Nên coi những thất bại trong quá khứ là động cơ để hành động, chứ không phải lấy đó làm lý do để bỏ cuộc.

Charles J. Given

Download ebooks
Ebook "Nuông Chiều Em Là Đặc Quyền Của Anh"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Syn
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 36
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 422 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 03:02:56 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4 Gặp Nhau,Cô Bé Này Đáng Yêu Thật
ước vào biệt thự hắn không nói gì hết liền đi lên lầu,cởi caravat ra rồi nằm lên chiếc giường rộng 2 mét (cái này thì tác giả cũng muốn:"Thật tức chết mà, là cậu chở hắn ta về bây giờ về tới đây liền coi cậu là không khí?" Tên Vương Gia Phong kia nếu thế thế lúc nãy tớ liền đạp cậu ra khỏi xe ọi người đều thấy cái vẻ bất tài của cậu " Cậu cười lớn.
-Tôi nói cho cậu biết,muốn đạp tôi ra khỏi xe? Được cứ việc chỉ sợ sau đó đừng có mà giở trò khóc lóc thì tôi sẽ tha cho cậu. Hắn lù lù đứng sau cậu, lúc nãy hắn thấy mình hơi quá nên định xuống ai ngờ tên này suy nghĩ bậy bạ.Thật hết nói nổi mà!
-Á! Con mẹ nó hết hồn. Cậu la lên,một lúc sau mới hoàn hồn."Cái thằng làm mình hết hồn mà sao nó đoán được, tâm linh hả trời? Mà may là hôm nay không có người giúp việc tới không thì mình sẽ bị một phen mất mặt chết mất". Cậu nhìn hắn
-Bây giờ muốn ra ngoài với tôi không? Mà sẵn đây cũng nói với cậu,tôi là một người thường nên đừng có cho cho tôi là nhà bói toán tâm linh gì nữa. Hắn nhìn cậu
Cậu ứ họng,cái gì hắn cũng biết? Thôi thì chiều hắn vậy.Cậu khuôn mặt uẩn khuất ra gara lấy xe.
Hai người dừng lại bên quán coffee chọn bàn khuất nhâm nhi ly coffee. Cậu quay qua quay lại liền thấy một cô nhóc đâng yêu đang đọc cái gì đó hình như có từ "Kuroko no basket" thì phải khuôn mặt phồng mang trợn má rồi chửi lầm bầm ai đó nhưng hình như là trong truyện thì phải? Hình ảnh đáng yêu đó đã lọt vào mắt hắn,hắn nhìn cô như sinh vật lạ rồi lại mỉm cười nhẹ với cái cô bé này, cậu quay qua thì thấy nụ cười của hắn, cậu như muốn đập đầu vào tường,là hắn cười? đùa sao? Bây giờ cậu liền muốn đến bên cạnh cô bé đó mà tung hô cô là thần thánh
Nhạc chuông nổi lên, Nó-Hàn Tuyết San uống một ngụm nước rồi bắt máy:
-anh hai, gọi em có chuyện gì a?. Nó vẫn cầm cuôsn truyện đọc
-Tuyết san, em là đang ở đâu?.Anh lo lắng hỏi
-em là đang ở quán cà phê.anh hai không cần lo.nó mỉm cười đáp
-vậy thì được.anh nhẹ nhõm hẳn tưởng nó bị gì chứ
-Mà anh này thật bực chết mà, sao tác giả lại vậy chứ Aoimine của em bị khi dễ lại bị mọi người xem là mê gái,anh nói thử xem có tức hay không?. Nó nói nột tràng
-rồi rồi là anh gì đó của em là không mê gái.Anh thật hết nói nổi, sao nó lại mê truyện vậy chứ, hồi trước thử giấu đi thì nó khóc như điên làm anh phải khổ sở
-Đúng đúng mà em cúp máy đây bai anh nhé anh hai. Nó nói rồi cúp điện thoại
Cuộc trò truyện của hai anh em nó đã lọt vào tai anh và cậu. Cậu và anh cũng bó tay với cô bé này nhưng mà nhìn nó trông đáng yêu,2 trái tim của họ bắt đầu lỗi nhịp vô thức nhìn cô rồi quay ra ngoài cửa sổ nhìn trời. Tuyết San sao? Cái tên này đã được anh và cậu ghi nhớ!
Nuông Chiều Em Là Đặc Quyền Của Anh Nuông Chiều Em Là Đặc Quyền Của Anh - Syn