A lot of parents will do anything for their kids except let them be themselves.

Bansky

 
 
 
 
 
Tác giả: Hoàng Thu Dung
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Hoang Trang
Số chương: 37
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 15395 / 36
Cập nhật: 2015-01-14 04:05:43 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
5. -
iệu Nghiêm dựng xe trước sân, bước vào nhà. Phòng khách không có ai ngoài chú chó nằm trước ngạch cửa. Thậm chí nó chỉ ngóc đầu lên ve vẩy đuôi khi thấy anh. Nó đã quá quen thuộc với Hiệu Nghiêm, đến nỗi nếu nói được, nó sẻ hỏi tại sao lâu nay anh không đến.
Hiệu Nghiêm bước vào nhà. Anh chưa kịp lên tiếng thì Yến Oanh đã ló đầu ra nhìn. Thấy anh, cô ngỡ ngàng một phút rồi bước hẳn ra:
- Em cứ nghĩ là anh không tới nữa.
Cô im lặng ngồi xuống ghế. Hiệu Nghiêm cũng ngồi xuống đối diện với cô. Giọng chùng lại:
- Làm sao anh không tới cho được, em có khỏe không? Sao nhìn em xanh quá vậy ?
Yến Oanh áp hai tay lên mặt, cười gượng:
- Em gầy lắm hả, chắc bây giờ em xấu lắm.
Hiệu Nghiêm lắc đầu:
- Ðừng nghĩ như vậy. Em như thế chỉ khiến anh buồn thêm thôi, anh lo cho em lắm.
Yến Oanh khẽ cúi mặt nhìn xuống bàn.không trả lời. Vẻ buồn buồn trong cử chỉ của cô làm tim anh như thắt lại. Anh định nói một cái gì đó dỗ dành nhưng cô đã ngước lên:
- Em đã thấy cô ấy. Cô ấy rất quý phái, nhìn là biết con nhà giàu. Anh hãnh diện về cô ấy lắm phải không?
Hiệu Nghiêm khựng lại ngạc nhiên, anh hỏi nhỏ:
- Em gặpp ở đâu ?
- Hôm đó em thấy anh và vài người trong nhà hàng đi ra. Em đóan chính là cô ấy. Lúc đó em chạy ngang qua, nhưng anh không thấy em.
Hiệu Nghiêm im lặng một lát, lắc đầu như chán ngán:
- Anh không bao giờ coi cô ta là vợ sắp cưới. Ðối với anh, cô ta là một người xa lạ và là sự chịu đựng mà anh không thể không chấp nhận. Anh không cảm thấy hãnh diện khi cưới một người vợ như vậy.
- Nhưng cuộc hôn nhân đó sẽ cứu vãn sự nghiệp của anh.
- Và anh phải trả một giá quá đắt, đó là mất em.
Yến Oanh cười buồn:
- Em thì làm được gì cho anh ? Vừa nghèo vừa tầm thường lại không đẹp. Cưới một người như em anh đâu có gì để hãnh diện.
Hiệu Nghiêm cầm tay cô, bóp nhẹ:
- Anh thích sự tĩnh lặng ở em, cũng không cần những thứ hào nhóang. Mà thôi, nói thế nào em cũng không hiểu được tình cảm đó đâu.
Anh buông tay cô:
- Hãy coi như anh là thằng đê tiện, không xứng đáng với em, và quên anh đi., Không tội gì em phải vương vấn một tình yêu như vậy.
- Em cũng muốn quên lắm, nhưng quên không được. Những ngày anh không đến, em cứ tự nhủ như thế là hết. Và em cố không nghĩ đến anh nhưng không được. Em biết làm sao bây giờ ?
Nói xong cô gục xuống bàn, khóc nức nở.
Hiệu Nghiêm ngô`i lặng người nhìn cô, đau lòng đến mức không đủ can đảm tiếp tục chứng kiến những giọt nưóc mắt ấy. Anh đứng bật dậy, bước qua ôm Yến Oanh, kéo mặt cô lên:
- Em đừng như vậy Oanh, em có biết thấy em thế này anh càng đau khổ không?
- Nhưng em không chịu đựng nổi, em không thể sống mà không có anh.
Hiệu Nghiêm ôm lấy co, vuốt ve nhẹ nhàng:
- Và anh cũng không thể bỏ mặc em bơ vơ. Anh đã suy nghĩ rất lâu trưóc khi quyết định cuộc sống cho em, bình tĩnh nghe anh nói đi em.
