Giá trị thật của một người không phải ở chỗ cách anh ta xử sự lúc đang thoải mái và hưởng thụ, mà là ở chỗ lúc anh ta đối mặt với những khó khăn và thử thách.

Martin Luther King Jr.

Download ebooks
Ebook "Ông Xã Thiếu Người Dạy Bảo"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mễ Nhạc
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 10
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 468 / 9
Cập nhật: 2017-09-25 04:10:32 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1
hương 1
“Tuy rằng lần này kim ngạch đầu tư khổng lồ, nhưng chúng tôi dự đoán ba năm sau sẽ bắt đầu thu lợi…..”
Trong phòng họp của công ty Tây Hoa, cuộc họp thảo luận dự án hợp tác cùng tập đoàn khoa học kỹ thuật bậc nhất Dương Tinh đang được tiến hành.
Mọi thành viên tham dự cuộc họp đều giữ vẻ mặt chăm chú, lắng nghe Diêu quản lý của công ty Tây Hoa giải thích nội dung hợp tác với mọi người, và lợi ích trong tương lai của cả đôi bên.
“Mời mọi người xem qua trang mười hai của bản báo cáo một chút,” anh dựa vào bản báo cáo đã chuẩn bị sẵn tiến hành giảng giải, “Là điều kiện bổ sung trong quan hệ hợp tác song phương….”
Công ty Tây Hoa và tập đoàn khoa học kỹ thuật Dương Tinh lần đầu tiên hợp tác, hai bên chưa ký kết hợp đồng, hội nghị thảo luận lần này được tổ chức chính là nhằm vào khả năng hợp tác trong tương lai, hy vọng có thể xúc tiến cơ hội hợp tác giữa hai bên.
Có tám người cùng tham dự hội nghị này, ba người đến từ phía tập đoàn khoa học kỹ thuật Dương Tinh, về phía công ty Tây Hoa, ngoại trừ tổng giám đốc tự mình làm chủ tọa, còn có vài vị giám đốc và trưởng phòng cùng tham gia, có thể nhận thấy công ty Tây Hoa rất xem trọng lần hợp tác song phương này.
Mà trong phòng họp chỉ có một người phụ nữ, đó chính là tổng giám đốc Tây Hoa, Phòng Nghiên Nghiên.
“Phần thuyết trình của tôi đến đây là hết, tiếp theo xin mời tổng giám đốc của chúng tôi đưa ra kết luận cuối cùng.” Diêu quản lý sau khi lịch sự cúi đầu chào các thành viên tham dự hội nghị, lên tiếng chuyển giao quyền chủ trì lại cho cấp trên.
Từ lúc Phòng Nghiên Nghiên đứng lên từ chỗ ngồi, liền giống như phát ra ánh sáng, trong phút chốc, ánh mắt của tất cả những người đàn ông trong phòng họp đều ánh lên sáng rỡ, có người còn vô tình lộ ra ánh mắt ái mộ, bởi vì cô chính là đại mỹ nữ có tiếng trong giới kinh doanh.
Mái tóc dài của cô được cố định bằng trâm cài thành một búi nhỏ phía sau đầu, để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp với những đường nét tinh tế tuyệt mỹ, kết hợp với đôi mắt sáng ngời rất có thần, phong cách tự tin chuyên nghiệp và xinh đẹp trang nhã của cô, những người đàn ông tham dự hội nghị, xem ra tim người nào cũng phải đập nhanh hơn.
Mặc dù trang phục lúc này của cô không có gì khác biệt so với những nữ quản lý thông thường, áo chemise trắng được là ngay ngắn, phối hợp với một chiếc váy tối màu bó sát phủ đến gối, nhưng dáng người được che phủ dưới áo chemise lại vô cùng lả lướt gợi cảm, những đường cong đầy đặn lại thêm vòng eo thon nhỏ chưa đến hai mươi hai inches, dáng người thật hoàn mỹ, mặc kệ là đàn ông hay phụ nữ đều phải tán thưởng.
Thân là người đứng đầu công ty, cô đã sớm quen với những ánh nhìn chăm chú của người khác, tuy rằng lúc này tất cả những người đang đối diện đều là nam giới, nhưng vẻ mặt của cô vẫn nghiêm túc, phát biểu rõ ràng mạch lạc, không hề có chút nao núng hay khẩn trương, có thể nói là nữ cường nhân tiêu biểu nhất.
Cô không chỉ chỉ có bề ngoài xem ra có vẻ chuyên nghiệp giỏi giang, trên thực tế, biểu hiện của cô trong phương diện công việc cũng hoàn toàn không thua kém gì nam giới, thậm chí còn xuất sắc ngang nhau.
Dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, Phòng lão gia – ba Phòng một tay sáng lập nên công ty Tây Hoa, thân là trưởng nữ, dưới cô chỉ có một cô em gái, Phòng Tình Tình. Bởi vì cô từ nhỏ đã được ba mình dùng phương thức huấn luyện người nối nghiệp dạy dỗ, chính vì vậy mà so với cô em gái điềm đạm nho nhã và duyên dáng, thì cá tính của cô rất độc lập và quyết đoán.
Hai năm trước, sau khi cô du học trở về, liền bước vào công ty của gia đình, khởi đầu bằng việc theo làm trợ lý đặc biệt cho ba mình, mãi cho đến nửa năm trước, mới chính thức thăng chức làm tổng giám đốc.
“……Đây là lần đầu tiên Tây Hoa và Dương Tinh hợp tác, tôi hy vọng đôi bên có thể hợp tác vui vẻ.”
Những người trong nhóm đại biểu của tập đoàn khoa học kỹ thuật Dương Tinh đều ngầm ưng thuận, không hề có ý kiến, Phòng Nghiên Nghiên thực hiện một Ending tốt đẹp, tuyên bố hội nghị chấm dứt, về phần thời điểm ký kết hợp đồng hợp tác song phương, sẽ được quyết định trong cuộc họp khác.
Cuộc họp mặc dù đã kết thúc, nhưng đoàn người cũng không có ý muốn rời đi ngay lập tức, có người vẫn ngồi tại chỗ thảo luận với nhau về nội dung cuộc họp lần này.
Phòng Nghiên Nghiên vốn dĩ đang đứng bắt đầu bắt tay vào thu dọn tài liệu, nếu hội nghị đã kết thúc, vậy thì cô cũng nên quay về văn phòng, bởi vì cô còn có một đống việc cần phải hoàn thành.
Một giọng nói khẩn trương mà hùng hồn trầm mạnh vang lên, giọng nói đó tràn đầy khí phách chỉ huy khiến người ta không thể coi thường.
“Hai người ra trước chờ tôi bên ngoài, tôi còn có mấy điểm chưa rõ muốn thỉnh giáo tổng giám đốc Phòng.” Tổng tài tập đoàn khoa học kỹ thuật Dương Tinh, Khương Trạch Luân ra chỉ thị với hai người quản lý cùng anh tham dự cuộc họp đang đứng bên cạnh.
Sau khi hai người quản lý trao nhau một cái liếc mắt dò xét, lập tức nhanh chóng thu dọn đồ đạc. “Vâng, thưa tổng tài.”
Vài người khác là nhân viên của Tây Hoa tham gia cuộc họp vẫn còn ngồi tại chỗ, vừa nghe thấy lời nói của Khương tổng tài, trong lòng mỗi người đều hiểu rõ, cũng lập tức thu dọn tài liệu trên bàn, sau đó, đoàn người rất nhanh liền bước ra khỏi phòng họp.
Cuối cùng, bên trong chỉ còn lại có Phòng tổng giám đốc và Khương tổng tài hai người.
Lúc này, Phòng Nghiên Nghiên dừng lại việc thu dọn, hai tay khoanh lại trước ngực, nhẹ nghiêng đầu nhìn Khương Trạch Luân đang bắt đầu tiến về phía cô.
Đối diện với đôi con ngươi đen thâm thúy đang nhìn chăm chú vào mình, cô không hề lùi bước, trực tiếp nghênh đón người đàn ông cao lớn trước mắt, mặc dù cô cao gần một mét bảy mươi, đã không được tính là thấp bé, nhưng người đàn ông trước mắt lại cao hơn cô gần một cái đầu.
“Không biết Khương đại tổng tài rốt cuộc có vấn đề gì muốn thỉnh giáo tôi, vì sao nhất quyết phải đuổi hết mọi người ra ngoài?” Lời nói của anh vừa nãy tuy là chỉ nói với hai nhân viên cấp dưới cùng tham dự hội nghị đứng bên cạnh, nhưng căn bản nổi lên trong giọng nói là mệnh lệnh bảo mọi người rời đi.
Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp kia có chút không hài lòng chất vấn mình, anh chẳng những không tức giận, ngược lại, trên khuôn mặt anh tuấn lại lộ ra nụ cười tinh quái điển trai, đồng thời cũng đưa tay ra ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô.“Không đuổi tất cả bọn họ ra ngoài, anh làm sao ở cùng một chỗ với bà xã thân yêu của anh đây?”
Anh giơ tay phải lên, rút trâm cài tóc phía sau đầu cô xuống, suối tóc dài đen nhánh xinh đẹp trong nháy mắt buông rũ xuống, bàn tay to lớn vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, động tác ôn nhu nhưng lại tràn ngập yêu thương.
Khuôn mặt xinh đẹp này anh đã ngắm nhìn suốt mười mấy năm, nhưng mỗi lần nhìn thấy đều vẫn khiến anh rung động không thôi, chính là bởi vì điều này, nên hai năm trước sau khi cô du học trở về, anh liền lập tức lấy cô về làm vợ, tuy rằng cô từng cự tuyệt kết hôn sớm như vậy, nhưng mà anh vẫn thuận lợi mang cô về nhà làm bà xã.
Lấy nhau hai năm, hàng đêm đều ôm ấp cô, nhưng anh vẫn say mê cô một cách sâu sắc, tình yêu dành cho cô càng ngày càng tăng.
Tựa như vừa nãy lúc nhìn thấy cô đứng lên phát biểu, tự tin và xinh đẹp, toàn thân toát ra phong thái mê người, khiến cho anh cảm thấy như si như túy, nếu không phải có khả năng tập trung tốt, anh rất có thể đã sớm xông lên phía trước ôm lấy cô.
Ai ngờ đâu thật vất vả chịu đựng được đến lúc cuộc họp kết thúc, một đám người chướng mắt lại rất không thức thời cố tình nấn ná, khiến cho anh không thể không lên tiếng đuổi người, bằng không hiện tại anh làm sao có thể ôm lấy bà xã xinh đẹp mê người chứ!
“Đuổi người ta đi, anh cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ sao?” Mặc dù vừa nãy trên mặt cô không có biểu tình gì đặc biệt, nhưng kỳ thật trong lòng lại cảm thấy rất xấu hổ.
“Một chút cũng sẽ không!” Trong mắt anh chỉ có bà xã thân yêu, căn bản là phớt lờ ánh nhìn của những người khác. “Bà xã, em có biết vừa nãy em hấp dẫn như thế nào không? Khiến cho người ta rất muốn ăn em đó.” Khương Trạch Luân cúi đầu, chuẩn bị “ăn” cái miệng nhỏ nhắn kiều diễm kia.
Sự vuốt ve dịu dàng, những lời nói khiêu khích, khiến cho tim Phòng Nghiên Nghiên đập nhanh hơn, nhưng mà cô không quên nơi này là phòng họp của công ty, bởi vậy lập tức dùng hai tay ngăn trở khuôn mặt tuấn tú đang áp sát tới. “Khương Trạch Luân, trước khi hợp tác, chúng ta đã thỏa thuận việc công việc tư phải rõ ràng, anh không thể như vậy, như vậy là phạm quy.”
Phạm quy? Đó là cái quái quỷ gì! Anh chỉ biết là nếu mình không hôn cô, anh sẽ nổ tung mất.
Anh giữ chặt lấy hai bàn tay của bà xã đang chắn trước mặt, sau đó đặt chúng vòng quanh thắt lưng mình, loại bỏ chướng ngại, anh cúi đầu phủ lấy đôi môi mềm mại, đồng thời cũng nhận chìm hết sự kháng nghị của cô.
Không hề thu lại đôi bàn tay bé nhỏ đặt trên lưng anh, thay vào đó, cô lại nhẹ nhàng đón nhận nụ hôn vừa bá đạo lại vừa ôn nhu của anh.
Anh cực kỳ bá đạo, nhưng nụ hôn của anh lại nồng nàn vô cùng, khiến cô không thể nào kháng cự.
Kỳ thực trong hội nghị lúc nãy, cô biết đôi mắt đẹp kia vẫn luôn nhìn mình chăm chú, chăm chú đến nỗi khiến cô cả người không thoải mái, bởi vậy cô đành phải buộc chính mình giữ nguyên nét mặt để đối diện với anh, thậm chí còn cố gắng không để ý đến anh, bởi vì nếu không làm như vậy, cô e là cuộc họp không thể nào tiến hành thuận lợi.
Từ trước đến nay, con người này chính là vẫn luôn “Muốn làm gì thì làm” với cô như vậy, mà cô bao giờ cũng không có biện pháp ngăn anh lại.
“Đừng…….” Vừa rồi phải chịu đựng lâu như vậy, chỉ là một nụ hôn tí ti sao có thể thỏa mãn được anh? Đầu lưỡi nóng bỏng của Khương Trạch Luân mặc sức quấn quít trêu đùa cái lưỡi nhỏ xinh, tham lam đoạt lấy hương vị ngọt ngào.
Hai người hôn nhau nồng nàn triền miên, người nào cũng không muốn buông đối phương ra trước, mãi cho đến khi cả hai đều sắp không thở nổi nữa, mới chậm rãi kết thúc nụ hôn thân mật.
Nhìn khuôn mặt xinh xắn đang không ngừng thở dốc, hai gò má trắng nõn ửng đỏ hây hây mê người, xinh đẹp đến nỗi khiến cho người ta vừa nhìn thấy thì dục hỏa lại bừng lên, Khương Trạch Luân biết rõ mình không thể lại tiếp diễn nụ hôn giữa hai người, bằng không anh rất có thể sẽ muốn cô trong phòng họp này.
Mặc dù vừa nãy vẻ mặt của bà xã một mực không muốn bị hôn, thậm chí ngay cả khuôn phép cũng mang ra, nhưng anh biết đó chính là bởi vì cô đang xấu hổ mà thôi, căn cứ vào nụ hôn cuồng nhiệt giữa hai người lúc nãy, anh hiểu, bà xã và anh, cả hai đều say đắm đối phương.
Bàn tay to lớn vuốt ve gò má mềm mại, anh mị hoặc nói, “Phần còn lại, buổi tối về nhà, chúng ta lại tiếp tục.” Cuối cùng lại còn hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của bà xã, lúc này mới hài lòng rời đi.
Về nhà lại tiếp tục?! Câu nói không đứng đắn của anh khiến cho Phòng Nghiên Nghiên đỏ mặt, hai gò má của mình cũng nóng lên, thầm nghĩ, may mắn là anh không quay đầu lại nhìn thấy bộ dạng này của cô, bằng không nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ.
Xem ra trong những cuộc họp sau này, mỗi khi anh lên tiếng đuổi mọi người đi, cô cũng phải bỏ chạy theo.
Sau khi Khương Trạch Luân rời đi, cô ở lại phòng họp đợi vài phút, chờ đến lúc hơi thở bình ổn lại mới ra khỏi phòng họp.
***
Khoảng bảy giờ tối, lúc Phòng Nghiên Nghiên cầm theo tài liệu từ văn phòng bước ra chuẩn bị đi photo, phát hiện ra thư ký Từ Chiếu Lam vẫn còn ngồi tại chỗ.
“Lam Tử, sao em còn ở đây? Chị tưởng em đã hết giờ làm rồi.” Mới vừa rồi, Lam Tử vừa vào văn phòng say goodbye với cô.
Từ Chiếu Lam là em họ của Phòng Nghiên Nghiên, ở nhà họ đều gọi tên mụ của cô, “Lam Tử”.
“Bởi vì A Tường nói hôm nay anh ấy sẽ đến đón em trễ, nên muốn em trước đó ở văn phòng chờ anh ấy.” A Tường là bạn trai của cô, vẫn đang là sinh viên, hiện tại vẫn đang theo học nghiên cứu sinh.
Hơn một năm trước, bởi vì không muốn ở lại làm việc cho công ty của gia đình, vừa khéo đúng lúc đó chị họ Phòng Nghiên Nghiên thăng chức quản lý thiếu một thư ký, bởi vậy cô xung phong đến phỏng vấn, kết quả dĩ nhiên là cô em họ đáng yêu này được nhận vào làm.
Khi đó cô mới nhận thức được rõ về chị họ Nghiên Nghiên, là một người nghiêm túc với công việc, là một người quản lý có những yêu cầu rất nghiêm khắc với mình, có thể cùng nhau làm việc với chị họ vừa xinh đẹp lại vừa có năng lực làm việc mạnh mẽ, cô thật sự rất cao hứng, chỉ tiếc ba của cô chỉ cho cô làm việc ở Tây Hoa thêm nửa năm nữa, sau đó sẽ phải quay về làm việc ở công ty của gia đình.
“Chị họ, chị muốn photo sao? Em giúp chị mang đi photo.” Mặc dù hiện tại là giờ tan tầm, nhưng cô chính là thư ký chuyên nghiệp của chị họ Nghiên Nghiên mà!
“Không sao đâu, chị tự mình photo được rồi.” Phòng Nghiên Nghiên cúi đầu nhìn thấy trên bàn làm việc của cô có một quyển tạp chí, “Đây là tạp chí gì? Em xem gì mà chăm chú như vậy?” Lam Tử vừa nãy xem ra rất chuyên tâm, ngay cả khi cô ra khỏi văn phòng cũng không phát hiện ra.
“Đây là nguyệt san horoscope,” nhắc tới tờ tạp chí này, vẻ mặt cô liền trở nên phấn khởi, “Chị họ, chị biết không? Dự đoán trong này siêu chuẩn.”
“Có phải không đó?” Từ trước đến nay cô chưa từng xem những thứ này.
“Chị họ, chị muốn xem vận hạn tháng này ra sao một chút không?” Cô giở tạp chí ra xem. “Em nhớ rõ chị họ thuộc cung sư tử…..Được rồi, em giúp chị xem dự đoán của tháng này.” Cô rất nhanh chóng đã tìm thấy chuyên mục về vận hạn của cung Sư Tử.
Thấy em họ sốt sắng muốn giúp cô xem như vậy, Phòng Nghiên Nghiên không nói gì, nhưng cũng không hề cự tuyệt.
“Trước tiên, em sẽ xem vận hạn trong công việc của chị trong tháng này.” Ngón tay Lam Tử trỏ vào tạp chí, bắt đầu đọc nội dung, “Cung Sư Tử của chị, tháng này gặp phải bước ngoặt trọng đại trước nay chưa từng có, hơn nữa, hơn nữa……”
Ách, vì sao có thể như vậy?! Cô đọc không nổi nữa, vận hạn của cung Sư Tử tháng này sao lại kém như vậy chứ!
Cô ngẩng mặt lên nhìn chị họ, xấu hổ cười cười. “Chị họ, những thứ này chị nghe qua một chút là được rồi, có nhiều khi cũng không đúng như vậy đâu.”
“Không sao đâu, chị sẽ không lưu tâm.” Cô vốn dĩ cũng rất ít xem loại tạp chí này.
“Quên đi, đừng xem vận hạn trong công việc, chúng ta xem vận hạn trong tình yêu của chị, nhất định là tốt lắm.” Bởi vì chị họ và anh rể rất yêu thương nhau. “Bạn nữ thuộc cung Sư Tử phải cẩn thận, trong tháng này, trong chuyện tình cảm của bạn và nửa kia xuất hiện nguy cơ, bất ngờ xuất hiện kẻ thứ ba……Có thể sẽ, sẽ…..”
Muốn chết à! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Vì sao dự đoán tháng này của chị họ còn tệ hơn cả tệ, khiến cho cô cũng không dám….đọc xuống tiếp.
Lần này nụ cười của cô càng thêm cứng nhắc, cuối cùng dứt khoát mang tạp chí nhét sang bên cạnh.“Chị họ, đừng để ý, toàn bộ Đài Loan có nhiều phụ nữ thuộc cung Sư Tử như vậy, làm sao mỗi người đều có vận hạn giống nhau như vậy chứ? Cho nên những thứ này xem qua là được rồi, đừng quá tin là thật.”
“Ừhm.” Phòng Nghiên Nghiên vốn dĩ cũng chỉ là nghe qua một chút, nhưng cung Sư Tử tháng này thật đúng là khá xấu.
“Vậy chị dù sao cũng đừng suy nghĩ nhiều quá nha, những loại dự đoán này có đôi khi cũng không thật sự chuẩn như vậy, huống chi anh rể yêu chị như vậy, tuyệt đối không có khả năng có nguy cơ hay kẻ thứ ba gì gì đó xuất hiện đâu!” Lam Tử sợ cô suy nghĩ quá nhiều, bởi vậy giải thích thêm lần nữa.
Nhìn thấy em họ hết lần này đến lần khác khuyên cô đừng nên để ý, Phòng Nghiên Nghiên nhịn không được mà nở nụ cười. “Người đừng nên nghĩ ngợi quá nhiều là em đó, chị sẽ không để ý tới những loại chuyện này, hơn nữa nếu bởi vì kẻ thứ ba xuất hiện, khiến cho tình cảm của vợ chồng chị phát sinh biến cố, như vậy tình yêu của bọn chị cũng không tránh khỏi rất mỏng manh, nếu thực sự xảy ra chuyện như vậy, chị sẽ lựa chọn rời đi.”
“Chị họ, chị thật là phóng khoáng nha!” Rất giống phong cách của cô.
“Không phải là phóng khoáng, mà là không cần phải….làm cho cả hai đau khổ.” Suy nghĩ của cô rất đơn giản, yêu một người chính là muốn nhìn thấy đối phương hạnh phúc, một khi bản thân mình không thể làm cho người kia hạnh phúc, như vậy cô sẽ rời đi, tác thành cho tình yêu của người ấy.
Lúc này di động của Lam Tử vang lên, là bạn trai của cô gọi tới, nói anh ta đã ở dưới tầng trệt công ty.
Bạn trai đến khiến cho cô thở phào nhẹ nhõm, bởi vì cô thiếu chút nữa bị nguyệt san horoscope hại chết, tuy rằng chị họ không nói gì thêm, nhưng mà nghe thấy vận hạn của chính chị ấy tháng này kém như vậy, ít nhiều gì cũng có chút lưu tâm chứ!
“Chị họ, em đi trước đây, chị đừng làm việc quá muộn.”
“Ừ, bye bye.”
***
Lúc Phòng Nghiên Nghiên lái xe về đến nhà thì đã hơn tám giờ rưỡi.
Khu nhà cao cấp của Khương Gia tọa lạc tại Thiên Mẫu, là ngôi biệt thự xa hoa có diện tích hơn ba trăm mét vuông, lúc cô cho xe dừng lại, chuẩn bị xuống xe, Khương Trạch Luân cũng đang lái xe về đến nhà.
Vì thế cô đi xuống garage chờ ông xã, dự tính hai người sẽ cùng nhau đi vào.
Lấy nhau hai năm, bọn họ thường ngày đều bận rộn với công việc, nhưng dù thế nào cũng phải ra khỏi nhà cùng nhau vào buổi sáng, trước giờ tan tầm sẽ gọi điện thoại cho đối phương, nếu cả hai đều có thời gian rảnh, họ sẽ cùng đi ăn tối rồi sau đó về nhà.
Về vấn đề sinh con, trước khi kết hôn, họ đã cùng thống nhất với nhau, năm năm nữa mới sinh con, bởi vì cô còn trẻ, muốn tranh thủ lúc còn trẻ trung khỏe mạnh chuyên tâm làm việc vài năm, về phần ông xã thì lại muốn hưởng thụ thế giới ngọt ngào của hai người thêm vài năm, cho nên cũng đáp ứng.
Nhưng mà, tuy rằng hai người họ đã thống nhất với nhau, nhưng mẹ chồng lại không đồng ý. Cô biết mẹ chồng đối với việc mình cả ngày bận rộn với công việc……vô cùng bất mãn, mẹ chồng là một người phụ nữ cực kỳ truyền thống, yêu cầu cô phải từ bỏ công việc để ở nhà, cũng may ông xã kiên quyết để cho cô tiếp tục đi làm, chính vì vậy mà nửa năm trước, mẹ chồng bỏ sang Mỹ, hiện tại đang sống cùng với gia đình của người con gái lớn.
Nhìn thấy ông xã bước xuống từ trên xe, cô không muốn nghĩ đến những chuyện khác nữa, mà mỉm cười với anh.
“Bà xã, chúng ta thật ăn ý.”
Bàn tay to lớn của Khương Trạch Luân thành thạo vòng qua ôm lấy vòng eo thon nhỏ của vợ mình, cũng cúi đầu hôn lên gương mặt xinh đẹp của cô, hai người cùng nhau đi vào trong nhà.
Trình quản gia mở cửa cho họ, sau đó kính cẩn hỏi, “Thiếu gia, thiếu phu nhân, có muốn tôi dặn dò A Khanh trong nhà bếp thay hai vị chuẩn bị cơm tối không?”
“Được, cháu vẫn chưa ăn cơm tối, sắp chết đói rồi.” Anh nghiêng đầu hỏi bà xã, “Em cũng vậy chứ?”
“Ừhm, cũng chuẩn bị luôn phần của cháu.” Cô cũng chưa ăn tối.
Hai người cùng lên lầu, vẫn ôm nhau thân mật như cũ, đứng sau lưng họ, Trình quản gia tóc mai đã điểm vài sợi bạc, không khỏi ôn hòa nở nụ cười. Trên đời này, chỉ sợ không ai biết rõ thiếu gia yêu thích thiếu phu nhân nhiều thế nào hơn ông.
Còn nhớ rõ sau khi thiếu gia đi du học lúc mười ba tuổi, mỗi lần nghỉ đông trở về, luôn nói cậu ấy muốn đi tìm bạn học, muốn lái xe quay về trường tiểu học cũ, ban đầu ông không biết vì sao thiếu gia thích quay về trường cũ như vậy, về sau mới hiểu được thì ra cậu ấy là muốn đi tìm cô nữ sinh mà mình thích, mà cô gái kia, chính là thiếu phu nhân.
Khi đó thiếu gia mặc kệ thời tiết quá lạnh hay là trời mưa gió, đều vẫn là gió mặc gió, mưa mặc mưa đi tìm, có thể thấy được thiếu gia thật sự, thật sự rất thích thiếu phu nhân.
Nhìn thấy bọn họ hạnh phúc như vậy, ông cũng vui mừng thay cho hai người, nếu nói quan hệ hiện giờ của thiếu phu nhân và phu nhân có thể cải thiện, sự tình liền càng viên mãn, bằng không sẽ rất khó cho thiếu gia.
Tuy rằng thiếu gia không nói gì, có thể là vì không muốn làm thiếu phu nhân khó xử, nhưng ông biết thiếu gia vẫn hy vọng phu nhân có thể quay về Đài Loan, bởi vì từ sau khi lão gia qua đời, thiếu gia vẫn luôn hy vọng có thể tận tâm hiếu thảo với mẹ của mình.
Thật hy vọng một ngày nào đó phu nhân có thể trở về Đài Loan, cùng người một nhà sống một cuộc sống hạnh phúc.
Sau khi về phòng, Phòng Nghiên Nghiên để cặp da đựng giấy tờ xuống, lấy ra một bộ quần áo mặc trong nhà từ tủ quần áo. “Ông xã, lát nữa anh xuống lầu trước đi, em đi tắm một cái, lát nữa sẽ xuống.” Mệt mỏi cả một ngày, cô muốn trước hết gột bỏ sự mệt mỏi, hơn nữa cô cũng không có thói quen ăn mặc quá mức kín cổng cao tường ở nhà.
Khương Trạch Luân cởi áo vest trên người, đang tháo cravat, đột nhiên nhớ tới một sự kiện, bèn nhanh chóng bước tới phòng tắm, trực tiếp mở cửa tiến vào.
“Bà xã, anh muốn giúp em ——” Anh nói mới được một nửa liền dừng lại, bởi vì bà xã đã xõa tóc, cởi váy, chỉ còn mặc chiếc áo chemise màu trắng vừa vặn ôm lấy thân người và chiếc quần lót màu hồng nhạt, bộ dạng đó của cô trong giờ phút này không chỉ gợi cảm đến nỗi khiến cho anh hoàn toàn không nói nên lời, cũng làm cho thân thể anh đột ngột căng cứng lại, dục vọng trong cơ thể cũng bừng lên như thiêu đốt.
Đối với sự xông vào không rõ nguyên do của ông xã, Phòng Nghiên Nghiên vừa mới cởi váy, lúng túng cầm lấy chiếc váy trên tay che lại đôi chân xinh đẹp
Tuy rằng hai người đã là vợ chồng, gần gũi thân mật cũng không ít lần, cũng đã quen nhìn nhau khỏa thân, nhưng cô không phải không phát hiện ánh mắt ông xã đang nhìn mình, vừa nóng bỏng lại vừa phấn khích, cô cũng không muốn vừa về đến nhà được một lúc, sự mệt nhọc còn chưa có tiêu trừ, lập tức lại càng trở nên mệt hơn.
Áp chế nội tâm bị đôi mắt đen nhánh nóng rực đang chăm chú nhìn kia làm cho trở nên khẩn trương, cô ra vẻ điềm tĩnh hỏi: “Ông xã, anh muốn giúp em việc gì? Hay là chờ em tắm rửa xong xuôi rồi nói sau?”
“Không được, chờ em tắm rửa xong xuôi rồi sẽ không kịp nữa.” Khương Trạch Luân cười tinh quái, đi về phía cô, “Bởi vì anh muốn giúp em cởi nút áo sơmi, sau đó cởi nó ra.”
Anh muốn giúp cô cởi áo sơmi?! Cô chỉ cảm thấy trống ngực đập rất nhanh.
“Anh đừng náo loạn, em tự mình cởi là được rồi, nhanh đi ra ngoài đi, anh không phải rất đói bụng sao?”
“Không thành vấn đề, lát nữa ăn cũng được.” Anh chìa tay muốn thay bà xã “Cống hiến sức lực.”
Phòng Nghiên Nghiên đẩy anh ra. “Không cần đâu, em tự mình làm là được rồi.”
Hai người một lui một tiến, qua cả buổi Khương Trạch Luân vẫn không thể thực hiện được, điều này làm cho anh càng trở nên hấp tấp khó kiềm chế, bàn tay to lớn dứt khoát ôm lấy vòng eo thon nhỏ của cô, ôm vợ mình trực tiếp ngồi lên trên bồn rửa tay bằng đá hoa cương.
Cảm giác lạnh buốt dưới mông khiến cho cô kinh ngạc hô lên, nhưng anh lại nhân cơ hội này tách đôi chân thon dài của bà xã ra, thân hình cao lớn len vào bên trong, mang cô cố định vững vàng trên bồn rửa tay, không cách nào né tránh.
“Ngoan ngoãn ngồi im, anh chỉ muốn giúp em cởi áo sơmi thôi mà.”
“Thật vậy sao?” Anh thật sự chỉ đơn thuần là muốn giúp một tay? Tuy rằng không rõ chồng mình vì sao đột nhiên lại nảy ra ý nghĩ này, nhưng cô cũng biết tiếp tục giãy giụa, chỉ sợ tình huống sẽ lại càng không khả quan, chính vì vậy mà không hề cự tuyệt, chỉ hy vọng anh sau khi toại nguyện sẽ có thể ra ngoài nhanh một chút.
“Ừhm.” Thấy bà xã ngoan ngoãn nghe lời, Khương Trạch Luân vui vẻ dùng tay cởi nút áo của cô. “Em không biết đâu, trong cuộc họp hôm nay, anh muốn làm chuyện này đến mức nào.”
Phòng Nghiên Nghiên ngạc nhiên. “Trong lúc họp, anh nghĩ đến loại chuyện này?!” Cô không tài nào đoán được trong cuộc họp ông xã lại hiển nhiên nghĩ đến những hình ảnh hạng A như vậy, gương mặt xinh đẹp không khỏi nổi lên sự tức giận.
Anh tiếp tục động tác trên tay. “Em yên tâm, bản báo cáo anh cũng có nghe qua, bất quá là phần lớn thời gian anh đều chỉ muốn cởi áo sơmi của em, bởi vì lúc em chuyên tâm làm việc, toàn thân tỏa ra một làn hương mê người vừa có vẻ cấm kỵ lại vừa khiêu khích.” Hại anh suốt cả cuộc họp đều tâm thần không yên.
Mở nút áo cuối cùng, anh bắt đầu khơi gợi, chậm rãi xốc áo sơmi trắng của bà xã lên, sau đó mới cởi ra, hai bầu ngực tuyết trắng căng tròn đầy đặn lập tức lọt vào trong tầm mắt anh.
Phòng Nghiên Nghiên phát hiện ra đôi mắt đen nhánh nóng rực đang nhìn chăm chú vào mình, thân thể không khỏi nóng lên, hô hấp cũng trở nên dồn dập, bởi vậy vội vàng thúc giục anh, “Được rồi, anh đã cởi áo sơmi, có thể đi ra ngoài rồi.”
Đi ra ngoài?! Nhìn thấy dáng vẻ khiêu gợi này của bà xã, anh làm sao có thể đi ra, chẳng lẽ đó là “số mệnh” của anh sao! Tuy rằng anh vừa mói nói như vậy, nhưng mà anh vẫn có biện pháp.
