Love is the only way to grasp another human being in the innermost core of his personality.

Viktor E. Frankl

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 2185 - chưa đầy đủ
Phí download: 33 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 814 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:20:51 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1196: Luôn Có Tiểu Nhân, Mặt Người Dạ Thú
ưu đồ của Chương Quốc Vĩ đương nhiên vô cùng hiểm ác, do Ngưu Lâm Quảng phái người ra mặt âm thầm điều tra cũng được, mà ngụy tạo cũng được, dù sao mục đích chính là gây thêm phiền phức cho Hạ Tưởng, không muốn hắn sống qua ngày tháng một cách dễ dàng.
Hiện giờ Ngưu Lâm Quảng bị Hạ Tưởng dồn ép đến tình thế cấp bách, thiệt hại nặng nề. Gã đang trong cơn nóng giận, chắc chắn sẽ lọt vào cạm bẫy.
Quả nhiên, Ngưu Lâm Quảng vừa nghe liền hai mắt sáng rỡ:
- Ý kiến hay, cao tay à. Tôi cũng đang nghe nói phía trên đang điều tra chặt chẽ chuyện này, nếu như lật tẩy được món nợ cũ là vấn đề của Hạ Tưởng, Hạ Tưởng chẳng phải sẽ xui xẻo lắm sao?
Chương Quốc Vĩ nói gì, thì sẽ không nói hụyt toẹt ra, cười ha ha một cái:
- Hiện giờ Trung Ương thực hiện việc truy cứu trách nhiệm, phụ trách công trình trước kia, sau lại xuất hiện sự cố về chất lượng. Cũng sẽ phải truy cứu lãnh đạo chủ chốt phụ trách.
Ngưu Lâm Quảng nhấp miếng rượu, đột nhiên hỏi một câu ngoài lề:
- Lão Lưu dạo gần đây đòi kiến nghị lên cấp trên, Thị trưởng Chương có nghe nói chưa?
Sau khi Mã Quân chết, kết luận về nguyên nhân cái chết cũng rất là mơ hồ, Lưu Kiệt Huy không chịu để yên chuyện này, đòi Cục công an Thành Phố nói cho ra lẽ bằng được, Cục công an Thành Phố cũng rầm rộ sôi nổi đi điều tra các bác sĩ trong bệnh viên và cả cảnh sát canh gác, đến cuối cùng cũng không có một kết luận rõ ràng, chỉ nói là cơ quan nội tạng trong người Mã Quân bị tổn thương, dẫn đến cái chết ngoài ý muốn.
Lưu Kiệt Huy không cam tâm, lại đến Ủy Ban nhân dân thành phố làm loạn lên một phen. Cuối cùng bị người ta đẩy ra ngoài. Dù sao thì gã ta cũng đã nghỉ hưu rồi, bây giờ cũng không cần phải băn khoăn điều gì nữa, cứ bất chấp mà khiếu kiện lên cấp trên thôi.
Hôm trước đến tỉnh thành rồi, ai ngờ vừa đến thì đã bị cảnh sát vũ trang lấy cáng súng đập vào mặt, lập tức bị đánh đến cả mặt đầy máu. Cũng phải, thời cơ khiếu nại của gã ta không đúng lúc, hiện giờ ở tỉnh Yến đang khẩn trương xử lý sự cố lớn về vấn đề an toàn ở huyện An, đối xử đối đãi với tất cả những người khiếu nại, đều là dò xét kiểm tra nghiêm ngặt, hết thảy xử lý, tên Lưu Kiệt Huy tội nghiệp bị cho là người nhà của các công nhân bị tử vong, bởi vậy nên ngay cả nói cũng chưa kịp nói, thì đã bị kéo sang một bên đánh ột trận tơi tả.
