Sự khác biệt giữa người thành công và những người khác không nằm ở chỗ thiếu sức mạnh, thiếu kiến thức, mà là ở chỗ thiếu ý chí.

Vince Lambardi

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 64
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 587 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 03:07:20 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2: Cầu Hôn
uổi sáng rời giường ăn lung tung một chút liền ra cửa, hôm nay muốn viết gì đó nhưng ngay cả một chữ vẫn còn chưa viết,
Chu Lăng tắm rửa một cái xong ngồi xuống trước máy tính. Chính là cảm hứng vừa mới nổi lên, điện thoại liền vang, là điện thoại của đại tỷ.
“Tiểu Chu a, em hôm nay gặp mặt cảm giác thế nào a?
Tiểu Ngô rất đươc phải không?”
Chu Lăng mỉm cười, lúc cô đang khẩn trương hoặc là xấu hổ luôn theo bản năng mỉm cười: “ Vẫn tiếp tục gặp.”
“Vậy là tốt rồi, Tiểu Ngô là một quân nhân rất tốt, đại tỷ hy vọng có một ngày có thể cùng với em đi thăm người nhà.”
“Đại tỷ, như thế nào chị cũng nói như vậy a, em cùng anh ta chỉ mới 벼두.” Tuy rằng đối vơí Ngô Ngôn có điểm hứng thú, nhưng rốt cuộc vẫn là người xa lạ.
Cô vốn không tin chuyện nhất kiến chung tình. Cũng may cô không hy vọng vào tình yêu quá xa vời, thầm nghĩ tìm cái người coi như thích hợp để kết hôn.
“Tiểu Chu a, đừng do dự em cũng đã lớn rồi, lại càng không lo đi tìm.
Hiện tại quân nhân cũng được hoan nghênh, so với em tìm đại để kết hôn, hoặc chính là điều kiện quá kém, cơ hồ kém hơn đi, nghĩ đến em cũng chướng mắt.
Tiểu Ngô là người tốt, mới 30 tuổi liền thăng thiếu tá, còn lập được công, tiền đồ rất phát triển em phải bắt được cơ hội.”
Chu Lăng vẫn đang mâu thuẫn, cô không phải không hướng tới cuộc sống hôn nhân, nhưng khi đối mặt nam nhân theo đuổi cùng đối tượng gặp mặt lại luôn dừng lại.
Chẳng lẽ đây là tư tưởng thượng cự nhân trong truyền thuyết, ghét hành động kết giao?
Bất quá, không thể không nói, Ngô Ngôn là người mà cô vừa lòng nhất từ lúc gặp mặt cho tới nay. Có lẽ đơn giản là vì thân phận quân nhân của anh?
Ở sâu trong trí nhớ, Chu Lăng là có tình cảm với quân nhân. Cô lúc bảy tuổi đã bắt đầu xem tiểu thuyết, bởi vì cha mẹ có duyên yêu nhau trong chiến tranh, mượn sách cho cô cũng phần lớn là thể loại chiến tranh, cô đối với quân nhân cực kì sùng bái.
Sau dần lớn lên, bắt đầu chính mình tìm sách, xem loại sách này càng ngày càng ít, cho nên tình cảm với quân nhân cũng chậm chậm bị cô chôn sâu ở trong nội tâm.
Thẳng đến gần đây, vài năm sau khi lính đột kích xuất hiện cô mới hậu tri hậu giác tìm đến loại sách này, thời điểm tình cảm với quân nhân kia vừa khôi phục được một chút thì.
Vừa vặn cô quen đươc một người là quân tẩu còn nói sẽ giới thiệu cho cô một quân nhân, làm cho Chu Lăng không khỏi khí huyết sôi trào.
Mặc dù lần đầu tiên nhìn thấy Ngô Ngôn có chút thất vọng, nhưng dù sao nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo, tuy rằng nhìn qua khuôn mặt trẻ con, tuổi còn trẻ tốt xấu gì cũng lên đến quân hàm thiếu tá, lại hai lần lập được công, khẳng định sẽ không là loại người da trắng vô dụng.
Hơn nữa cô nhiều năm ở trên mạng xem ánh mắt độc ác của mỹ nam, dưới lớp quân trang kia khẳng định có mãnh, tuy rằng không có từng khối, từng khối cơ bắp, cũng cực có sức bật. (Thèm dã man nga *quệt quệt nc miếng*)
Nói không chừng là quân nhân trí thức nha.
Cô miên man nghĩ, đối với ý kháng cự kết hôn càng lúc càng nhỏ.
Ngày hôm sau, Ngô Ngôn quả nhiên mười một giờ đúng tới đón người.
Chu Lăng trước đây chưa từng đi đến công viên trò chơi không phải tại mẹ không yêu, ba không thương, mà sự thật cô là một nha đầu ở nông thôn.
Sau khi lớn lên ở bên ngoài đọc sách không có tiền để đi, sau đi làm, lại không có người cùng đi, hiện tại rốt cục cũng có người đi cùng, Chu Lăng vừa cơm nước xong lau miệng liền đưa ra yêu cầu: “Buổi chiều đi công viên trò chơi đi?”
Ngô Ngôn vẫn là không có biểu tình gì, nhưng Chu Lăng vẫn là phát hiện động tác của anh chậm nửa nhịp, sau đó mới gật đầu nói: “đươc.”
Mặc kệ nói như thế nào, Chu Lăng chơi vẫn là rât vui vẻ.
Hơn nữa Ngô Ngôn bắn súng hơi,thắng được con thỏ lớn, lần đầu chơi liền thắng khiến cô mở miệng A.
Cô ở bên đường thường chơi trò này, cho tới bây giờ đều là tay không mà về. Cái này thật sự là cần kỹ thuật a, mà Chu Lăng cho tới bây giờ cũng không được gọi là khéo tay.
Chu Lăng cùng Ngô Ngôn tình cảm tiến triển rât thuận lợi, mỗi ngày đều hẹn nhau đi ra ngoài, hơn nữa là rất vui vẻ về nhà.
Mặc dù ngày nghỉ của Ngô Ngôn còn đến bốn ngày, anh đã bị một cuộc điện thoại triệu hồi về đội ngũ, nhưng lúc này Chu Lăng nghĩ đến việc cùng anh kết hôn đã không còn cảm giác mất tự nhiên, thậm chí khi biết được anh phải về đơn vị trong lòng còn có một tia không nỡ.
Lúc này vé có vẻ khó mua, cũng may Chu Lăng có bạn làm việc ở nhà ga, nhờ cô mới thuận lợi mua được vé giường nằm.
Lúc trước khi đi, Chu Lăng vốn không tính đi tiễn, không vì cái gì khác, mà sự thật là cha mẹ của Ngô Ngôn cũng đi tiễn, cô cùng đi,sẽ rất xấu hổ.
Ngô Ngôn cũng không có miễn cưỡng, chính là một ngày trước khi rời đi, cùng Chu Lăng hẹn gặp xong rồi, đưa cô về nhà bây giơ rốt cục thì đưa đến cửa nhà nói: “Tôi ngày mai trở về bộ đội, chờ nhiệm vụ hoàn thành xong liền đi đăng kí hôn đi?”
Chu Lăng ngẩn người, do dự nói: “Chúng ta cũng để lại cho nhau số điện thoại, nếu không thì chờ anh hoàn thành nhiệm vụ về rôì thương lượng lại được không?” (Trời ơi em mà là chị thì em đồng ý kết hôn từ hồi chương 1 rồi a!!!)
Ngô Ngôn trầm mặc không nói, lại đứng thẳng tắp, không có giống như lúc bình thường lui tới cùng rời đi.
Chu Lăng cũng trầm mặc, một lát sau mới thở dài một tiếng, nói: “Thời gian còn sớm, muốn vào trong ngồi một lát hay không, uống chén trà?”
Cô không phải người thích nói lời khách sáo, một bên nói một bên liền đem cửa mở ra, ý bảo Ngô Ngôn cùng cô đi vào.
Căn hộ hai phòng ngủ này là Chu Lăng cùng một cô gái trẻ thuê, cô gái trẻ này đang về thăm nhà, mời Ngô Ngôn vào cũng tiện hơn.
Mời Ngô Ngôn lại ngồi trên sofa, chính mình đi pha tách trà đến, lại bưng một ít hoa quả đặt trên chiếc bàn nhỏ, Chu Lăng thế này mới ngồi xuống bên cạnh người anh, nói: “Ngô Ngôn, anh thực vội kết hôn sao?”
“Chúng ta ở chung cũng hơn mười ngày, đã rất quen thuộc.” Ngô Ngôn nói, “Hơn nữa chờ tôi trở về, nhiệm vụ cũng không biết mất bao lâu, đăng kí kết hôn còn tốn chút thời gian, còn phải thẩm tra chính trị, cũng mất mấy tháng.”
