Hãy xem mỗi trở ngại là một cơ hội.

Tiến sĩ Wayne Dyer

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 97: Là Cậu Ta Sao?
ã năm ngày rồi Liên Kỳ Quang không nhìn thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền, mấy ngày nay trừ bỏ đúng giờ ra nhận thức ăn Viên Linh đưa tới, Liên Kỳ Quang vẫn làm tổ trong không gian tu luyện dị năng, sau ngày động võ, Liên Kỳ Quang trở về phòng liền trực tiếp tiến vào không gian, sau đó uống nước hồ pha loãng theo tỉ lệ 1:100, vốn định bổ sung dị năng hao phí, sau đó thử xem có thể thăng cấp nữa hay không, nào ngờ, uống xong, trừ bỏ khôi phục dị năng, không còn mệt mỏi thì không còn hiệu quả nào khác.
Liên Kỳ Quang tưởng vì pha quá loãng, liền thử uống theo tỉ lệ 1:10, nhưng cũng không thấy gì khác, chỉ bổ sung thể lực cùng dị năng, căn bản không giống lần đầu làm dị năng liên tục đột phá.
Liên Kỳ Quang hiểu ra, hiệu quả nước hồ này chỉ có lần đầu tiên mà thôi, sớm biết vậy cậu đã trực tiếp uống nước tinh khiết, giờ ngay cả thứ hữu dụng duy nhất trong không gian cũng thành phế.
Trong lòng khó chịu, lại không có Hạ Hầu Thiệu Huyền làm bạn, Liên Kỳ Quang càng không nguyện ý ra ngoài, mấy ngày nay cứ co đầu rụt cổ trong phòng.
Trời đã tối, Liên Kỳ Quang nằm trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được, liền dứt khoát ngồi dậy. Nhìn mảnh yên tĩnh ngoài cửa sổ, Liên Kỳ Quang trầm mặc hồi lâu, mặc quần áo, đi ra ngoài.
Liên Kỳ Quang đi trong căn cứ không người, ngẩng đầu, mặt không biểu cảm ngắm nhìn mặt trăng đỏ trên bầu trời. Liên Kỳ Quang không biết, từ lúc mới vừa bước nửa bước ra khỏi phòng Hạ Hầu Thiệu Huyền thì bản thân đã bị giám thị. Trong phòng quan sát, nhóm binh sĩ vốn đang nhàm chán buồn ngủ, thoáng chốc đầy tinh thần, mở to mắt, vễnh tai, hệt như kẻ trộm phấn khích nhìn chằm chằm Liên Kỳ Quang trên màn hình.
Liên Kỳ Quang nhìn ánh trăng trên đỉnh đầu, trong lòng suy nghĩ miên man. Vô thức nghĩ tới những chuyện phát sinh đoạn thời gian trước, còn cả Cừu Ly Mạch.
Trên người Cừu Ly Mạch, cậu cứ cảm thấy có một loại cảm giác quen thuộc kỳ quái, cảm giác đó làm cậu thực không thoải mái, dường như đã từng thấy qua ở nơi nào. Trước kia chưa từng nghĩ tới, giờ ngẫm lại, hình như mỗi lần mình gặp chuyện không may thì cậu ta luôn đúng lúc xuất hiện, cứ như, vẫn luôn nhìn chằm chằm mình.
Từ sau khi Cừu Ly Mạch xuất hiện, một ít chuyện không tốt bắt đầu liên tục phát sinh, hết thảy hệt như được sắp xếp sẵn, mà bắt đầu chính là từ bức họa kia, từ lúc nhìn thấy nó ở nhà tưởng niệm, tiếp đó là bị trộm, rồi ngay sau đó từng chuyện từng chuyện nối tiếp xảy ra.
Một bức tranh bị mọi người cho là ‘hàng nhái’, rốt cuộc là ai lại hao hết tâm tư để trộm nó? Còn có bức tranh kia, cho dù không ai có thể nhìn ra nó là thật hay giả, nhưng sao lại không cảm nhận được dị năng dao động trên đó?
