Trở ngại càng lớn, chiến thắng càng huy hoàng.

Moliere

Download ebooks
Ebook "Người Vợ Mua Vé Bổ Sung"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Lượng Nghiên
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 29
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 492 / 1
Cập nhật: 2017-09-24 23:31:18 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7-3
ô còn chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào, tiếng bước chân dồn dập vang lên trên hành lang ——
"Phái Hiên!"
Giọng nói trầm thấp diêdânlqqsđ và lo lắng kêu to này chính là của cha Tạ Phái Hiên —— Tạ Kiến Hoa.
Tin tức Tạ Phái Hiên trọng thương đang trở thành tin tức nóng, mặc dù sau khi đưa các nạn nhân bị thương tới bệnh viện, Đới Vĩ đã ngay lập tức giải thích với phóng viên, nhưng diêdânlqqsđ mà bởi vì ngay từ lúc chuyện vừa xảy ra, chưa lấy được bất kỳ bằng chứng xác thực nào, thì đã bị giới truyền thong tung ra ngoài.
Hơn nữa những tin tức kia gần như là chỉ nói về chuyện Tạ Phái Hiên bị trọng thương, vẫn chưa tỉnh lại, chuyện này làm mọi người kinh hãi, nhất là người của nhà họ Tạ.
Tạ Kiến Hoa vừa nghe đến tin tức, lập tức gọi điện thoại cho Tạ Phái Hiên nhưng lại không gọi được, sau đó gọi điện thoại cho Đới Vĩ thì đầu dây bên kia lại báo bận, không cách nào biết được tin tuéc chính xác nên ông liền cùng vợ chạy tới bệnh viện xác nhận.
Mà khi đó Tạ Ân Hạo đang ở trong trường học giảng bài cũng vừa nghe đến tin tức, trong tình huống không liên lạc được với anh, lập tức chạy như bay tới bệnh viện để xem xét tình hình.
Về phần Phương Y Khiết, thật ra thì cô vốn là đang dạo phố, cô không hề biết gì về tin Tạ Phái Hiên xảy ra chuyện, nhưng người mẹ có lòng dạ muốn gả cô vào nhà họ Tạ, vừa nhìn thấy tin tức liền lập tức gọi điện thoại thông báo cho cô, muốn cô dù thế nào cũng phải chạy tới bệnh viện để thăm hỏi, vì vậy, cô cũng tới.
Tạ Phái Hiên cùng Vương Du Hàm đồng thời quay đầu lại, nhìn thấy đám người bọn họ vội vã đi nhanh tới chỗ bọn họ.
Vương Du Hàm đột nhiên ý thức được mình đang tựa vào trong ngực của Tạ Phái Hiên, vì vậy cô vội vàng đẩy lồng ngực rộng rãi ấm áp này ra.
Không có được câu trả lời diêdânlqqsđ mong muốn, hơn nữa cô lại đẩy anh ra, khiến Tạ Phái Hiên không nhịn được mà nhíu mày rậm lại.
"Phái Hiên, con không sao chứ?" Ánh mắt lo lắng của Tạ Kiến Hoa nhìn vào thân thể của con trai.
"Con không sao." Tạ Phái Hiên liếc nhìn cha, lạnh lùng trả lời.
"Nếu không có chuyện gì thì sao không gọi điện thoại về nhà, cậu có biết mọi người sẽ lo lắng hay không?" Sắc mặt của Lý Mỹ Huệ rất khó coi nguýt nhìn anh.
Tạ Phái hiên lạnh lùng liếc nhìn bà một cái.
"Mẹ." Tạ Ân Hạo thấy tâm tình mẹ không vui, đầu tiên là vỗ vỗ vào bả vai mẹ, trấn an tâm tình của bà, sau đó mới nói với Tạ Phái Hiên: "Không có việc gì là tốt rồi."
Phương Y Khiết đứng ở một bên không nói gì, nói cô hoàn toàn không lo lắng là nói dối, nhưng nếu phải nói cô rất lo lắng vậy thì càng không đúng, cô quan sát vị hôn phu của mình từ trên xuống dưới, sau khi xác định anh không hề bị thương, khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không định tiến lên chủ động quan tâm.
Trong lòng như đặt xuống được tảng đá lớn, Tạ Kiến Hoa thở dài một hơi, nói: "Nếu không còn chuyện gì, chuyện cũng đã có David xử lý rồi, con vất vả cả ngày, nên về nhà nghỉ ngơi đi."
Ánh mắt của Tạ Kiến Hoa nhìn về Vương Du Hàm đứng ở bên cạnh Tạ Phái Hiên, chỉ nhìn liếc qua sau đó liền dời tầm mắt đi.
Mới vừa rồi không phải ông không thấy bộ dáng thân mật ôm nhau của con trai và cô y tá kia, chỉ là bây giờ ông chỉ lo lắng cho sự an nguy của con trai, không có thời gian phân tích tỉ mỉ hành động đó, bây giờ lo lắng đã diêdânlqqsđ được buông xuống, đầu óc cũng tự nhiên trở nên linh hoạt hơn.
Quan hệ thông gia giữa tập đoàn Việt bọn họ và nhà họ Phương đã bị trì hoãn một lần rồi, lần này ông không hy vọng lại xảy ra tình trạng này.
"Phái Hiên, Y Khiết lo lắng con bị thương nên cũng chạy tới đây, con nên đưa con bé về đi."
Ánh mắt lạnh lùng của Tạ Phái Hiên nhìn về phía Phương Y Khiết, Phương Y Khiết không giải thích được liền khẩn trương, cô theo bản năng liền lùi về phía sau lưng Tạ Ân Hạo, sau đó nở nụ cười cứng nhắc đáp lại ánh mắt của Tạ Phái Hiên.
Rồi sau đó Vương Du Hàm cũng đối mặt với tầm mắt của cô, nhìn thấy Phương Y Khiết sợ hãi nở nụ cười với cô, từ đáy lòng của Vương Du Hàm dâng lên cảm giác tội lỗi.
Bởi vì một lúc trước, cô còn dựa vào ngực vị hôn phu của người phụ nữ này mà khóc thút thít, hưởng thụ sự dịu dàng của anh.
"Thật ra thì em......" Phương Y Khiết mở miệng, đang muốn cự tuyệt, nhưng lời còn chưa nói xong, Tạ Phái Hiên đã lên tiếng cắt đứt lời của cô.
"Anh, làm phiền anh đưa Y Khiết về, em còn có chuyện phải xử lý, em đi trước đây."
Dứt lời, anh liền nắm lấy tay của Vương Du Hàm, không để ý tới ánh mắt khác thường của mọi người, xoay người rời đi.
Tạ Ân Hạo có chút thích thú liếc nhìn người phụ nữ ngồi ở ghế phụ lái kia —— vị hôn thê trước của anh, đồng thời cũng là vị hôn thê hiện tại của Tạ Phái Hiên —— Phương Y Khiết, thật đúng là không biết nên nói gì.
"Thái độ của em có phải quá......"
"Quá như thế nào?" Cô hạ cửa kính xuống, hưởng thụ cơn gió mát nhè nhẹ phả vào mặt.
"Vị hôn phu của cô kéo một diêdânlqqsđ người phụ nữ khác rời đi, sao em không tức giận chút nào? Chẳng lẽ em không để ý sao?" Không tức giận thì thôi, lại còn ra vẻ thở phào nhẹ nhõm.
"Anh muốn nghe lời nói thật sao?" Cô cong khóe môi lên, ngoái đầu lại liếc nhìn anh một cái.
Tạ Ân Hạo nhìn thấy nụ cười tinh nghịch kia, lại cảm thấy vô cùng đẹp mắt.
Cái ý niệm này vừa chui vào đầu, anh lập tức có chút nghi ngờ, quái lạ, trước kia cô là của vị hôn thê của anh thì sao anh lại không cảm thấy cô đẹp?
Không đợi Tạ Ân Hạo trả lời, Phương Y Khiết cắm đầu cắm cổ nói rồi, "Thật ra thì, em thật sự không có chút tức giận nào, ngược lại, em còn cảm thấy kết quả như thế rất tuyệt!"
"Rất tuyệt? Tại sao?" Anh bật cười.
"Em hỏi anh, anh có cảm thấy bầu không khí giữa Tạ Phái Hiên và cô y tá đó rất mập mờ hay không?"
"Anh không biết." Anh nhướng nhướng mày, không có bình luận.
"Sao lại có thể không biết, rõ ràng như vậy mà, mới vừa rồi lúc bọn họ rời đi, anh ấy còn nắm lấy tay cô ấy, nếu như không mập mờ, vậy sao lại nắm tay, hơn nữa, em nói cho anh biết, lúc chúng ta vừa tới, em đã nhìn thấy rất rõ Tạ Phái Hiên đang ôm cô y tá đó!" Cô hưng phấn nói xong, thái độ giống như là đang tám chuyện về người khác, mà không phải đang nói về vị hôn phu của cô.
Anh lơ đãng liếc cô một cái, nhìn thấy gương mặt hưng phấn và nụ cười tinh nghịch của cô, thật sự cảm thấy rất buồn cười.
"Vậy không phải em nên tức giận sao? Nó là vị hôn phu của em đấy." Hơn nữa cô lại còn vui vẻ như thế sao?
"Vậy thì thế nào, em nói thẳng cho anh biết, thà em tiếp tục làm vị hôn thê của anh còn hơn, Tạ Phái Hiên thật quá kinh khủng." Cô bĩu môi nói.
Thật ra thì ban đầu đối tượng mà cha quyết định thông gia với người nhà họ Tạ chính là Tạ Ân Hạo, bởi vì khi đó người thừa kế của tập đoàn Việt chính là anh, nhưng sau này cô cũng không hiểu tại sao lại thay đổi người diêdânlqqsđ thừa kế, không nghĩ tới chuyện sau đó vị hôn phu của cô cũng thay đổi.
Thời gian cô đảm đương chức vụ vị hôn thê của Tạ Ân Hạo còn chưa tới nửa năm, trong vòng nửa năm đó, dưới sự an bài của cha mẹ đôi bên đã cùng nhau ăn chung mấy bữa cơm, thành thật mà nói, mặc dù cô không đặc biệt thích Tạ Ân Hạo, nhưng ít ra không tính là quá bài xích anh.
Về phần Tạ Phái Hiên, cô thực sự chỉ có thể nói, nếu như cuối cùng nhất định phải gả cho anh, cô có thể sẽ suy tính tới chuyện xuất gia, bởi vì cô thật sự không thể chịu đựng được sự lạnh lùng của anh.
Huống chi, cô cũng cảm thấy Tạ Phái hiên thật ra thì cũng không để ý tới cô.
Mỗi lần các trưởng bối sắp xếp cùng nhau ăn cơm, ánh mắt anh nhìn cô còn lạnh lùng hơn so với lúc nhìn Đới Vĩ.
Mỗi lần chỉ cần nghĩ tới vẻ mặt cùng ánh mắt của anh, cô liền không nhịn được mà nổi da gà.
Trong hai anh em của nhà họ Tạ, cô thật sự cảm thấy Tạ Ân Hạo thân thiện hơn nhiều.
"Kinh khủng? Nếu Phái Hiên biết vị hôn thê của nó hình dung về nó thế này, không biết có tan nát cõi lòng không đây?" Anh lắc đầu một cái, bất đắc dĩ cười.
"Anh không phải cảm thấy sao? Ánh mắt của anh ấy luôn rất lạnh, giống như chỉ dùng ánh mắt mà đã có thể làm người khác đóng băng."
"Em nói nó như vậy, nhưng diêdânlqqsđ thật ra em cũng không chán ghét nó đúng không, nếu không sao vừa nghe thấy nó gặp chuyện không may liền lập tức chạy đến bệnh viện thăm nó?"
Cô cong đôi môi đỏ mọng, phản bác: "Em không ghét anh ấy, chỉ là rất sợ anh ấy, mỗi lần chỉ cần vừa tiếp cận anh ấy, em sẽ có áp lực rất lớn, cho nên mới vừa rồi anh ấy nói có chuyện muốn, nói anh đưa em về trước, anh không biết em vui thế nào đâu."
Anh cười. Khó trách vẻ mặt cô như trút được gánh nặng.
Nhưng..., suy nghĩ kỹ một chút, bộ dạng của cô mỗi lần nhìn thấy Phái Hiên, thật giống như chuột thấy mèo, rõ rang nói chuyện như một cô bé con, nhưng ở trước mặt Phái Hiên lại an tĩnh như thục nữ, thật buồn cười.
"Nhưng nói thật, hôm nay lúc biết anh ấy xảy ra chuyện, em cũng không phải là không lo lắng." Tay cô gõ gõ vào mặt, con ngươi xinh đẹp bắt đầu ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa kính, nửa đùa nửa thật nói.
Nghe vậy, anh gật đầu một cái, tự động lý giải, "Ừ, cho nên thật ra thì em vẫn có một chút tình cảm với nó." Nếu không, ngay cả lo lắng cũng không có.
Cô quay đầu liếc anh một cái, vẻ mặt có chút chột dạ.
"Thành thật mà nói...... Thật ra thì chuyện mà em lo lắng nhất chính là ngộ nhỡ anh ấy thật sự có chuyện gì, không biết cha mẹ em lại muốn gả em cho người nào đây, a, đương nhiên đó cũng không đồng nghĩa việc em hoàn toàn không lo lắng cho thương thế của anh ấy."
Chỉ là...... Anh biết đấy, em đã đổi qua hai vị hôn phu rồi...... A, ôi, em cũng không biết nên nói như thế nào..., tóm lại, thậtsự rất phiền, mỗi lần đều phải thích ứng với vị hôn phu mới cũng là chuyện rất phiền phức, hơn nữa có người nào lại lien tục đổi vị hôn diêdânlqqsđ phu, anh không cảm thấy như vậy rất buồn cười sao?" Cô đột nhiên ai oán oán trách.
Thật là buồn cười. Anh cố gắng nhịn cười.
Chỉ là, lời của cô làm anh nhớ tới nguyên nhân thực sự anh chạy tới bệnh viện.
Quan hệ giữa anh và Phái Hiên, vốn không có nhiều tình cảm anh em.
Dù sao lúc đầu Phái Hiên lấy thân phận con trai của tình nhân trở lại nhà họ Tạ, cho nên mẹ vẫn không thể nào chấp nhận nó, bởi vì sự tồn tại của nó chẳng khác gì là đang nhắc nhở cho mẹ nhớ về sự phản bội của cha, cho nên từ nhỏ anh đã rất khó để lại gần Phái Hiên, có lúc thậm chí ngay cả nói chuyện với nhau cũng rất khó.
Nhưng anh cũng không ghét Phái Hiên giống như mẹ ghét nó.
Đối với anh mà nói, Phái Hiên chính là một đứa em trai không thân quen mà thôi.
Khi anh bắt đầu cảm thấy Phái Hiên có tầm quan trọng trong cuộc đời mình, là lúc sau khi Phái Hiên thực tập ở nước ngoài về, quyết định bắt đầu tranh gia sản với mẹ.
Khi đó anh mới phát hiện, sự diêdânlqqsđ tồn tại của người em trai này có lẽ là mấu chốt quan trọng để có thể giải thoát anh khỏi số mệnh thừa kế tập đoàn Việt.
Thành thật mà nói, Phái Hiên nguyện ý tranh giành, thật sự anh rất vui, mà cuối cùng mẹ lại thua ở trên tay Phái Hiên, ngày chức vụ tổng giám đốc tập đoàn Việt chạy khỏi tay anh, biến thành vật trong túi của Phái Hiên thì anh càng thêm khoái trá, thiếu chút nữa thì tự mình nói cảm ơn nó rồi.
Ban đầu lúc mẹ muốn đấu với Phái Hiên, anh cũng không hi vọng mẹ có thể đấu thắng Phái Hiên, cũng may kết quả giống như dự trù của anh, Phái Hiên thắng, cuối cùng cha cũng trao chức vụ tổng giám đốc tập đoàn Việt cho Phái Hiên, cũng giao cho nó hai phần ba cổ phần trong tay mình.
Mẹ vì thế mà thiếu chút nữa tức chết, cảm thấy căm giận bất bình thay cho anh, bởi vì bà cho rằng tất cả mọi thứ của tập đoàn Việt nên thuộc về anh, còn Phái Hiên thì không nên lấy được dù chỉ một phân, nhưng thật ra diêdânlqqsđ anh cũng không thích gì mấy thứ đó.
Hôm nay nguyên nhân anh chạy tới bệnh viện, ngoại trừ việc lo lắng cho vết thương của Phái Hiên, quan trọng nhất chính là, anh lo lắng hơn nếu Phái Hiên thật sự chết, mẹ nhất định sẽ ép anh từ chức giáo viên, trở về tiếp nhận tập đoàn Việt.
Ngộ nhỡ chuyện thật sự xảy ra, vậy anh sẽ phải nhức đầu, có trời mới biết, anh không hề có hứng thú đối với chuyện trên thương trường.
Bây giờ biết được tin tức báo viết lf sao, Phái Hiên vẫn khỏe, hoàn toàn không có việc gì, tim của anh cũng bình thường trở lại.
"Em phải về nhà sao? Có cần anh đưa em tới chỗ nào không?" Anh quay đầudiêdânlqqsđ lại hỏi cô gái bên cạnh đang ngẩn người nhìn dòng xe chạy qua.
"Anh thì sao? Bây giờ anh muốn đi đâu?"
"Anh không đi đâu cả, phải trở về trường học." Mới vừa rồi anh bỏ giữa chừng cuộc thí nghiệm đang tiến hành liền chạy ra ngoài, anh định trở về hoàn thành.
"Vậy m có thể tới được không?" Cô hỏi.
Anh nghi ngờ nhìn cô một cái. "Tới trường với anh? Em không sợ nhàm chán chứ?"
"Dù sao cũng đã lâu rồi em không trở về trường, đi tới trường một chút cũng được, anh yên tâm, em sẽ không làm phiền anh đâu, em sẽ tự đi dạo xung quanh một chút, coi diêdânlqqsđ như giết thời gian." Cô cười bảo đảm.
"Vậy...... Được rồi."
Người Vợ Mua Vé Bổ Sung Người Vợ Mua Vé Bổ Sung - Lượng Nghiên