He fed his spirit with the bread of books.

Edwin Markham

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Upload bìa: Mê thị Chuyên
Số chương: 1668
Phí download: 30 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 17697 / 371
Cập nhật: 2022-04-15 16:01:54 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 801- 802:Một Vị Trí Thường Vụ Tỉnh Ủy Để Trống
gay khi Thường Hồng sắp lên cấp, tình hình chính trị tỉnh Giang Sơn thay đổi rất lớn. Lãnh đạo tỉnh ủy tỉnh Giang Sơn thay đổi.
Biến hoá nhanh như vậy làm cho nhiều cán bộ tỉnh luống cuống tay chân.
Lần này tỉnh Giang Sơn thay đổi quá lớn, bộ máy gần như đổi mới.
Vương Trạch Vinh nhận được tin cũng rất khiếp sợ. Lãnh đạo tỉnh ủy thay hơn nửa.
Đầu tiên là Hà Vi Trạch do nguyên nhân công việc nên không giữ chức Bí thư tỉnh ủy tỉnh Giang Sơn, có phân công khác. Một người tên Lăng Vũ Trình thay thế, theo Vương Trạch Vinh biết là Lâm hệ.
Sau khi Tỉnh ủy tỉnh Giang Sơn thay đổi, đám bạn Bắc Kinh của Vương Trạch Vinh không ngừng gọi tới nói các tin tức mình nghe được cho hắn. Sau khi hiểu chỗ dựa của các Lãnh đạo tỉnh ủy mới tới, Vương Trạch Vinh mới hiểu được lần này thay đổi sao lại lớn như vậy.
Vương Trạch Vinh vừa nhìn thấy là biết tỉnh Giang Sơn là nơi rất nhiều người tranh đoạt. Tả Quân Huy giữ được chức của mình. Hai Phó bí thư Tỉnh ủy vẫn là Lâm Đạo Nguyên cùng Giang Doanh Hà, Bí thư đảng ủy Sở công an – Ngũ Tĩnh, coi như lực lượng Uông hệ đã được giữ lại. Nhưng nhân viên khác lại biến hoá quá lớn. Phó chủ tịch thường trực đổi thành Bảo Quốc Cường – người của Thủ tướng. Trưởng ban tổ chức cán bộ tên là Cao Vân Cương – người của phó Thủ tướng Lý. Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy tên Cố Vũ – con dâu phó Thủ tướng Hà. Trương Đại Vi giữ được chức Phó chủ tịch tỉnh của mình – nghe nói bố y từng làm phó Thủ tướng. Bí thư thị ủy Phượng Hải đổi thành một người tên Hồ Tập Sơn – người phó Thủ tướng Quế. Phú gia cũng có thu hoạch với Tiền Đại Quân làm Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy. Lục Bích Tuyết đến Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc tỉnh làm Phó chủ nhiệm, tư lệnh Quân khu đổi thành một người tên Hoàng Vũ – Lâm hệ giữ. Không biết sao mà Bạch gia cũng giữ được một vị trí, Ngưu Thanh Đào được điều làm Phó chủ tịch tỉnh, bây giờ mới biết y là người Bạch hệ. Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật vẫn là Vương Khải Thần.
Thấy thay thế nhiều Lãnh đạo tỉnh ủy như vậy thì đừng nói là Vương Trạch Vinh, ngay cả rất nhiều người cũng có chút khó hiểu. Đau nhất là đám quan chức, chỉ trong nháy mắt mà chỗ dựa của bọn họ thay đổi, không còn là những người mình đã dựa vào nữa. Việc này thiếu chút nữa làm các cơ quan ở tỉnh Giang Sơn loạn. Ví dụ như Hà Vi Trạch mà nói, y đương nhiên không làm Bí thư tỉnh ủy khiến người của y không biết làm sao? Sao trước đó không có tin tức gì.
Biến hoá lần này quá lớn, chính trường tỉnh Giang Sơn gần như thay máu.
Đương nhiên cũng có người thầm vui mừng, một vài người có chỗ dựa ổn định lại mừng thầm.
Tỉnh ủy tỉnh Giang Sơn từ trước đến giờ vẫn có 15 thường vụ, nhưng mọi người đếm thấy mới có 14, vậy là còn thiếu một thường vụ.
Nghĩ đến Thường Hồng sẽ lên cấp, mọi người đều hiểu rõ vị trí đó là dành cho Vương Trạch Vinh.
Sau khi danh sách điều chỉnh được công bố, Vương Trạch Vinh đã gọi điện thoại cho Hạng Nam hỏi về tình hình tỉnh Giang Sơn.
Hạng Nam nói:
- Trạch Vinh, con chắc cũng thấy mọi người tranh đoạt tỉnh Giang Sơn rất ác liệt.
Vương Trạch Vinh nói:
- Đổi lại đều là người mới, không đề bạt người của tỉnh. Đúng là rất ác liệt.
Hạng Nam giải thích cặn kẽ chỗ dựa của mấy Thường vụ tỉnh ủy cho Vương Trạch Vinh rồi nói:
- Con sau khi biết chỗ dựa của bọn họ thì nghĩ như thế nào?
Vương Trạch Vinh ít nhiều cũng biết chỗ dựa của bọn họ, bây giờ nghe ông nói liền thở dài một tiếng:
- Con không ngờ có nhiều phó Thủ tướng như vậy can thiệp vào tỉnh Giang Sơn.
- Con cũng rõ rồi chứ, mọi người không chỉ nhìn trúng tỉnh Giang Sơn, mà là coi trọng Thường Hồng. Đây là muốn tranh đoạt Thường Hồng.
Vương Trạch Vinh nói:
- Tình hình tỉnh Giang Sơn sau này có chút phức tạp.
- Nguồn năng lượng mới của Thường Hồng có sức hấp dẫn quá lớn, tuy nói lợi ích quá lớn nhưng mọi người lại thấy được sự quan trọng khi phát triển thế lực của mình ở đây. Có xu thế phát triển mạnh như vậy, Thường Hồng tương lai là nơi tạo ra thành tích, tạo ra cán bộ. Chỉ cần có thế lực nhất định thì sẽ muốn Thường Hồng.
Vương Trạch Vinh nghe thấy như vậy liền hiểu rõ vì sao các thế lực đều tranh nhau tới Thường Hồng, đây là nhìn rất xa.
- Bố, con thấy sau lần điều chỉnh này thì lực lượng của Bí thư Uông đã yếu đi một chút, bọn họ đã không thể hoàn toàn khống chế tỉnh Giang Sơn trong tay.
Vương Trạch Vinh thấy Uông hệ bị mất một người nên nói như vậy.
Hạng Nam nói:
- Con có thể thấy điểm này là rất tốt. Tỉnh Giang Sơn bây giờ không ai có thể hoàn toàn khống chế, lợi ích mọi người cùng hưởng.
Vương Trạch Vinh thở dài một tiếng, Uông Nhật Thần hoạt động nhiều như vậy không ngờ lại thành mọi người cùng vào, có thể thấy tâm trạng ông bây giờ rất không tốt.
- Trạch Vinh, lần này chúng ta cũng không thiệt. Vị trí còn lại trong Tỉnh ủy là dành cho con, con rất nhanh sẽ vào Tỉnh ủy.
Hạng Nam có chút đắc ý mà nói.
Cũng khó trách Hạng Nam có tâm trạng như vậy. Mọi người tranh giành Thường Hồng chủ yếu là do Thường Hồng. Nhưng bây giờ con rể ông đang khống chế Thường Hồng, Hạng gia đạt lợi ích lớn nhất. Trước kia tỉnh Giang Sơn không có thế lực của Hạng gia. Nhưng bây giờ có Vương Trạch Vinh thì tỉnh Giang Sơn về sau cũng có Hạng gia tham gia.
Vương Trạch Vinh nghe xong Hạng Nam nói về tình hình Tỉnh ủy tỉnh Giang Sơn thì không hề vui vẻ. Nghĩ đến Thường Hồng trong tương lai, hắn biết các thế lực này không thể không giao lưu với Thường Hồng. Bây giờ lực lượng Uông hệ đã khống chế hoàn toàn khống chế tỉnh Giang Sơn, như vậy mọi người muốn bố trí nhân viên vào Thường Hồng cũng là có thể.
Sau khi gọi điện cho Hạng Nam, Vương Trạch Vinh muốn nghe ý của Uông Nhật Thần nên gọi cho ông.
Đúng như Vương Trạch Vinh nghĩ, bây giờ Uông Nhật Thần đang ngồi trong nhà mà bực tức. Hoạt động một thời gian nhưng lực lượng của ông không những không mở rộng mà còn yếu đi một chút. Trưởng ban Tuyên giáo Lục Bích Tuyết do tuổi tác nên đưa tới Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, Phó chủ tịch tỉnh Sử Thiên Cầm điều khỏi tỉnh Giang Sơn đến phía Bắc làm Phó chủ tịch thường trực tỉnh. Mặc dù là lên chức nhưng đây chính là kẻ khác muốn suy yếu lực lượng của ông ở tỉnh Giang Sơn. Còn một điểm không thoải mái đó là vấn đề chức vụ của Ngũ Tĩnh. Ngũ Tĩnh vốn kiêm chức giám đốc sở, vậy mà bây giờ chức giám đốc sở lại thành người của Vương Hệ. Người đó là người của Bộ trưởng Bộ Công an, không phải người Uông hệ.
Nhận được điện của Vương Trạch Vinh, ông nói:
- Trạch Vinh, lần này tỉnh Giang Sơn điều chỉnh rất lớn, công tác tiếp theo nhất định sẽ bị ảnh hưởng. Chẳng qua điều này sẽ không có ảnh hưởng quá lớn với cậu. Thường Hồng nhất định sẽ lên cấp, vị trí còn lại là dành cho cậu.
Uông Nhật Thần nói rất rõ ràng.
Vương Trạch Vinh nói:
- Tôi thấy lần này điều chỉnh rất lớn, tôi lo rằng tình hình tỉnh Giang Sơn sau đây sẽ rất phức tạp.
Uông Nhật Thần thở dài nói:
- Đây là việc bất đắc dĩ, nguồn năng lượng mới của Thường Hồng quá hấp dẫn.
Lời này lộ rõ vẻ bất đắc dĩ. Uông Nhật Thần trước đó cũng nghĩ tới việc này nhưng không ngờ nguồn năng lượng mới lại hấp dẫn đối với các gia tộc vượt xa ông đoán. Theo Uông Nhật Thần nghĩ chỉ là thích hợp điều chỉnh bộ máy lãnh đạo tỉnh Giang Sơn là được, tạo một vị trí trống cho Vương Trạch Vinh. Kết quả lại nằm ngoài suy đoán của ông, những người bình thường không nói gì lại gây sức ép, một loạt chức vụ trở thành tâm điểm tranh đoạt của mọi người.
Uông Nhật Thần phân tích nhân viên Uông hệ ở tỉnh Giang Sơn. Lâm Đạo Nguyên vốn là người cầm đầu nhưng không đủ quyết đoán, đối mặt với cục diện tỉnh Giang Sơn phức tạp như vậy thì ông lo rằng y không thể đối phó. Giang Doanh Hà là người nói gì nghe đó nhưng không thể phục chúng. Ngũ Tĩnh thì sao? Có năng lực nhưng vẫn làm bên hệ thống công an, thiếu năng lượng toàn diện, người Uông hệ căn bản không thể nào do y chỉ huy. Đây là điểm mà Uông Nhật Thần buồn bực nhất.
Cũng may còn do Lăng Vũ Trình đi làm Bí thư tỉnh ủy, người Uông hệ có thể dựa vào tên này. Chẳng qua ông vẫn lắc đầu, đi theo người khác không phải việc tốt.
Vương Trạch Vinh bây giờ có thể làm người lãnh đạo, chẳng qua mới vào Tỉnh ủy nên không có mấy tác dụng.
Nghe giọng của Uông Nhật Thần, Vương Trạch Vinh biết tâm trạng ông không tốt nên không hỏi đề tài này nữa. Hắn nói:
- Bí thư Uông, gần đây ngài có luyện Thái cực quyền không?
Uông Nhật Thần cười ha hả nói:
- Việc này không cần cậu nói. Tiểu Kiều và Tiểu Phỉ rất chăm chỉ tập luyện, thường xuyên gọi điện kiểm tra tôi.
Vương Trạch Vinh cười cười.
Vương Tú Toàn về đến nhà thì thấy bố mình – Vương Tiến Minh đang ngồi đó đọc báo. Y liền nghĩ đến việc Vương Trạch Vinh nhờ mình không biết bố làm đến đâu, vì thế đi tới ngồi xuống định hỏi.
Vương Tú Toàn từ trước đến giờ vẫn có chút sợ hãi ông bố. Vương Tiến Minh luôn vô cùng nghiêm túc.
Nhìn Vương Tú Toàn, mặc dù thấy con hôm nay có chút kỳ quái nhưng Vương Tiến Minh vẫn không nói gì.
- Bố, chuyện của Vương Trạch Vinh mà con nói với bố, bố làm đến đâu rồi?
Vương Tú Toàn hỏi.
Vương Tiến Minh bỏ báo xuống rồi nhìn Vương Tú Toàn mà nói:
- Con cho rằng muốn làm sẽ làm được ư?
- Vương Trạch Vinh nói muốn đến chào hỏi bố, bố lại lấy lý do không rảnh mà từ chối, bây giờ bố có thời gian chưa?
Vương Tú Toàn phát hiện thời gian này ông bố mình khá rảnh mà không muốn gặp Vương Trạch Vinh, y có chút khó hiểu.
Vương Tiến Minh thở dài một tiếng dự định ngồi trao đổi với Vương Tú Toàn.
- Tú Toàn, con cũng lớn rồi, đừng suốt ngày chơi bời như vậy. Con đã nghĩ sau này làm gì chưa?
Vương Tiến Minh hỏi. Bây giờ Vương gia bởi vì có y mà phát triển, nhưng sau khi mình lui thì sẽ như thế nào? Đây là điều Vương Tiến Minh quan tâm nhất. Đối với việc Vương Tú Toàn quan hệ tốt với Vương Trạch Vinh thì Vương Tiến Minh khá vui. Chẳng qua gặp thì phải xem xét. Tình hình tỉnh Giang Sơn bây giờ rất phức tạp.
Chẳng qua Vương Tiến Minh cũng hiểu một điều quan trường như chiến trường, đây là nơi không tiến thì lui. Tỉnh Giang Sơn phát triển đến bước này thì qua sự tranh đoạt của các lãnh đạo cao cấp có thể thấy đây là chiến trường tranh đoạt về lợi ích. Đúng là bởi vì thấy điều này nên y cũng đã đưa một người vào.
Nhìn tình hình bộ máy lãnh đạo tỉnh Giang Sơn bây giờ có thể thấy đây là điểm vô cùng nóng bỏng.
Vương Tiến Minh thực ra có chút đắc ý, khi mọi người tranh đoạt mấy vị trí, y lợi dụng mâu thuẫn giữa các thế lực mà đưa một người mà không ai biết là người Vương Hệ vào làm giám đốc Sở công an tỉnh Giang Sơn. Tuy nói lực lượng còn nhỏ nhưng tương lai phát triển như thế nào thì không ai có thể biết trước.
Không ai biết bí thư đảng ủy cục Công an thành phố Ngân Lĩnh tỉnh Giang Sơn lại có quan hệ họ hàng với y. Vừa nghĩ tới đây là tâm trạng Vương Tiến Minh khá tốt. Cổ Minh Phong là con riêng của ông chú hai y, không ngờ Cổ Minh Phong có năng lực rất mạnh, lại may mắn. Thời gian trước trong việc chống xã hội đen, Cổ Minh Phong đạt thành tích rất lớn, lần này thoáng đẩy là Cổ Minh Phong lên làm giám đốc Sở công an.
