A book is a garden, an orchard, a storehouse, a party, a company by the way, a counsellor, a multitude of counsellors.

Henry Ward Beecher

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 2185 - chưa đầy đủ
Phí download: 33 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 808 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:20:51 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 560: Phong Thanh
hông qua nói chuyện với nhau mới biết, Hùng Hải Dương sau khi ở huyện An một thời gian phát hiện, thị trường huyện An đã không còn phù hợp để y phát triển nữa nên y đến thành phố Yến, chuẩn bị bao thầu công trình lớn hơn. Vừa đúng quen với Tôn Hiện Vĩ đang là người phụ trách khai thác Bất động sản Thiên An, nên hợp tác với anh ta cùng tiếp nhận công trình thi công đường trong tiểu khu và xây dựng của bất động sản Thiên An, không ngờ lại gặp được Hạ Tưởng ở đây.
Hùng Hải Dương mừng ra mặt.
Lại nghe được Hạ Tưởng cần người tu sửa đoạn đường ổ voi trước cổng Cục Tài chính, Hùng Hải Dương liền vỗ ngực:
- Chủ tịch quận Hạ cứ yên tâm, tôi đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Từng có kinh nghiệm tu sửa đường Sơn Thủy rồi, đoạn đường trên dưới một trăm mét đó chỉ là tu sửa đơn giản thôi, làm một ngày một đêm là xong việc.
Y quay đầu lại nói vọng với đám công nhân:
- Các anh em, nhiệm vụ mà Chủ tịch quận Hạ phân công xuống có hoàn thành được không?
- Được!
Hơn một trăm người đồng thanh đáp lại, hiệu quả cực đủ kinh ngạc, âm thanh long trời lở đất.
- Có thể để Chủ tịch quận Hạ mất mặt không?
- Không thể!
Hùng Hải Dương gõ nhịp ngay tại đó:
- Làm! Làm ngay từ bây giờ, vào giờ này ngày hôm sau hoàn thành, mời Chủ tịch quận Hạ đến kiểm duyệt.
Một câu lệnh hạ xuống, hơn một trăm người lập tức chậm rãi chuyển động. Mỗi người mỗi chức, mỗi người mỗi việc, tinh thần phấn chấn không cần bất kỳ ai chỉ huy đều rất chỉnh tề đều nhịp, hiện cảnh hoành tráng, hành động kinh ngạc như người quân nhân mang đến cho người ta sức mạnh từ cái nhìn qua thị giác.
Rốt cục Thi Trường Nhạc cũng đã bị thuyết phục, y biết, đây không phải là do thân phận Chủ tịch quận của Hạ Tưởng mang đến uy lực, cũng không phải Hạ Tưởng hứa hẹn gì với họ, mà chính là nhân cách của Hạ Tưởng chinh phục được tất cả những người công nhân đó, mới có thể khiến bọn họ không cần điều kiện gì, không kêu khó khăn, không nói hai lời vùi đầu làm việc.
Trước kia Thi Trường Nhạc cũng không phải không có những năm tháng đầy nhiệt huyết, chỉ là sống trong quan trường đã lâu năm, sớm đã mai một lòng nhiệt huyết và cảm động đó. Hôm nay y lại bị Hạ Tưởng làm cho cảm động, ngây người đứng một bên nửa ngày không nói ra được tiếng nào.
Kim Hồng Tâm thì càng ngây người hơn đứng ở một bên, kinh ngạc đến nỗi mồm miệng há hốc. Y chưa bao giờ gặp được cảnh như ngày hôm nay, cũng chưa bao giờ thấy một cán bộ lãnh đạo có thể khiến cho công nhân thật lòng tín phục như vậy. Trong đầu óc của y chỉ có một ý niệm cứ không ngừng quay tròn là, sẽ tuyệt đối không hối hận khi đi theo Chủ tịch quận Hạ.
Hạ Tưởng thấy công việc được giải quyết viên mãn, trong lòng hơi cảm thán một lần cứu người năm đó ở huyện An, tình người đến tận bây giờ vẫn còn có thể dùng được, đúng là khiến cho người ta cảm thán. Hắn lại thấy Thi Trường Nhạc đứng ngây người ở đó, không tự chủ được vừa buồn cười vừa không giận được nên mắng nhẹ một câu:
- Đồng chí Trường Nhạc, đừng đứng ngây ra đó nữa, mau đi chuẩn bị chè nước, lẽ nào anh để công nhân người ta làm không công sao?
Thi Trường Nhạc tỉnh lại, vội vàng dặn dò:
- Mau đi chuẩn bị chè nước và cơm rau, để đầu bếp của căn tin trực tiếp nấu theo tiêu chuẩn của cấp chủ nhiệm, phải nhanh lên và đúng giờ.
Hạ Tưởng thấy Thi Trường Nhạc cũng biết điều liền cười, gật gật đầu:
- Được đó, xem như anh có mắt nhìn. Chuyện còn lại giao hết cho anh, có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ chứ?
Thi Trường Nhạc thấy Hạ Tưởng chỉ với nụ cười mà giải quyết được vấn đề lớn, và công nhân cũng không thèm đề cập đến chi phí cũng là vì có lòng kính phục Hạ Tưởng, liền vội trả lời:
- Không vấn đề gì, tôi đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ. Nếu có sai xót gì mời Chủ tịch quận hỏi tội.
Nếu đến cả việc nhỏ này mà làm không xong, Hạ Tưởng đúng là sẽ xem thường Thi Trường Nhạc. Hắn dặn dò Hùng Hải Dương vài câu, rồi cùng với Hoàng Kiến Quân rời đi.
Cái mà Hạ Tưởng không biết được là, qua việc xử lý chuyện này khiến cho Hoàng Kiến Quân càng thêm kiên định đứng về phía hắn, cũng tạo ảnh hưởng sâu sắc đối với Thi Trường Nhạc.
Khi về đến nhà, bên trong đã người kín hết chỗ. Ngoài Nghiêm Tiểu Thì, Cổ Ngọc ra còn có Tống Nhất Phàm và Tống Triều Độ, lẫn vợ chồng Lý Đinh Sơn, vợ chồng Cao Hải.
Hạ Đông còn chưa đầy tháng, theo tục là chưa đến lúc mời bạn bè, người thân đến chơi, nhưng Tống Triều Độ, Lý Đinh Sơn và Cao Hải là trưởng bối so với Hạ Tưởng, cũng không gò bó phép tắc liền hẹn cùng nhau đến chúc mừng, lấy tiếng là thăm Tào Thù Lê cũng coi như là cơ hội mọi người cùng đi lại.
Lần đầu tiên Cao Hải đến nhà Hạ Tưởng, trong lòng không khỏi có chút kích động. Dù ông ấy giờ đã là Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Phó thị trưởng, là lãnh đạo của Hạ Tưởng nhưng vẫn có thể giữ suy nghĩ với thân phận cá nhân đến gần Hạ Tưởng là một vinh hạnh. Người khác có thể không hiểu một lãnh đạo cấp Giám đốc sở lại có thể xem trọng thuộc hạ cấp Phó giám đốc sở như vậy, nhưng Cao Hải biết rõ, ông ấy có được ngày hôm nay cũng là nhờ công lao của Hạ Tưởng nhiều lần giao thiệp mới thành được.
Sự thân thiết của ông ấy đối với Hạ Tưởng đúng là xuất phát từ sâu trong tim.
Vợ của Cao Hải là Lý Trân, lần đầu tiên Hạ Tưởng mới được gặp, hắn quen biết Cao Hải nhiều năm, nhưng chưa bao giờ biết người nhà của ông ấy. Hôm nay ông ta đưa người nhà đến cũng là hiểu suy nghĩ của hắn, nên rất nhiệt tình chào hỏi Lý Trân.
Lý Trân sớm đã không biết bao nhiêu lần nghe chồng mình nhắc đến tên Hạ Tưởng, giờ gặp Hạ Tưởng thấy hắn trẻ, đẹp trai hơn cả trong tưởng tượng nên cười nói với mấy người Cao Hải: Bạn đang đọc tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.
- Anh và Đinh Sơn, cả Phó chủ tịch tỉnh Tống nữa khi còn thanh niên đều không bằng một mình Hạ Tưởng đây tuấn tú, lịch sự.
Hạ Tưởng liền khiêm tốn cười đáp:
- Đàn ông không nên nhìn vào vẻ đẹp trai, mà nên nhìn vào có tài năng hay không.
Mấy người đều cười, Tống Nhất Phàm không biết từ đâu nhảy ra, khoác cánh tay Hạ Tưởng nói:
- Sai, đàn ông không những phải đẹp trai mà còn phải có tài. Vừa đẹp vừa có tài mới là đàn ông thực sự.
Tống Nhất Phàm hiện lớn như một cô gái rồi, duyên dáng yêu kiều, chỉ là hơi gầy một chút, dáng người thon thả nhưng đầy đặn. Cô đứng bên Hạ Tưởng thì đã cao đến tai Hạ Tưởng rồi, trên người mặc một bộ váy liền trắng tinh như tiên nữ, khiến mắt người nhìn cảm thấy sự mới mẻ.
Hạ Tưởng khẽ cười:
- Đừng có cái gì cũng muốn tốt nhất, thứ tốt nhất chưa chắc phù hợp với em. Thích hợp với em nhất tuy chưa chắc là tốt nhất, nhưng lại là thứ em cần nhất đó.
Tống Nhất Phàm nghiêng đầu nghĩ:
- Tuy anh nói có lý, có điều em vẫn là muốn một người tốt nhất, vừa phải đẹp trai lại phải có tài, sau đó có thêm tiền nữa càng tốt.
Tống Triều Độ liền cười Hạ Tưởng:
- May là cậu sinh con trai, sau này không phải lo lắng nhiều vấn đề của con gái.
Lý Đinh Sơn chen vào:
- Lời này hơi không công bằng rồi, lẽ nào con trai không cần phải lo lắng?
Cao Hải cũng có một đứa con trai, cũng tiếp lời:
- Đúng vậy, đúng vậy. Quả thực con trai có vấn đề lo lắng không ít hơn con gái đâu.
Sử Khiết đột nhiên thốt lên một câu:
- Các anh không phải tranh luận nữa, không có so được đâu. Nếu có trai gái song toàn thì mới đủ quyền phát biểu.
Hạ Tưởng muốn nói thực ra là mẹ vợ hắn có con trai con gái song toàn, ai ngờ Tống Nhất Phàm lại cười hi hi nói:
- Cháu thấy anh Hạ là người có mệnh tốt, sau này anh ấy chắc chắn sẽ có trai gái song toàn.
Hạ Tưởng thiếu chút nữa chảy hết mồ hôi, Tống Nhất Phàm quá cổ quái tinh ranh rồi, một lời nói trúng tình hình thật sự là hắn đã có trai gái song toàn rồi.
Cũng may, chẳng qua là Tống Nhất Phàm tùy miệng nói thôi, lại chuyển qua vấn đề khác, ví dụ như tại sao Tào Thù Lê không sinh một đôi Long Phụng, một chốc là có đủ cả con trai con gái thì tốt biết bao. Lại nói thật ra cô cũng thích con trai, vì con trai gần với mẹ vân vân. Giọng điệu nói chuyện như người lớn, và khi đã nói thì nói liên tiếp không dứt, mặt mày hớn hở, người khác không chen nổi lời vào.
Tống Triều Độ dù đường đường là Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Phó chủ tịch tỉnh, ở trước mặt người khác thì uy nghiêm nhưng trước mặt con gái thì không có cách nào cả, Tống Nhất Phàm không nghe lời ông ấy. Cuối cùng hết cách, vẫn là Hạ Tưởng mở lời nói:
- Nhất Phàm, em nói nửa ngày cũng mệt rồi, ra nói chuyện với Cổ Ngọc ấy.
Tống Nhất Phàm vô cùng bất mãn, bĩu môi nói:
- Em biết ý của anh, mọi người muốn nói chuyện chính sự, chê em làm phiền đúng không?
Cô bất mãn trừng mắt Tống Triều Độ một cái:
- Bố, bố cũng phải phê bình anh Hạ, anh ấy muốn đuổi con đi, bố để anh ấy tùy tiện vậy sao? Con là con gái rượu của bố, bố không bênh con hả? Với lại hôm nay là đến thăm Hạ Đông chứ không phải để mọi người đến mưu đồ bí mật đâu.
Tống Triều Độ trầm mặt:
- Không được càn quấy, người lớn có chuyện để bàn, trẻ con không được làm phiền.
Quyền uy của Phó chủ tịch tỉnh cũng không quản nổi Tống Nhất Phàm, cô không vui trừng mắt nhìn lại bố mà lỳ không chịu đi, liền ngồi bên cạnh Hạ Tưởng không nhúc nhích. Hạ Tưởng bất lực cười cười, nhỏ giọng nói bên tai Tống Nhất Phàm mấy câu, Tống Nhất Phàm lập tức mặt mày hớn hở, gật đầu liên tục, quay người chạy đi như bay.
Lý Đinh Sơn ngạc nhiên:
- Tiểu Hạ đúng là có chiêu đối phó với các cô gái, nói cái gì mà khiến tiểu Phàm vui trở lại vậy?
Hạ Tưởng cười ha hả:
- Cũng không có gì, tôi nói với cô bé, để cô bé đi xem con trai tôi có đẹp không, giống tôi nhiều hơn hay là giống Tào Thù Lê nhiều hơn, cô bé liền có hứng thú nên đi rồi.
Tống Triều Độ cười ha ha:
- Giỏi lắm, giỏi lắm. Tiểu Hạ không có con gái lại có cách đối phó với con gái, tôi làm bố Tống Nhất Phàm mười mấy năm rồi còn không hiểu nó bằng cậu, đúng là kỳ lạ.
Hạ Tưởng vội khiêm tốn khoát tay:
- Đâu có, đâu có, chỉ là tôi biết các cô gái đều có tính cách chung, dụ dỗ các cô ấy vui còn dễ hơn làm cho họ giận. Chỉ có làm các cô ấy vui rồi thì các cô ấy khắc nghe lời thôi.
Không ngờ Lý Trân nghe được nên đùa hắn một câu:
- Tiểu Hạ rất hiểu tâm lý phụ nữ, chắc chắn có không ít các cô gái thích cậu có phải không?
Không nói thì thôi, Lý Trân vừa nói, ánh mắt Lý Đinh Sơn và Cao Hải liền theo bản năng mà nhìn vào trong phòng, trong phòng có Nghiêm Tiểu Thì và Cổ Ngọc.
Hạ Tưởng không khỏi ngượng ngùng, vội nói:
- Nghiêm Tiểu Thì là bạn kinh doanh với tôi, Cổ Ngọc là đồng nghiệp, luôn có quan hệ trong sáng như trời xanh mây trắng…
Mấy người thấy bộ dạng Hạ Tưởng xấu hổ, không tự chủ cười lớn lên, dù sao trong mắt bọn họ Hạ Tưởng có là Chủ tịch quận cũng vậy, chẳng sợ làm lên cấp Giám đốc sở rồi cũng vẫn là vãn bối của bọn họ.
Lý Trân tìm Vương Vu Phân, Trương Lan nói chuyện với nhau, Hạ Tưởng và Tống Triều Độ, Lý Đinh Sơn lẫn Cao Hải đi lên lầu. Tào Vĩnh Quốc trở về thành phố Yến một chuyến, chỉ ở nửa ngày rồi quay lại thành phố Bảo, dù sao ông ấy là Bí thư Thành ủy, công việc quá nhiều, với lại trong nhà đông người, không cần giúp thêm gì ở lại cũng vô ích.
Trên tầng không có ai, cực kỳ thích hợp bàn chuyện. Hạ Tưởng cùng mọi người đến ban công hướng về phía nam, ánh nắng đẹp nhuộm vàng trải mặt đất chói lóa. Tâm trạng của mấy người đều tốt, ngồi quanh bàn trà, Cao Hải đích thân ra tay pha trà.
Hạ Tưởng muốn để mình pha nhưng Cao Hải không chịu, giật lại ấm chè nói:
- Mọi người bây giờ ngồi đây không phân biệt cấp bậc cao thấp, chỉ phân biệt già trẻ. Tuy tôi là chú của cậu nhưng trình độ pha trà của cậu không bằng tôi nên để tôi pha, nếu không trà cậu pha không ngon là lỗi của cậu rồi.
Hạ Tưởng đành phải buông tay, hắn biết trước mặt hắn Cao Hải luôn giữ thái độ không cao ngạo, không thể hiện cấp bậc Thị trưởng, có lúc còn nói chuyện bình đẳng với hắn. Hắn cũng hiểu tâm ý của Cao Hải nên không miễn cưỡng.
Động tác Cao Hải thuần thục pha xong ấm trà, rót mỗi người một chén, nói:
- Tôi luôn thấy pha trà có thể tu tâm dưỡng tính, bình thường khi ở nhà hay pha trà làm vui. Pha một chén trà nồng, xem tin tức thời sự, đọc báo, sưởi nắng cũng là khoảng thời gian thư nhàn hiếm có được trong cuộc đời.
Người làm quan, không những bận rộn công vụ mà lúc nào cũng ở trong trạng thái khẩn trương cao độ. Vừa muốn làm thế nào để thăng quan phát tài, rồi lại lo lắng đối thủ xa lánh hoặc địch hãm hại, còn phải lúc nào cũng nghĩ làm thế nào để luồn cúi, làm thế nào để nâng thành tích.v.v. Có người thậm chí không lúc nào không lo sợ đột nhiên có người Ban kỷ luật xuất hiện trước mặt.v.v. Người làm chính trị gần như hiếm khi có được giây phút thư nhàn.
Trừ phi về hưu lui vào tuyến số hai.
Cao Hải đang ở đúng độ tuổi, bây giờ lại vào được Hội nghị thường vụ, có thể nói là đúng dịp thời cơ có thể làm gì đó, khó có được tâm trạng thanh thản pha trà, khiến Hạ Tưởng hơi cảm thán, đúng là đúng với câu nói cổ - Trộm được kiếp phù du nửa ngày nhàn.
Một đời người có người bận rộn, có người ruồi nhặng bay quanh, đa phần đều theo đuổi danh lợi, cuối đời lại bị công danh lợi lộc làm mệt người, không thể trường thọ. Bất kể là quan chức cũng được, ngôi sao nổi tiếng cũng vậy, hoặc là ngụy trang học thuật qua cái danh chuyên gia, giáo sư, đã theo đuổi danh lợi rồi còn có người thờ phụng thần thánh, muốn trường thọ thậm chí là không bệnh tật, kỳ thực là đơm đó ngọn tre.
Từ xưa danh lợi và trường thọ là sự đối lập nhau, là thể mâu thuẫn không thể điều chỉnh hòa hợp được. Trên thế gian, người trường thọ đều là người không có dục vọng, yêu cầu, ăn uống nhẹ nhàng đến cuối đời, làm gì có thịt cá, phú quý thì trường thọ? Không có. Bệnh phát từ tâm, lúc nào cũng ở trong trạng thái lo lắng, tiều tụy, lâu ngày tức giận hại gan, phiền muộn hại phổi, vui hại tim, nghĩ hại thận, ắt có bệnh xảy ra.
Cho nên ở thời nay mạng phát triển, chuyện quan chức bị trầm uất tự sát không ít, không có gì mới mẻ.
Người trong quan trường, cái khó nhất chính là duy trì được trạng thái bình thường, nhưng nói thì dễ làm mới khó, khi đối mặt với lợi ích của bản thân, ai có thể làm đến mức yên lặng như tùng? Qua hai đời làm người, Hạ Tưởng cho rằng mình đã nhìn thấu rất nhiều chuyện thế nhân, hắn cũng không làm được huống chi là người bình thường.
Cao Hải có thể trong bận rộn giành ra được chút thời gian tao nhã cũng là việc tốt, ít nhất có thể khiến ông ấy nhẹ nhàng, bớt bệnh.
Mấy người uống trà một lúc, Hạ Tưởng liền nhớ ra tin Liên Nhược Hạm tiết lộ, nên có ý nhắc nhở Tống Triều Độ:
- Phó chủ tịch tỉnh Tống, có nghe phong thanh Chủ tịch tỉnh Mã sẽ bị điều đi không?
Tống Triều Độ sửng sốt, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Hạ Tưởng:
- Không có, một chút cũng không nghe thấy có tin đồn gì, cậu nghe từ đâu vậy?
Lời vừa thốt ra, Tống Triều Độ liền lắc đầu cười, nghĩ ra gì đó, lại nói:
- Cậu đã nghe thấy thì chắc là thật rồi. Khá khen ột tên Mã Vạn Chính, giấu diếm khá kỹ, một chút phong thanh cũng không để lọt ra, là Chủ tịch tỉnh hay là Bí thư?
Tống Triều Độ đương nhiên biết cấp bậc hiện giờ của Mã Vạn Chính, bước nhỏ là Chủ tịch tỉnh, bước lớn là Bí thư, thấp nhất cũng là Chủ tịch tỉnh.
- Chức Bí thư tỉnh nào đó phía Tây Bắc.
Ngồi ở đây đều không phải người ngoài nên Hạ Tưởng liền nói ra.
- Tuy chỉ là phong thanh, có điều có khả năng rất lớn. Phó chủ tịch tỉnh Tống vẫn nên chuẩn bị sớm tốt hơn, cơ hội hiếm có.
Lý Đinh Sơn và Cao Hải đều lộ vẻ vui mừng, đều vẻ mặt chờ đợi nhìn về phía Tống Triều Độ.
Trong lòng Tống Triều Độ cũng hơi kích động, chức Phó chủ tịch tỉnh thường trực… tương đương với vị trí là người kế nhiệm Chủ tịch tỉnh, hơn nữa thứ tự trong ủy viên thường vụ còn có thể xếp trước vài vị trí, một điểm chủ yếu nhất là chỉ cần y ngồi lên vị trí Phó chủ tịch tỉnh Thường trực, gần như có thể chắc chắn sau khi làm một nhiệm kỳ thì có thể thuận lợi trình tự tiến dần trở thành Chủ tịch tỉnh.
Từ đó có thể hoàn thành bước nhảy trong đời làm chính trị.
Tống Triều Độ khó che nổi vẻ mặt kích động, việc Mã Vạn Chính bị điều đi, không những bật ra vị trí cho ông ta, còn có thể khiến ông ta bớt đi một đối thủ cạnh tranh mạnh, gần như là một cơ hội hiếm gặp.
Mấu chốt là, lời nhắc nhở của Hạ Tưởng cực kỳ kịp thời, sớm ra tay chắc chắn tốt hơn là sau khi nghe được phong thanh mới ra tay, ít nhất là nhanh hơn người khác một bước, cướp trước một bước chính là tiên cơ, sẽ có khả năng là nhân tố mấu chốt quyết định sự thắng bại.
Tống Triều Độ vỗ vai Hạ Tưởng, chân thành nói:
- Cái tin này vô cùng kịp thời, cũng cực kỳ quan trọng, cám ơn cậu, tiểu Hạ.
Hạ Tưởng lắc đầu cười:
- Ngài khách sáo rồi, bất kể xuất phát từ góc độ nào tôi đều hi vọng là Phó chủ tịch tỉnh Tống tiếp quản chức Phó chủ tịch tỉnh thường trực mà không phải là người khác.
Một câu nói của Hạ Tưởng rơi đúng vào điểm mấu chốt, vì Tống Triều Độ cũng lo lắng người khác trong Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy cũng muốn động tay chân vào vị trí Phó chủ tịch tỉnh thường trực, thậm chí còn có khả năng từ trên xuống.
Đối thủ lớn nhất cạnh tranh ngôi báu Chủ tịch tỉnh Thôi Hướng có lẽ không đảm nhiệm Phó chủ tịch tỉnh Thường vụ, trước mắt vị trí trong hội nghị thường vụ của y vốn cao hơn Mã Vạn Chính, không thể để chức cao hơn vào vị trí thấp hơn, âm mưu đoạt lấy vị trí Phó chủ tịch tỉnh Thường trực, dù nói ra cũng không phải là không có tiền lệ, nhưng ở tỉnh bảo thủ như tỉnh Yến thì khả năng đó không lớn.
Tổng quan lai lịch quan chức các tỉnh trong cả nước, trường hợp từ Phó Bí thư thăng làm Chủ tịch tỉnh không nhiều, thường là ở Phó bí thư chuyên trách Tỉnh ủy chủ yếu phụ trách công việc của Đảng, phần quan trọng của công việc là về phía Đảng, Phó chủ tịch tỉnh Thường trực chủ yếu phụ trách về mặt chính trị, hoàn cảnh không cùng thời kỳ, không cùng tỉnh sẽ khác nhau, ngoài ra người khác nhau sẽ khác nhau, không thể vơ đũa cả nắm. Nhưng so sánh tổng thể mà nói, tiền đồ giai đoạn hiện thời của Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Phó chủ tịch tỉnh tốt hơn một chút.
Chỉ cần Thôi Hướng về sau muốn ngôi báu Chủ tịch tỉnh Đỉnh, nghĩ ra sách lược cứu quốc thì đảm nhận chức vụ Phó chủ tịch tỉnh Thường trực một thời gian trước, sau đó tuần tự tiếp nhận vị trí Chủ tịch tỉnh cũng không phải truyện nghìn lẻ một đêm. Chính trị trong nước chưa bao giờ thiếu những sáng kiến điều động công việc, thậm chí còn có kẻ giữ chức Ủy viên thường vụ hữu danh vô thực.
Mặc dù quyền lực của Ủy viên thường vụ không nhỏ, nhưng một Ủy viên thường vụ hữu danh vô thực còn không bằng một vị Phó quản lý hành chính nắm thực quyền trong tay có lợi ích thực tế.
Đương nhiên ở một phương diện lợi ích thực tế, cơ may Ủy viên thường vụ được thăng chức nhiều hơn, lại là vấn đề ở phương diện khác. Môi trường chính trị trong nước phức tạp, nhiều biến đổi, có đủ loại khả năng có thể phát sinh nên không thể không cẩn thận hành sự.
Đột nhiên Tống Triều Độ sắp phải đối mặt với việc tốt sắp xảy đến, đương nhiên là khó tránh khỏi có tâm trạng lo được lo mất.
Một câu của Hạ Tưởng khiến ông ta càng thêm lo lắng:
- Tôi nghi ngờ vị trí Phó chủ tịch tỉnh Thường trực sẽ có sự tranh chấp kịch liệt, có khả năng sẽ từ trên xuống, Phó chủ tịch tỉnh Tống nên ra tay sớm thì tốt hơn.
- Nói thế nào?
Tống Triều Độ trong tình thế cấp bách, không kịp suy xét nội tình bên trong.
Quan Thần Quan Thần - Hà Thường Tại