Hơn nữa, nó rõ ràng đã không còn tồn tại, vì sao lại…
Từ từ!
Bước chân Liên Kỳ Quang đột nhiên dừng lại, đồng tử phóng đại, trong lòng ẩn ẩn dâng tràn bất an cùng khiếp sợ.
Bức tranh kia bị trộm, không cần nhiều lời, nhất định không thể thoát khỏi quan hệ với Cừu Ly Mạch.
Dị năng dao động của Cừu Ly Mạch, bản thân mình vốn cứ cảm thấy kỳ quái, cảm thấy nó thực quen thuộc, cậu, dường như nhớ ra.
Bức tranh bị trộm, dị năng của Cừu Ly Mạch, dị năng ẩn thân mà mình vẫn luôn hoài nghi.
Suy nghĩ tắt nghẽn được khai thông, những thứ khác cũng lần lượt rõ ràng, nhất nhất tiếp nối, chân tướng chậm rãi trồi lên mặt nước.
Là cậu ta sao?
Liên Kỳ Quang có chút vô lực quỳ xuống, hai tay chống xuống đất, chống đỡ thân thể, khóe môi nhếch lên, ánh mắt bị phủ dưới bóng ma cuồn cuộn kinh đào hãi lãng.
Không! Không phải! Mình hiểu rất rõ cậu ta, không phải là Cừu Ly Mạch.
Chính là, rốt cuộc là ai?
Liên Kỳ Quang nhắm mắt lại, từ khoảnh khắc mình mở mắt trên thế giới này, hết thảy phát sinh xẹt nhanh qua trước mắt, vô số kí ức tràn vào làm đầu óc đau nhức, sắc mặt trắng bệch, đổ đầy mồ hôi lạnh. Chính là Liên Kỳ Quang chẳng chút để tâm, cẩn thận tìm kiếm những điều mình đã xem nhẹ.
Đột nhiên, Liên Kỳ Quang mở mắt, nhớ ra tư liệu Cừu Ly Mạch mà Hạ Hầu Thiệu Huyền gửi qua.
Cừu Ly Mạch sinh ra ở khu năm, năm đó vẫn còn bé thì cha mẹ đã mất trong một trận bạo động, sau đó có một nam nhân xuất hiện, mang Cừu Ly Mạch đi. Nam nhân này là một thợ săn tiền thưởng, trước nay làm nhiệm vụ luôn một thân một mình, không bằng hữu, cũng không đồng bạn. Lại nghe nói trong một lần đi săn bị thể biến dị làm thương mặt, vì thế luôn mặc áo choàng che kín dung mạo, chưa từng lộ diện.
Áo choàng che mặt, chưa từng lộ diện. Liên Kỳ Quang nhớ tới nam nhân kỳ quái từng tập kích mình ở khu huấn luyện ngày đó, kia là cha nuôi của Cừu Ly Mạch?
Dị năng ẩn thân, dị năng ăn mòn, dao động dị năng quen thuộc… Nếu thật sự giống như mình nghĩ thì hết thảy đều có thể giải thích, kể cả việc trộm đi bức tranh kia.
Nhưng thật là cậu ta sao? Nếu là cậu ta, kia vì sao lại phải công kích mình?
Xem ra, về sau nếu gặp lại, nhất định phải tìm cơ hội thăm dò một chút.
“Chị dâu!” Tiếng bước chân từ xa xa ngày càng tới gần, Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, chỉ thấy Viên Linh cùng vài người vội vã chạy tới.
“Chị dâu, chị sao vậy?” Viên Linh tiến tới, bất chấp thân phận, vội vàng đỡ Liên Kỳ Quang đang quỳ dưới đất, từ sau ngày ấy Liên Kỳ Quang động võ xong thì liên tiếp vài ngày tự nhốt mình trong phòng, trừ bỏ đưa cơm, ngay cả mặt mũi Liên Kỳ Quang Viên Linh cũng không được thấy, cứ sợ cậu buồn bực sinh bệnh. Chính là mới đó Liên Kỳ Quang vẫn còn tốt đẹp lại đột nhiên biến sắc ngã xuống, này là tiểu tâm can của anh đó a, nếu Liên Kỳ Quang xảy ra chuyện, cho dù anh có lấy cái chết tạ tội cũng không đủ.
