khí đậu bên ngoài.
“Chờ chút.” Trước lúc lên phi hành khí, Liên Kỳ Quang túm nhẹ áo Hạ Hầu Thiệu Huyền.
Hạ Hầu Thiệu Huyền dừng lại, cúi đầu nhìn Liên Kỳ Quang trong lòng, âm thanh vẫn còn chút khủng hoảng chưa tản đi: “Làm sao vậy?”
“Đừng giết cậu ta.” Liên Kỳ Quang hất hất cằm, ý bảo Lê Ngọc chỉ còn nửa thân mình, đang nằm cách đó không xa, đang hấp hối.
“Hỏi ra kẻ đứng sau.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền liếc nhìn Lê Ngọc, ánh mắt cuồn cuộn huyết tinh cùng sát khí làm người ta sợ hãi, Hiên Lãng đi theo phía sau cảm nhận được mà run rẩy, rụt đầu.
“Giải quyết đi.” Hạ Hầu Thiệu Huyền bỏ lại một câu xong liền ôm Liên Kỳ Quang nhanh chóng bước lên phi hành khí, để lại Hiên Lãng không nói nên lời.
“Chỉ bị thương ngoài da thôi, nghỉ ngơi hai ngày là tốt rồi.” An Dịch thu hồi thiết bị, cười tủm tỉm nhìn Liên Kỳ Quang.
“Chị dâu, về sau phải nghe lời một chút, lần này làm boss bị dọa không nhẹ a.”
“Lê Ngọc có thiên phú cỡ nào cũng không có khả năng thiên tài bằng tôi.” Liên Kỳ Quang rụt tay lại, theo Hạ Hầu Thiệu Huyền ngồi xuống, liền chống tay ngồi dậy, tựa vào lòng anh: “Nhất định có người đứng sau giúp cậu ta.”
“Em cảm thấy là ai?” Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm Liên Kỳ Quang vào lòng, hồi tưởng lại khoảnh khắc Liên Kỳ Quang biến mất, vẫn còn khủng hoảng như cũ.
“Có thể biến một người ngay cả dị năng cũng không có trong một khoảng thời gian ngắn trở thành như vậy, năng lực của kẻ này phải cao hơn anh.”
“Em cảm thấy, là người kia?” Sắc mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền nhất thời có chút không dễ nhìn.
“Không xác định.” Liên Kỳ Quang lắc đầu: “Không tìm thấy lí do người đó muốn giết tôi.”
“Vậy em cảm thấy, liệu có thể là người đó không?” Thủ lĩnh của tân nguyên thứ nhất, vị sáng thế.
“… tôi sẽ xác nhận.” Liên Kỳ Quang cụp mí mắt, dấu đi mạt u ám cùng thất vọng chợt lóe rồi biến mất.
“Cái kia, tôi có thể hỏi hai người đang nói gì không?” An Dịch ngồi bên kia nghe mà mơ mơ hồ hồ, nhịn không được mở miệng đánh gãy.
Hạ Hầu Thiệu Huyền đè đầu Liên Kỳ Quang dựa sát vào lòng mình, trầm giọng nói: “Lê Ngọc giao cho cậu, nghĩ hết biện pháp làm nó mở miệng.”
“Bất cứ thủ đoạn nào?” An Dịch cười nói.
“Bất cứ thủ đoạn nào.”
“…” Nhìn biểu tình không giống vui đùa, nụ cười trên mặt An Dịch cũng thu lại.
Thật lâu sau, An Dịch đứng dậy nghiêm nghị chào theo nghi thức quân đội.
“Vâng!”
Trở lại căn cứ, Hạ Hầu Thiệu Huyền sau khi giao phó những chuyện còn lại cho An Dịch, liền ôm Liên Kỳ Quang trở về phòng.
“Tôi đâu có tàn phế.” Liên Kỳ Quang tựa vào đầu giường, nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền uy từng muỗng cháo, nhỏ giọng lầm bẩm. Nếu Liên Kỳ Quang có thể đọc nhiều sách một chút, hẳn sẽ hiểu, một tia khác thường trong lòng mình lúc này, gọi là thẹn thùng. Nói thẳng ra, cũng chính là chút ngượng ngùng hiếm có.
“Vợ à, lúc nãy, em thật sự dọa anh.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đặt chén xuống, một bàn tay nhẹ nhàng áp lên mặt Liên Kỳ Quang, thấp giọng nói.
“Tôi có năng lực tự bảo vệ mình.” Liên Kỳ Quang nhếch môi, cầm lấy tay Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Hơn nữa, nếu thật sự là người kia thì cậu ta sẽ không để tôi chết.”
“Vợ!” Hạ Hầu Thiệu Huyền nhíu mày, có chút gắt gỏng đánh gãy lời Liên Kỳ Quang.
“…” Liên Kỳ Quang.
“Vợ, người em nên ỷ lại, hẳn là anh.” Hạ Hầu Thiệu Huyền cảm thấy mình đã đoán được tám chín phần, mặc kệ người kia là ai thì đều ôm tâm tư không nên có với Liên Kỳ Quang. Liên Kỳ Quang trước nay luôn qua loa không để tâm tới chuyện tình cảm, anh tin rằng, vợ mình không có ý tưởng nào khác, nhưng, vẫn không thích nhìn cậu tín nhiệm người nọ như vậy.
“Cậu ta sẽ không để tôi chết.” Liên Kỳ Quang đưa tay xoa xoa phần mi gian nhíu chặt của Hạ Hầu Thiệu Huyền, ngốc ngốc nói: “Như vậy, anh có thể tới cứu tôi.”
