Cách bạn sử dụng thời gian quan trọng hơn cách bạn tiêu tiền. Sai lầm về tiền bạc còn có thể chỉnh sửa được, nhưng thời gian thì không bao giờ quay lại.

David Norris

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 64
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 587 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 03:07:20 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 42: Người Thân
ảo mắt là đã đến tháng tám,gần nhất khônng có làm nhiệm vụ gì,không có diễn tập,huấn luyện cũng bình thường.Ngô Ngôn nghĩ tới nghĩ lui,vẫn là quyết định về nhà một chuyến,thứ nhất là tham gia đám cưới của em họ,thứ hai là mang Chu Lăng đi xem nơi anh lớn lên,mang cô đi gặp ba mẹ.
Xin nghỉ đông rõ ràng, sự việc xong xuôi,một nhà ba người liền đi thành phố J,mang bé Phúc Binh đi gặp ông bà ngoại.Xin phép coi như thuận lợi,đến mười giờ,bọn họ đem hành lý lên xe lửa.
Đây là lần đầu tiên bé Phúc Binh ngồi trên xe lửa đi chơi,ngồi trên xe luôn luôn hưng phấn mà chạy tới chạy lui,cũng may lần này người đi xe lửa không nhiều lắm,lại là toa xe giường nằm,Chu Lăng chỉ dặn dò bé không được ầm ỹ đến người khác,không được chạy ra sau toa xe,sau đó liền theo bé đi.
Xuống xe lửa,lại chuyển sang ngồi ô tô,đến một thị trấn sau lại vòng vèo một một tuyến xe,thế này mới xem như đến nhà Ngô Ngôn.Chu Lăng vừa nóng vừa mệt,cả người đều mệt mỏi,bé Phúc Binh tình thần vẫn vui vẻ được đi ra ngoài đến địa phương mới mẻ xa lạ làm cho bé ríu rít không ngừng,cái miệng nhỏ nhắn cơ hồ sẽ không ngừng quá.Ngô Ngôn ôm bé vào trong ngực,kiên nhẫn trả lời những vấn đề của bé,thỉnh thoảng lại hỏi một chút Chu Lăng có muốn uống nước hay không,có choáng váng đầu hay không...
Này một nhà ba người,người chồng cao lớn cẩn thận,vợ thì như chim nhỏ nép vào người,đứa nhỏ hoạt bát đáng yêu,lại đều là người xa lạ,lập tức liền khiến cho người qua đường chú ý.Ven đường có một người đồng dạng cao to,mặc quân trang nhìn bọn họ,do dự kêu lên "Anh họ "
"Chu thành tựu?" Ngô Ngôn cũng kinh ngạc,"Em cũng tham gia quân ngũ?"
Chu Lăng nhìn nhìn huy chương ở vai cậu ta,là cấp sĩ đi.Cô vẫn duy trì lễ phép mỉm cười,chờ Ngô Ngôn giới thiệu cho bọn họ.Làm quen lẫn nhau,sau đó Chu Thành Tựu dẫn bọn họ hướng đi vào trong nhà,một bên nói chuyện cùng Ngô Ngôn hỏi thăm chuyện tình những năm gần đây.Chính là đi đến một nửa,cậu ta do dự trong chốc lát,cười nói:"Anh họ,thật không ngờ a,đã là trung tá,anh năm nay đại khái cũng chỉ ba mươi đi? Bình thường tuổi này có thể lên tới thiếu tá cũng không sai biệt lắm."
Ngô Ngôn cười nói:"Anh học nghiên cứu sinh,thi điểm cao chút."
"Làm sao có thể đâu,tốt nghiệp nghiên cứu sinh đi ra cũng liền là thượng úy,so với người ta trễ đi ra vài năm,kỳ thật cũng không sai biệt lắm."Cậu ta nhìn nhìn Chu Lăng,không nói thêm gì đi nữa. Nhưng Ngô Ngôn cùng Chu Lăng lại đều hiểu được ý tứ của cậu ta.
Quân hàm bình thường đều là tự mình tăng đi lên,đặc biệt là tăng lên hoặc là có hậu trường,hoặc là lập công lớn.Hiện tại là thời kỳ hòa bình,trên cơ bản cũng chỉ có thể dựa vào hậu trường phía sau. Mà bên cha mẹ Ngô Ngôn không có người nào ở bộ đội,nói cách khác,hậu trường phía sau của anh chỉ có thể là phí bên vợ.
Ngô Ngôn mặt trầm xuống dưới,cau mày tưởng muốn nói gì,nhưng vẫn lại trầm mặc.Chu Lăng lo lắng huých chạm vào cánh tay anh,làm cho anh nhìn đến ánh mắt mình đang an ủi.Ngô Ngôn đã ở cánh tay cô giúp đỡ một phen,ý bảo chính mình không có việc gì,để cho cô không cần lo lắng.
Chu Thành Tựu không có chú ý tới bọn họ trao đổi ánh mắt,ngược lại nghĩ đến chính mình ở bồ đội. Cậu ta tốt nghiệp trung học,liền ở bên ngoài đi làm công hai năm sau đó mới vào bộ đội, hiện tại là sĩ quan thứ năm năm,tiếp qua một năm nữa là phải chuyển nghề,nhị kỳ thăng tam kỳ là rất khó.Bởi vì không có bằng cấp,đi ra ngoài cũng có thể làm ruộng,cậu ta liền đem hy vọng đặt ở thăng tam kỳ thậm chí là làm thượng.Nhưng danh ngạch phi thường hữu hạn,cậu ta không tinh thông không hậu trường,hy vọng chỉ là xa vời.
Nói chuyện rốt cục đến cửa nhà,là ngôi nhà mới ba tầng,cô dượng đều ở nhà,còn chú thím,thấy Ngô Ngôn liền vội vàng chào đón,tươi cười lộ cả nếp nhăn.
Ngô Ngôn cùng họ hàng thân thích đều gặp mặt,uống xong chén trà liền đứng lên nói:"Cháu dẫn vợ con đi dạo xem nhà cũ."
Nhà Ngô Ngôn ở cách vách,là ngôi nhà cũ ba gian,là năm đó ở đơn vị ba Ngô Ngôn góp vốn mua nhà ở,tuy rằng không có bất động sản,cũng không thể qua tay bán đi,nhà ở này vẫn là thuộc của Ngô Ngôn.
Tường nhà màu trắng đã ố vàng,đồ dùng cũng đầy tro bụi,trên tường là ảnh chụp ba mẹ Ngô Ngôn,bức ảnh cách lớp thủy tinh đầy tro bụi hướng bọn họ mỉm cười.Bức ảnh này kỳ thật Chu Lăng cũng đã thấy qua,ở trên bàn làm việc của Ngô Ngôn.
Ngô Ngôn đi đến bên tường,đem khung ảnh tháo xuống dưới,Chu Lăng vội vàng lấy khăn tay đưa anh.Anh tinh tế đem khung ảnh lau sạch không nhiễm một hạt bụi nào,lại đem khối vách tường loang lổ xoa xoa,thế này mới đem khung ảnh treo trở về.
Chu Lăng tìm phòng vệ sinh,nhìn xem còn không có chậu đựng nước,lớn tiếng nói:"Ngô Ngôn,chúng ta đem nơi này quét tước lại một chút đi?Dù sao cũng không có việc gì...Còn có thể đem chăn gối ra phơi nắng một ngày,buổi tối có thể ở chỗ này."Cũng đỡ phải đến nhà cô của anh ở,cô thật sự không thích ở nhờ nhà một người xa lạ,hơn nữa vẫn là cái loại này không tốt người xa lạ.
Trong lòng Ngô Ngôn giật mình,nhìn kia tro bụi thật dày,lo lắng hỏi:"Em ngồi xe lâu như vậy,đều đã mệt mỏi,hay là thôi đi."
"Nơi này là nhà của anh nha." Chu Lăng cười nói,"Em không sao,không phải là chỉ quét tước dọn vệ sinh thôi sao."
Ngô Ngôn vẫn là không đành lòng để cho cô mệt mỏi,hôm nay cô cũng đã đủ mệt,huống chi cô cũng không phải là người làm giỏi việc nhà,quay đầu đừng để mệt mà thân thể bị thương:"Nếu không chúng thuê người làm công theo giờ đến đây làm đi?"
"Đây là ở nông thôn,làm gì có người làm công theo giờ a."Chu Lăng đã tìm được cái xô đựng nước,lại tìm lấy cái khăn lau,"Từ hồi em làm vợ đến bây giờ đây là lần đầu tiên đến nhà anh,dù sao cũng phải làm cái gì đó a,làm cho ba mẹ anh nhìn thấy em là người hiền lành,vui mừng vì anh cưới được một người vợ tốt."Cô nói xong liền nở nụ cười."Tốt lắm,mau làm đi,quay đầu đừng để tới muộn.
Ngày hôm sau chính là lễ cưới của Chu Thành Tựu,trong nhà đều là người người đến giup đỡ. Ở nông thôn muốn làm tiệc rượu gì đó,là hàng xóm cùng nhau đến giúp đỡ,cả ngày cũng đều ở lại đây uống rượu nháo động phòng,rất náo nhiệt.
Ở ngoài chú anh vẫn đối với anh lấy lòng,trong ánh mắt mang theo áy náy.Ngô Ngôn biết chú anh là làm mọi việc vẫn nghe theo thím,huống chi sự tình cũng đã đều trôi qua mười năm,trong lòng tuy có bao nhiêu oán chú không giúp đỡ lo tang sự cho anh trai chị dâu,oán hận cũng không có lớn như vậy,chính là muốn nói thân tình cũng không có,chỉ thản nhiên ứng phó,không thân thiết cũng không vô lễ.
Mà cô dượng của anh việc xoay quanh,tuy có tâm lấy lòng Ngô Ngôn,mở miệng là nói đến tiền,nề hà này nọ,rồi chỉ trơ mắt nhìn Ngô Ngôn ột cái hồng bao thật dày,ăn qua tiệc rượu là liền chạy lấy người.
"Anh cho bao nhiêu tiền?" Chu Lăng tò mò hỏi.
"Một vạn,xem như rất mừng rỡ đi."Ngô Ngôn một bên đùa với tiểu tử kia,ra vẻ hoàn toàn không để ý đến chuyện gì,nhưng Chu Lăng lại cảm thấy đại khái anh sẽ không trở về.
Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng - Hàn Dạ Sơ Tuyết