“Không có việc gì.” Liên Kỳ Quang rụt tay lại, trầm mặc lắc đầu.
“Chị dâu, để tôi đưa chị dâu tới phòng y tế xem thử đi.” Viên Linh lo lắng.
“Không cần.” Liên Kỳ Quang thản nhiên cự tuyệt, xoay người theo đường cũ trở về.
“Các cậu đi trước đi.” Viên Linh nhìn lại đám người theo sau, phân phó, sau đó đuổi theo Liên Kỳ Quang: “Chị dâu, để tôi đưa về!”
“Chị dâu.” Đi theo phía sau Liên Kỳ Quang, Viên Linh có chút chịu không nổi bầu không khí trầm mặc giữa hai người, lên tiếng đánh vỡ.
“Cậu, có phải vẫn còn giận bọn họ không?”
“…” Liên Kỳ Quang.
“Chị dâu, đừng giận, đám bọn họ chỉ là hơi thẳng tính, tùy tiện không quy không củ thôi.” Thấy Liên Kỳ Quang không nói lời nào, Viên Linh còn tưởng cậu cam chịu, liền vội vàng giải thích.
“Ngày đó sau khi cậu trở về, cả đám đều bị Hiên Lãng thu thập một trận không nhẹ.”
“Bọn họ khinh thường tôi.” Trầm mặc hồi lâu, Liên Kỳ Quang mặt than mở miệng.
“A?” Viên Linh sửng sốt.
“Ánh mắt bọn họ nhìn tôi, thực chán ghét.” Tựa như năm đó cậu mới thức tỉnh dị năng, lần đầu tiên ra ngoài thanh trừ bị đám dị năng giả soi mói.
“Chị dâu, bọn họ…” Viên Linh gãi gãi đầu, khô khan cố gắng tìm lời giải thích: “Bọn họ chính là không biết bản lĩnh của cậu, hơn nữa, đều đi theo boss đã lâu, hăng hái lăn lộn trên chiến trường, một đường đổ máu mới hợp lại thành một đội, thế nên, thế nên…”
“Chị dâu.” Thấy Liên Kỳ Quang không nói lời nào, Viên Linh có chút xấu hổ ho khan một tiếng, chuyển đề tài.
“Chị dâu, nếu cảm thấy buồn chán quá, không bằng ngày mai tôi mang cậu tới chợ giao dịch ở Bất Lạc tinh xem thử.”
“… chợ giao dịch?” Bước chân Liên Kỳ Quang khựng lại, quay đầu nhìn về phía Viên Linh.
“ân, chính là dùng để giao dịch mua bán, trong đó có đủ loại người, cũng đủ thứ kì quái ngạc nhiên.”
“Mấy giờ?” Trầm mặc một lát, Liên Kỳ Quang nhàn nhạt nói.
“A?” Viên Linh sửng sốt, bất quá nhanh chóng hiểu ra Liên Kỳ Quang đồng ý, nhất thời vui vẻ, âm thanh cũng cao hơn.
“Chị dâu chọn đi, tôi giờ nào cũng được.”
“… ngày mai tám giờ.”
“Tốt! Tôi nhất định sẽ không tới muộn!”
Trong lúc nói chuyện thì hai người đã đi tới dưới lầu phòng Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Chị dâu, lên trên nghỉ đi.”
“…” Lúc đi tới trước cửa thì Liên Kỳ Quang ngừng lại, đưa lưng về phía Viên Linh, trầm mặc một lát rồi bình thản mở miệng.
“Lúc tay tôi dính đầy máu tươi, các người vẫn còn chưa biết đau đớn là gì.”
“…” Viên Linh.
Nhìn theo bóng dáng Liên Kỳ Quang, Viên Linh thật lâu sau mới lấy lại thần trí, nháy mắt lúc nãy, trên người đứa nhỏ kia, anh thế nhưng cảm giác được bi thương cùng tang thương làm người ta hít thở không thông?
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương