Người mà cố gắng rồi thất bại vẫn tốt hơn nhiều so với người không cố gắng gì cả và thành công.

Lloyd James

 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 2185 - chưa đầy đủ
Phí download: 33 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 889 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 23:20:51 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 442: Tính Tình Cốc Nho Và Sự Thần Bí Của Tiếu Giai
hi lái xe tới Viện Khoa học Xã hội thì Hạ Tưởng đã đến muộn mất khoảng 30 phút.
Lần đầu tiên đến gặp Cốc Nho mà lại đến muộn, mà nghe nói tính tình Cốc Nho cũng không tốt lắm, không khéo lúc gặp mặt sẽ bị nghe ông ta quát mắng.
Hạ Tưởng đi tới cửa phòng của Cốc Nho, thả lỏng cơ thể cho tâm tình đang khẩn trương trở nên bình tĩnh một chút rồi nhẹ nhàng gõ cửa.
Sau khi gõ ba tiếng, không thấy người trả lời, nhưng Hạ Tưởng nghe rất rõ bên trong phòng có tiếng đi lại của người nào đó. Do vậy, Hạ Tưởng đành phải gõ lại lần nữa.
Lại gõ thêm ba tiếng nữa, vẫn không có tiếng ai trả lời, Hạ Tưởng trong lòng buồn bực, không phải là Cốc Nho đang tức giận nên cố ý không cho hắn vào cửa? Rơi vào đường cùng, hắn liền gõ thêm lần nữa.
Mới gõ một tiếng, chợt nghe thấy từ bên trong truyền ra thanh âm không kiên nhẫn:
- Đã gõ bảy tiếng rồi, nghe thấy tiếng động này thì phải biết bên trong có người chứ. Có việc quan trọng thì vào, không việc gì thì thôi, nghe có hiểu không vậy?
Đúng thật là không nghĩ tới lại có quy củ như vậy, Hạ Tưởng lắc đầu cười, quái nhân đúng là có quy củ quái lạ, mình cũng không cần phải biểu lộ thái độ quá tích cực với ông ta làm gì. Hắn liền đẩy cửa bước vào, liếc mắt một cái nhìn thấy trên tay Cốc Nho đang cầm một tờ báo, đang đi lui đi tới, vẻ mặt nôn nóng bất an.
Cốc Nho vừa thấy Hạ Tưởng bước vào, tuy rằng ông ta còn chưa biết hắn là ai, nhưng vì các suy nghĩ đang đè nặng trong lòng nên không đè nén được đã nói ra suy nghĩ của mình. Ông ta đưa tờ báo đến trước mặt Hạ Tưởng rồi nói:
- Cậu xem một chút đi, Trình Hi Học uổng công là một Thái Sơn Bắc Đẩu, trợn mồm lên để nói dối. Đúng là bị cái vỏ bên ngoài che mắt, không nhìn thấy rừng rậm ở bên trong. Tôi thực sự muốn trực tiếp gặp mặt chất vẫn lão ta, lương tâm ở đâu? Đạo đức người thầy ở đâu? Công chính ở đâu?
Hạ Tưởng không cần đọc cũng biết việc mà Cốc Nho đang nói chính là bài viết của Trình Hi Học. Hắn liền đón lấy tờ báo rồi cười nói:
- Cốc lão không cần phải tức giận, bài viết này chỉ nói lên quan điểm của Trình Hi Học. Hơn nữa, trong bài viết này cũng đã nói là ông ta không có cùng quan điểm với ngài, nếu vậy chúng ta có thể chiến đấu tranh luận cùng với ông ta. Hơn nữa, Trình Hy Học là một chuyên gia kinh tế uyên thâm, đối với các mặt lợi và hại trong điều chỉnh kết cấu sản xuất thì chắc trong lòng đã biết rất rõ. Sở dĩ ông ta phát biểu ra quan điểm thiên lệch về một bên như vậy chắc là vì lập trường bất đồng mà thôi. Trong nước ta, cho tới bây giờ vốn không có một học giả kinh tế nào hoạt động độc lập cả. Bất động sản thì có người phát ngôn của bất động sản, ngành rượu thì có đã có người phát ngôn của ngành rượu. Thậm chí một số lĩnh vực khác như tập thể hình, dược phẩm làm đẹp hay bảo vệ sức khỏe mà cũng có các chuyên gia nhảy lên nhảy xuống xông ra, vì bọn họ mà hò hét, tất cả đều là vì lợi ích của bọn họ mà thôi.
Cốc Nho gật gật đầu đồng ý với ý kiến của Hạ Tưởng.
- Cậu xem như nói đúng. Đạo đức không có, thiếu tính người, đúng thật là rất xót xa. Bây giờ tôi sẽ soạn một bài viết, phản bác lại quan điểm của Trình Hi Học, không thể để lão ta nói tầm bậy mà để dân chúng đi lầm đường được.
