Bất hạnh là liều thuốc thử phẩm chất của con người.

Seneca

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 55
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 501 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 05:31:38 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 48
hử Vân Phi mang theo nhi tử là Chử Sách Ninh đến Chử gia để ở.
Ninh hầu thế tử Chử Sách Ninh mấy ngày nay thật sự là chơi đến điển ồi, thi theo bọn nhỏ trong thon móc trứng chim, đấu dế, bắt thỏ, bắt chuột…chỉ là không nghĩ ra chứ không có gì không chơi được.
Ban đầu người trong thôn và bọn nhỏ còn sợ vị thế tử đại nhân này, Chử Sách Ninh từ nhỏ đã chịu sự giáo dục cẩn thận khiến cho bé không thể đi theo một đám con nít bò tới bò lui mũi còn chảy nước này, chơi những chuyện bẩn thỉu mà bọn trẻ hay chơi. Nhưng quy cho cùng vẫn là con nít thiên tính vẫn là thân thiện.
Chử Sách Ninh nhìn suốt một ngày, rốt cuộc nhịn không được nhao nhao muốn thử nhập gia tùy tục, chỉ với thời gian ngắn, bé cũng đã cùng các bạn nhỏ trong thôn quen thuộc, không chỉ có thế, Chử Sách Ninh với sự thông minh của mình rất nhanh đã trở thành đầu lĩnh của bọn trẻ.
Chử Vân Phi cũng bỏ xuống cẩm bào, giống như Chử Vân Sơn vẫn thường ngày hay mặc là áo vải gai thô, đi theo Chử Vân Sơn vào núi săn thú, tình cảm huynh đệ càng ngày càng tăng, tính tình Chử Vân Phi cũng từ từ có chút biến hoa, không còn nghiêm túc như thường ngày nữa, người cũng trở nên hay cười đáng yêu rồi. Bởi vì phòng ốc của Chử gia không quá nhiều, Chử Vân Phi cùng nhi tử ở chung một chỗ, tình cảm phụ tử cũng càng thêm thâm hậu, Chử Sách Ninh cũng không còn sợ phụ thân của mình quá nữa rồi.
“Chiêu ‘hoa rơi nước chảy’ hôm nay của đệ có vấn đề, nếu là ở trên chiến trường, đệ lắc mình như vậy, sau lưng sẽ bị bỏ trống, người khác chỉ cần một chiêu đâm tới, nhất định không đỡ được.” Chử Vân Phi cùng Chử Vân Sơn ở trong núi đang nghiên cứu kỹ thương pháp của Chử gia.
Chử Vân Phi tiện tay lượm một cây gậy làm thương khoa tay múa chân, Chử Vân Sơn rất hứng thú lắng nghe, lập tức cùng Chử Vân Phi múa may ra trò.
“Như vầy phải không? Nhưng nếu theo huynh làm như vậy sẽ giữ được phía sau, nhưng khi quay thương trở lại sẽ bị chậm, không phải là mất thời cơ sao? Theo đệ thấy, chiêu ‘hoa rơi nước chảy’ này hỗ trợ cho ‘ chuồn chuồn đạp nước’ tốc độ vừa nhanh vừa mãnh liệt, đối thủ cơ bản ứng phó không kịp.” Chử Vân Sơn đánh một lần làm mẫu, biểu diễn hai chiêu liên tiếp rất có uy lực.
Hai huynh đệ tỷ thí với nhau, Sơn Tảo ôm nhi tử ngồi ở cửa phơi nắng, mắt nhìn chăm chú Chử Vân Sơn, trong mắt sáng rỡ nhẹ nhàng.
Hạ Thảo dỗ Đô Đô, nhìn thấy dáng vẻ kia của Sơn Tảo không khỏi cười trộm, “Phu nhân, mau thu hồi ánh mắt, xiêm y của Nhị gia cũng sắp bị tỷ nhìn thủng rồi.”
Thính lực của Chử Vân Sơn rất tốt, Chử Vân Phi cũng không kém bao nhiêu, hai người đều nghe được lời này, sắc mặt Chử Vân Sơn khẽ biến, Chử Vân Phi hùa theo trêu chọc, “đệ muội chớ sợ, ta sẽ không đả thương nhị đệ.”
“Kia, đệ nhanh phóng tới đây!”