Lúc con người ta xui xẻo, uống ngụm nước cũng bị mắc kẹt kẽ răng, Lưu Kiệt Huy tức giận không thể hiểu được, cho rằng cả đời mình đều cống hiến hết mình cho Đảng và Tổ Quốc, lại rơi vào kết cục như vậy, gần như đau đến không sống nổi. Gã ta cũng không kiến nghị ở tỉnh nữa, trực tiếp đi thẳng lên thủ đô.
Chương Quốc Vĩ nắm rất rõ ràng hướng đi của Lưu Kiệt Huy, dựa theo quy định, ở thành phố hẳn là nên phái người theo dõi Lưu Kiệt Huy, không để gã ta chạy lung tung mang thêm phiền toái cho Ủy ban, nhưng người Lưu Kiệt Huy mang lại phiền toái lại là Hạ Tưởng, ông ta cũng phái người đi theo Lưu Kiệt Huy, nhưng chỉ đơn thuần là đi theo, mà không hề bắt Lưu Kiệt Huy mang về.
Cứ để Lưu Kiệt Huy phát huy sức lực cuối cùng đi, làm một con bọ ruồi cũng tốt. Bọ ruồi tuy rằng không đốt người như loài muỗi, nhưng thỉnh thỏang cứ ong ong bay tới bay lui, chí ít cũng khiến người ta cảm thấy phiền toái khó chịu.
Có thể khiến Hạ Tưởng thấy phiền toái khó chịu thì quá hay, nếu còn có thể quấy nhiễu được tầm nhìn của Hạ Tưởng, hoặc là ảnh hưởng đến sức phán đoán của hắn, thì càng tốt hơn nữa.
Việc suy tính như ý của Chương Quốc Vĩ đương nhiên là rất tinh tường, Lưu Kiệt Huy trứơc mặt đeo bám lấy Hạ Tưởng, không ngừng khởi kiện, không ngừng tạo ra áp lực, cũng có thể khiến Hạ Tưởng ứng phó mệt nhoài. Ngưu Lâm Quảng lại quấy rối từ sau lưng, nhất là âm thầm điều tra công trình đường Sơn Thủy, nói không chừng có thể thu được kết quả ngoài mong đợi, thậm chí làm cho Hạ Tưởng bị lật thuyền. Ông ta nấp ở phía sau cánh gà, đứng giữa thao túng hết thảy, lại lợi dụng quyền uy và thế lực của ông ta, trong công việc ông ta lại chống lại Hạ Tưởng với một lý do rõ ràng chính đáng, cả ba nơi ra tay cùng một lúc, không tin Hạ Tưởng còn có thể thong dong mà ứng phó được.
Hạ Tưởng còn muốn ngồi vào chức Ủy viên thường vụ tỉnh Ủy cơ à? Đến cuối cùng cũng chỉ là ôm mộng xuân thu mà thôi.
Nếu như lại đem vấn đề đường Sơn Thủy, quy hết trách nhiệm lên người Hạ Tưởng, sau đó để Tôn Tập Dân ung dung thoát nạn, trong bụng Chương Quốc Vĩ thầm nghĩ, đến lúc đó Chủ Tịch tỉnh họ Tôn không biết sẽ phải cảm tạ gã ta như thế nào mới được đây.
Tuyệt, tuyệt không tả nổi. Chương Quốc Vĩ gần như muốn lớn tiếng vỗ tay tán thưởng cho kế sách của gã ta. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:
Ngưu Lâm Quảng trầm lặng một cách hiếm thấy, dường như đang cúi đầu suy nghĩ chuyện gì, khoảng vài phút qua đi, gã mới ngẩng đầu lên:
- Kỳ thực Hạ Tưởng lần này mượn việc thanh tra khu giải trí, vẫn là muốn chặt đứt con đường phát tài của tôi, nhưng Ngưu Lâm Quảng tôi sóng gió lớn nhỏ đều trải qua hết rồi, lần này cũng không hại được tôi. Cùng lắm tôi làm ăn trễ một tháng, cũng không bị đói chết phải không?
Chương Quốc Vĩ vừa nghe thấy, sao ý của Ngưu Lâm Quảng lại không muốn đi điều tra đường Sơn Thủy của huyện An rồi?
Không ngờ Ngưu Lâm Quảng lại chuyển đề tài, lại nói:
- Vấn đề về đường Sơn Thủy để Gia Cát Phách Đạo và Lã Chấn Dương ra mặt, ông thấy thế nào?
Chương Quốc Vĩ mỉm cười, một miếng mồi to lớn như vậy, nếu như không phải gã bị hạn chế về thân phận, cũng muốn đích thân đi điều tra, không tin là Ngưu Lâm Quảng không động lòng? Tuy nhiên cũng đừng nói, Ngưu Lâm Quảng cũng không đơn giản, để Gia Cát Phách Đạo và Lã Chấn Dương cùng lúc ra mặt, một tên thì quỷ kế đa đoan, một tên thì từng trải quan trường, hai người kết hợp, khẳng định là không thể sai sót.
Lại nghĩ, Lã Chấn Dương năm đó đường đường là Cục trưởng Cục giáo dục, bây giờ suy đồi đến độ bị Ngưu Lâm Quảng kêu đi quát về, cũng là bi thảm. Nhưng Chương Quốc Vĩ cũng không thể lo nghĩ thay cho Lã Chấn Dương được. Bây giờ Lã Chấn Dương đã hận Hạ Tưởng đến thấu xương, có thể có cơ hội vạch trần cái tẩy của Hạ Tưởng, gã ta chắc chắn không mong đợi gì hơn thế.
Lại uống một hồi rượu với Ngưu Lâm Quảng, sự việc bàn bạc cũng tương đối xong xui rồi, Chương Quốc Vĩ liền cáo từ về trứơc.
Ngưu Lâm Quảng lại chưa đi, mà xuống lầu muốn tìm Hoa Nhài Bạc nói chuyện, xuống lầu rồi mới phát hiện Hoa Nhài Bạc đã đi rồi, làm cho gã ta cảm thấy thất vọng tràn trề.
Hách Tư Vị chờ suốt ở dưới lầu nhìn mặt đoán lòng, hiểu ý của Ngưu Lâm Quảng, liền nói:
- Chủ tịch Ngưu, tôi vừa rồi đã phái người theo dõi Hoa Nhài Bạc rồi, phỏng chừng một tí nữa sẽ biết được cô ấy hiện đang ở đâu.
Ngưu Lâm Quảng cười ha hả:
- Người hiểu ta, chỉ mỗi Tư Vị, được rồi, sau này Tiểu Quỳ sẽ nhường cho cậu, tôi cũng không giành với cậu nữa.
Một câu nói làm cho Hách Tư Vị thất kinh hồn vía, gã vốn nghĩ rằng Ngưu Lâm Quảng không hiểu tâm tư của gã, không ngờ Ngưu Lâm Quảng trong sự thô kệch lại có cái tinh tế, lại hiểu thấu suy nghĩ của gã.
Gã lén lút lau mồ hôi lạnh, sau này ở bên cạnh Ngưu Lâm Quảng, phải càng thêm cẩn thận mới được.
Điều mà Hách Tư Vị không biết là, gã âm thầm giúp Ngưu Lâm Quảng theo dõi Hoa Nhài Bạc cũng đồng nghĩa với việc kích nổ một quả bom có uy lực khổng lồ, từ đó dẫn đến cuộc chạm trán đầu tiên giữa Ngưu Lâm Quảng và Nga Ni Trần.
Lúc Hoa Nhài Bạc về nhà, một hồi lâu cũng không phát hiện sau lưng có đuôi bám theo. Cho đến khi gần về đến nhà, có người ra đón cô ấy, mới phát hiện phía sau có người.
Phụ trách tiếp ứng Hoa Nhài Bạc là Tiêu Lương một tay đại tướng mà Nga Ni Trần vừa mới thu nạp.