- Thật ra sự việc cần phải xem xét trên hai góc độ khác nhau, bây giờ rất nhiều các giáo sư, chuyên gia đều xông ra để phát ngôn cho các nhóm lợi ích. Đầu tiên là vì lợi ích của bản thân mình, thứ hai là do dân chúng cũng đang thiếu các tín ngưỡng và hiểu biết nên bọn họ rất dễ dàng tin tưởng vào cái gọi là nhóm các chuyên gia, giáo sư kia. Nhưng bất kỳ một việc nào được đẩy đến quá mức thì sẽ phản tác dụng lại, trải qua một đoạn thời gian bị đau đớn thì dân chúng sẽ trở nên thanh tỉnh hơn, xã hội sẽ trở nên thành thục và khoan dung hơn, đây tất nhiên cũng là một loại tiến bộ xã hội.
- Nhưng để đạt được tiến bộ như vậy thì quá trình trả giá chưa chắc đã là nhỏ.
Đến tận lúc này Cốc Nho mới ít nhiều liếc mắt đánh giá Hạ Tưởng một chút, trong lòng nảy lên một tia nghi hoặc, nghĩ thầm rằng chàng thanh niên này tuổi thì cũng chắc khoảng 27, thế mà gặp chuyện thì cực kỳ bình tĩnh, không vội vàng cũng không liều lĩnh, hơn nữa quan điểm cũng rất cấp tiến, tuổi còn trẻ mà lại cực kỳ trầm ổn. Vì thế, trong lòng ông ta không khỏi có tia thưởng thức.
- Chẳng lẽ như vậy thì các học giả có lương tri trong cả nước không thể liên hợp lại để chống đỡ, để giải thích cho dư luận hiểu?
Hạ Tưởng liền nói:
- Điểm xuất phát ý tưởng của Cốc lão là đúng, nhưng sự thật lại không làm được như vậy. Điểm đầu tiên là hiện tại các phương tiện truyền thông cũng đi theo hướng lợi nhuận và phục vụ một số mục đích hay nhóm đối tượng nào đó. Những phương tiện truyền thông cũng là công cụ phát ngôn của các nhóm lợi ích, bởi vì có các nhóm lợi ích này tham gia vào thì bọn họ mới thu được các chi phí cho việc quảng cáo làm cơ sở cho sự tồn tại của bọn họ. Điểm thứ hai là khí hậu chính trị trong nước cũng rất phức tạp và hay thay đổi, các đại gia trong lĩnh vực truyền thông đều đứng trên các trận địa khác nhau, không thể để cho người khác chiếm đoạt trận địa của bọn họ được. Điểm thứ ba cũng là điểm mấu chốt nhất, chính là trình độ dân trí hiện nay của người dân trong nước chưa cao, tính tình của bọn họ thiện lương, rất dễ dàng tin vào người khác, trên cơ bản các chuyên gia nói cái gì thì tin nó là cái đấy, các giáo sư bảo sao thì tin vậy, thầy thuốc bảo làm thế nào thì làm như thế. Thông thường thì bọn họ cũng phải trả một cái giá đau đớn thê thảm thì mới có thể tỉnh táo lại được. Bây giờ, nếu ngài đứng ra khuyên bọn họ thì không những bọn họ không tin mà còn có thể làm bọn họ có phản ứng ngược lại. Ví dụ như có một vị thần y nào đó nói mỗi ngày ăn mười cân đậu xanh sẽ trị được bách bệnh, kết quả là giá đậu xanh sẽ tăng lên, nhưng trên thực tế thì vị thần y này cũng chỉ giả thần giả thánh mà thôi, cũng là vì muốn tăng giá của đậu xanh mà tuyên bố như vậy.
Cốc Nho nghe xong, trầm lặng cả nửa ngày không nói gì, cuối cùng thở dài một tiếng.
- Cậu nói không sai, tôi biết rất nhiều người có tiếng tăm đều đang truy tìm một cái gọi là thần tiên, đối với những lời nói của thần tiên thì cực kỳ tôn thờ. Thật ra, người mà được gọi là thần tiên kia cũng chỉ là một kẻ khoác áo đạo bào để lừa đảo. Tôi nói bọn họ còn không tin, còn nói tư tưởng tôi đã bị giam cầm trong chủ nghĩa duy vật. Kết quả là, hình như cái người thần tiên này sau đó bị một người vạch trần lộ ra là kẻ lừa đảo. Nhưng cái gì gọi là thần thông đều không có, y làm ra toàn bộ các việc này là cũng vì lừa tiền người khác. Những người có tên có tuổi này vì muốn bảo toàn thanh danh nên tất cả đều đồng thanh phủ nhận việc đã từng lui tới với vị thần tiên này, không ngờ tình trạng vô sỉ này lại diễn ra như vậy.
Hạ Tưởng cười thầm, Cốc Nho tuy rằng ngay thẳng tuy nhiên cũng có mặt đáng yêu. Hắn liền nói:
- Nếu Cốc lão đã viết một bài phản bác lại thì rất nên, như thế phản ánh được lương tri, sự công bằng và sẽ để lại những dấu ấn cho sự phát triển xã hội. Em cũng tin rằng với kiến thức của ngài thì nhất định sẽ làm cho Trình Hi Học á khẩu không trả lời được.
Trong tranh luận học thuật thì không có cái gì nói là á khẩu không thể trả lời được, bởi vì trên thế giới có rất nhiều lý luận, phạm trù chưa được tìm hiểu hết, trong lĩnh vực này thì ai cũng không thuyết phục được ai. Tuy nhiên, trong lời nói của Hạ Tưởng với Cốc Nho là cũng hy vọng ông ta ra mặt phản bác lại Trình Hi Học, có một số việc nhất định phải có người dẫn đầu. Lúc này Cốc Nho không đại biểu cho nhóm lợi ích nào, quan điểm tranh luận của ông ta thuần túy chỉ trên học thuật, không có chút thiên lệch nào, tin rằng sau khi phản bác chắc chắn sẽ giành thắng lợi.
- Tốt, nói cho cùng vì lương tâm đạo đức của mình, tôi sẽ viết một bài báo để chiến đấu lại với lý luận của Trình Hi Học.
Cốc Nho nói xong, dường như lúc này ông mới kịp nhớ tới, ông ta hỏi:
- Đúng rồi, cậu tìm tôi có việc gì? Cậu tên là gì? Bạn đang đọc truyện được tại
Hạ Tưởng đứng cung kính lại, lễ phép chào Cốc Nho.
- Cốc lão, em là Hạ Tưởng, tới để xin thỉnh giáo ngài.
- Hạ Tưởng? Cậu chính là Hạ Tưởng?
Vẻ vui mừng lộ rõ trên nét mặt của Cốc Nho, ông ta nắm chặt lấy tay Hạ Tưởng rồi nói:
- Tốt, tốt, so với suy nghĩ của tôi thì cậu còn trẻ hơn một chút, cũng có tinh thần tiến thủ, không tồi. Hoan nghênh, hoan nghênh!
Từ những lời nói của Phạm Tranh thì Hạ Tưởng cũng hiểu biết một chút tính tình của Cốc Nho. Dường như đối với mình thì ông ta cũng không quá thích thú, thu nạp hắn thì phần lớn cũng không phải do tình nguyện, vì thế Phạm Duệ Hằng cũng không nhắc lại đến sự tình của Nghiêm Tiểu Thì. Không ngờ khi gặp mặt nhau Cốc Nho lại biểu hiện sự nhiệt tình vượt ra ngoài dự đoán của mọi người, chẳng lẽ những lời nói vừa rồi đã động đến chỗ sâu thẳm trong tâm tư của ông ta?
Tất nhiên Hạ Tưởng cũng không biết rằng cuộc nói chuyện vừa rồi với ông ta thì chẳng qua cũng chỉ mới để lại cho Cốc Nho một ấn tượng rất tốt mà thôi, chân chính để tạo ra một hình ảnh tốt trong lòng Cốc Nho chính là có lần Dịch Hướng Sư tới đây kể lại việc thu hút đầu tư của Tập đoàn Kodak. Hạ Tưởng cũng không nghĩ đến việc thuyết phục thành công Tập đoàn Kodak tiến tới đầu tư ngoài việc mang lại hiệu quả, lợi ích cho thành phố Bảo, mang tới danh dự cho những người làm công tác điều chỉnh kết cấu sản xuất, làm ra thành tích cho Tổ lãnh đạo mà ngay chính bản thân hắn được một vầng hào quang bao bọc.
Thấy Cốc Nho thể hiện ra mặt tính cách ngay thẳng như vậy, Hạ Tưởng liền nửa đùa nửa thật hỏi:
- Nghe nói lúc Cốc lão thu em làm học sinh thì có vẻ không vui lắm, em tin rằng trải qua một đoạn thời gian tiếp xúc thì ngài sẽ thay đổi cái nhìn trong việc cảm nhận con người của em.
- Ai nói? Ai dám bịa đặt vậy?
Cốc Nho vui vẻ, vỗ vỗ bả vai Hạ Tưởng.
- Việc cậu đồng ý là học sinh của tôi thì tôi cao hứng còn không được, sao lại bảo là có ý không vui? Chắc chắn là có người ghen tị, thấy chúng ta có quan hệ thầy trò nên tung tin đồn nhảm. Tiểu Hạ, không cần nghe những lời nói vô căn cứ của người ngoài, lại đây, trước mắt nghiên cứu giúp tôi một chút, làm thế nào để phản bác lại quan điểm của Trình Hi Học.
Hạ Tưởng cười trộm, không ngờ Cốc Nho cũng có bản lĩnh đến như vậy, không ngờ khi giáp mặt lại không thừa nhận sự thật. Có lẽ, cuộc nói chuyện lúc vừa rồi đã làm ông ta rất vừa ý, chính vì thế ông ta mới xem hắn như học sinh của mình, do đó cũng thấy ngại ngùng khi nhắc lại chuyện xưa.
Thật ra Cốc Nho đối với Hạ Tưởng thì đâu chỉ là vừa lòng, thật ra là rất vừa lòng.
Chẳng những bởi vì chiến tích Hạ Tưởng thuyết phục Tập đoàn Kodak đầu tư vào lúc trước đây mà cuộc nói chuyện vừa rồi cũng làm cho ông ta cực kỳ tán thưởng. Điều duy nhất khiến Cốc Nho không quá vừa lòng với Hạ Tưởng chính là quan điểm của Hạ Tưởng có phần hơi trung dung. Nhưng vốn Cốc Nho đã thích Hạ Tưởng từ trước rồi, ông ta lại nghĩ đến việc Hạ Tưởng nguyên là cán bộ của nhà nước, nếu lời nói không có phần trung dung thì cũng sẽ không ngồi vào địa vị cao được, vì thế ông ta rất thông cảm cho việc này.
Buổi trưa, vốn Hạ Tưởng muốn mời Cốc Nho ra ngoài ăn cơm nhưng Cốc Nho không chịu, nói rằng đồ ăn bên ngoài không thể ăn được, hơn nữa ra ngoài ăn cơm làm mất rất nhiều thời gian. Ông ta liền bảo Hạ Tưởng đến ăn cơm ở căng tin, trong vấn đề ăn uống thì tiêu chuẩn yêu cầu của Hạ Tưởng không cao, ngược lại còn cảm thấy đồ ăn của căng tin rất ngon miệng.
Cơm nước xong, Cốc Nho liền dẫn Hạ Tưởng đi đăng ký một loạt thủ tục cho việc đăng ký học tập, sau đó yêu cầu Hạ Tưởng ngay lập tức trợ giúp ông ta viết bài phản bác. Nhiệm vụ chính của Hạ Tưởng là đứng ở một bên giúp Cốc Nho tra cứu các tư liệu có liên quan. Bởi vì trong phòng không có máy vi tính nên tất cả các tư liệu đều phải tìm từ trong các đống sách, tìm lại các tờ báo cũ, điều này làm cho Hạ Tưởng rất bận rộn. Hạ Tưởng âm thầm cảm thán, Cốc Nho đúng thực không xem hắn như người ngoài, mà xem hắn như người thân tín vậy.
Cốc Nho mất khoảng gần một buổi chiều thời gian, lưu loát viết ra một bài về việc điều chỉnh kết cấu sản xuất, cách viết khá văn vẻ: "Mở cửa sổ lấy không khí tươi mát thì không nên sợ ruồi bọ ở bên ngoài bay vào. Khi luồng không khí trong phòng đang nặng nề thì nên mở cửa sổ ra để lấy luồng không khí tươi mát từ bên ngoài ùa vào. Mục đích của việc này là để hít thở luồng không khí mới mẻ, vì thể xác và tinh thần minh mẫn, sảng khoái nên mới phải mở cánh cửa sổ ra, nhưng nếu bởi vì sợ có ruồi bọ bay vào phòng mà đóng sập ngay cánh cửa sổ lại thì sớm muộn gì cũng bị bệnh mà chết. Qua những điều trên chúng ta hiểu ngay tới chuyện không thể vì những cái nhỏ nhặt mà bỏ qua việc lớn…" Ông ta dùng hình tượng so sánh này để phản bác lại quan điểm của Trình Hi Học.
Quan điểm của Cốc Nho là nếu có ruồi muỗi bay vào thì đã có màn cửa sổ bằng tấm màn mỏng, chó sói đến thì đã có súng săn, chỉ có trải qua khảo nghiệm sinh tử thì con chim ưng mới cất cao đôi cánh bay lượn trên bầu trời được.
Sau khi bản thảo được viết xong, Cốc Nho đem bài viết giao cho Hạ Tưởng rồi nói:
- Tiểu Hạ, hoan nghênh các ý kiến, đề xuất phê bình của cậu. Có vấn đề gì thì nên nói thẳng, không cần bận tâm đến thân phận của tôi. Tính tôi cũng thoải mái, thích nghe những góp ý.
Hạ Tưởng cũng không cho rằng Cốc Nho thật sự khiêm tốn. Tất các các chuyên gia đều có chút tự phụ trong lĩnh vực của mình, không dễ dàng nghe góp ý của người khác. Tuy rằng hắn tiếp xúc với Cốc Nho không lâu, nhưng hắn cũng hiểu biết một phần tính tình của ông ta. Cốc Nho cũng có một mặt rất ngay thẳng, cũng có mặt khá buồn cười, cũng có mặt rất tự phụ.
Hắn ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:
- Em tài sơ học thiển, không dám bàn luận lung tung. Bài viết của ngài vừa mãnh liệt lại vừa sắc bén, thể hiện quan điểm rõ ràng. Bài viết này phản bác lại luận điểm của Trình Hi Học, vừa có tính châm biếm lại vừa vạch được những điểm yếu hại trong bài viết của Trình Hi Học, khiến lý luận của ông ta không không có điểm để đặt chân.
Vẻ mặt của Cốc Nho rất vui mừng, nhưng sau đó sắc mặt lại trầm xuống. Ông ta nói:
- Không được, không thể chỉ nói về ưu điểm, phải nói về khuyết điểm. Kể cả là không có khuyết điểm thì cũng phải nêu ra một số điểm chưa phù hợp, nếu đúng thì để sửa vào cho bài viết được hoàn thiện.
Hạ Tưởng đành phải cười ha hả, hắn nói:
- Cốc lão, nếu vậy em sẽ nói thật, nhưng ngài không được giận.
Cốc Nho vung mạnh cánh tay, vẻ mặt đầy hào hùng:
- Cậu nghĩ thầy giáo của cậu là ai? Là người ích kỷ và bảo thủ như vậy sao? Nếu vậy thì thầy giáo của cậu đâu có thể nghiên cứu được học vấn, sao có thể làm người được?
Hạ Tưởng liền nói ra suy nghĩ trong lòng:
- Cách so sánh của ngài rất chuẩn xác, rất hình tượng, nhưng lại làm cho người ta liên tưởng tới không gian quá lớn. Nếu đây là tác phẩm văn học thì không sao, nhưng nếu là bài viết để phản bác lại luận điểm người khác thì lại quá văn vẻ. Nếu cách hành văn dứt khoát, gọn gàng hơn sẽ khiến độc giả vừa đọc là đã hiểu, càng đọc càng thấy hứng thú. Còn nữa, ngài sử dụng nhiều các câu dài, ít sử dụng các câu ngắn, điều này làm cho người đọc cảm giác cách hành văn của bài viết không được lưu loát. Các câu ngắn thường có lực, khi kết hợp các câu ngắn với nhau dễ gây ra sự cộng hưởng nâng cao sức mạnh bài viết, tạo nên hiệu quả cho luận điểm của mình. Còn nữa, câu đề mục của ngài, nếu có thể thì nêu thẳng ra ý nghĩa chính, nếu không sẽ không hấp dẫn được ánh mắt của các độc giả yêu thích tìm hiểu về tình hình chính trị đương thời. Dù sao bây giờ báo chí cũng rất đa dạng, nhiều người khi xem tờ báo đều đọc lướt qua các tiêu đề, cảm thấy hứng thú thì họ mới đọc vào chi tiết.
Hạ Tưởng chú ý đến sắc mặt của Cốc Nho thì thấy sắc mặt của ông ta càng lúc càng khó coi, vẻ tươi cười trên khuôn mặt biến mất, trở nên rất âm trầm, giống như mặt nước muốn dậy sóng mà không thể. Hắn biết ông ta đang tức giận, vội vàng ngậm miệng lại:
- Em viết văn cũng không tốt, tùy tiện nói ra những lời như vậy đã làm trò cười cho Cốc lão.
Vẻ mặt Cốc Nho bình tĩnh, không nói lời nào, đọc lại mấy lần bài viết của mình rồi mới nói, giọng điệu lạnh như băng:
- Tôi thấy viết như thế là tốt rồi. Tôi là một học giả, viết đoạn văn thì phải sử dụng các câu tu từ mang tính ước lệ hình ảnh. Nếu viết như lời cậu nói thì trần trùng trục ra, như vậy có khác gì người không hiểu biết, không phải là phong cách của Cốc Nho tôi. Rất xin lỗi, ý kiến của cậu thì tôi không thể tiếp thu được.
Hạ Tưởng cũng không giận, hắn đã gặp nhiều những người nhiều tuổi như vậy, ví dụ như Cao lão, Sử lão, thậm chí còn có Cổ lão tính tình thay đổi bất thường. Đối với việc Cốc Nho biến sắc mặt thì hắn sớm đã có tâm lý chuẩn bị. Hắn liền cười rồi nói:
- Vâng, vâng! Cốc lão tài trí hơn người, em chỉ là người phàm tục nên mới nói bậy nói bạ, bình loạn như vậy. Ngài tức giận là cũng phải, bởi vì tri thức của em đang còn khuyết thiếu nên mới bái ngài là thầy để ngài dạy dỗ, chỉ bảo để em tiếp tục học tập trau dồi thêm.
Cốc Nho tức giận nhanh, mà nguôi giận cũng rất nhanh. Ông ta lập tức tươi cười rạng rỡ rồi nói:
- Không nhắc lại nữa, mọi việc cũng trôi qua rồi. À, đúng rồi, bây giờ tôi mới nhớ tới, tôi còn chưa hỏi cậu về quá trình đàm phán với Tập đoàn Kodak. Cậu mau nói qua tôi nghe một chút, nhất định là rất hấp dẫn đây.
Hạ Tưởng lúc này biết rằng chuyện hắn thuyết phục thành công Tập đoàn Kodak đã làm đả động đến Cốc Nho, mới khiến Cốc Nho có cặp mắt khác xưa với hắn. Nếu Cốc lão đã hỏi đến, hắn liền thuật lại đầu đuôi gốc ngọn chân tướng sự tình xảy ra, bày kế như thế nào, phân tích triển vọng thị trường như thế nào, cân nhắc lợi hại trong đó ra sao… làm sao nêu lên việc hãng Fuji cùng với các thương gia khác của Nhật Bản có hứng thú, có dã tâm đối với thị trường Trung Quốc. Toàn bộ sự việc được được hắn kể ra tỉ mỉ. Đương nhiên, những việc như hắn có khả năng nhìn thấy trước được các triển vọng và hiểu rõ cảnh nguy khốn của Tập đoàn Kodak thì hắn không hé răng lấy một lời.
Sau khi Cốc Nho nghe xong, hai ngón tay không ngừng gõ trên bàn, vẻ mặt trầm tư ngưng trọng, ánh mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa sổ là một khoảng màu xanh biếc.
Trong Viện Khoa học Xã hội thì có rất nhiều cây cổ thụ có tuổi đời hàng trăm năm, rất cao lớn hùng vĩ. Trong tiết trời mùa hè, tán cây khổng lồ che lấp ánh nắng mặt trời tạo ra một khoảng bóng mát rất rộng, vừa thanh tĩnh lại vừa mát mẻ, quả thật là một nơi rất tốt để chuyên tâm vào nghiên cứu học vấn.
Nhưng nơi mát mẻ như thế này chưa chắc đã có được tâm hồn thanh tĩnh, Cốc Nho cũng hiểu rằng có rất nhiều người nhìn như đang vùi đầu vào nghiên cứu học thuật nhưng thật ra thì cũng có chí hướng giống như cố nhân ngày xưa. Mười năm gian khổ trau dồi tri thức không một người hỏi han, vừa mới thành danh một ngày là thiên hạ đã biết. Một lúc nào đó nếu được một vị ở phía trên cao kia thưởng thức kiến thức đề bạt làm cố vấn, lúc đó danh lợi và quyền thế lập tức kéo đến cuồn cuộn. Trên thực tế, đây chính là dụng ý chân chính mà rất nhiều người đang tiến hành nghiên cứu trau dồi ở đây.
Cốc Nho vẫn cho rằng lý luận cao hơn thực tiễn, chỉ cần tinh thông tri thức trong sách vở thì sẽ thông suốt mọi nhân tình thế thái trong thế gian. Quan điểm này đã làm nền tảng, trụ cột để ông nghiên cứu khoa học trong nhiều năm qua, đó là niềm tin và tín ngưỡng vững chắc nhất của mình. Hôm nay nghe xong quá trình đấu trí giữa Hạ Tưởng và Tập đoàn Kodak, nghe thấy Hạ Tưởng phân tích tính cách của người Mỹ, cùng với việc hắn làm thế nào để biết dựa thời để tạo thế, chờ đợi vào thời điểm Tập đoàn Kodak đang muốn thoát ra khỏi cảnh khốn cùng, tâm tình đang rất bức thiết muốn phân tài cao thấp cùng với Nhật Bản thì lúc đó mới tung ra miếng mồi vừa đủ, rốt cuộc Tập đoàn Kodak đã bị hắn thuyết phục. Những gì đã làm của Hạ Tưởng cùng với cách bình tĩnh ứng đối của hắn thì cũng không thể từ trên sách vở mà có thể học được các kỹ xảo đàm phán cùng với cách đối nhân xử thế như thế này.
Trong lòng Cốc Nho rất cảm thán.
Chuyên gia, học giả trong Viện Khoa học Xã hội như những cây đại thụ trong Viện đang che trời kia, tuy rằng rễ sâu, lá tốt, tuy rằng tầm nhìn xa hơn, nhưng cũng chỉ là đang đứng ở xa xa nhìn vào các hiện tượng của xã hội. Các hiện tượng xảy ra thực tế xã hội thì luôn có rất nhiều, nếu chỉ nhìn qua thì giống như hoa trong kính, trăng dưới nước, giống nhau nhưng không chân thực. Chỉ có thể tự mình trải qua thực tế xã hội, vừa đi vừa nhìn, đúc rút ra kinh nghiệm, chỉ có trải nghiệm qua thực tiễn thì cũng chỉ có thể đưa ra các kết luận gần sát nhất với chân tướng sự việc mà thôi.
Đừng thấy Hạ Tưởng tuổi còn trẻ, bằng cấp không cao, nhưng người này kinh nghiệm làm việc phong phú, kỹ xảo đàm phán cao siêu. Cốc Nho cảm thấy sự việc Hạ Tưởng và Tập đoàn Kodak đàm phán với nhau hoàn toàn có thể đưa được vào trong sách giáo khoa trở thành một bài học kinh điển, để cho những người chuyên sâu trong lĩnh vực kinh tế nghiên cứu.