“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Thiệu Huyền.” Liên Kỳ Quang ngồi dậy, lấy Thiên Minh trong không gian ra, chậm rãi vuốt ve: “Thanh đao này, tên là Thiên Minh, tính ra nó đã bồi tôi hơn hai mươi năm, về phần uy lực thì tôi nghĩ ngày ấy anh đã thấy rồi. Ở thời tận thế ăn thịt người kia, nó đã vài lần cứu mạng tôi trong hiểm cảnh. Nếu không có nó bên cạnh, tôi nghĩ mình cũng không thể sống được.”
Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, đưa đao qua cho Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Cho anh.”
Nhìn con ngươi đen láy tĩnh lặng của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền nắm lấy tay đang cầm đao của cậu, bất đắc dĩ: “Vợ à, em cất đi, hảo hảo bảo vệ chính mình.”
“Tôi không biết cậu ta muốn làm gì, nhưng, tôi cảm thấy nếu là cậu ta thì hẳn sẽ không thật sự thương tổn tôi. Thiên Minh anh cầm đi, lúc cấp bách, nó có thể cứu anh.”
“Vợ, anh có năng lực tự bảo vệ mình, so ra, em càng cần nó hơn.” Hạ Hầu Thiệu Huyền bắt đầu nhíu mày.
“Anh cầm.” Liên Kỳ Quang cũng có chút tức giận, dùng sức ấn Thiên Minh lên người Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Tôi đánh không lại thì không phải vẫn còn không gian sao? Hiện giờ dị năng của tôi nhất thời không thể nào khôi phục lại cấp độ ở thời tận thế, Thiên Minh gặp mạnh càng mạnh, anh so với tôi cầm nó lại càng có ý nghĩa hơn.”
“Vợ…”
“Nếu anh không lấy, tôi liền ném nó đi!”
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn bắt đầu đông lạnh, Hạ Hầu Thiệu Huyền trong lòng tràn đầy bất đắc dĩ.
“Này là Ám Quang đại nhân ban tặng, anh không được quyền từ chối!!” Liên Kỳ Quang hất cằm, ngạo kiều không thôi.
“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Anh hẳn phải cảm thấy may mắn mới đúng.” Liên Kỳ Quang thu tay lại, lười biếng tựa vào đầu giường, mặt không biểu cảm nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Thanh đao này chính là bội đao bên người tôi, đã theo tôi cả nửa đời ở thời tận thế, tang thi chết dưới thanh đao này đủ để chất đầy mười cái Bất Lạc tinh. Anh có biết thời đó có biết bao người măm me nó, lại có bao người vì nó mà muốn giết tôi không?”
“Sau đó không phải vì tôi đã mạnh tới mức đứng trên tất cả mọi người thì đã sớm chết không có chỗ chôn. Bởi vì thanh đao này, năm đó không biết bị hãm hại mấy lần, bị thương biết bao nhiêu.”
“Vợ à, em cảm thấy đưa nó cho anh, anh sẽ yên tâm thoải mái mà rút nó sao?” Lời Liên Kỳ Quang nói tự nhiên làm Hạ Hầu Thiệu Huyền hiểu ý nghĩa của thanh đao này, cũng vì thế, lại càng cảm thấy cánh tay đang cầm nó nặng trình trịch.
“Cho anh thì anh cứ nhận, nếu gặp nguy hiểm tôi liền trốn vào trong không gian, sau đó chờ anh cầm đao tới cứu. Tôi không biết người kia hiện giờ mạnh cỡ nào, nhưng anh cầm thanh đao này thì cậu ta không thể làm gì được anh. Nếu còn dám tới, anh cứ trực tiếp rút đao chém.”
“Em nhẫn tâm sao?” Nếu thật là người đó, một người hiểu rõ lịch sử như Hạ Hầu Thiệu Huyền tự nhiên biết mối quan hệ của vị cứu thế Ám Quang đại nhân cùng thủ lĩnh của tân nguyên thứ nhất.
“Phạm lỗi thì nên bị trừng phạt.” Liên Kỳ Quang mặt không biểu cảm nói.
“Ở thời tận thế, Thiên Minh là tôi, tôi là Thiên Minh, không riêng nhân loại, ngay cả tang thi cũng nhận thức nó.” Liên Kỳ Quang ngồi dậy, ôm lấy Hạ Hầu Thiệu Huyền, dựa vào người anh, rầu rĩ nói.
“Cầm nó cũng chính là cầm thượng phương bảo kiếm, có nó sẽ không ai dám động vào anh. Cho dù đã qua ba ngàn năm, nhưng sát khí trên thanh đao này vẫn đủ làm đám biến dị thể khiếp đảm.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền cúi đầu nhìn trường đao trong tay, nhón tay nhẹ nhàng vuốt hoa văn trên thân đao, tựa hồ muốn cảm nhận được độ ấm của Liên Kỳ Quang, cảm thụ niềm hăng say chiến đấu cùng một phần ỷ lại khi gặp phải tuyệt cảnh của cậu.
“Thiệu Huyền, đói bụng.” Liên Kỳ Quang ngồi xếp bằng bên người Hạ Hầu Thiệu Huyền, mặt than mở miệng, cầu uy.
Hạ Hầu Thiệu Huyền lắc đầu, có chút bật cười. Trời đất bao la, vợ là lớn nhất. Hạ Hầu Thiệu Huyền bưng cái chén bị mình đặt xuống lúc nãy, bắt đầu chuyên nghiệp uy cháo.
“Há miệng.”
“A!” Mặt không biểu cảm.
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương