Sometimes your joy is the source of your smile, but sometimes your smile can be the source of your joy.

Thich Nhat Hanh

 
 
 
 
 
Tác giả: Vong Ngữ
Thể loại: Tiên Hiệp
Upload bìa: Minh Khoa
Số chương: 2448
Phí download: 34 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 52597 / 1442
Cập nhật: 2019-03-18 02:41:50 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1364: Thành Nhỏ
inh quả cuối cùng, lại ngoài ý muốn rơi vào tay thiếu nữ áo trắng.
Nàng cũng rất dứt khoát, một hơi đem từ trên người ra số lượng kinh người tài liệu quý hiếm, sau đó chia làm bốn phần tùy mọi người lựa chọn.
Thiếu nữ có thể ra tay hào phóng như vậy, cho dù là Lũng Đông cùng thiếu phụ Hắc phượng tộc cũng tự nhận không thể xuất ra lượng tài liệu lớn bằng, chỉ có thể không cam lòng đem linh quả tặng cho thiếu nữ.
Đoạn nhỏ bích linh mộc vạn năm này, chính là một trong những tài liệu Hàn Lập lựa chọn.
Đoạn viên mộc này không nặng lắm, thủy hỏa bất xâm, là một trong những tài liệu thích hợp để khắc pháp trận, hơn nữa càng lâu năm, còn có thêm năng lực phòng hộ ngũ hành nhất định, cho nên linh mộc này thường dùng để luyện chế pháp khí kiểu lớn, là tài luyện tốt nhất để luyện chế thị Linh thuyền, phi toa, thú xa đằng.
Hàn Lập thưởng thức linh mộc trong chốc lát, sau đó thu lại, ngẩng đầu liếc mắt nhìn xung quanh một cái.
Phi xa này là do Lũng Đông đưa ra, tuy rằng độ dễ chịu cùng ẩn nấp xem ra kém hơn so với thuyền Linh Vân lúc trước, nhưng tốc độ phi hành lại nhanh hơn.
Lại nói, sau khi gặp phải thượng cổ thú cường đại, tính toán ra thuyền Linh Vân dù có trận pháp ẩn nấp cũng không có nhiều tác dụng. Nếu đã như vậy, còn không bằng lấy chiếc phi xa có thể bay nhanh này, càng thích hợp hơn.
Đụng phải phiền toái nho nhỏ, bằng vào tốc độ phi xa trực tiếp chạy xa là được.
Lúc này phi xa ở trên không trung hóa thành một bóng xanh, dùng tốc độ kinh người lướt đi.
Mấy người còn lại, trừ Lũng Đông điều khiển pháp khí phi hành, còn lại tất cả đều ngồi trên phi xa yên lặng không nói.
Hàn Lập ánh mắt vừa thu lại, bỗng nhiên rơi vào trên người thiếu nữ áo trắng gần đó, hai mắt hơi nheo lại.
Muốn nói bên trong đám người, hắn kiêng kị cùng khó đoán nhất, chính là vị nữ tử tu vi thoạt nhìn rất bình thường này.
Nàng nhìn tuổi còn nhỏ, hơn nữa ngôn ngữ nói chuyện cũng giản dị dị thường, nhưng người đã luyện Đại diễn quyết tới cực hạn như Hàn Lập, thần giác linh cảm đã linh mẫn tới mức không thể tin nổi, chung quy vẫn cảm thấy nàng đem lại áp lực lớn nhất cho hắn trong đám người. Thậm chí so với cái gọi là Chân linh thế gia - thanh niên họ Lũng, bộ dáng còn thần bí hơn vài phần.
Chính lúc Hàn Lập đang âm thầm cân nhắc, ngồi xếp bằng ở bên kia, thiếu nữ đang nhắm mắt, bỗng nhiên trợn mắt, vừa lúc cùng Hàn Lập đối nhãn.
Hàn Lập trong lòng rùng mình, chưa kịp phản ứng, thiếu nữ đã che miệng cười khẽ.
Hàn Lập xấu hổ cười ha ha vài tiếng, lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Vì vậy, hắn không thấy được trên mặt thiếu nữ hiên lên vẻ nghiền ngẫm.
Nửa tháng sau, hành trình của bọn họ cũng cực kì thuận lợi, không gặp chút phiền toái.
Điều này làm Lũng Đông cùng thiếu phụ âm thầm thở phào một hơi, trong lòng mong đợi đoạn đường phía sau cũng thuận lợi như vậy.
Mấy ngày sau, cảnh sắc xung quanh biến đổi, phía trước xuất hiện một mảnh sa mạc màu vàng chanh, từng trận gió nóng thổi vào mặt.
"Sa mạc? Chẳng lẽ chúng ta một đường thẳng tới Nam Cấn."
Gã lông mày trắng trong mắt hiện vẻ ngạc nhiên " Không sai, nơi này chính là Nam Cấn đại sa mạc, cũng là một đường tới Mộc tộc ta không thể dễ dàng vượt qua." Lũng Đông giọng nói trầm xuống.
"Đã sớm nghe qua nơi này. Chẳng lẽ đúng như lời đồn, không thể đi vòng qua sa mạc này? Nơi này thường xuyên có Mộc tộc cùng Ảnh tộc tới lui, vẫn là có chút nguy hiểm." Thiếu phụ quan sát một lát, mày đậm nhíu lên.
"Tiểu tiên tử, nơi này tuy rằng hoàn cảnh ác liệt một chút, nhưng so với hai đường còn lại còn an ổn hơn. Về phần vòng qua, là không có khả năng, hai bên sườn sa mạc này. Một bên là Thái thú sơn mạch rất nổi tiếng, bên trong có vô số cao giai cổ thú. Bên kia càng thêm hung hiểm là Giao uyên đại hạp cốc, bên trong là căn cứ của ác giao cấp ngoài Luyện hư, giao vương Hợp thể kỳ có hơn mười con, càng đừng nói đến giao long thường. Vô luận chúng ta hay hai dị tộc, cũng không dễ dàng trêu chọc đám ác giao này. Chúng ta chỉ có vài tên tu sĩ Hóa thần kỳ, sao dám đi qua. Ba khu vực này rất lớn, hơn nữa chúng ta còn bị hạn chế bởi thời gian, nếu rất lâu mới có thể đi qua thì hiện tại đại chiến tùy thời đều có thể nổ ra, mức thành công quá nhỏ như vậy chúng ta không thể tốn thời gian dài như vậy." Lũng Đông cười khổ giải thích.
"Thì ra là thế, Bất quá ta cũng nghe nói, sa mạc Nam Cấn này tựa hồ là nơi thí luyện của hai tộc kia." Thiếu nữ áo trắng đột nhiên xen miệng vào.
"Ta trước khi xuất phát, trưởng bối trong tộc cũng đã dặn dò qua." Gã lông mày trắng đồng dạng cẩn thận hẳn lên.
"Nếu thật như thế, sau này không nên dùng phi xa này phi hành. Nó là một mục tiêu lớn, dễ thu hút sự chú ý. Chúng ta tốt nhất là ẩn thân đi tới đi. Phỏng chừng cho dù tất cả thuận lợi, cũng phải hơn nửa tháng mới có thể xuyên qua sa mạc này." Lũng Đông cân nhắc một lượt, nói.
"Cứ theo lời đạo hữu." Thiếu phụ nghĩ, sau đó trao đổi ánh mắt với gã lông mày trắng một chút, cùng nhau đồng ý.
"Tại hạ không có ý kiến. Bất quá phi xa này đúng thực quá thu hút sự chú ý." Hàn Lập cười nói. Chỉ có thiếu nữ áo trắng lộ ra bộ dáng không sao cả.
Vì vậy sau khi mấy người thương nghị, đều phi thân ra, để thanh niên họ Lũng thu lại pháp khí, đoàn người liền thi pháp ẩn thân, cùng cẩn thận tiến vào sa mạc. Xâm nhập vào sa mạc không bao lâu, Hàn Lập liền cảm thấy sa mạc này có chút dị thường. Hình như rất nóng, hơn xa những sa mạc trước kia Hàn Lập từng đi qua.
Cho dù hắn phi hành trên tầng trời thấp, vẫn có thể cảm thấy từ mặt đất phả lên từng trận hơi cực nóng, như không phải đang đi trên sa mạc, mà như đứng trên ngọn núi lửa vậy.
Hàn Lập che mắt nhìn bảy vầng sáng lập lòe trên cao, lại cúi đầu nhìn mặt đất một chút, một tay hướng phía dưới, nhất thời một quả băng trùy bắn nhanh xuống. Kết quả băng trùy này chưa tới mặt đất đã ngay lập tức bị nung chảy hóa thành hơi nước, tan biến mất. Nhìn đến cảnh này, Hàn Lập khẽ thở dài.
"Hàn đạo hữu, ngươi còn chưa biết. Nam Cấn sa mạc này phía dưới vốn là một miệng núi lửa!" Bạch quang chợt lóe, thiếu nữ áo trắng hiện ra bên cạnh, cười dài nói.
"Thật ư? Tại hạ đối với nơi này không rõ lắm." Hàn Lập mặt không đổi sắc trả lời.
"Nghe nói năm đó Thiên Phượng một thân đầy đủ phong thổ song thuộc tính, cùng với Hỏa Ngạc cấp chân linh ở mảnh núi lửa này, đại chiến hơn một tháng ròng, kiên quyết bằng vào thần thông đưa vô tận bão cát tới, che lấp mảnh núi lửa này, lúc đó mới hình thành sa mạc." Thiếu nữ tựa hồ vô cùng hiểu rõ, thản nhiên nói.
"Ta xem sa mạc này sao lại quỷ dị như vậy. Thì ra là thế! Bất quá tồn tại thần thông cấp chân linh, thật sự làm người ta khó tin." Hàn Lập thì thào một câu, như nói với thiếu nữ, lại như hỏi chính mình.
Đúng vậy, tu sĩ Chúng ta nhân tộc dù tu luyện tới cánh giới đại thừa, có lẽ chỉ có thể cùng tu sĩ bình thường tranh đấu, nhưng gặp Chân Long Thiên Phượng tồn tại cường đại cấp chân linh này, vẫn là chỉ có thể đứng xa mà ngưỡng mộ. Thật không hiểu một người nếu nắm giữ thần thông chân linh sẽ có loại tư vị gì." Thiếu nữ khẽ cười một tiếng, lại nói ra một câu như vậy, sau đó không để ý đến Hàn Lập, độn quang tiến về phía trước.
Hàn Lập nhìn bóng dáng thiếu nữ, trên mặt xuất hiện một tia khác thường, nhưng lập tức khôi phục như thường, tiếp tục độn đi.
Mười ngày sau, đám người Hàn Lập liên tục phi độn dưới tầng trời thấp, cho dù nhóm hắn đều là tu vi Hóa thần kỳ, nhưng ở nơi cực nóng này bay thời gian dài, cũng có chút mệt mỏi.
"Thêm nửa ngày lộ trình nữa, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi." Lũng Đông đi phía trước ngoảnh lại nói với mọi người.
"À, đích xác cần nghỉ ngơi, khôi phục pháp lực." Thiếu phụ gật đầu, trong lời nói có chút uể oải.
"Ý, kia là cái gì?" Ở một bên truyền tới giọng hô nhỏ, vô cùng kinh ngạc. Nghe giọng nói đúng là gã lông mày trắng.
Hàn Lập nghe vậy, theo bản năng nhìn qua. Kết quả phía xa trống trơn, chẳng thấy vật gì. Lông mày nhướng lên, một cỗ thần niệm khổng lồ lập tức quét qua, kết quả trên mặt hiện ra vẻ quái dị.
Lúc này đám người Lũng Đông cũng dùng thần thức đảo qua, mọi người đều có biểu tình không khác Hàn Lập là mấy, đồng dạng đều cổ quái.
"Nơi này sao lại có thành lũy, còn có nhân tộc. Chúng ta không có nhìn lầm chứ." Giọng nói Hàn Lập có chút là lạ.
Vừa rồi thần niệm mọi người sau khi đảo qua, ở địa phương cách bọn họ mười dặm, rõ ràng xuất hiện một cái ốc đảo, trung tâm ốc đảo lại có một thành nhỏ, bên trong có không ít người cùng với tu sĩ.
"Nơi này hẻo lánh như vậy, gần dị tộc. Sao có thể có nhân tộc của chúng ta. Có gì đó không ổn." Thiếu phụ hai mắt vừa động, hoài nghi nói.
Lũng Đông nghe xong nhướng mày, sắc mặt âm tình bất định cũng không có tiếp lời.
"Chúng ta dùng hóa thân ẩn thân qua nhìn kỹ rồi hẵng nói." Gã lông mày trắng nhìn ốc đảo, đột nhiên nói.
Sau đó thanh niên một tay sờ đầu, một đạo hư ảnh chợt lóe, một chim ưng nhỏ phá không bay ra, toàn thân đen thui, xoay tròn một cái liền bay tới thành nhỏ. Gã lông mày trắng hai mắt nhắm lại, thần niệm liên hệ với chim ưng nhỏ, phòng ngừa có gì ngoài ý muốn.
Thiếu phụ cùng Lũng Đông liếc nhau vài cái, tựa hồ cũng hiểu được tốt hơn là điều tra một chút, nên không có ngăn cản gã lông mày trắng.
Hàn Lập nhìn về phía thành nhỏ, trong lòng cũng rất là nghi hoặc.
Thiếu nữ áo trắng cũng cảm thấy hứng thú nhìn xa không nói gì.
Chim ưng nhỏ kia tốc độ cực nhanh, thời gian gần uống xong chén trà đã về.
Trong lúc chim ưng nhỏ nhoáng lên một cái lại chui vào sau đầu gã lông mày trắng, thanh niên mở hai mắt " Không sai, thành nhỏ này đích thật có nhân tộc, bên trong còn không ít cao giai tu sĩ, Hóa thần kỳ có tám vị, ngoài Luyện hư kỳ không có." Gã lông mày trắng giọng điệu chắc chắn nói. Vừa nghe lời này, những người khác đương nhiên là kinh ngạc,
"Không cần phải xen vào thành nhỏ này, chúng ta cứ theo kế hoạch mà làm, không nên nhiều chuyện." Hàn Lập nhàn nhạt nói.
"Làm như vậy không được! Việc này có chút kỳ quái, nói không chừng trong sa mạc có địa sự gì, Chúng ta vẫn là cẩn thận hỏi rõ ràng, sau đó mới đi tiếp là tốt nhất. Đỡ phải chui đầu vào nguy hiểm nào đó." Lũng Đông lắc đầu nói.
Phàm Nhân Tu Tiên Phàm Nhân Tu Tiên - Vong Ngữ Phàm Nhân Tu Tiên