Nhưng ông ta lại nhớ tới các ý kiến góp ý vừa rồi của Hạ Tưởng, lúc này ông lại cảm thấy trong đầu dâng lên một sự bực dọc, nhưng sau đó sự bực dọc này lại biến mất. Ông ta cười thầm, Hạ Tưởng đúng là một thư sinh khá có khí phách, ông ta nghiên cứu học vấn lâu, thường xuyên nghe thấy những lời khen nên tính tình cũng trở nên ngạo nghễ, nghe không nổi những lời không vừa tai.
Quả thật Cốc Nho cũng muốn hạ thái độ xuống để xin lỗi Hạ Tưởng một lần, nhưng ông ta không thể mở miệng được, linh cơ vừa động, ông liền nói:
- Hạ Tưởng, cậu cũng viết một bài phản bác lại luận điểm của Trình Hi Học. Hai thầy trò chúng ta liên kết lại chiến đấu lý luận với lão ta, xem thử lão ta làm thế nào mà đối phó được. Không được chối từ, coi như đây là bài tập đầu tiên mà tôi giao cho cậu.
Hạ Tưởng đành phải đồng ý:
- Vâng ạ. Tuy nhiên thời gian của em cũng không nhiều, thời gian ở tại Bắc Kinh này nhiều nhất là được ba ngày, trong tổ lãnh đạo cũng có rất nhiều công việc cần phải làm. Ngày kia giao bài được không ạ?
Cốc Nho gật đầu đồng ý:
- Được, tuy nhiên ngày mai còn có chuyện quan trọng tìm cậu. Sáng sớm ngày mai cậu tới đây là được, bây giờ tôi không giữ cậu nữa.
Thấy Cốc Nho trực tiếp hạ lệnh đuổi khách, Hạ Tưởng đành phải bất đắc dĩ mỉm cười. Trong đầu hắn nghĩ rằng đúng thật Cốc lão là người không quá thông suốt cuộc sống bình thường, không hề có lời nào hỏi đến hắn về nơi ăn chỗ ở hiện tại của hắn. Tuy nhiên, phần lớn các chuyên gia, học giả đều rất có cá tính, hắn cũng không để vấn đề này trong lòng, liền cáo biệt Cốc lão, lái xe rời khỏi Viện Khoa học Xã hội.
Ở Bắc Kinh này thì Hạ Tưởng có không ít chỗ để đi, nhưng lúc này nơi mà hắn muốn tới nhất, chính là chỗ ở của Tiếu Giai.
Lại nói tới đã một thời gian dài rồi hắn không gặp Tiếu Giai. Tiếu Giai là người ít đưa ra yêu cầu với hắn nhất, cô cũng là người rất thông cảm với Hạ Tưởng, chưa bao giờ oán giận hay hờn trách. Mà càng như vậy, Hạ Tưởng lại càng cảm thấy rất áy náy đối với cô. Hiện tại thì công việc kinh doanh của Tiếu Giai ngày càng lớn, càng lúc càng trở nên bận rộn. Ngoại trừ việc cô thường xuyên thăm hỏi ân cần Hạ Tưởng bằng điện thoại ra thì trong thời gian gần đây cũng chỉ gặp nhau có hai ba lần gì đó thôi.
Vào lúc ba của Tiếu Giai bị bệnh qua đời, Tiếu Giai về nhà tận hiếu, sau khi xử lý xong các hậu sự thì mới rời đi. Tại thành phố Yến, hai người gặp nhau được hai ngày, từ miệng cô, Hạ Tưởng cũng mới biết được hiện tại Tiếu Côn phụ trách việc kinh doanh bán sỉ rau quả, công việc rất tốt, bây giờ còn kiêm cả bán sỉ hoa quả, hàng năm cũng thu vào một đến hai triệu tệ, xem như sự nghiệp cũng thành công.
Mà hiện tại thì Tiếu Giai đã sớm hoàn thành gian đoạn tích lũy tư bản, chắc hẳn là đang phát triển theo hướng quy mô hóa và tập đoàn hóa. Hạ Tưởng thay cô đưa ra ý tưởng phát triển theo mô hình dây chuyền, ở Bắc Kinh mở ra mười sàn bất động sản, nắm giữ phần lớn sản phẩm nhà ở cung cấp ra thị trường, hiện tại thì cô cũng có lực ảnh hưởng tới giá cả sản phẩm đầu ra của các nhà đầu tư xây dựng bất động sản. Đây cũng là một bước trong chuỗi quy hoạch lâu dài của Hạ Tưởng và là bước phát triển trọng yếu nhất. Hắn hy vọng Tiếu Giai có thể nắm giữ khoảng 50% lượng sản phẩm nhà ở bán ra tại thị trường Bắc Kinh, bên cạnh đó duy trì được mối quan hệ tốt đẹp với mười nhà đầu tư xây dựng bất động sản đứng đầu tại Thủ đô này. Đến một lúc nào đó, khi tới thời điểm mấu chốt, lúc đó công ty Tiếu Giai sẽ bộc lộ ra năng lượng kinh người, sẽ khiến tất cả mọi người phải chấn động.
Tiếu Giai theo lời mà thực hiện. Lúc này thì công ty của cô đã mở ra được 6 chi nhánh, những công ty xây dựng bất động sản xếp hạng trong top 10 thì đã có hơn nửa có quan hệ chặt chẽ với công ty Tiếu Giai, còn một số nữa đang ở trong quá trình tiếp xúc. Theo thời gian, công ty Tiếu Giai càng ngày càng mở rộng lực ảnh hưởng, danh tiếng đã bắt đầu nổi lên trong giới đầu tư bất động sản, rất nhiều công ty đầu tư xây dựng lớn cũng phải khách khí mấy phần với Tiếu Giai. Ai nắm giữ được thị trường thì người đó có quyền lên tiếng, nếu đắc tội với Tiếu Giai, chỉ bằng lực ảnh hưởng của công ty cô thì sẽ tạo những ấn tượng tốt cho những người có nhu cầu mua nhà ở, chỉ riêng điều này cũng đủ để các nhà đầu tư thấy được tầm quan trọng của cô, không dám phớt lờ.
Vì thế, trong giới môi giới bất động sản thì Tiếu Giai đã rất nổi danh, cũng có nhiều đồn đại về Tiếu Giai. Đầu tiên là mọi người đều biết Tiếu Giai xinh đẹp như hoa, một mình đến Bắc Kinh để thành lập công ty, một mình chống đỡ một khoảng trời, cực kỳ lợi hại. Tiếp nữa là Tiếu Giai còn đang độc thân, có rất nhiều công tử, thiếu gia con nhà giàu theo đuổi nhưng từ trước tới nay vẫn không để ý, vẫn thường tuyên bố là sùng bái chủ nghĩa độc thân. Mặc dù rất nhiều người thử tìm cách tán tỉnh cô nhưng cũng không ai lay động được trái tim của Tiếu Giai cả. Hơn nữa, chẳng những hành tung của Tiếu Giai luôn được giữ bí mật, buổi tối cũng chưa bao giờ đi ra khỏi nhà, ngay cả các buổi tiệc hay các cuộc tiếp xúc đàm phán trong công việc kinh doanh thì cô cũng không tham dự. Cuối cùng, mọi người đoán rằng sau lưng Tiếu Giai chắc chắn có một cao nhân nào đó, vị cao nhân này có thể là con trai của một vị quan lớn quyền cao chức trọng, chẳng những có quyền, có tiền mà hơn nữa còn có ý tưởng kinh doanh độc đáo, người này đã chỉ điểm để Tiếu Giai tạo ra một mảnh giang sơn này.
Bởi vì có những người đã từng nghiên cứu con đường kinh doanh làm giàu của Tiếu Giai đều phải công nhận con mắt kinh doanh của Tiếu Giai thật tinh và chuẩn. Quá trình đầu tư luôn thu lại lợi nhuận nhanh và rất cao, trong một thời gian ngắn thì sự nghiệp đã thành tựu. Tất cả những thành công này đều là sự nỗ lực và cố gắng trên thương trường, không có một chút dấu vết nào của các giao dịch về quyền hay về tiền. Cũng bởi vì điều này, nên mọi người đối với Tiếu Giai đều thấy cô rất thần bí, đồng thời cũng rất khâm phục cô. Một cô gái, một vị giám đốc xinh đẹp, độc thân, một mình xây dựng cơ đồ tại Bắc Kinh, tất cả các yếu tố này làm hình ảnh của Tiếu Giai trong con mắt các nhà đầu tư trong giới bất động sản như một đóa hoa thần bí tỏa mùi hương thơm ngát, đóa hoa này mọi người chỉ ngửi thấy hương vị của nó mà không thể thấy được hình dáng thật sự của đóa hoa.
Rất nhiều nhà đầu tư lớn lấy lý do bàn chuyện kinh doanh để tìm cách mời Tiếu Giai đi ăn tối, nhưng tất cả đều bị Tiếu Giai từ chối. Lúc đầu, rất nhiều người cảm thấy rất bất mãn, cho rằng Tiếu Giai tự cao tự đại, muốn tìm cách sửa trị Tiếu Giai để cô phải cúi đầu thuần phục. Không ngờ, bọn họ còn chưa có động tác nào thì lượng tiêu thụ nhà ở tại các khu đô thị mới của bọn họ đã có chiều hướng giảm xuống, ngay cả những khách hàng đã nộp tiền đặt cọc cũng yêu cầu hủy hợp đồng. Bọn họ hỏi thăm ra thì mới biết được toàn bộ các sàn bất động sản của công ty Tiếu Giai đã để các khu sản phẩm nhà ở của bọn họ đặt sang một góc, không khuyến khích tiêu thụ nữa. Đến lúc này, bọn họ mới ý thức được lực ảnh hưởng lớn của Tiếu Giai trong lĩnh vực bất động sản.
Quan Thần Quan Thần - Hà Thường Tại