Yến Oanh vẫn cứ khóc. Những giọt nước mắt yếu đuối và giày vò. Ðến nỗi trong một phút, Hiệu Nghiêm muốn rũ bỏ tất cả vì cô. Nhưng rồi anh cố nén lòng, cứng rắn:
- Anh không làm cho em được hạnh phúc, thì ít ra cũng không để em chịu bất hạnh. Nghe lời anh, em có chồng đi, người đó sẽ cho em cuộc sống đầy đủ, em sẽ không phải sống thiếu thốn như trước đây nữa.
Yến Oanh ngẩng nhanh mặt lên, kinh ngạc nhìn Hiệu Nghiêm:
- Anh nói gì ?
Hiệu Nghiêm điềm tĩnh nhìn lại cô:
- Em hãy đồng ý lấy Hữu Tri, anh ấy là người tốt. Anh sẽ yên tâm khi em có người chồng như vậy.
Yến Oanh lạc giọng:
- Anh gả em cho trợ lý của anh, đó là sự sắp xếp tương lai cho em đó sao ? Anh coi thường em lắm.
- Anh không coi thường, mà chỉ vì tương lai của em. Em hãy bình tĩnh suy nghĩ, rồi sẽ thấy anh thương em đến độ nào.
- Nhưng không ai dẩy người yêu của mình vào tay người khác cả. Anh hiểu không? Yến Oanh hét lên
Hiệu Nghiêm cúi đầu lặng câm. Nét mặt anh chưá một sự khổ tâm sâu sắc. Nhìn thấy nét đau khổ đó, tự nhiên Yến Oanh dừng lại, không đủ sức để giận nữa. Cô thẫn thờ:
- Em không trách anh đâu. Nhưng sự sắp xếp của anh làm em đau lòng quạ
Hiệu Nghiêm thở dài, giọng anh trầm xuống như một sự cố gắng quá sức khi phải nói với cô điều đó:
- Giữa em và gia đình, anh chỉ có thể chọn một bên. Cuộc sống của gia dinh phụ thuộc vào anh, còn anh thì cũng không được để cho cơ ngơi của ba anh sụp đổ. Anh còn trách nhiệm với gia đình. Nếu không dựa vào ông ta, anh sẽ làm sụp đổ tất cả.
- Em hiểu, em hiểu điều đó sâu sắc lắm, nên em đâu có trách anh. Có điều anh đã đẩy em đến với người khác, em thấy đau lòng quá.
- Vậy em nghĩ anh không đau lòng sao ? Nhưng ngoài tình cảm còn có lý trí nữa Oanh ạ. Lý trí bắt anh phải thu xếp cho em một gia đình êm ấm, để có người che chở em. Nếu không anh sẽ bị dằn vặt suốt đời.
- Anh nghĩ làm vậy lương tâm anh sẽ yên ổn sao ?
Thấy anh không trả lời, cô buồn bã chống cằm nhìn xuống bàn:
- Anh không thấy đau khổ khi em thuôc về người khác sao ?
- Còn hơn ích kỷ nhìn em sống một mình đau khổ một mình.
Yến Oanh ngước lên, nhìn anh riết rống:
- Em không cần phải có chồng, chỉ cần biết anh có yêu cô ấy không, có thay thế tình cảm của em cho cô ấy không ?
Hiệu Nghiêm điềm tĩnh nhìn vào mắt cô, giọng rành rọt:
- Cô ấy thuộc mẫu người xảo quyệt, lừa lọc. Anh không yêu được mẫu con gái như vậy. Dù phải cướí cô ta, anh vẫn không coi đó là vợ. Không có tình yêu trong cuộc hôn nhân kinh tế này đâu em.
Yến Oanh thở nhẹ:
- Chỉ cần như vậy là em được an ủi rồi, anh cứ sống với cô ấy, nhưng trái tim anh là của em. Em muốn như vậy có ích kỷ quá không anh?
Hiệu Nghiêm cúi xuống ôm lấy cô:
- Em hiền lắm, không bao giờ anh quên đươc sự dịu dàng của em.
Yến Oanh tựa đầu vào ngực anh, im lặng và buồn buồn. Sự quan tâm đầy trách nhiệm của Hiệu Nghiêm đã an ủi rô rất nhiều. Dù không giữ được anh nhưng cô có được một niềm kiêu hãnh là mãi mãi được yêu. Một tình cảm mà cô gái giàu sang kia không bao giờ có được. Và cô thấy mình hạnh phúc hơn cô ta.
Hiệu Nghiêm áp mặt lên tóc cô, thì thầm:
Hãy bằng lòng với sự sắp xếp của anh nghe em, đừng để anh bị dằn vặt. Em biết anh thưong em lắm không?
Yến Oanh dịu dàng:
- Em luôn nghe lời anh mà, từ trưóc đã thế, bây giờ cũng vậy. Nếu chuyện đó làm anh vui.
Cô vùi mặt vào áo Hiệu Nghiêm, nuốt nước mắt:
- Em không muốn làm gánh nặng của anh, dù bất cứ hình thức nào. Anh hiểu đuợc điều đó không?
Hiệu Nghiêm siết chặt lấy cô:
- Anh hiểu, và anh yêu em nhiều hơn nữa. Em vị tha lắm.
- Nhưng hãy cho em một thơì gian nghe anh, em không thể chấp nhận anh ấy ngay bây giờ đâu. Hãy cho em một thời gian để làm quen với việc đó.
Hiệu Nghiêm lặng lẽ gật đầu. Sự ngoan ngõan của Yến Oanh làm anh yêu cô một cách đau đớn. Cô hiền lành đến mức làm động lòng người khac’. Một cô gái không có gì đáng để đối phó. Có thể yên tâm rằng mình co ‘một người vợ thật sự khi sống vơi cô. Anh nghĩ đến Thúy Văn mà càng thấy day dứt khi để mất Yến Oanh trong sáng của anh.
Hiệu Nghiêm cố dằn cảm giác yếu đuố, anh hôn cô thật lâu rồi cương quyết ra về. Anh sợ ở lại lâu bên cô, anh sẽ không đủ can đảm gìữ vững quyết định của mình.
Anh trở về công ty với tâm trạng bần thần. Khi lên góc cầu thang, anh lại va phải Thúy Văn khi co^ từ hành lang bước xuống, cô khệ nệ mang thùng giấy cao ngất đến nỗi không thấy người đi phía trước. Chiếc thùng chạm phải Hiệu Nghiêm rớt bịch xuống gạch, giấy tờ văng tóe ra ngoài. Hiệu Nghiêm đang buồng nên càng dễ nổi nóng, anh gằn giọng:
- Ði đứng cẩn thận chứ.
Anh ném cho cô cái nhìn nghiêm khắc rồi bỏ đi lên. Thúy Văn ngồi nép một bên, lom khom gom cách thứ dưới gạch. Cô không thấy Hữu Tri đã đứng ở cửa phòng nhin thấy hết. Anh chậm rãi bước đến, cúi xuốgn phụ nhặt với cô:
- Lần sau Văn đừn gkhiên nặng như vậy nữa, cứ gọi tôi làm cho.
Thúy Văn mỉm cười:
- Mỗi cái mỗi nhờ đến anh, chắc suốt ngày anh không lam` việc riêng được quá. Tôi không muốn anh Nghiêm thấy đâu.
Hữu Tri im lặgn tiếp tục lươm giấy. Anh mang về phòng cho Thúy Văn rồi trở lên phòng Hiệu Nghiêm. Anh ngồi xuống chiếc ghé đối diện, trầm ngâm;
- Tôi thấy anh hơi nặng tay với Thúy Văn đấy. Cổ không phải là nhân viên bình thường trong công ty, anh quên rồi sao ?
Hiệu Nghiêm ngẩng đầu lên:
- Chuyện gì nữa vậy ?
Hữu Tri nói chậm rãi:
- Lúc nãy tôi đã thấy thái độ của anh.
- Anhh quan tâm đếnc ái đó làm gì, cứ măc kệ cô ta.
- Không mặc kệ được đâu, anh đdừng quên Thúy Văn là ai. Tôi thấy càng ngày anh càng có tâm lý xem cô ấy là một nhân viên thật sự Anh quên mất cô ta là ai rồi.
Hiệu Nghiêm dựa vào thành ghế, khuôn mặt khó đăm đăm:
- Không bao giờ tôi quên thân thế cô ta, mặc dù tôi rất muốn quên điều đó.
Anh chợt khoát tay:
- Ðừng nói vê`cô ta nữa.
Nhưng Hữu Tri vẫn nói một cách thuyết phục:
- Anh đã quá thẳng tay với Thúy Văn rồi, ngừng lại đi anh Nghiêm. Chỉ cần người ta thấy anh ngược đãi với một cô tiểu thư con nhà, người ta cũng đã có thành kiến với anh. Nếu ddích thân ông Nhị đến đây mà chứng kiến cảnh như vừa rồi, ông ta sẽ nghĩ sao ?
- Nếu thấy xót ruột, ông ta có thể đưa con gái về. Còn tôi thì cũng rất vui lòng khi cô ta biến khỏi đây, rất tiếc cô ta không chịu hiểu điều đó.
Anh ngừng lại, nhìn xoáy vào mặt Hữu Tri:
- Anh có vẻ quan tâm quá mức tới cô ta, không cần thiết đâu.
- Tôi quan tâm như vậy vì sợ cho anh. Dù sao công ty mình đang cần sự giúp đỡ của ông tạ Thái độ đúng nhất của anh là phải lấy lòng Thúy Văn.
Hiệu Nghiêm với tay lấy điếu thuốc trên bàn, giọng khô khan:
- Tôi không thích làm viẹc đó, và tôi muốn anh cũng vậy/
Anh im lặng nhả khói, thái độ như muốn chấm dứt câu chuyện. Hữu Tri hiểu ý đứng lên, định đi ra ngoài. Nhưng Hiệu Nghiêm đã lên tiếng:
- Chiều nay anh có rảnh không?
- Anh cần tôi làm chuyện gì ?Tôi sẽ thu xếp/
- Không cần làm gì hết, tôi chỉ muốn nói chuyện với anh. Hết giờ sẽ quyết định nên đi đâu. Bây giờ tôi chưa nghĩ ra được.
Hữu Tri hơi ngạc nhiên nhưng không hỏi. Anh đi ra ngoài mà vẫn cứ thắc mắc về thái độ của Hiệu Nghiêm. Một thái độ trầm lặng và có chút gì đó nặng nề. Cái gì làm Hiệu Nghiêm bị chi phối đến vậy ?
Anh về phòng mình tiép tục công việc bị bỏ dở. Khi anh ngước lên thì đã hơn năm giơò. Những người trong công ty đã ra về. Các phòng lặng im, anh vội thu xếp bàn giấy rồi đến gõ cửa phòng giám đốc.
Hiệu Nghiêm vẫn chưa vê` và ngôì im limm bên bàn. Ðầu hơi cúi xuống như suy nghĩ chuyện gì ghê gớm. Thấy Hữu Tri, anh vẫn ngồi yên. Hữu Tri lên tiếng:
- Lúc nãy anh bảo đi đâu ?
Hiệu Nghiêm buông tay xuống, nói chậm chạp:
- Thôi, không cần ra ngoài làm gì cho ồn, ở đây nói chuyện cũng được, anh ngồi xuống đó đi.
- Chuyện gì vậy ? –Hữu Tri vừa hỏi vừa ngồi xuống.
Hiệu Nghiêm không trả lời. Anh ta lại chống hay tay lên bàn, cúi đầu với vẻ suy nghĩ. Không khí căng thẳng như vậy cứ kéo dài thật lâu. Cuối cùng anh ngẩng lên:
- Anh biết là tôi không thể không cưới Thúy Văn?
Hữu Tri có vẻ bất ngờ nhưng cũng gật đầu:
- Tôi biết
- Nhưng tôi cũng không thể bỏ mặc Yến Oanh, cổ đâu có lỗi gì với tôi, mà lại quá hiền lành. Ðiều đó làm tôi dằn co không ít.
Hữu Tri lại gật đầu:
- Tôi hiểu. Chị Oanh thuộc mẫu người yếu đuối, làm chị ấy khổ thì có cái gì đó tàn nhẫn. nhưng anh còn phải gánh cả một gia đình, anh phải hy sinh thôi.
- Anh có nghĩ giùm tôi cách nào để xoa dịu lương tâm tôi không?
- Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ ở hoàn cảnh của nh, anh chỉ có thể giúp chị ấy về vật chất thôi, xem nhu một sự đền bù, dù là không đáng gì.
- Ðiều đó là hiển nhiên, nhưng tôi còn nghĩ xa hơn thế nữạ Tôi muốn tại cho Yến Oanh một gia đinh yên ổn, có một người đàn ônglà chỗ tựa cho cổ. Anh biết đó, cổ cũng không đủ khả năng tự bảo vệ cho mình nữa/
Hữu Tri cười thông cảm:
- Tôi biết anh có trách nhiêm. Nhưng cái đó nằm ngoài khả nang của anh rồi.
- Cho nên tôi mới nhờ đến anh.
Hữu Tri vẫn chưa hiểu, và lại cười:
- Tôi có quen biết ai đâu mà mai mốt, vả lại cái đó thuộc về tình cảm, Yến Oanh không chịu đâu.
Hiệu Nghiêm nhìn Hữu Tri chăm chăm:
- Tôi muốn nhờ anh thay tôi. Anh hãy cưới Yến Oanh, bảo bọc cho cổ. Tôi chỉ yên tâm nếu người đó là anh.
Hữu Tri nhíu mày kinh ngạc hoảng hốt. Lần đầu tiên anh bị một chấn động tâm lý như vậy. Anh nhìn Hiệu Nghiêm:
- Anh không nói đùa đó chứ ?
- Anh thừa biết tính tôi không thích đùa cợt, cũng không nói năng vô trách nhiệm.
- Nhưng anh có ý nghĩ đó từ lúc nào ?
Hiệu Nghiêm thở nhẹ, nét mặt đầy cứng rắn:
- Mới đây thôi, nhưng tôi sẽ không thay đổi quyết định, tất cả là tùy vào anh.
- Anh biết không, anh vừa quyết định một chuyện vược xa cái bình thường. Ðột ngột lắm, tôi không trả lời được đâu. Dù tôi lúc nào cũng muốn giúp anh.
- Tôi biết.
Anh suy nghĩ đam chieu, rôi nói rành rọt:
- Tôi biết như vậy là áp đạt anh, nhưng nghĩ kỹ đi Hữu Tri, tôi không ích kỷ chỉ biết mình đâu. Nếu Yến Oanh là một người như Thúy Văn, tôi sẽ không bao igờ thuyết phục anh cưới.
“Anh biết gì về tình cảm của tôi, và đánh giá Thúy Văn quá thấp. Nếu anh đặt hcính cô ấy vào tay tôi, tôi sẽ trân trọng chứ không ngược đãi như anh” Hữu Tri nghĩ thầm nhưng chỉ yên lặng.
Hiệu Nghiêm không thể tưởng tượng được ý nghi trong đầu Hữu Tri, anh noí như thuyết phục:
- Yến Oanh luôn mềm mỏng dịu dàng, lại rất chu đáo, tôi tin cổ sẽ tạo cho anh một mái ấm hẳn hoi. Nếu cưới một người vợ mà lúc nào cũng có cảm giác như sống với giặc, anh sẽ hiểu nó bất hạnh ra sao/
- Anh lầm rồi, đúng hơn là anh bị lệch lạc, hôn nhân không chỉ có bao nhiêu đó thôi. Còn tình cảm nữa chứ, cái đó mới quan trọng.
- Tôi biết, nhưng có khi người ta phải lý trí một chút. Cũng như tôi đã cưới vợ vì sự tính toán.
Anh chợt ngừn glại, im lặng. Như cảm thấy mình đang độc đoán. Cuối cùng anh noi như buông xuôi:
- Tôi chỉ đề nghị, chứ không bắt buộc. Nếu anh từ chối thì tôi cũng thông cảm được. Tôi chỉ nói thế này, néu anh đồng ý bảo bọc cho Yến Oanh thì anh đã cứu vớt một con người. Ðiều đó có ý nghĩa lớn lắm.
- Tôi sẽ suy nghĩ chuyện này. Một tháng nữa tôi sẽ quyết định dứt khoát. Và từ dây đến đó, chúng ta sẽ không nói chuyện này nữa, anh đồng ý không ?
Hiệu Nghiêm gật đầu:
- Ðồng ý.
Hiệu Nghiêm đứng dậy:
- Anh về bây giờ chưa ?
- Tôi muốn ỏ lại một chút, anh về trước đi.
Hữu Tri đi ra khỏi phòngAnh chậm chạp bước trên hành lang. Suy nghĩ quay cuồng. Anh với Hiệu Nghiêm no’i chuyện vừa rồi rất ngắn gọn, vì tính hai người không thích nói nhiều. Nhưng anh biết cả anh và Hiệu Nghiêm đều sẽ bị chi phối về chuyện này. thậm chí sẽ trải qua một cơn khủng hoảng tinh thần.
Ði ngang qua phòng Thúy Văn, Hữu Tri đứng lại yênlạng nhìn xuyên qua cửa kiếng. Anh hình dung hình ảnh cô khi ngồi cắm cúi ghi chép bên bàn. Từ lúc cô vào đâ làm, tình cảm nó cứ ngày càng lớn dần mà anh không sao cữong lại được. Anh từn gmuốn tránh mặt Thúy Văn đê? đừng phải yêu cô. Nhưng cô cứ bị Hiệu Nghiêm đàn áp, cuối cùng anh phải đứng phía sau giúp đỡ cô. Mà như vậy thì tình cảm đó cứ phát triển không cách gì để kiềm chế nổi.
Bây giờ Hiệu Nghiêm lại nhờ anh bảo bọc Yến Oanh, thật chẳng khác nào tình cảm bị cưỡng chế. Nó nặng nề đến nỗi anh muốn lập tức thoát ra tất cả mọi người .
Như Những Giọt Nắng Như Những Giọt Nắng - Hoàng Thu Dung Như Những Giọt Nắng