Đương nhiên Vương Tiến Minh biết mọi người sở dĩ đồng ý để Cổ Minh Phong lên làm giám đốc sở là nể mặt mình. Vương Tiến Minh nghĩ tới liền có chút đắc ý.
Lúc này Vương Tú Toàn nói:
- Bố chỉ làm hết lần này, sau khi lui thì Vương gia chúng ta căn bản không có người duy trì tình hình. Con cũng rất lo, bây giờ Vương Trạch Vinh đang phát triển rất nhanh. Bọn con đã phân tích thì đi theo y rất có cơ hội.
Vương Tiến Minh gật đầu nói:
- Các điều kiện của Vương Trạch Vinh đúng là rất tốt, biểu hiện ở Thường Hồng quá tốt, đáng để giúp. Chẳng qua y cũng có điểm nguy hiểm là còn quá trẻ.
Vương Tú Toàn có chút khó hiểu nói:
- Trẻ không phải tốt sao bố? Sao lại là khuyết điểm?
Theo Vương Tú Toàn nghĩ thì trẻ đã có thành tích lớn như vậy, bây giờ Vương Trạch Vinh sắp vào Tỉnh ủy thì bước tiếp theo sẽ càng lớn hơn.
Vương Tiến Minh nói:
- Con nhìn Trung Quốc chúng ta xem, có mấy Thường vụ tỉnh ủy là trẻ như vậy?
Vương Tú Toàn nói:
- Bố cho rằng Vương Trạch Vinh không còn không gian phát triển?
Vương Tú Toàn cũng hiểu lời bố nói. Trung Quốc chú trọng kinh nghiệm, Vương Trạch Vinh mới hơn 30 đã làm Thường vụ tỉnh ủy, đã đạt đỉnh của sự phát triển, muốn tiến thêm bước nữa rất khó khăn.
Vương Tiến Minh cười nói:
- Con đọc qua quyển sách Tướng pháp chưa?
Không ngờ ông bố lại hỏi mình như vậy, Vương Tú Toàn có chút khó hiểu.
Vương Tiến Minh nói:
- Trong sách có một nội dung rất thú vị. Đấy là trước 10 tuổi nhìn tai, trước 20 nhìn đầu, trước 30 nhìn lông mày, 40 nhìn mũi … Có phải rất thú vị không?
Vương Tú Toàn rất khó hiểu, ông bố y từ trước đến giờ luôn nghiêm túc mà hôm nay lại nói như vậy?
- Con nhìn bọn trẻ thấy tai nó hồng hào thì nói rõ các phương diện của nó tốt, thành tích ổn. Lại nhìn những thanh niên đi thi đại học, nếu đầu óc nó sáng loáng thì thi đại học không vấn đề gì.
- Việc này có quan hệ gì với Vương Trạch Vinh hả bố?
Vương Tú Toàn nhíu mày nói.
Vương Tiến Minh cười nói:
- Con đó. Năm năm là một vận may nhỏ, mười năm là vận may lớn, cho dù người may mắn nhất cũng không quá 20 năm. Vương Trạch Vinh chính là người nổi tiếng quá sớm.
Vương Tú Toàn hôm nay rất khó hiểu, nhìn ông bố mình mà không thể nhận ra. Đây là hình tượng lão Đảng viên sao?
Vương Tiến Minh nói:
- Con có thấy các thần đồng không? Bởi vì bọn nó thành thần đồng quá sớm nên ở tình huống bình thường thì nửa đời sau rất khó phát triển. Đương nhiên cũng có người đặc biệt nhưng quá ít.
Vương Tú Toàn coi như đã hiểu. Bố mình có chút lo lắng vì Vương Trạch Vinh phát triển quá sớm nên về sau sẽ không thể đi tới.
- Bố, bố nói Vương Trạch Vinh không còn không gian phát triển nữa ư?
Vương Tú Toàn khó hiểu hỏi.
Vương Tiến Minh nhấp ngụm trà rồi nói:
- Đây chính là điểm mà bố không hiểu về Vương Trạch Vinh. Người này làm người ta có chút khó hiểu.