Khuôn mặt điển trai mang theo tà khí yếu ớt cười. “Bà xã, có thể cho phép anh “đóng con dấu” trên thân thể em không?“
Nghe thấy ông xã nhắc tới con dấu, tim cô càng đập nhanh hơn, hai má nhất thời ửng đỏ lên từng đợt. “Không được, em phải mau mau tắm rửa…….Uhm….”
Không được chính là được! Anh biết ý của bà xã chính là như vậy. Khương Trạch Luân cúi đầu, mút nhẹ vào hai đầu núm vú mê người, lập tức truyền vào thân thể cô một cơn sóng run rẩy.
“Ông xã, em thật sự phải tắm rửa…..Đừng!”
Anh dán sát vào đôi môi mềm mại của vợ mình, ôn nhu hôn lên đó, bàn tay to lớn cúp lấy bầu ngực đầy đặn của cô, nhẹ nhàng xoa nắn.
Tuy rằng bề ngoài của cô thoạt nhìn có vẻ cường thế lãnh diễm, nhưng anh biết rất rõ, thật ra cô kỳ thực là một người con gái vừa đơn thuần vừa đáng yêu, anh yêu cô như vậy không phải là không có đạo lý.
Thò tay ra sau lưng cô, Khương Trạch Luân thành thạo dùng một tay tháo móc áo ngực, cởi áo ngực trên người cô ra, không hề có trở ngại mà vuốt ve sự đầy đặn mềm mại của cô, một tay kia len vào giữa hai chân cô……
“Anh……Không thể……Uhm!” Cho dù muốn cự tuyệt, nhưng sự đụng chạm vừa thân mật lại vừa ấm áp như vậy, mang tới thân thể cô một trận run rẩy, khiến cho cô không kiềm chế được mà rên rỉ.
Tiếng rên rỉ kiều mỵ, khiến dục vọng ở thân dưới của anh càng thêm kích động, bàn tay to lớn giật lấy, cởi phăng chiếc quần lót hồng nhạt trên người cô.
Còn chưa bắt đầu tắm rửa, trong phòng tắm, đã nổi lên từng đợt không khí mờ ám và hơi nóng, cùng với tiếng thở dốc hổn hển của đôi nam nữ đang quấn quít lấy nhau kịch liệt.
Phòng Nghiên Nghiên nhắm mắt lại, nằm nửa người trong bồn tắm lớn, ngâm mình trong nước tắm để tiêu trừ đi sự mệt mỏi cả ngày, còn ông xã của cô thì mười phút trước đã mang vẻ mặt thỏa mãn xuống lầu, sau đó còn muốn cô mau mau tắm rửa rồi cùng nhau ăn cơm.
Vất vả cả ngày, anh chẳng lẽ một chút cũng không cảm thấy mệt sao?
Không biết vì sao, gần đây cô luôn cảm thấy mệt mỏi, nhưng bản thân mình cũng chỉ mới hai mươi tám tuổi mà thôi, sẽ không nhanh như vậy đã già yếu rồi chứ? Có lẽ ngày nghỉ có thời gian rảnh, phải nghiêm túc rèn luyện thể lực của mình một chút.
Bất quá cũng không thể trách sức khỏe của chồng mình tốt, là khả năng kiềm chế của bản thân cô không đủ mới phải, vừa nghe anh nhắc tới con dấu, tim cô liền đập nhanh hơn, không có sức chống cự, cuối cùng còn đón ý hùa theo…..
Con dấu là chuyện năm đó lúc anh đi Mỹ du học, có thể nói là lần đầu tiên hôn cô, khi đó cô còn nhỏ tuổi, anh thần thần bí bí đột nhiên hôn cô, mặc dù chỉ là một nụ hôn lên trán, lại khiến cho cô khẩn trương muốn chết, từ đó trở đi cô chỉ cần nghe anh nhắc tới một từ con dấu thì tim liền đập nhanh hơn, e là năm đó đã bị anh dọa cho sợ mà sinh ra di chứng rồi đi!
Sau đó, mỗi lần anh trở về Đài Loan đều sẽ đến “làm phiền” cô, tuy rằng nhìn thấy anh, cô kỳ thực là có chút vui mừng, nhưng bởi vì anh luôn chỉ nói “Rất có hứng thú” với cô mà không phải nói thích cô, hại cô có một dạo cho rằng người này chính là cảm thấy chơi vui mới cố ý trêu chọc mình thôi.
Sau này, cô mới biết anh thật sự thích cô, mà cô cũng mới phát hiện ra mình cực kỳ quan tâm đến anh, rõ ràng trước đây còn cho rằng anh là một nam sinh nhàm chán, nhưng cô vẫn chính là lại đem lòng yêu thương anh.
Trước kia vì sao cô lại cảm thấy anh nhàm chán, ấn tượng đầu tiên với anh không tốt chứ?
Cô nhoẻn miệng cười, hồi tưởng lại năm đó khi hai người quen biết nhau, cô mười một tuổi, anh mười ba tuổi.
Ông Xã Thiếu Người Dạy Bảo Ông Xã Thiếu Người Dạy Bảo - Mễ Nhạc