Chử Vân Sơn có chút xấu hổ, xuống tay không cần lưu tình nữa, sức lực xuyên qua gậy gỗ, nghiêm túc cùng Chử Vân Phi so chiêu.
Sơn Tảo càng thêm thẹn thùng mà mặt mũi đỏ bừng, mắng dỗi Hạ Thảo, “Muội là nha đầu chết tiệt, càng ngày càng nhiều miệng, miệng lại đầy lời, nhìn tỷ vả nát miệng của muội.” Hạ Thảo cười hì hì, “Phu nhân lại không nỡ đánh muội đâu.” Chử Lương làm việc cách đó không xa ngẩng đầu lên, nhìn Hạ Thảo một cái thật sâu, Hạ Thảo giống như có cảm ứng, ánh mắt hai người đụng nhau môt chút, rất nhanh, Hạ Thảo liền đỏ mặt, trong mắt Chử Lương, từ từ hiện lên thần sắc phức tạp.
“Phụ thân! Nhị thúc! Con bắt được con chuột!” Chử Sách Ninh chạy thở hỗn hển, nắm một con chuột đang uốn qua uốn lại tranh công, Chử Vân Sơn cùng với Chử Vân Phi thuận thế liền ngưng chiêu, sắc mặt Chử Vân Phi không đổi, trên mặt Chử Vân Sơn lại mơ hồ có chút tái nhợt cái trán cũng lấm tấm mồ hôi.
“Đại ca, huynh thật lợi hại.”
Từ nhỏ đã như vậy, Chử Vân Phi là thế tử Trấn Quốc Công, không chỉ được Trấn Quốc Công hết lòng vun trồng, thời niên thiếu cũng nhờ một bộ thương pháp thuần thục mà nổi tiếng khắp kinh thành.
Chử Vân Phi khẽ mỉm cười, “Đệ rất ít cùng người động thủ, có thể cùng huynh đánh đến cùng cũng đã là không tệ.”
Chử Vân Sơn cười khổ, nhưng hắn biết, mới vừa rồi hắn đã dùng toàn lực, mà đại ca cũng chỉ dùng có 8 phần mà thôi.
“Phụ thân, cho người xem, con bắt được con chuột.” Chử Sách Ninh khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, trong mắt tràn đầy thần thái muốn nhận được sự khẳng định.
Chử Vân Phi vốn muốn quát lớn con trai chỉ ham chơi không lo luyện võ, lúc này lời cũng không thể nói ra khỏi miệng. Vì quyền lực và địa vị, hắn đã từng bỏ rơi nhi tử quá nhiều lần, mấy ngày nay sống cuộc sống bình thường, lại làm cho hắn có cái nhìn khác về con của mình.
Nhi tử không phải là nhân tài luyện võ, nhưng lại rất thông minh, làm việc có kiên nhẫn, tuổi con nhỏ nhưng đã biết kiêng dè và phân biệt các tình huống tốt xấu.
Hắn rất tự hào.
Nghĩ tới đây, Chử Vân Phi sờ sờ đầu Chử Sách Ninh, “Được ròi, đi rửa tay, một lát chúng ta đi theo nhị thúc vào núi.”
Chử Sách Ninh cao hứng nhảy dựng lên, lại đem con chuột đưa cho Chử Vân Sơn nhìn, còn cầm đi hù dọa Hạ Thảo, làm ầm ĩ một trận mới chịu ném con chuột, vui rạo rực đi rửa tay.
Nhìn Chử Sách Ninh chơi đến cực kỳ cao hứng, Chử Vân Phi cười ôn hòa, “Ở kinh thành rất ít khi thấy Ninh nhi vui vẻ như vậy.’
Chử Vân Sơn thuận tức, sắc mặt bớt tái nhợt, “Hay là do huynh quản quá nghiêm.”
Chử Vân Phi liếc mắt trừng hắn, “chờ Duệ nhi trưởng thành, ta xem xem đệ quản nghiêm hay không nghiêm.”
Một câu đã cấm trụ Chử Vân Sơn.
Chử Sách Ninh rửa tay xong, Chử Vân Sơn mang cho hắn một chiếc gùi nhỏ và cung tên nhỏ, đi đến bên cạnh Sơn Tảo, nhìn Bàn Bàn đang ngủ thở to trong ngực nàng, lại nhìn một chút Đô Đô đang nằm trong ngực Hạ Thảo, không nhịn được đi đến gần, mỗi bé hạ xuống một nụ hôn trên hai má trắng phúng phính thơm ngạt ngào trên gương mặt trắng hồng hào.
Bàn Bàn cau mày, thân thể nhướng lên một cái, Sơn Tảo vội vàng dỗ dành, Chử Sách Ninh rất cao hứng, lại đi đến gần nhẹ nhàng hôn một cái.
Bé cười hắc hắc, nói nhẹ, “Nhị thẩm, cháu vào núi chơi nha, thẩm nói với Bàn Bàn và Đô Đô, phải chờ cháu trở về chơi cùng nhé, bọn chúng nhất định phải tỉnh đó, ngày ngày đều ngủ, cũng sắp ngủ thành heo rồi.”
Chử Vân Phi nghiêm mặt, “Ninh nhi, đi thôi.”
Chử Sách Ninh nhảy hai bước, lại xoay mặt nhìn Sơn Tảo, “Nhị thẩm, nhất định phải gọi Bàn Bàn và Đô Đô tỉnh lại nha.”
Sơn Tảo cười cười bất đắc dĩ, “Được được, thẩm sẽ nói với hai bé, cháu nhanh đi đi, không đi sẽ không kịp phụ thân và nhị thúc đâu.”
Chử Sách Ninh hoan hô một tiếng, chậm chân chạy theo.
Lúc này Sơn Tảo mới cảm thấy
liền có vẻ tùy tiện hơn rất nhiều, trực tiếp ôm đứa bé bước qua, cười với Chử Vân Phi, “Đại ca, huynh đã đến rồi à,sao lại không báo trước một tiếng với đệ để đệ ra đón huynh, mau mauvào nhà.”
Nụ cười của Chử Vân Phi ôn hòa đi rất nhiều, nhìn tiểu nhân nhân trước mặt thật to trong ngực Chử Vân Sơn, “Đây là Sách Duệ hay Sách Tình?“ hắn đã sớm nhận được thư của Chử Vân Sơn đề cập tới tên tuổi của cặp song sinh, chỉ là lần đầu tiên nhìn thấy trực tiếp nên không nhận ra thôi.
Chử Vân Sơn hôn gương mặt mềm mại nhỏ nhắn của nữ nhi một cái thật to, trên mặt tràn đầy tự hào của người làm cha,“đây là Đô Đô, là khuê nữ nhà đệ.”
Chử Vân Phi ngạc nhiên, “Đô Đô? cái gì Đô Đô?”
Chử Vân Sơn cười ha hả, “Nhủ danh, ca ca của bé gọi là Bàn Bàn.”
Chử Vân Phi nhất thời lúng túng, nghĩ tới đệ đệ của hắn không nói là học đủ thi thư, nhưng ít nhất cũng hiểu biết chữ nghĩa, sao lại lấy nhủ danh cho đứa bé như vậychứ, không có tài nghệ, nhất định là đệ muội lấy rồi, nói không chừng chính là do đệ muội yêu cầu nên nhủ danh của hai đứa bé mới kỳ quái như vậy.
Đang suy nghĩ, Sơn Tảo đã ôm Bàn Bàn bước nhanh tới, vừa muốn phúc thân hành lễ đã bị Chử VânPhi đỡ dậy, “Đệ muội chớ đa lẽ, để chota nhìn Sách Duệ một chút nào.”
Chử Vân Phi có chút kích động nhận lấy đứa bé, nhìn Bàn Bàn trong tả, trong lòng ngũ vị tạp trần, liên tục nói tốt, ‘Chử gia ta lại thêm một người đàn ông, tốt! rất tốt!”
Đột nhiên hắn cảm thấy y phục bị kéo kéo, khẽ cúi đầu mới nhìn thấy nhi tử bị hắn xem thường đã lâu mới từ trên xe ngựa nhảyxuống, thế tử Ninh Hầu Chử Sách Ninh.
“Phụ thân, con muốn nhìn bảo bảo, con muốn nhìn bảo bảo.”
Chử Sách Ninh cố gắng nhón chân lên, duỗi đầu ra muốn xem cặp song sinh.
Chử Vân Sơn cười ha hả, ngồi chồm hỗm xuống để Chử Sách Ninh có thể nhìn kỹ, Chử Vân Phi cũng giống Chử Vân Sơn ôm Bàn Bàn ngồi xuống.
Chử Sách Ninh nhìn hai đứa bé giống nhau như đúc, kinh ngạc đến há mồm thật to, ‘Làm sao lại giống nhau như đúc?”
ChửVân Phi cùng thừa dịp lúc này quan sát tỉ mỉ hai đứa bé, ‘quả nhiên là giống nhau như đúc.’
Chử Vân Sơn nhìn nhi tử một chút, lại nhìn nữ nhi một chút, lắc đầu một cái,“Không phải giống nhau như đúc, nhìn đi, Bàn Bàn trán rộng hơn một chút, lỗ mũi của Đô Đô cao hơn một chút, mặt của Bàn Bàn nhiều thịt hơn, miệng cùa Đô Đô nhỏ hơn...”
Mặc hắn nói nửa ngày, Chử Sách Ninh vẫn kêu: “giống nhau như đúc! Bảo bảo giống nhau như đúc!”
Giọng nói của bọn họ bên này sớm làm cho thôn dân tò mò vây xem, khi biết được Hầugiavà Thế tử tiếng tăm lừng lẫygiá lâm,tất cả mọi người đềucó chút không được tự nhiên.
Lão Ngưu thân là thôn trưởng, trước sự xô đẩy của mọi người liền do dự đứng ra, im lặng thắt yphục nói, “xin, xin mời Hầu gia đại nhân cùng, cùng Thế tử đại nhân ngồi vào vị trí.”
Chử Vân Phi đứng dậy, Sơn Tảo nhanh chóng ôm lấy đứa bé vào trong ngực mình, ánh mắt Chử Sách Ninh vẫn cứ quan sát cặp song sinh, nhưng lại sợ hãi ánh mắt của Chử Vân Phi, cố nén kích động trong lòng, bình tĩnh lấy ra uy nghiêm của thế tử.
Chử Vân Phi gật đầu một cái, ‘Vị này là...” Hắn nhìn hướng Chử VânSơn.
Chử Vân Sơn cười ha hả, ‘Là thôn trưởng của chúng ta, lão Ngưu.”
Chử Vân Phi khẽ mỉm cười, “Thôn trưởng không cần phải khách khí.”
Khuôn mặt lão Ngưu đỏ bừng, nén lấy dũng khí sớm không biết đã chạy đi đâu, nhăn nhăn nhó nhó nửa ngày cũng không nói ra một chữ, Chử Vân Sơn nhìn thây buồn cười, vội lên tiếng giải vây.
“Hôm nay, ta mở rượu đầy tháng chó con, không có thế tử hay hầu gia, chỉ có đại ca ta và đại chất tử, đi một chút, đi uống rượu thôi.”
Nói xong liền đưa con cho Hạ Thảo đang đúng một bên, dẫn Chử Vân Phi sải bước đi về hướng nhà mình.
Thôn dân giống như sao vây quanh traưng đi theo Chử Vân Sơn và Chử Vân Phi vào nhà. Chử Sách Ninh vẫn cúi đầu đi bên cạnh đám người Sơn Tảo, chớp mắt to hỏi Sơn Tảo, “Nhị thẩm, thẩm có thể phân biệt rõ đệ đệ và muội muội sao?”
Sơn Tảo đưa tay ra sờ đầu hắn, cười híp mắt nói, “Có thể phân rõ chứ, đệ đệ là bé trai muội muội là bé gái, đệ đệ là mập, muội muội là gầy, rất rõ ràng nên có thể phân biệt mà.”
Chử Sách Ninh nhìn Sơn Tảo sùng bái, ‘Nhị thẩm, thẩm thật lợi hại, đệ đệ và muội muội rõ rằng là dáng dấp giống nhau như đúc, thẩm lại có thể phân biệt rõ ràng.”
Sơn Tảo cười ha hảnói,“Nương con đâu? Nàng có khỏe không?”
Chử Sách Ninh cười gật đầu, “Nương rất khỏe, trong bụng nương có đệ đệ, phụ thân sợ cháu ảnh hưởng đến nương, liền mang theo cháu đi nhìn bảo bảo giống nhau như đúc.”
An Dương công chúa mang thai? Lúc này vì sao Chử Vân Phi lại mang theo thế tử đơn độc ra ngoài? Chẳng lẽ kinh thành lại xảy ra chuyện gì?
Thê Hiền Phu Quý Thê Hiền Phu Quý - Điền Tiểu Điền