Nói đến đây Vương Tiến Minh liền ra vẻ suy nghĩ.
Vương Tú Toàn không quấy rầy ông bố. Những lời nói của Vương Tiến Minh hôm nay làm y phải phân tích.
Một lúc sau Vương Tiến Minh nói:
- Rất khó hiểu, năng lực của Vương Trạch Vinh rất bình thường, dù có Hạng gia là chỗ dựa thì y không thể phát triển nhanh như vậy mới phải. Bố đã nghiên cứu tình hình phát triển của Vương Trạch Vinh, lúc đầu khi Trương Tất Tường đề bạt y thì Vương Trạch Vinh chưa có quan hệ gì với Hạng gia. Con nói có khó hiểu không, một lãnh đạo tỉnh và một cán bộ xã nhỏ nhoi thì hai ngời bọn họ sao lại quan hệ với nhau được. Càng làm người ta khó hiểu chính là rất nhiều lúc Vương Trạch Vinh như có thể biết rõ ai có thể liên minh, ai là đối thủ. Năng lực này không phải ai cũng có, nhờ khả năng này mà y hóa giải được mâu thuẫn. Con đừng coi thường năng lực này, quan chức cần điều này nhất. Trong quan trường người có bản lĩnh là rất lớn, rất nhiều người có đầu óc nhưng có thể đi tới thì lại không phải dựa vào hai điều này.
Vương Tiến Minh hôm nay không biết sao lại nói chuyện không có đầu đuôi, lúc câu này, lúc câu kia làm Vương Tú Toàn không theo kịp.
- Bố muốn nói gì thế, con không hiểu?
Vương Tú Toàn nhíu mày nói.
- Nói thật, bố nghiên cứu nhiều người như vậy nhưng không thể nhìn rõ Vương Trạch Vinh. Theo lý y có thể phát triển nhanh như vậy thì sẽ sớm bị quật ngã. Hơn nữa con cũng biết, lần này trong đợt tranh đoạt ở tỉnh Giang Sơn thì các Lãnh đạo trung ương đều chen chân vào. Đối mặt nhiều Lãnh đạo trung ương như vậy, năng lực của Vương Trạch Vinh bình thường thì có thể đối phó được không, đó là điều bố rất lo lắng. Nhưng bố lại thấy đây là cơ hội quá lớn của Vương Trạch Vinh, có lẽ y có thể phát triển mạnh cũng không chừng. Cho nên bố vừa vui vừa có chút lo lắng việc con có quan hệ tốt với Vương Trạch Vinh.
Vương Tú Toàn không ngờ bố mình lại quan tâm đến việc này như vậy.
- Bố, nếu khó quá thì thôi không cần làm.
Vương Tiến Minh lắc đầu nói:
- Đáng tiếc con không làm quan. Vương gia chúng ta tuy là một gia tộc lớn nhưng sau khi bố lui thì sẽ như thế nào. Mặc kệ Vương Trạch Vinh phát triển như thế nào thì bố vẫn phải giúp.
- Bố không phải nói y phát triển quá sớm nên không còn không gian sao?
Vương Tú Toàn nói.
Vương Trạch Vinh lắc đầu nói:
- Có một người người không phù hợp với xem tướng. Người như vậy là được trời giúp, đây là người rất đặc biệt. Vương Trạch Vinh có thể là người như vậy. Năng lực của y đang không ngừng phát triển.
Nói đến đây Vương Tiến Minh liền nhìn Vương Tú Toàn.
Vương Tú Toàn nói:
- Vậy bây giờ con nên làm như thế nào?
Vương Tiến Minh nói:
- Thuận theo tự nhiên là được, cái khác con không cần lo, không phải chỉ là một Bí thư thị ủy cục Công an sao? Việc này Uông Nhật Thần cũng sẽ giúp. Bố không tin ba người là bố, Hạng Nam và Uông Nhật Thần cùng nhúng tay sẽ không làm gì được.
Quan Khí Quan Khí - Hồng Mông Thụ Quan Khí