Tiêu Lương và Tiêu Ngũ cùng họ, nhưng lại không hề quen biết với Tiêu Ngũ, cũng không có một chút quan hệ nào, nếu như nhất quyết phải nói đến điểm giống nhau giữa gã và Tiêu Ngũ thì, gã cũng xuất thân từ quân nhân chuyên nghiệp, công phu gã không thua kém gì Tiêu Ngũ.
Tiêu Lương đã sớm nghe danh của Nga Ni Trần, gã vốn tính tình đơn giản, chính là sùng bái Nga Ni Trần đến tột đỉnh. Do đó, khi nghe nói Nga Ni Trần tái xuất giang hồ đồng thời đang lúc chiêu binh mãi mã, thì lập tức đến đầu quân ngay.
Tiêu Lương và Hoa Nhài Bạc đảo một vòng, sau khi bỏ rơi cái đuôi bám theo đó, mới dẫn Hoa Nhài Bạc đến gặp Nga Ni Trần, đồng thời cũng nói rõ tình huống.
Sau khi Nga Ni Trần nghe xong, trên mặt lộ vẻ tức giận:
- Hoa Nhài Bạc, mấy ngày này con bớt lộ diện. Tiêu Lương, cậu gặp Tiêu Ngũ, hỏi ông ta cho rõ tình hình, điều tra xem có phải là người của Ngưu Lâm Quảng hay không.
Thế lực của Nga Ni Trần đang từng bước lớn mạnh, tuy rằng so với Ngưu Lâm Quảng, vẫn còn nhỏ bé, nhưng ông ta cả một đời tung hoành hai đạo hắc bạch mấy chục năm, ngoại trừ bị Hạ Tưởng đánh bại ra, quả thật chưa bao giờ thua ai.
Một tên Ngưu Lâm Quảng, thật đúng là không dọa được ông ta!
Dám có ý đồ với con gái ông ấy, thật đúng là ăn tim gấu gan báo mà. Thật ra nếu không phải vì phối hợp với Hạ Tưởng, Nga Ni Trần đã muốn chủ động ra tay từ sớm, phải đánh Ngưu Lâm Quảng mấy lần trước rồi nói sau. Tuy rằng ông ta dấng thân vào hắc đạo đã nhiều năm, nhưng thật sự vẫn không quen nhìn tính cách kiêu ngạo và hống hách đến không chịu được của Ngưu Lâm Quảng
Trứơc mắt tình hình đang gió thổi mây phun, trong lòng Nga Ni Trần tự có suy tính, chỉ sợ Hạ Tưởng đã bắt đầu đào hầm cho Ngưu Lâm Quảng rồi. Ông ta là người đã nếm trải thiệt thòi từ phía Hạ Tưởng, biết rằng thủ đoạn của Hạ Tưởng có phòng cũng như không phòng. Hiện giờ Cục Thành Phố hành động với thanh thế lớn vậy, chính là một khúc dạo đầu, một lần đánh động, một lần nắm rõ.
Tiêu Ngũ âm thầm hiểu rõ, tuy rằng không nói rõ với gã, nhưng cũng có chút ám thị, gã ít nhiều đoán ra được dụng ý của Hạ Tưởng, Ngưu Lâm Quảng và gã khác nhau, gã năm đó có thực lực, có đế quốc kinh tế khổng lồ, Ngưu Lâm Quảng không có, chỉ là gầy dựng dựa trên cơ sở của một đám tín đồ liều mạng nguyện trung thành.
Do đó đối phó với Ngưu Lâm Quảng, Hạ Tưởng ra tay sẽ không phải là từng bước dồn ép, từ từ siết chặt, ngoài mặt không ra tay thì thôi, một khi ra tay nhất định là một phát chí mạng, không để Ngưu Lâm Quảng có cơ hội thôi thóp.
Bởi vì tay chân của Ngưu Lâm Quảng, đều là những kẻ liều mạng, nếu như đánh rắn động cỏ, tất bị rắn cắn.
Nga Ni Trần không dám nói là biết hết suy tính của Hạ Tưởng, nhưng ít nhiều cũng có phần tự tin, có thể phỏng đoán ra mỗi lần Hạ Tưởng ra tay nhất định có hàm ý sâu xa, hoặc là bố trí cạm bẫy, hoặc là phối hợp cục thế chính trị.
Hạ Tưởng rất có khả năng ngồi vào chức Ủy viên Thường Vụ Tỉnh ủy, Nga Ni Trần cũng có nghe nói, mà sự cố to lớn về mặt an tòan ở huyện An, rất có khả năng sẽ gây chấn động không nhỏ cho cục thế ở tỉnh, cũng ảnh hưởng trực tiếp đến việc Hạ Tưởng có thuận lợi đảm nhiệm chức Ủy Viên thường vụ hay không.
Từ việc Hoa Nhài Bạc bị theo dõi, Nga Ni Trần bình tĩnh phân tích thử thế cục, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, liền lập tức gọi điện thoại cho Tiêu Ngũ
- Tiêu Ngũ, Bí thư Hạ năm đó có phải đã từng đảm nhiệm chức vụ ở huyện An không?
Tiêu Ngũ đang chìm trong đau khổ, bởi vì sự cố to lớn về mặt an toàn, cũng có bạn thân của gã trong đó. Nghe thấy Nga Ni Trần hỏi vậy, liền thoáng qua trong đầu một cái:
- Không sai, chính lúc đó tôi và Bí thư Hạ quen bíêt nhau, lúc đó hắn là Phó chủ tịch Thường trực huyện, đường Sơn Thủy chính là do hắn trực tiếp dẫn dắt xây dựng cải tạo lúc còn đang nhậm chức.
Nga Ni Trần hiểu ra điều gì đó:
- Tiêu Ngũ, tốt nhất cậu hãy liên lạc với các mối quan hệ của cậu ở huyện An, để bọn họ lưu ý dạo gần đây, xem có phải có người điều tra việc sửa đường năm đó không.
Tiêu Ngũ không có tầm nhìn xa như Nga Ni Trần, nghe không hiểu:
- Cũng qua nhiều năm rồi mà, còn điều tra gì nữa? Lại nói năm đó lúc Bí thư Hạ tu sửa đường, đó mới gọi là cảm động lòng người, có thể chịu khổ…
Nga Ni Trần thẳng thần ngắt lời của Tiêu Ngũ:
- Đừng quan tâm nhiều như vậy, cứ làm theo là được rồi, tuyệt đối không có hại đâu.
Dặn dò xong Tiêu Ngũ, Nga Ni Trần lại gọi điện thoại cho Lão Tặc:
- Lưu ý động tĩnh gần đây của mấy nhân vật chủ chốt của Ngưu Lâm Quảng, đi đâu, làm gì, đều tận mọi khả năng điều tra cặn kẽ
Hạ Tưởng ngầm công nhận việc Tiêu Ngũ mời Nga Ni Trần ra, xem như là một nước cờ vô cùng sáng suốt, bởi vì Nga Ni Trần thật sự đã âm thầm giúp đỡ nhiều việc lớn lao cho hắn.
Cũng là trong lòng Hạ tưởng hiểu được, sau lưng của một người thành công, tất nhiên phải có một nhóm bạn bè thật lòng thật dạ giúp đỡ hắn.
Một người, vĩnh viễn không có cách nào đứng vững trong chốn quan trường hiểm ác được.
Ngay lúc Chương Quốc Vĩ và Ngưu Lâm Quảng bố cục, cũng chính là lúc Nga Ni Trần ý thức được điều không ổn, ra tay trả đòn. Hạ Tưởng nhận được một cú điện thoại quan trọng từ Tống Triêu Độ.
Tiến triển mới nhất liên quan đến việc thăng chức Ủy viên thường vụ.
Điện thoại của Tống Triêu Độ gọi đến thật đúng lúc, Hạ Tưởng đang cùng dùng cơm với Lương Thu Duệ và Từ Tử Kỳ, đang nói đến sự cố ở Huyện An và việc trấn áp ở Tần Đường, điện thoại reo lên.
Vừa thấy là Tống Triêu Độ, Hạ Tưởng liền chạy sang một bên nghe điện thoại.
Tống Triêu Độ đi thẳng vào vấn đề:
- Hạ Tưởng, vốn dĩ chuyện của anh, lực lượng phản đối rất lớn, nhưng lực lượng ủng hộ cũng không ít, vẫn đang giằng co suốt, tuy nhiên muốn một cú mà mở ra cục diện, cũng rất khó, nói không chừng phải kéo dài đến nửa năm. Bởi vì hiện giờ Ủy viên thường vụ tỉnh Yến đã đủ người, không có chỗ trống. Bây giờ cơ hội đến rồi, là cơ hội trời ban, không thể bỏ lỡ.
Giọng điệu Tống Triêu Độ quả quyết chưa từng có:
- Chuyện trên quan trường, rất đơn giản, không phải anh lên, thì là tôi xuống, không ai nhường chỗ, thì khó như lên trời, có người nhường chỗ, thì nhất định phải chớp lấy thời cơ, không thể do dự, cũng không được nương tay.
- Hiện nay lực lượng khắp nơi đều đang thúc đẩy việc đề nghị bãi miễn Tôn Tập Dân, nhất là Ngô Tài Dương đã đánh trận đầu, đang có thế thề không bỏ qua, cuộc đọ sức đã công khai trứơc mặt rồi, chỉ có thể tiến lên không thể lùi bước, đứng trước bước ngoặt quan trọng, anh cũng không thể ngồi đợi, bởi vì hiện giờ thái độ bên phía quân đội chưa rõ ràng, có thể sẽ trở thành hòn đá cản đường anh, anh phải đích thân nói chuyện với Lão Cổ, để tranh thủ sự ủng hộ và lập trường bên phía quân đội.
Với sự kiên định chưa từng có, Tống Triêu Độ nói hết một lèo, từ hồi Hạ Tưởng quen biết Tống Triêu Độ đến nay, đây là một lần nói nhanh như sâu chuỗi khiến người ta cảm thấy kinh ngạc nhất, cũng từ khía cạnh khác chứng minh rằng, Tống Triêu Độ vì chuyện của Hạ Tưởng, quả thật đã dốc hết toàn bộ nổ lực.
Hạ Tưởng có chút cảm động, muốn nói vài lời cảm ơn, còn chưa kịp nói ra, Tống Triêu Độ đã dập máy.
- Cứ như vậy trước, nhớ lấy một điều, Tôn Tập Dân xuống, anh lên, đừng nhìn trước ngó sau, cơ hội, luôn luôn chỉ có một lần.
Đúng vậy, cơ hội có khi không chỉ chỉ có một lần, mà còn có thể là một lần cực kỳ hiếm có, có nhiều người, cả đời cũng không đợi được cơ hội thăng chức.
Người làm quan, kẻ tin vào vận số, mười người đã có sáu bảy người, Hạ Tưởng cũng ít nhiều tin một chút, không tin không được, chỉ cần nghiên cứu lịch sử thì sẽ biết, phàm là người có sự nghiệp thành tựu lớn, đều gặp cục diện kỳ diệu như gặp dữ hóa lành gặp nạn thành may, mà những kẻ thất bại đếm không xuể trong lịch sử, đụng việc lại luôn luôn gặp khó khăn, từ cái bại nhỏ tích lũy thành cái bại lớn, cuối cùng thất bại thảm hại, cả một đời chỉ làm rạng danh thành tựu của người thắng cuộc.
Lịch sử là tàn khốc vô tình, hiện thực cũng vậy.
Bỏ điện thoại của Tống Triêu Độ xuống, Hạ Tưởng trầm ngâm một lúc lâu, trong lòng lại nhất thời không làm chủ được.
Thuyết phục Lão Cổ ủng hộ hắn, hắn chắc chắn thành công, đối với tính tình của Lão Cổ, hắn tự tin có đủ hiểu biết, nhưng Tôn Tập Dân thật sự sai nên bị miễn chức sao?
Nếu nói vô tội, cũng thật sự không thể hoàn toàn đổ hết lên đầu Tôn Tập Dân được, ba phần thiên tai, bảy phần nhân họa, đầu sỏ lớn nhất gây nên chuyện chính là Bí thư huyện Ủy và Chủ tịch Huyện. Nhưng bởi vì số lượng người chết quá nhiều, cần một lãnh đạo hành chính cấp cao có cấp bậc tương ứng đứng ra nhận tội, Tôn Tập Dân lại vừa hay thích hợp, chỉ đành cúi đầu nhận sai.
Chính trị là chính trị, có chức vụ lớn đến đâu, thì phải đảm nhận trọng trách lớn đến đó, quyền lợi và nghĩa vụ là chung bậc mà. Kỳ thật mà nói nếu không phải Tôn Tập Dân đòi đi xem xét đường Sơn Thủy bằng dược, lại không có chuyện giữa đường núi lở làm tắt đường, thì không có hành vi nịnh bợ của lãnh đạo chính Đảng huyện An, nói trắng ra, dùng một câu không thích đáng để hình dung, vẫn đúng là con người một khi xui xẻo rồi, uống ngụm nước cũng bị mắc kẹt kẻ răng.
Đổi lại người khác, Hạ Tưởng còn thật sự thương xót một phen, nhưng đối với Tôn Tập Dân mà nói, hắn thật tình thương xót không nổi, bởi vì so với kiếp sau, bây giờ Tôn Tập Dân coi như may mắn nhiều rồi.
Kiếp sau của Tôn Tập Dân cả một đời gặp hai lần sự cố lớn về mặt an toàn, hai lần tự nhận lỗi từ chức, trở thành quan cao cấp tỉnh bộ có cấp bậc cao nhất trong nước hơn nữa cũng là đen đủi nhất. Thậm chí có người nói gã tướng mạo không tốt, theo mệnh thì không nên lên tới cấp Bộ trưởng, một khi lên Bộ trưởng, ắt hẳn bị trắc trở.
Cảnh ngộ của gã ta, cũng khiến cho nhiều người trong quan trường cảm thấy đáng tiếc, một người không thể hai lần bước vào cùng một con sông, một người cũng không thể phạm cùng một lỗi đến hai lần, nhưng Tôn Tập Dân lại gặp phải hai lần xui xẻo y như nhau, cũng coi như là một bất hạnh lớn của đời người.
Kiếp này, cũng là như thế.
Trong lịch sử có quy luật lớn mạnh, hay nói cách khác, quỹ đạo vận mệnh của một người cũng có những nhân tố không thể chống lại được, Tôn Tập Dân không đi nhậm chức ở tỉnh Tây, tránh được vận số vì nạn mỏ to lớn ở tỉnh Tây mà nhận lỗi từ chức, đến được tỉnh Yến, vẫn là lần nữa gặp phải waterloo (nói đến waterloo là người ta nghĩ ngay đến thất bại) trong đời.
Tôn Tập Dân kiếp sau bị miễn chức, rốt cuộc đã trải qua cuộc đấu tranh chính trị như thế nào, Hạ Tưởng không biết, cũng không đủ tầm để biết được.
Hiện giờ, hắn và Tôn Tập Dân giao đấu chính diện với nhau, hơn nữa hắn còn phải trở thành một trong những đề cử sau màn, khi Tôn Tập Dư bị đá xuống ngựa, lịch sử, ở nơi tương tự, lại có ngã rẻ mới.
Quan Thần Quan Thần - Hà Thường Tại