Chu Lăng trong lòng rối rắm, cô luyến tiếc khi phải cự tuyệt, nhưng muốn đáp ứng cùng một người vừa mới quen cùng kết hôn lại thật sự không được tự nhiên cho lắm, liền chỉ ngồi yên trầm mặc không nói, trong đầu hỗn loạn, một nưả muốn nhận lời, lại không muốn nhận lời.
Đột nhiên Ngô Ngôn liền cầm tay cô nói: “Chu Lăng, tôi ngày thường bận nhiều việc, hơn nữa có nhiệm vụ, thơì gian có thể mấy tháng nên không có biện pháp gọi cho em một cuộc điện thoại,càng không có thời gian với em nói chuyện yêu đương.
Nhưng là tôi thật sự muốn cùng em kết hôn, em hảo hảo lo lắng một chút có được không?”
Tuy rằng chính là nắm tay, Chu Lăng vẫn là đỏ mặt. Mấy ngày nay Ngô Ngôn vẫn như thân sĩ, rất ít cùng cô có tiếp xúc tay chân, ngẫu nhiên chạm tay hoặc là nắm bả vai một chút cũng chỉ là bởi vì đông người.
Cô bình thường thật sự trong sạch, ít cùng người khác tiếp xúc, hơn nữa đã lớn như vậy nhưng cũng chưa cùng người nào đứng đắn yêu đương.
Ngày thường cô luôn tự nhận da mặt rất dày, lúc này nhưng lại chỉ vì bắt tay mà mặt đỏ, khi cô phát hiện trên mặt mình nóng lên, lại càng thấy xấu hổ hơn, theo bản năng liền rút tay về lại.
Dù Ngô Ngôn gắt gao nắm, tuy rằng không đau, lại không sao rút ra, cảm thấy lại có chút ngọt ngào, liền liếc mắt nhìn mấy món điểm tâm, nói: “Anh đói bụng không? Có muốn ăn bữa ăn khuya hay không?”
Ngô Ngôn sửng sốt, vội vàng gật đầu, Chu Lăng liền đứng lên đi vào phòng bếp.
Trong tủ lạnh mặc dù chỉ có hai loại đồ ăn, cũng thích hợp làm bữa ăn khuya, liền lấy từ trong tủ đá ra một gói sủi cảo, hỏi thử: “Ngô Ngôn, hai cân sủi cảo đủ không?”
Ngô Ngôn tựa vào khung cửa xem cô bận rộn, nói: “Buổi tối không cần ăn nhiều lắm, một cân là đủ rồi.”
Chu Lăng gật gật đầu, đổ ra hơn phân nửa, nghĩ nghĩ, vẫn là đem cả túi sủi cảo đổ ra hết, nấu xong, cô bât lửa to bỏ vào nồi, đến khi chín, dùng muỗng canh múc ra bát bưng lên bàn, cười nói:
“Là nhân thịt heo băm, anh xem, không thích thì lần sau ta sẽ mua loại khác.” (Ô~ Coá lần sau kìa nha *chớp chớp mắt*)
“Tôi không kén ăn.” Ngô Ngôn nói xong, đem sủi cảo thổi thổi ăn xong, “Hương vị ngon lắm.”
Chu Lăng nhìn nhìn anh cơ hồ ngay cả canh đều uống sạch hết, nhìn nhìn lại trong bát mình còn ba cái bánh sủi cảo chưa có ăn xong, trong chốc lát rối rắm, hỏi:
“Ngô Ngôn, anh mấy ngày nay cùng ăn cơm với tôi có phải hay không cũng không ăn no?”
Ngô Ngôn trầm mặc một chút, nói: “Cũng có chút, no năm phần rồi.
Chị dâu nói, sức ăn của tôi quá lớn, cùng ăn cơm với em phải ăn ít lại chút, không thể ăn nhiều lắm.”
Chu Lăng yên lặng, ngày đó cùng anh hẹn, Ngô Ngôn ăn một bữa cơm so với cô ăm một ngày còn hơn, thế vậy mà chỉ có bốn, năm phần no.
Hoàn hảo quân nhân đều có quốc gia nuôi, ăn cơm không cần chính mình bỏ tiền.
“Tôi đây lại đi nấu chút mỳ cho anh ăn? Trong tủ lạnh còn nhiều thịt, mùi vị cũng không tệ lắm.”
Ngô Ngôn từ chối một chút, nói: “Nấu vậy là đủ rồi, bữa khuya không thể ăn nhiều.”
Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng Ông Xã Là Bộ Đội Đặc Chủng - Hàn Dạ Sơ Tuyết